Năm 2021
Ngày 24.08
Nhiều báo đài lẫn dư luận trên mạng xã hội lên tiếng về chuyện “bom hàng”. Chả là chính phủ, cụ thể Bộ Quốc phòng, điều động rất nhiều binh lính vào Sài Gòn làm nhiệm vụ… chống dịch.
Nhà báo Nguyễn Thế Thịnh lên phây búc úp mở rằng ngoài việc giúp thành phố dập dịch còn có những trọng trách khác nữa không tiện nói ra. Thực ra ai cũng biết đằng sau sự giúp ấy là gì.
Bộ đội được giao đủ mọi việc, tham gia trực chốt, canh gác, vận chuyển người chết, giao hũ tro hài cốt, giữ an ninh trật tự… Ngoài ra, rất nhiều chú bộ đội đi chợ, mua hàng về giao cho dân đang bị nhốt trong khu cách ly theo đơn dân đặt hàng qua mạng.
Từ khi dịch bùng nổ đầu tháng 7 tới giờ, Sài Gòn có hàng nghìn khu “nội bất xuất, ngoại bất nhập” như vậy. Dân, nhất là người ở những khu cư xá cao tầng, không được ra khỏi nhà đi chợ, đành đặt hàng qua mạng, trả tiền trước, nhận hàng sau. Bộ đội căn cứ vào đơn hàng, tới siêu thị (bởi 100 % các chợ truyền thống đang bị đóng cửa) mua xong tới từng nhà giao cho dân.
Được vài ngày có vẻ không ổn, rồi dậy lên dư luận dân đặt hàng nhưng không nhận, bộ đội gọi khản cổ cũng không thấy ai, đành ôm hàng về. Thịt cá rau cỏ không người nhận nên bị thối, ươn, héo, hư hỏng cả. Người ta gọi đó là tình trạng "bom hàng".
Báo chí mậu dịch phê phán dân gay gắt, nào là vô ơn, không biết điều, nào là làm khổ chiến sĩ; bộ đội đã chịu hiểm nguy, gian nan vất vả, lại còn bị gây khó khăn. Bom hàng, thì bộ đội lấy tiền đâu mà đền, dân mình quá tệ, v.v...
Một vị cục phó Cục Phát thanh truyền hình ở trung ương được cử vào Sài Gòn để tham gia xử lý vụ này, khi họp nêu đích danh chuyện bom hàng, nói đó là hành động chống phá, gây chia rẽ, cần phải lên án, nghiêm trị, yêu cầu công an điều tra làm rõ... Vụ việc căng đến nỗi thủ tướng Chính cũng chỉ đạo công an phải điều tra.
Không ai nhanh bằng công an việc truy tìm thế lực thù địch. May cho dân. Kết quả là không có chuyện ấy, bởi đơn giản phần lớn hàng đã do người đặt trả tiền, không lấy thì chính mình thiệt. Họ lại đang bị nhốt, giống như giam lỏng, không có gì ăn, bom hàng để chết đói à… Nhiều người bảo, rốt cục chỉ tại cái ông cục phó kia, bom hàng hay không cũng do mồm ông ấy cả.
Nhà nghiên cứu Hoàng Việt, một tiến sĩ nổi tiếng về nghiên cứu biển Đông, Hoàng Sa, Trường Sa, chủ quyền lãnh thổ... viết trên phây búc bảo lúc dịch dã khốn khổ đã không giúp nhau được thì chớ, chỉ toàn gieo tiếng ác cho dân.
29.08
Một ông ở quận 7 chở vợ đến siêu thị mua sữa cho con bị bảo vệ chặn lại không cho vào, bởi siêu thị đang thực hiện giãn cách, không bán trực tiếp. Ông làm um lên, xưng là thành viên ban chỉ đạo chống dịch của quận, xô xát với cả nhân viên bảo vệ. Công an tới làm việc cũng không dám mạnh tay với ổng, chỉ dàn xếp, mời ông ta về. Ông hàng xóm nhà tôi bảo, vụ như thế này, nếu đương sự là thằng dân thường, chắc toi, bị lên bờ xuống ruộng.
30.08
Báo Thanh Niên đăng lời ngỏ tạm biệt bạn đọc, hẹn chia tay tới ngày 15.09, phải đình bản báo in bởi chịu không nổi. Tú gọi điện cho biết báo đã có người bị nhiễm cô vít, thậm chí có người chết bởi dịch. Và điều quan trọng là lúc này không bán được cho ai, hệ thống phát hành tê liệt. Ra báo in ngày nào lỗ ngày ấy, bình quân mỗi ngày lỗ khoảng 40 triệu đồng, chịu không thấu.
Báo Nhân Dân thông báo tổ chức phát báo miễn phí cho nhân dân vùng dịch, nhất là những nơi bị phong tỏa, như họ nói, là để khơi dậy sức mạnh tinh thần cho dân thắng dịch. Trường chính trị ở Bến Tre ngày 30.07 từng có bài “Vận dụng sáng tạo phương pháp luận của chủ nghĩa Mác - Lê Nin trong phòng chống dịch”.
Ông Đỗ Hồng Quân tổng thư ký Hội Nhạc sĩ Việt Nam lâu nay không thấy nói năng gì, vừa đăng đàn kêu gọi thắng dịch bằng sức mạnh âm nhạc, lấy âm nhạc làm vũ khí (bài đăng trên báo Nhân Dân).
Ông Mãi vừa về Sài Gòn nhậm chức liền phát động thi đua toàn thành phố, phát huy sức mạnh tinh thần toàn dân chống dịch…
Thầy Quang cười bảo xứ này chống dịch bằng đủ các kiểu chứ không bằng khoa học nên dịch nó không giảm là phải rồi.
30.08
Chỗ nào cũng chốt chặn, nơi nào cũng công an dân phòng. Chính phủ yêu cầu, thực ra là ban lệnh, “ai ở đâu ở yên đó”, báo chí kêu là lockdown. Đứa cháu bên hàng xóm sáng nay khoe mới lẻn ra được chỗ bán rau chui (bán lén) ở đường số 9 gần đó, họ bán trong nhà, thấy dân phòng, công an đi tuần thì mau đóng cửa lại, khách mua vội được mấy bó rau muống, bí xanh, bầu, mướp, hành… Nó bảo chừng ấy có thể thoi thóp trụ thêm được tuần nữa.
Hỏi chỗ đó có bán thịt bán cá không, nó gật nhưng thè lưỡi, thịt ba rọi 270 nghìn/ký, tôm thẻ to bằng ngón tay 230.000/ký, thèm mấy cũng chịu, không tiền nào đu nổi. Tôi cười bảo mày lên tivi, hay tới tòa soạn báo Sài Gòn Giải Phóng, báo Nhân Dân mà mua, đầy mà lại rẻ.
Bà bạn Bùi Lan Hoa ngoài Hà Nội viết thổ lộ trên phây búc, "giờ chỉ ngóng chờ hết dịch, chả để làm gì, chỉ để ra phố… ăn bát phở". Điều hết sức bình thường nhưng lúc này là thiêng liêng cao cả.
31.08
Lão bạn tôi, nhà nghiên cứu Hán Nôm Cao Tự Thanh gọi hỏi, mày có biết tại sao chúng nó thích dùng từ ngữ, hình ảnh chiến tranh, đánh nhau trong nạn dịch không, như chiến dịch, tấn công, ra quân, chiến sĩ, pháo đài, quyết thắng, thu dung, dã chiến… để phòng chống dịch. Y giải thích, bởi chúng nó chỉ biết đánh nhau, thạo nghề đánh nhau, quen việc đánh nhau, giỏi đánh nhau, chứ đ*o biết làm việc gì khác. Ngôn ngữ chiến tranh ám chặt vào đầu chúng nó rồi.
NGUYỄN THÔNG 09.08.2026

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire
Remarque : Seul un membre de ce blog est autorisé à enregistrer un commentaire.