Chuyện cô gái bị xâm hại tình dục diễn ra gần như song song với một sự kiện khác cũng làm mạng xã hội dậy sóng mấy ngày gần đây. Tôi vừa đọc bức thư người cha công bố, trong đó anh nói đại ý rằng điều quan trọng nhứt anh có thể cho con gái mình là ở đó khi cô cần.
Có một điều làm tôi suy nghĩ. Hình ảnh của người bị tố cáo ở một số nơi còn được che mờ. Hình ảnh một người khác thì chỉ thấy từ phía sau. Nhưng cô gái được cho là nạn nhân lại chọn xuất hiện bằng chính gương mặt, tên tuổi của mình và công khai câu chuyện để đòi hỏi công lý.
Tôi không biết cô bé đã phải lấy bao nhiêu can đảm mới làm được chuyện đó. Tôi chỉ biết khi đọc bình luận dưới một số trang đăng lại vụ việc, Tôi thấy cổ họng mình tởm lợm. Có thằng ất ơ hỏi tại sao không “làm có bầu rồi cưới luôn”. Có đứa nói chắc “chưa đưa đủ tiền”. Có thằng mất dạy còn chê cô bé xấu. Rồi “chưa đủ lâu”, “hôm đó cô gái sử dụng cái gì”, và vô số câu khác mà Tôi không muốn nhắc lại. Những sinh vật đó nhơ nhớp tới mức dành thêm chữ cho chúng cũng thấy phí thời gian.



















