Bản
tin truyền hình tối 17/08/2026 của VTV về vụ cựu đại biểu quốc hội Nguyễn Sỹ
Cương tình nghi uống rượu lái xe tông chết nữ sinh 18 tuổi hơn một năm trước, đã
tạo ra hiệu ứng truyền thông quốc tế mạnh mẽ.
Theo
VTV: "Liên quan đến vụ tai nạn giao
thông xảy ra trên đường Nguyễn Huy Tự, TP Hà Nội cách đây hơn một năm do ông
Nguyễn Sỹ Cương, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội khóa XIV,
điều khiển phương tiện ô tô gây ra làm một người tử vong và một người bị
thương.
Vụ việc đã được các cơ quan chức năng
xác minh, điều tra làm rõ nguyên nhân và có kết luận xử lý.
Courrier International chạy tít trang nhất « Cúp bóng đá thế giới của mọi sự thái quá », The Economist nhấn mạnh đến « Nghịch lý của Cúp bóng đá thế giới », Le Nouvel Obs nói về « Giai đoạn khó khăn của ông Trump ». Bên cạnh đó L’Express quan tâm đến « Trí thông minh nhân tạo : Nỗi sợ hãi lớn lao mới », Le Point chọn bức ảnh nhà sử học, kháng chiến quân Pháp sắp được đưa vào đền Panthéon, phân tích « Những bài học của Marc Bloch cho nước Pháp ngày nay ».
World Cup, sân khấu mới cho giấc mơ vĩ đại của Donald Trump
Tuần báo thiên tả Le Nouvel Obs giải thích « Donald Trump cố gắng quay lại cuộc chơi như thế nào với Cúp bóng đá thế giới ».Tổng
thống Mỹ dường như ngày càng trở nên cuồng vọng và đang trông chờ vào
World Cup, nhưng cũng dựa vào lễ kỷ niệm 250 năm thành lập Hoa Kỳ và…
sinh nhật lần thứ 80 của mình để khiến người dân quên đi những thất bại :
sa lầy ở Iran, lạm phát và tỉ lệ ủng hộ ở mức thấp nhất.
Mùa
hè 2026, World Cup tròn 97 tuổi. Trong suốt khoảng thời gian dài gần một thế kỷ
đó, thế giới đã trải qua nhiều biến động địa chính trị lớn: có những quốc gia
đã bị đổi tên, trong khi một số khác thậm chí đã hoàn toàn bị biến mất trên bản
đồ thế giới!
Trong
số các quốc gia bị “xóa sổ”, Liên Xô (URSS) đã tham dự World Cup 7 lần với
thành tích cao nhất là hạng tư vào năm 1966 với thủ môn huyền thoại Lev
Yachine. Tuy nhiên, sau khi Bức tường Berlin bị sụp đổ, chế độ cộng sản của
nước này cũng bị tan rã, và quốc gia này chính thức biến mất vào tháng 12 năm
1991.
Ngày
nay, đội tuyển quốc gia Nga được Fifa xem như quốc gia kế thừa trực tiếp của
Liên Xô.
Bóng
đá vốn là môn thể thao quần chúng nhất hành tinh. Môn của dân nghèo, dân lao
động, dân mê trái bóng hơn mê “triết học linh tinh”. Nhưng càng ngày bóng đá
càng trở thành môn thể thao của người giàu. Người nghèo giờ muốn xem bóng đá
cũng phải “có điều kiện”.
Tôi
sang Pháp sống từ năm 1990. Thời đó sướng lắm. Không cần trả tiền vẫn xem gần
như tất cả các trận lớn : Giải vô địch Pháp, cúp châu Âu, UEFA Champions
League, FIFA World Cup… Cả nước cùng xem, cùng chửi trọng tài, cùng « đấm nhau
» khi đội nhà thua hay thắng.
(Xin
mở cái ngoặc nhỏ ở đây : Ở Pháp có một số bọn điên điên, kiểu gì cũng chạy ra
đường đập phá. Hôm vừa rồi Paris Saint-Germain thắng Bayern Munich để vào chung
kết Champion League, chúng cũng chạy ra đường đập phá, đánh nhau với cảnh sát
làm hơn 30 người bị thương, trong đó có hơn 20 cảnh sát).
Liên
quan đến Trung Đông, chưa có gì chắc chắn về cuộc đàm phán vòng hai
giữa Hoa Kỳ và Iran, đang còn tùy thuộc vào vui buồn của tổng thống Mỹ.
Donald Trump tối thứ Ba đã triển hạn ngưng bắn cho đến khi có lệnh mới. Le Figaro nhận định các cuộc thương lượng vốn đã phức tạp nay càng trở nên khó khăn hơn bởi những phát biểu công khai của ông Trump.
Các
cuộc oanh tạc gần như cả ngày lẫn đêm đi kèm với tuyên bố chiến thắng,
những lời đe dọa hủy diệt ngày càng mạnh mẽ. Đã tạm dừng ném bom, nhưng
Trump vẫn không ngừng đe dọa lẫn trấn an, làm cho tình hình ngoại giao
và quân sự thêm phần rối ren. Năng lực truyền thông hầu như siêu đẳng
của Trump để áp đặt thực tế của mình, từ một thập niên qua đã giúp sự
nghiệp chính trị của ông cất cánh. Nay Donald Trump cố gắng vận dụng
trong cuộc chiến tranh đầu tiên dưới quyền chỉ huy của ông.
Le Figaro nhận xét « Iran và Hoa Kỳ đều thất bại trong việc mở lại eo biển Hormuz ».
Tổng thống Mỹ vừa khoe là sẽ thông thương thì con đường hàng hải huyết
mạch này lại bị đóng ngay sau đó. Điều kiện đi qua, thương lượng ra
sao...vẫn mơ hồ trong khi ngưng bắn đến tối mai, thứ Tư theo giờ
Washington là kết thúc.
Mỗi bên đều tố cáo bên kia và đều lên gân
trước khi đàm phán. Teheran đòi Mỹ bỏ phong tỏa, nhưng đây là đòn bẩy
để thương lượng nhằm đặt Iran dưới áp lực kinh tế. Hôm Chủ nhật, hầu như
chẳng có tàu nào đi qua trong khi bình thường hơn trăm chiếc. Đến thứ
Hai, có vài chiếc qua được : Nero, Starway và Axon I, đều bị Anh hoặc Mỹ
trừng phạt vì có liên hệ với Nga hay Iran. Hải quân Mỹ đã nổ súng chặn
lại tàu hàng Touska của Iran, ba chiếc tàu Iran khác đã phải đổi hướng.
Phía Iran bắn cảnh cáo hai tàu buôn Anh và Pháp. Tổng thống Emmanuel
Macron lấy làm tiếc vì sai lầm « của cả hai bên » kêu gọi kềm chế.
Thỏa
thuận hạt nhân Iran (JCPOA) năm 2015 thời tổng thống Barack Obama, do nhóm P5+1
ký (Mỹ, Anh, Pháp, Trung Quốc, Nga và Iran), nhằm hạn chế chương trình hạt nhân
của Iran đổi lấy việc dỡ bỏ trừng phạt.
Vào
Nhà Trắng, tổng thống Donald Trump rút Mỹ khỏi thỏa thuận này vào năm 2018, coi
đó là thỏa thuận "tồi tệ". Và áp dụng chính sách "gây áp lực tối
đa", tái áp đặt các biện pháp trừng phạt nặng nề, dẫn đến căng thẳng gia
tăng.
JCPOA
với mục tiêu kiểm soát và giới hạn khả năng phát triển vũ khí hạt nhân của
Iran. Trong đó, Iran cam kết ngừng vận hành phần lớn các cơ sở hạt nhân, giảm
lượng uranium đã làm giàu và chịu sự giám sát quốc tế chặt chẽ. Đổi lại, Iran
được gỡ bỏ các lệnh trừng phạt kinh tế từ Mỹ và phương Tây.
Hungary sang trang : Orbán bị làn sóng dân chủ cuốn trôi
Libération chạy tít trang nhất « Ngọn gió phương Tây ở Budapest ».
Nhật báo mô tả cảnh hai bên bờ sông Danube hôm Chủ nhật vang dậy khúc
hoan ca châu Âu. Một châu Âu mà phó tổng thống Mỹ JD Vance sỉ nhục và đã
đến tận Budapest tuần qua để ủng hộ Viktor Orbán, người bạn thân thiết
của Donald Trump.
Rõ ràng ông Vance ngày càng trở thành loài chim
báo điềm xấu ở những nơi đi qua : chuyến đi Pakistan tiếp theo để
thương lượng với Iran đã thất bại. Chiến thắng của chính khách bảo thủ
Péter Magyar được Washington cũng như Matxcơva lạnh lùng đón nhận. Một
xì-căng-đan mới đây cho thấy ngoại trưởng Hungary Péter Szijártó đã tiết
lộ các thông tin mật của Liên hiệp châu Âu (EU) cho đồng nhiệm Nga
Serguei Lavrov.
Lão
PP ngay từ ngày đầu đã nhìn ra Trung Quốc đứng đằng sau Iran nên chiến tranh
khó kết thúc. Lần này Trump đã ra đòn đúng!
Trump
tuyên bố phong tỏa eo biển Hormuz. Phân tích đầy đủ ba câu quan trọng từ tuyên
bố của Trump như sau:
Câu
thứ nhất: "Hải quân Hoa Kỳ sẽ ngay lập tức bắt đầu phong tỏa bất kỳ tàu
thuyền nào có ý định vào hoặc rời khỏi eo biển Hormuz. Cuộc phong tỏa sẽ bắt
đầu ngay lập tức. Các quốc gia khác cũng sẽ tham gia vào cuộc phong tỏa
này."
La Croix ngày 09/04/2026chạy tít trang nhất « Một cuộc ngưng bắn quá mong manh », chưa thấy được lối ra. Tương tự, Le Figaro nhận xét « Thế giới ngưng đọng với ‘ngưng bắn’ mong manh của Trump », Le Monde cho rằng « Giữa Trump và Iran, một cuộc ngưng bắn dễ tan vỡ ». Les Echos đặt câu hỏi « ‘Deal’ (thương lượng) như thế nào sau ngưng bắn ? ». Libération so sánh « Ngưng bắn ở Iran, thảm sát ở Liban ».
Iran tồn tại là đã « thắng », nhưng được bao lâu?
Le Figaro nhận định « Chỉ có thời gian mới cho thấy người chiến thắng trong cuộc chiến tranh giữa Mỹ-Israel và Iran ».
Do sống sót và kiểm soát được eo biển Hormuz, Teheran có vẻ là người
nắm được phần thắng. Nhưng chiến thắng mặt ngoài này liệu có bền vững
với các cuộc đàm phán sắp tới và với thời gian ?
Chỉ hơn một giờ trước khi tối hậu thư hết hạn, tổng thống Donald Trump
bất ngờ chấp nhận ngừng bắn hai tuần với Iran, tạm thời tránh được leo
thang quân sự. Nhưng phía sau khoảng lặng mong manh này là những toan
tính chiến lược chưa ngã ngũ, từ eo biển Hormuz đến thế cân bằng quyền
lực khu vực. Xuất bản sớm, báo giấy ngày 08/04/2026 không đưa kịp nhưng
trên trang web các báo đều theo dõi sự kiện và cập nhật.
Chấp nhận ngưng bắn với Iran : Thêm một lần Donald Trump gia hạn
Chỉ hơn một tiếng đồng hồ trước khi hết hạn, với đe dọa « xóa sổ cả một nền văn minh »,
tổng thống Donald Trump bất ngờ chấp nhận hoãn tấn công Iran và ngừng
bắn hai tuần. Thỏa thuận đạt được nhờ trung gian của Pakistan và được
Israel đồng ý một phần, dù vẫn còn bất đồng liên quan tới Liban.
Diễn
biến này giúp giảm nguy cơ leo thang quân sự ngay lập tức : Các kế
hoạch tấn công vào hạ tầng năng lượng và cầu của Iran tạm thời được đình
lại. Tuy nhiên, hòa bình vẫn còn xa vời khi giao tranh vẫn lẻ tẻ diễn
ra trong đêm. Đổi lại, Washington kỳ vọng Iran sẽ mở lại eo biển Hormuz,
tuyến vận chuyển khoảng 20 % lượng dầu toàn cầu. Nhưng việc mở cửa này
có điều kiện, đặt dưới sự kiểm soát chặt chẽ của Teheran. Phía Iran
nhanh chóng tuyên bố « chiến thắng », nhấn mạnh họ vẫn nắm lợi thế chiến
lược và kinh tế tại khu vực.
Đánh vào “vàng đen” của Nga : Chiến lược làm tê liệt nguồn thu chiến tranh
Le Monde ngày 01/04/2026cho biết « Ukraina tấn công các cảng và cơ sở hạ tầng dầu lửa, nguồn nuôi dưỡng chiến tranh của Nga »,
mục đích là hạn chế số lợi tức kiếm thêm được nhờ giá dầu tăng. Báo chí
Kiev trong những ngày gần đây chế giễu « những bông hoa coton », tức
những vụ nổ do drone Ukraina gây ra tại các « mục tiêu chiến lược » :
cảng dầu Nga.
Lần thứ ba trong vòng chưa đầy một tuần, Chủ nhật
29/03, phức hợp xuất khẩu dầu lớn nhất trên biển Baltic là Oust-Louga bị
drone tấn công. Alexandre Drozdenko, thống đốc vùng này, nhìn nhận cuộc
tấn công quy mô đã gây ra một trận hỏa hoạn. Cơ quan an ninh Ukraina
(SBU) khẳng định Oust-Louga, nơi xuất đi 700.000 thùng dầu một ngày, đã
bị « thiệt hại nặng nề ».
Chiến dịch chớp nhoáng biến thành cuộc chiến không kiểm soát
Libération nói về « Một tháng chiến tranh không kiểm soát của Donald Trump ». Khi
bắt đầu, tổng thống Mỹ nói rằng chiến dịch « Cơn thịnh nộ kinh hoàng »
kéo dài chừng « bốn, năm tuần » và nay thời hạn đó đã đến rồi. Le Figaro nhận định « Sau một tháng chiến tranh, Donald Trump đứng trước cám dỗ leo thang ». Hoa Kỳ nhắm vào một trận không chiến chớp nhoáng kịch tính, Iran trả đũa bằng chiến tranh bất đối xứng. Les Echos đánh giá « Cuộc chiến vùng Vịnh lần thứ ba vẫn chưa có lối thoát sau một tháng gây sốc cho hành tinh ». Ông Trump triển hạn tối hậu thư, nhưng Iran không đáp ứng kế hoạch hòa bình của ông.
Trong
khi cú sốc dầu lửa ảnh hưởng đến kinh tế thế giới, nước Mỹ chứng tỏ ưu
thế quân sự nhưng chiến lược ra khỏi xung đột vẫn còn mơ hồ. Cuối tuần
qua, quân tăng viện đã đến nơi. Sư đoàn viễn chinh 31 thủy quân lục
chiến có mặt ở Trung Đông. Một đơn vị loại này gồm ba chiến hạm - một
hàng không mẫu hạm, một tàu đổ bộ, một tàu vận tải - với 2.200 quân nhân
được huấn luyện rất bài bản, có thể đổ bộ bằng đường biển hoặc nhảy dù.
Hoa Kỳ đã có 50.000 binh sĩ tại chỗ và sự yểm trợ của đồng minh Israel,
nhưng đội quân sẵn sàng đổ bộ gây thêm áp lực lên Teheran.
Hầu
hết mọi cuộc chiến luôn có thừa lý do để khởi sự, nhưng lại thường không có sẵn
kịch bản để kết thúc.
Sa lầy
là tình trạng bên tấn công (cũng thường là bên mạnh) muốn thắng nhưng không thể
thắng, còn bên kháng cự yếu hơn thì quyết không chịu thua. Nó trở thành hiện tượng
phổ biến của gần chục cuộc chiến lớn từ sau năm 1945. Xin tạm kể (tên nước ghi
trước là bên tấn công) :
Iran đáp
trả là sẽ tấn công hủy diệt cơ sở hạ tầng năng lượng các nước đồng minh
vùng Vịnh, như nhà máy lọc dầu, kho xăng, nhà máy khử mặn nước biển. Le Figaro
ngày 23/03/2026 cho rằng không thể coi thường lời đe dọa này vì sau ba
tuần bị oanh tạc, Teheran vẫn tiếp tục đánh vào Israel và các nước trong
khu vực.
Một hỏa tiễn đạn đạo Iran vượt được hệ thống phòng
không, rơi xuống gần nhà máy điện nguyên tử Dimona của Israel, một hỏa
tiễn khác ngay tại khu vực Thành phố cổ Jerusalem. Một bất ngờ khác là
hỏa tiễn đạn đạo tầm xa Iran bay được đến căn cứ Diego Garcia của Mỹ ở
Ấn Độ Dương cách xa 4.000 km. Một chiến đấu cơ F-35 phải hạ cánh khẩn
cấp vì hỏa tiễn hồng ngoại của Iran làm hư hại.
Courrier International dịch bài viết của The New York Times nhận
định, hai tuần sau vụ không kích đầu tiên của Israel và Mỹ vào Iran,
kinh tế thế giới rúng động. Từ Âu sang Á, những nước đã từng bị ảnh
hưởng bởi chiến tranh ở Ukraina và thuế quan của ông Donald Trump, nay
cảm nhận cú sốc Iran. Những quả bom rơi xuống Iran và Trung Đông, nhưng
làm rung chuyển cả các gia đình và doanh nghiệp toàn thế giới.
Tại
Kansas, những người Mỹ muốn mua nhà bỗng thấy lãi vay cho 30 năm đã
vượt mức 6 %. Ở Tây Ấn Độ, tang gia sững sờ phát hiện các cơ sở hỏa táng
bằng khí đốt ngưng hoạt động cho tới khi có lệnh mới. Tại Việt Nam, chủ
các cây xăng treo bảng « Hết xăng ». Ở Kenya, nông dân và thương gia lo
sợ trà xuất khẩu sang Iran nằm trên bến sẽ hư hại. Từ Hoa Kỳ, Canada
tới châu Âu, Mêhicô, nhà nông tái mặt vì giá phân bón tăng vọt.
Trước hết
là khả năng ngưng chiến, được coi là kịch bản tệ hại nhất hay tốt nhất
tùy theo nhà phân tích. Người bi quan nhấn mạnh như vậy chế độ giáo
quyền vẫn tại vị, còn các nhà ngoại giao châu Âu và Ả Rập nói rằng sẽ
tránh được « hỗn loạn », « leo thang ».
Từ sau chiến tranh
Afghanistan và Irak đầu những năm 2000, các giáo sĩ Iran đã phi tập
trung hóa quốc phòng, tổ chức thành nhiều mảng nhỏ, 31 « sở chỉ huy cách
mạng » có quyền tự quyết kể cả tấn công. Chuyên gia Clément Therme của
Viện Quan hệ Quốc tế Pháp (IFRI) nhắc nhở : « Chế độ Iran chuẩn bị cho cuộc chiến này từ hai thập niên ».
Le Figaro ngày 16/03/2026 nhận xét, sau gần bảy thập niên dưới chế độ Castro, lớp trẻ Cuba chỉ mơ thoát khỏi đảo quốc cộng sản. La Croix đánh giá « Cách mạng Cuba ngộp thở dưới áp lực của Donald Trump ».
Bác sĩ Cuba phải làm ba việc cùng lúc để tồn tại
Chiến
sự Trung Đông, tình hình tuyệt vọng ở Cuba, bầu cử địa phương tại Pháp
là các chủ đề được đề cập rộng rãi hôm nay. Trong bài « Giới trẻ Cuba không còn mơ đến cách mạng », Le Figaro
nhận xét, sau gần bảy thập niên từ khi Fidel Castro giành chính quyền,
dân Cuba nhất là lứa tuổi 20-30 chỉ mơ thoát khỏi đảo quốc cộng sản.
Bài
viết mở đầu bằng cảnh một chiếc xe Tchaika thời Liên Xô kéo theo một xe
ba bánh chạy điện của Trung Quốc, do một thanh niên 29 tuổi điều khiển.
Robertico là tài xế, vừa là quản lý một quán cà phê, vừa là bác sĩ đa
khoa. « Ông có thấy ở nước nào mà một bác sĩ phải làm đến ba công việc cùng lúc để sống sót hay không ? » Lương của anh chỉ có 20 đô la một tháng. Chủ nghĩa cộng sản chẳng mang lại được gì.
Trong bài xã luận « Trục tội ác không còn trả lời nữa »,L’Express
nhận định vụ tấn công vào Teheran hôm 28/02 đã bộc lộ những hạn chế của
một liên minh chủ yếu bằng những lời hùng biện, có lợi ích khác nhau.
Việc Trung Quốc và Nga không giúp Iran là bằng chứng.
Cụm
từ « trục tội ác » ban đầu được nhắc đến trong cuộc họp các cố vấn của
ông George W. Bush sau các vụ khủng bố ngày 11 tháng Chín. Trong bài
diễn văn về tình trạng Liên bang vào tháng Giêng, tổng thống Hoa Kỳ xếp
các nước đã hỗ trợ Ben Laden và quân Hồi giáo vào « trục tội ác » :
Iran, Irak và Bắc Triều Tiên. Khái niệm mượn từ Đệ nhị Thế chiến được
dùng cho cuộc chiến chống lại cái ác của phe tân bảo thủ Mỹ trước chiến
tranh Iran 2003, sau đó rơi vào quên lãng cho đến khi Nga xâm lăng
Ukraina năm 2022.