Affichage des articles dont le libellé est Chính trị. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Chính trị. Afficher tous les articles

dimanche 15 février 2026

Lê Diễn Đức - The New Yorker: Một con số sững sờ


Trong một bài điều tra dài, The New Yorker cho rằng giá trị lợi ích kinh doanh mà Donald Trump và gia đình thu được trong thời gian ông nắm quyền đã tăng vọt, lên đến mức tính bằng nhiều tỉ đô la.

Và thế là người ta chợt nhớ lại một chi tiết từng khiến rất nhiều người, trong đó có tôi cảm phục: Ông Trump tuyên bố từ chối nhận lương tổng thống.

Nghe rất đẹp. Rất “vì nước quên thân”.

jeudi 12 février 2026

Phó Đức An - Một bức "di chúc" giả mạo


Một bức thư được cho là do Trương Hựu Hiệp viết gửi Tập Cận Bình gần đây đã lan truyền rộng rãi trên mạng.

Lão PP là người đầu tiên đọc được và cười khẩy bỏ qua, vì đọc đã thấy giả, chẳng khác chi đám ma thuê mấy con mẹ đến khóc mếu máo nhưng tâm địa thì trống rỗng. Nhưng nhiều tay chuyên đưa tin fake thấy được tin này vui mừng như bắt được vàng, tán dương lên tận trời xanh. Mô tả như một “di chúc chính trị" của một vị tướng cấp cao về đường lối chính trị hiện tại và câu chuyện nội bộ về "đấu tranh cấp cao", gây ra cuộc tranh luận gay gắt.

Tuy nhiên, Akio Yaita, giám đốc điều hành của Viện Nghiên cứu Chiến lược Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương, đã chỉ ra rằng bức thư "không có cơ sở để có thể đứng vững trước sự kiểm chứng" và rõ ràng là một văn bản được chắp vá thô thiển, lợi dụng danh nghĩa của Trương Hựu Hiệp để nói xằng bậy.

Nguyễn Thông - Hai chuyện


Những ông bà có mặt trong bức ảnh chụp kỷ niệm tại lễ động thổ đền thờ quốc mẫu ở Nghệ An cần bị lôi ra cách chức hết đi. Bất luận lý do gì, đã ngu dốt như thế thì không thể làm lãnh đạo.

Một kiến thức rất sơ đẳng mà họ không biết thì không bằng đứa trẻ con. Cho làm lãnh đạo chỉ gây hại.

Mà tôi nói luôn cả chuyện này nữa. Năm nào cũng vậy, cứ tới tết ta và đầu xuân lại diễn ra Tết trồng cây trên cả nước. Đó là tập tục mới tốt được cụ Hồ khởi xướng, phát động.

mercredi 11 février 2026

Kiều Thị An Giang - Iran : Từ bóng tối đến bóng tối


Berlin vừa hoàn hồn đi qua cái lạnh thê thiết khắc nghiệt của mùa Đông 2026, hôm qua bỗng ấm lên chút ít như muốn sưởi ấm cho những linh hồn đã khuất. Tôi dắt Nemo đi chợ xem dân tình tránh rét thế nào.

Qua cửa hàng quen định tạt vào mua cái đuôi bò về ninh phở, thì chụp được tấm ảnh này. Ở đó, người ta bày nến và hoa. Một góc tưởng niệm nhỏ dành cho 36 ngàn người dân Iran vô tội bị giết hại trong cuộc biểu tình rung chuyển cả thế giới chỉ từ hai tháng qua.

Iran lúc này giống như một con thuyền bị bão tố bủa vây từ mọi phía - “tứ bề thọ địch". Bên trong, tiếng lòng của người dân bị dập tắt bởi giết chóc trong khi Internet bị cắt. Bên ngoài, các lệnh trừng phạt kinh tế từ chính quyền Trump như những sợi dây thừng siết chặt hơi thở của từng gia đình. Đồng Rial sụp đổ, lạm phát phi mã khiến ăn thôi cũng là một nghi lễ.

Thái Hạo - “Quốc mẫu”?


Vì thấy tấm ảnh này được dân tình chia sẻ tràn ngập mạng xã hội, tôi dứt khoát không tin là ảnh thật (làm sao có thể tin nổi?), nên cách đây 1 giờ đã lên bài cảnh báo bạn bè. Nhưng sau đó, bên dưới bình luận, do được nhiều người cung cấp nguồn ảnh, tôi mới biết là mình lạc hậu quá!

Ảnh thật 100 %, và sự kiện này cũng thật 100 %.

Bình tâm lại, tôi viết xuống đây vài dòng, với nội dung khẳng định: Không thể gọi mẹ của Chủ tịch Hồ Chí Minh là “quốc mẫu”. Vì sao?

Thái Vũ - Tỉnh Mẫu


Tôi chỉ là người Mỹ biết nói tiếng Việt nên xin bàn lùi như sau:

- Quốc Mẫu là danh xưng chỉ mẹ của vua thời phong kiến. Thay cho hoàng hậu.

"Mẫu Nghi Thiên Hạ" là thành ngữ chỉ người vợ chính thất của hoàng đế, có đức hạnh và sự cao quý để làm mẹ toàn dân.

Đinh Kim Phúc - Sự tích hai quả trứng thừa

Lạc Long Quân lấy bà Âu Cơ.

Bà Âu Cơ đẻ ra một bọc trong đó có 100 trứng.

Bà Âu Cơ nói với chồng: Chàng ơi. Nhà mình nghèo. Giường thì chật nên một mình em ấp không đặng.

Lưu Trọng Văn - Không thể bào chữa cho vụ "Quốc mẫu"!


Tiêu chuẩn đầu tiên để lựa chọn người lãnh đạo dù bất cứ cấp nào phải là Phông Văn hóa. Người có Phông Văn hóa cơ bản thì khó mắc các lỗi cơ bản về Văn hóa.

Sự kiện ai đó gọi cụ Hoàng Thị Loan mẹ của cụ Hồ là “quốc mẫu” rồi xây đền thờ quốc mẫu, chạm đến ngưỡng của Phông Văn hóa này.

Không có một lý do nào có thể bào chữa cho việc này.

dimanche 8 février 2026

Lê Diễn Đức - Chúc mừng chiến thắng của bà Takaichi!


Tin đảng của bà Sanae Takaichi thắng lớn trong cuộc bầu cử Hạ viện Nhật Bản làm tôi vui một cách rất đặc biệt. Không chỉ là một kết quả chính trị, mà là một cảm xúc sâu hơn, cảm giác thế giới này vẫn còn những quốc gia và những nhà lãnh đạo đứng về phía lẽ phải.

Liên minh giữa Đảng Dân chủ Tự do (LDP) và Đảng Duy tân Nhật Bản (Ishin) đã chính thức vượt ngưỡng 2/3 số 465 ghế tại Hạ viện. Theo Điều 59 của Hiến pháp, quyền đa số 2/3 cho phép bà Takaichi có thể thông qua mọi dự luật và ngân sách. Trong trường hợp Thượng viện phản đối, Hạ viện vẫn có thể bỏ phiếu lần hai để vượt qua. Các đảng đối lập sẽ gần như không còn tiếng nói trọng lượng trong việc ngăn chặn các chương trình nghị sự của Chính phủ.

Tôi quý trọng bà Takaichi không chỉ vì chiến thắng, mà bởi đường lối rõ ràng và lập trường vững vàng của bà trong một thời điểm đầy sóng gió địa chính trị.

Bông Lau - Tỉnh ngộ


Hôm qua thấy trên các mạng xã hội tràn ngập đoạn phim video mà đoạn cuối có hình cựu Tổng thống Obama và Đệ nhứt phu nhân Michelle Obama đầu người mình khỉ. Mình không tin nên vào Google kiểm chứng thì quả thiệt là như zậy.

Chẳng buồn giận tí nào, mà chỉ cảm thấy chán vì mấy cái trò con nít này nó cứ tiếp diễn đến hóa nhàm. Hôm nay thì nghe nói ngài Tổng thống đã xóa. Thiệt giống con nít. Không biết ngài sẽ xin lỗi hay không?

Ở Mỹ nếu nói người da đen là con khỉ thì đó là một sự xúc phạm nặng nề kiểu như hàm ý là tụi da đen tụi mày là khỉ ở rừng Phi Châu nên về lại đó mà sống. Giống dân miền Nam hay ví von ai đó là “khỉ Trường Sơn”. Chỉ có MAGA ở Việt Nam mới mù tịt không hiểu loại văn hóa kỳ thị bỉ ổi này.

Nguyễn Thông - Ai?


Đã tới lúc, thậm chí khí muộn, cần công khai cho dân biết ai là người đã ký ban hành bản chỉ thị tối mật Z30 năm 1983.

Cho tới nay, đã 43 năm, tất cả vẫn mờ ảo, hư hư thực thực, chả ra làm sao, vớ va vớ vẩn, cứ như thứ lệnh miệng vô tội vạ của trưởng thôn.

Một chỉ thị vô pháp, vô nhân, vô đạo đức đánh vào dân đã được công khai thực hiện và bị lờ đi sau khi bị phản đối kịch liệt.

samedi 7 février 2026

Nguyễn Thông - Người ra đi

 

Một nhân vật đương đại “lừng lẫy trong im lặng” vừa ra đi - ông Đoàn Duy Thành.

Thú thực tôi không định viết về ông lúc này bởi hiểu biết về ông quá mỏng, vả lại dễ bị quy là ăn theo, đu trend, vô tình tầm thường hóa một nhân vật lịch sử đáng kính trọng. Nhưng cần phải có vài chữ, vài lời, như một nén nhang kính tiễn ông về cõi, nơi làm người không khó.

Ai muốn tỏ tường về ông Thành, về số phận chìm nổi của ông, cứ đọc bài của đại tá nhà báo Trần Nhung, của nhà báo Mai Phan Lợi, hay lắm, rõ lắm.

Lưu Trọng Văn – Chia tay ông Đoàn Duy Thành

 

Ông chỉ được huân chương Lao động hạng nhất, mà lẽ ra với những gì ông thực sự đóng góp cho sự phát triển tiến bộ của Đất nước, ông xứng đáng nhận huân chương Hồ Chí Minh hoặc huân chương Sao vàng.

Mười bảy tuổi, ông đã được dân tín nhiệm với số phiếu cao nhất vào hội đồng nhân dân xã. Mười chín tuổi, ông đã là chủ tịch quận ở Hải Phòng. Khi là bí thư Hải Phòng ông đã bảo vệ quyền được làm giàu của người Dân khi bất tuân lệnh chiến dịch D 30 tịch thu nhà của Dân nghi làm ăn bất hợp pháp.

Với cương vị Trưởng phòng Công nghiệp Thương mại Việt Nam, ông đã tổ chức một đội ngũ các chuyên gia kinh tế có tầm nhìn tiến bộ và thực tiễn như bà Phạm Chi Lan, ông Vũ Tiến Lộc để làm chỗ dựa tin cậy cho doanh nghiệp tư nhân, tạo tiền đề khẳng định vai trò kinh tế tư nhân sau này.

Trần Nhung - Một người tài, đổi mới, dám nghĩ dám làm, dám chịu trách nhiệm đã ra đi

 

Ông Đoàn Duy Thành, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Bí thư Thành ủy Hải Phòng, nguyên Bộ trưởng Bộ Ngoại thương, nguyên Phó Thủ tướng Chính phủ, nguyên Chủ tịch Phòng thương mại và công nghiệp Việt Nam vừa từ trần ngày 6 tháng 2 năm 2026 thọ 97 tuổi.

Quá trình hoạt động cách mạng của ông ghi dấu ấn sâu sắc với những thời khắc oanh liệt.

Ông sớm hoạt động cách mạng và trưởng thành trong khói lửa của cuộc chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ, bảo vệ biên giới phía bắc và phía Tây Nam cũng như trong công cuộc đổi mới toàn diện đất nước.

Dương Quốc Chính – Làm người là khó

 

Mình biết tới ông Đoàn Duy Thành (nguyên Phó thủ tướng) là từ cuốn hồi ký được cho là của ông, được phát tán lên mạng từ 20 năm trước, cuốn Làm người là khó. Còn cuốn hồi ký khác cũng hay là của ông Trần Quang Cơ, nguyên thứ trưởng Bộ Ngoại giao tên là Hồi ức và suy nghĩ.

Thời đó mới có internet, mình đọc hai cuốn này cùng mấy cuốn của Bùi Tín, Vũ Thư Hiên và thêm hồi ký của Hoàng Văn Hoan nữa là combo thâm cung bí sử của chế độ ta.

Nói chung là đa số anh em tự diễn biến là nhờ mạng xã hội, sau khi có Facebook, khoảng 2015 đổ lại. Chứ còn thế hệ mà đã đọc combo mấy cuốn kia thì mới thực sự rành sử đảng, bây giờ trẻ chắc cũng 4x cả rồi !

vendredi 6 février 2026

Mai Phan Lợi - Vĩnh biệt ông Thành, người chọn làm người trong những lúc khó nhất

 

Hơn hai mươi năm trước, tôi có một cuộc hẹn lạ lùng.

Không phải ở trụ sở cơ quan, cũng chẳng phải phòng họp trang trọng, mà là tầng hai căn nhà trên phố Đội Cấn, nơi một người từng là Phó Thủ tướng, nay “về làm trưởng phòng”.

Ông là Đoàn Duy Thành.

Hôm ấy, tôi đến với tâm thế của một phóng viên trẻ vừa được giao bám mảng kinh tế, còn nhiều ngơ ngác. Còn ông, đón tôi bằng sự điềm tĩnh của người đã đi hết những khúc quanh dữ dội nhất của quyền lực.

lundi 2 février 2026

Bông Lau - Melania Trump


Lúc này thấy tin tức về bà Melania Trump xuất hiện trên mạng xã hội hơi nhiều. Muốn im lặng lờ đi nhưng cảm thấy bất nhẫn nên đành phải lên tiếng.

Bà ấy mới ra cuốn phim gì đó và chắc chắn là mình sẽ không coi vì không có thời gian, và cũng không quan tâm về một đời người không có gì là đặc biệt.

Bất nhẫn vì bà ta bị soi mói bị nói xấu cá nhân hơi nhiều. Bà từng làm nghề người mẫu rồi khỏa thân rồi sao? Đó chỉ là cái nghề. Nghề ăn cắp ăn trộm tham ô, hay gian thương như ông chồng mới xấu.

Mai Quốc Ấn - Khen chê cho đúng

 

Tôi đọc nhiều status khen Thủ tướng Phạm Minh Chính về sự xuất hiện tại các công trường hay vùng bão lũ để thúc đẩy tiến độ đầu tư và chia sẻ với bà con khó khăn. Tôi cũng đọc nhiều trên báo các khẩu hiệu của Thủ tướng về “làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm” và các câu tương tự.

Bản thân tôi ghi nhận, chia sẻ việc xuất hiện thực tế của Thủ tướng Phạm Minh Chính. Song để khen thực sự thì kết quả sau chỉ đạo của Thủ tướng mới là thước đo.

Ví dụ cụ thể là việc xây nhà cho dân sau bão lũ với sự tham gia của quân đội và sự hỗ trợ thêm của doanh nghiệp đã làm rất nhanh. Đó là điều đáng khen! Song cũng nên nhìn nhận thẳng thắn những thứ chưa được của việc đẩy nhanh tiến độ mang “bản sắc Thủ tướng Phạm Minh Chính”.

Tạ Duy Anh - Dâng lễ các vua Trần, nhớ cụ Chu Văn An


Vinh hạnh được ông nhà văn Trần Thanh Cảnh đưa vào danh sách 12 vị bồi tế, tượng trưng cho 12 đời vua Trần nhân kỷ niệm 800 năm triều đại hiển hách này, nhờ thế mà lần đầu tiên được xúng xính diện áo dài khăn đóng.

Lại đi cùng xe với ông bạn già (và rất hiền) Nguyễn Thành Phong, cụ ham vui quên cả tuổi Trần Nhương, cùng mấy vị tiến sĩ lừng danh, thì còn chuyện trên trời dưới biển gì mà không tuôn ra hết. Mải chuyện về đám cháu nội ngoại "độc tài" chính hiệu, mải cười chuyện danh lợi đến mức lạc cả đường, thành ra đến muộn. Nhưng ông văn nhân hậu duệ họ Trần, với tinh thần hướng về bách tính, vẫn kiên nhẫn đợi.

Sau lễ long trọng và linh thiêng với bài văn khấn thấu tận trời xanh của giáo sư Trần Ngọc Vượng, lại còn được thụ lộc các vua Trần ban cho rất hậu, trên đường trở về, mọi người trong đoàn đều rôm rả bàn luận.

Nguyễn Thông - Cải lương nên hạ màn


Thiên hạ đang ì xèo việc Hà Nội sáp nhập 6 cơ quan báo chí truyền thông làm một. Nhất thể chính thức có hiệu lực từ hôm nay 1.2.2026.

Cũng là một dạng cây tre trăm đốt, không chỉ riêng lĩnh vực báo chí.

Sài Gòn, quên, TPHCM, đã từng làm điều này từ hồi chưa xảy ra vụ sáp nhập tỉnh, rốt cuộc có bớt được tờ/đài nào đâu. Giống như cuộc cách mạng ở làng Mùi trong truyện của Lỗ Tấn.