Affichage des articles dont le libellé est Việt Nam Cộng Hòa. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Việt Nam Cộng Hòa. Afficher tous les articles

jeudi 1 janvier 2026

Dương Công Quan - Tản mạn ngày cuối năm: Đợi


Lúc còn nhỏ, mỗi lúc trường tổ chức du ngoạn thì thế nào trong những ngày trước đó lòng tôi đều  không tránh khỏi nôn nao, Ngày nào cũng xé lịch mong đến ngày đó cho nhanh lẹ. Đêm trước đó lòng rộn ràng không ngủ được.  

Rốt cuộc ngày đó cũng tới. Khi ngày đó tới thì mới biết rất bình thường không có gì là lạ cả. Tôi ngộ ra một điều,đó là  hạnh phúc không nằm trong ngày đến mà chính là ngày đợi.

Thành phố New Orleans nơi tôi ở là vùng bão tố. Sống trong bão tố quen rồi nên năm nào không có bão lại đâm ra ngạc nhiên là tại sao bão không đến. Từ sự ngạc nhiên biến thành sự đợi lúc nào cũng không hay. Đợi bão đến bởi vì suy ra bão chẳng có gì đáng sợ. Bão đến thì lái xe mà chạy, sẵn trớn có lý do đi xuyên bang chơi mà không phải đi làm. Nhà cửa có sập thì bão hiểm lo.

dimanche 28 décembre 2025

Bông Lau - Đàm phán ngưng bắn


Hôm nay Tổng Thống (TT) Ukraine Volodymyr Zelensky sẽ gặp ngài TT Donald Trump để đàm phán ngưng bắn với Liên Bang Nga. Không biết đây là lần thứ mấy rồi? Cũng chẳng màng đếm nữa.

Cuộc đàm phán này sẽ xoáy vào điểm Hoa Kỳ sẽ bảo đảm an ninh cho Ukraine nếu Liên Bang Nga vi phạm hiệp định ngưng bắn.

Mình tin rằng TT Zelensky thông minh nên chịu khó mềm mỏng đẩy đưa đàm phán cho qua chuyện, để không làm phật lòng ngài TT Donald Trump. Nhưng Zelensky sẽ không dễ bị khuất phục. Zelensky có lá bài rất lớn là thế giới tự do đứng sau lưng ông.

Bích Hậu - Tiễn biệt hiền thê của cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông


Nghe tin cô Trần Thị Nguyệt Thu, phu nhân của cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông qua đời hồi sáng sớm 24/12 thọ 78 tuổi. Vô cùng thương tiếc cô và mong cô chú được đoàn tụ nơi Cực lạc quốc.

Mình xưa nay luôn yêu quý và kính trọng hai người phụ nữ. Một là cô Nguyệt Thu, phu nhân của cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông ; và hai là cô Dương Ấu Oanh, phu nhân của ca sĩ Khuất Duy Trác.

Hai cô đều rất đẹp, lại có học thức. Cô Nguyệt Thu từng là thư ký hãng dĩa Continental hồi xưa. Cô Ấu Oanh là cô giáo dạy tiểu học ở Sài Gòn.

mercredi 24 décembre 2025

Đặng Chương Ngạn - Gánh nặng của sự thật

Ngày 23/12/2025, Carl Robinson lại gây chấn động, khi công bố trên Washington Post liên quan đến bức ảnh lịch sử Em bé Napalm:

“Tôi biết rõ khoảnh khắc ấy được chụp bởi một nhiếp ảnh gia tự do, nhưng đã được cấp trên của tôi khi đó là Horst Faas yêu cầu ghi tên Nick Út vào chú thích ảnh. Vì lo sợ cho công việc và gia đình, tôi đã làm theo. Quyết định đó đã ám ảnh tôi suốt 50 năm qua.”

Nếu điều này là sự thật, thì sự thật là một gánh nặng. Nó không phải là một chi tiết nghề nghiệp sai sót, mà là một gánh nặng đạo đức kéo dài nửa thế kỷ.

mardi 23 décembre 2025

Tiểu Vũ - Hai người lính

Bức ảnh hai người lính (ảnh trên) đã xuất hiện trên rất nhiều phương tiện truyền thông đại chúng, được chia sẻ lại không biết bao nhiêu lần trên báo chí và mạng xã hội. Câu chuyện hậu trường phía sau, nhiều đồng nghiệp đã tường thuật khá đầy đủ.

Tôi sẽ không nhắc lại nữa, chỉ muốn dừng lại ở điều bức ảnh gợi ra về chiến tranh, ký ức và hành trình hòa giải.

Giữa cánh đồng hoang, hai người lính đứng cạnh nhau, vai kề vai. Một người khoác quân phục giải phóng quân, người kia mặc áo lính Việt Nam Cộng Hòa. Không còn súng ống, không còn ranh giới hai phe. Chỉ còn hai người choàng vai nhau, mắt nhìn về phía trước.

samedi 20 décembre 2025

Jimmy Nguyen Nguyen - Yêu nhau đi! Đời ta không nghĩa chi…


Ghét nhau, nặng hơn nữa là thù hận. Rồi… trả thù. Chưa được một tuần sau cái ngày thê thảm ở bãi biển Bondi. Nơi mà hai sát thủ bắn 60 phát đạn mà trúng đến 55 (15 người chết và 40 bị thương). Chứng tỏ sự cố sát, không phải …bắn đại. Tui trót xem cái clip đó mà mất ngủ mấy ngày trời. Đáng lẽ không nên xem.

Tên sát thủ trẻ sinh ra ở Úc mà. Không biết học hành kiểu gì mà tàn ác như vậy. Tui không nghĩ tôn giáo mà hắn theo, khuyến khích làm chuyện này.

Nhớ lại hồi nhỏ ở Việt Nam ta, trước 75 thì trong trường dạy dỗ sự thương yêu. Chỉ khi xem truyện hay xem phim thì mới có vụ máu me.

Dương Quốc Chính - Những mảnh đời hậu chiến

 

Cuốn sách này của Phan Thúy Hà khá là độc lạ về mặt nội dung. Mình nói với Hà là anh lười đọc truyện lắm, mà Hà bảo: "Đây toàn là những câu chuyện có thật, không phải kiểu truyện ngắn đâu."

Mà đúng thế thật, có lẽ xếp nó vào dạng bút ký, khá là gần với cách mà mình đang làm YouTube, khi đi nói chuyện với các nhân chứng sống. Ở đây tác giả cũng làm vậy, mà bằng văn viết.

Các câu chuyện này mình coi là độc lạ ở chỗ nó được trình bày rất trung thực. Đó là các câu chuyện mà tác giả đi lang thang ở miền Nam, hỏi chuyện người dân. Đa số là những thân phận rất bình thường, rất phổ biến trong xã hội miền Nam (dưới vĩ tuyến 17).

lundi 15 décembre 2025

Nguyễn Thị Bích Hậu - Ta về một bóng trên đường lớn


"Ta về" là bài thơ mình thích nhất của Tô Thùy Yên. Và có lẽ, theo cá nhân mình đây là bài thơ hay nhất, giàu chất nhân bản nhất viết về thân phận một con người thời hậu chiến.

Tô Thùy Yên viết bài thơ này vào tháng 7/1985, sau nhiều năm cay đắng và khổ ải.

Mấy năm trước, có một lần mình trích vài câu thơ của Tô Thùy Yên, một người bạn của mình ở ngoài Bắc nói thơ của ai mà hay quá. Bạn mình chưa từng được đọc thơ Tô Thùy Yên.

samedi 13 décembre 2025

Nguyễn Văn Tuấn - Chúng ta đi mang theo … lịch sử

 

Lái xe trên những con đường rộng lớn ở Little Saigon (thủ đô người Việt ở Mỹ), bỗng nhiên thấy tấm biển xanh hiện ra trước mắt : “Đại lộ Trần Hưng Đạo”. Dấu bằng trắc tiếng Việt đầy đủ, rõ ràng, không hề bị lược bỏ hay phiên âm sai lệch.

Tim tôi như khựng lại một nhịp lâu. Ngạc nhiên xen lẫn một cảm giác ấm áp lạ lùng lan tỏa trong lòng. Giữa vô vàn những Brookhurst, Magnolia, Hazard quen quen mà xa xôi. Tên của vị anh hùng dân tộc đã từng ba lần đánh tan quân Nguyên lại hiện lên một cách bình dị đến nao lòng.

Chỉ cách đó không xa tôi lại bắt gặp “Hai Bà Trưng Way”. Vẫn đúng chính tả, vẫn có dấu đàng hoàng, vẫn giữ nguyên vẻ trang nghiêm của hai nữ tướng đầu tiên trong lịch sử Việt Nam. Giống như những hạt giống lịch sử được gieo trồng trên đất khách, âm thầm nảy mầm qua bao năm tháng. Tự hào đột nhiên dâng trào trong lòng.

mardi 9 décembre 2025

Nguyễn Thông - Đời không đẹp như mơ

 

- Dân xứ này rất quan tâm đến chính trị, nhưng họ không hiểu rằng chính trị chỉ dành cho một nhóm rất ít người nắm quyền cai trị (được gọi là lãnh đạo) họ.

- Dân ta thích làm công tác tổ chức cán bộ ; họ tiên đoán, sắp xếp ông nọ bà kia vào ghế này ghế khác. Nhưng không hiểu rằng họ không có cái quyền ấy, có bàn cũng chỉ bàn tào lao cho vui thôi.

Nhiều người tặc lưỡi, thôi thì “so bó đũa chọn cột cờ,” mà chẳng chịu nghĩ nếu chọn được cột cờ thì cột ấy cũng vẫn chỉ là đũa, thậm chí đũa dùng một lần rồi vứt.

vendredi 5 décembre 2025

Nguyễn Văn Tuấn - "Nỗi Buồn Chiến Tranh" và "Dấu Binh Lửa"

Đó là hai tác phẩm của hai nhà văn thuộc hai bên chiến tuyến. Cùng viết về xác người giữa chiến trường, một bên ném cái xác như ném bao tải, một bên khóc thầm trước chiếc áo tím còn bay trong gió.

Tác phẩm "Nỗi Buồn Chiến Tranh" (NBCT) của Nhà văn Bảo Ninh được vinh danh, và vậy là có lời ra tiếng vào. Tôi nghĩ vinh danh ok mà.

Ở đây, tôi liên tưởng tới một nhà văn quân đội khác, thuộc bên kia chiến tuyến: Phan Nhật Nam. So sánh cách họ viết cũng ngộ ra vài điều.

jeudi 4 décembre 2025

Trần Trung Đạo – Kính tiễn nhà thơ và nhạc sĩ Đynh Trầm Ca

 

Nhận tin anh qua đời khi đang trong chùa lo Phật sự ở California, buồn quá nhưng không biết làm gì hay viết gì ngay lúc đó. Gia đình và thân hữu đều biết anh sẽ ra đi trong một hai hôm, nhưng khi anh thật sự ra đi mọi người vẫn buồn như chưa biết trước.

Hôm 13 tháng 11 anh còn ở bệnh viện. Thịnh, con trai anh, nhắn tin cho biết sức khỏe của anh đang suy sụp rất nhanh và ngày mai sẽ xuất viện về nhà chờ ngày đi. Cháu đưa phone để hai anh em chia tay nhau. Anh không nói được chỉ còn nhìn nhau.

Thật ngạc nhiên và hiếm hoi khi thấy anh mỉm cười. Dường như trong tầng đáy của tâm hồn anh vừa có một tiếng chuông báo thức vọng về từ thăm thẳm. Anh nhận ra tôi không, không quan trọng. Trong quan hệ con người có một sợi tơ vô hình thiêng liêng nối kết nhau dù trong nghìn trùng xa cách.

mardi 2 décembre 2025

Trương Nhân Tuấn - Làm gì có "giải phóng" mà nói tới chuyện "chiến sĩ giải phóng" ?

 

Giải phóng có nghĩa là "làm cho được tự do, cho thoát khỏi tình trạng bị nô dịch, chiếm đóng".

Chiến sĩ giải phóng là người chiến binh tham gia vào một cuộc tranh đấu vũ trang, nhằm giải thoát đất nước và dân tộc ra khỏi ách nô lệ và sự kềm kẹp của các thế lực thực dân, ngoại bang... để giành lại độc lập cho đất nước và dân tộc.

Có nhiều cái nhìn về chiến tranh Việt Nam 54-75. Người Mỹ, một bên tham gia vào cuộc chiến, gọi đó là "Chiến tranh Việt nam". Hai bên "trong cuộc", miền Bắc gọi đó chiến tranh giải phóng chống xâm lược. Miền Nam gọi đó chiến tranh tự vệ chống cộng sản xâm lược.

lundi 1 décembre 2025

Nguyễn Văn Tuấn - "Kỷ niệm nào ghi dấu trên tay" : Tiễn biệt một lãng tử âm nhạc

 

Hơn nửa thế kỷ trước, trong những ngày tháng sinh viên đầy mộng mơ, tôi đã say đắm với giai điệu da diết của Ru Con Tình Cũ. Ca khúc mở đầu bằng hai câu thơ nhạc bất hủ : "Ba năm qua em trở thành thiếu phụ / Ngồi ru con như ru tình buồn..."

Và hôm nay, ngày 01/12/2025, tại Điện Nam (Quảng Nam), người viết những dòng chảy bất tử đó, nhạc sĩ Đynh Trầm Ca, đã nhẹ nhàng ra đi, về với cõi vĩnh hằng, để lại trong lòng người mộ điệu nhiều tiếc nuối. Ông thọ 85 tuổi.

Ông tên thật là Mạc Phụ, chào đời năm 1941 tại thị trấn Vĩnh Điện, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Bút danh Đynh Trầm Ca, theo lời kể từ những người thân cận, được ông chọn lọc tinh tế : "Đynh" lấy từ họ thân mẫu, nhưng với nét chữ "y" dài đầy cá tính, thay vì "i" ngắn gọn thông thường. Đó là cách ông khéo léo khẳng định sự khác biệt, như một dấu ấn riêng giữa dòng chảy âm nhạc miền Nam.

Tuấn Khanh – Giã biệt nhạc sĩ Đynh Trầm Ca (1941-2025)

 

Nhạc sĩ Đynh Trầm Ca, tác giả nhiều ca khúc quen thuộc như Ru Con Tình Cũ, Sông Quê, Về Lại Đồi Sim... vừa qua đời tại Quảng Nam, vào sáng ngày 1 tháng 12, 2025, hưởng thọ 83 tuổi.

Với số tác phẩm trên dưới 100 ca khúc, cùng nhiều bài hát chưa được đưa ra rộng rãi với công chúng, một phần do tính cách rất "Quảng" của ông, một phần do cuộc đời của nhạc sĩ Đynh Trầm Ca phải gác lại mọi thứ, nhọc nhằn mưu sinh và ẩn dật sau 1975.

Cuộc đời ông nhiều năm lưu lạc từ Đông sang Tây ở miền Nam, với công việc tay chân để nuôi mình, lo cho gia đình không khác gì một nông dân hay người kiếm sống theo công nhật.

samedi 29 novembre 2025

Nguyễn Văn Tuấn - Di sản của một thế hệ vàng


Hôm nọ, tôi dự buổi tiệc kỷ niệm 30 năm ngày thành lập nhóm từ thiện Vietnam Foundation (VNF) [1], một cột mốc đầy ý nghĩa. Trên đường về, câu nói của một người bạn cứ làm tôi suy tư: "Thế hệ VNF là thế hệ vàng son của sinh viên Việt Nam."

Nghe nhận xét đó, tôi nhận ra một niềm cảm mến sâu sắc. Họ là những học sinh miền Nam, đã từng bước lên chuyến bay du học Úc nhờ chương trình Colombo Plan hào phóng, bắt đầu từ những năm 1950. Phải là những người trẻ ưu tú, tài hoa mới có được vinh dự đó.

Colombo Plan, tên gọi của một chương trình tài trợ tuyệt vời, được khởi xướng bởi tấm lòng nhân ái của Bộ trưởng Ngoại giao Tích Lan và Úc. Mục tiêu là tài trợ kinh tế, xã hội cho khu vực Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam Cộng Hòa. Giáo dục là một lãnh vực quan trọng trong Colombo Plan.

Thái Vũ - Người miền Nam thất học ?


Tôi đã kiểm chế hết sức có thể để viết bài này, tránh những sự xúc phạm không cần thiết hoặc vô tình.

Có người gửi cho tôi cái link thằng oắt con mắt trằng TLTV chửi người miền Nam thất học, chửi dân Hố Nai, Bắc kỳ di cư vô học, ngu dốt từ thời "thằng Diệm", "thằng Thiệu"... mà tôi thấy thương hại.

Không phải thương hại thằng mắt trắng, anh ta chỉ là một vết bẩn mất dạy, một dư luận viên hạng giòi bọ trên mạng xã hội, không đáng để tôi bận tâm. Mà tôi thương hại những người là fan, là follower của anh ta.

samedi 22 novembre 2025

Bông Lau – Tình người thời chiến

 

Theo dõi trận lụt ở Việt Nam có nhiều người chết và các Phi đoàn trực thăng đã không thể cất cánh bay đi cứu trợ. Có thể lý do thời tiết chăng ? Mưa to gió lớn có nhiều mây mù thì phi công trực thăng thiếu kinh nghiệm không thể bay vì có thể bị tai nạn rớt.

Trong cuốn hồi ký “Trên Vòm Trời Lửa Đạn” của Phi công Vĩnh Hiếu lái trực thăng võ trang UH1 kể lại, khi Quân đoàn 2 rút quân khỏi Tây Nguyên vào tháng 3 năm 1975 để về Tuy Hòa bằng tỉnh lộ 7 đã bỏ hoang từ lâu. Lúc ấy Không quân Việt Nam Cộng Hòa cũng bắt đầu tan tác, mạnh ai nấy bay. Trực thăng võ trang không còn bay một cặp để bảo vệ nhau nữa, mà bay solo đơn độc một mình để oanh kích những mục tiêu bất chợt tìm thấy.

Các phi công trực thăng còn được lịnh bay đi tìm kiếm những người tị nạn bị bỏ rơi đói khát ở con đường máu số 7 để bốc về phi trường Đồng Tác Tuy Hòa. Người tị nạn thì đông và máy bay thì giới hạn. Có chiếc đáp dân chúng ùa nhau leo lên làm máy bay rớt luôn.

mardi 18 novembre 2025

Đặng Chương Ngạn – Ai được miễn thuế ?

 

Theo chính sách thuế mới dành cho hộ kinh doanh tại Việt Nam sẽ có hiệu lực từ ngày 01/01/2026, hộ kinh doanh có doanh số dưới 200 triệu/năm sẽ không bị tính thuế thu nhập, thuế VAT.

Tính ra thì 200 triệu/365 ngày = 547.945 đồng/ngày. Tính tròn, doanh số 600 ngàn/ngày không bị tính thuế !

*** Ăn sáng hôm qua.

Mua bánh mì xíu mại từ xe bánh mì vỉa hè. Cái xe sáng kéo ra, bán hết bánh kéo về. Có 4 cái ghế nhỏ cho khách ngồi lại. Chủ yếu khách mua mang đi. Hỏi chị chủ :

dimanche 16 novembre 2025

Hoàng Bùi - Đêm Ngủ Không Cần Đóng Cửa

 

Hồi nhỏ đọc sách Tàu, mình nhớ có cái mô tả về thời thái bình thịnh trị: "Đêm ngủ không cần đóng cửa, của rơi ngoài đường không ai nhặt."

Với một thằng nhóc lớn lên ở Hà Nội thời bao cấp, nơi trộm cắp nhiều như rươi, quần áo phơi trong nhà còn bị người ta dùng sào câu mất thì câu chuyện đó nghe như một truyền thuyết xa vời. Thời đó nhà nào nhà nấy phải rào song sắt, quây "chuồng cọp", tự biến mình thành tù nhân trong chính ngôi nhà của mình.

Sau này lớn lên đi học ở Thành Phố, mình có ông bạn chỉ vừa quay lưng bước vào nhà là chiếc xe máy dựng trước cửa đã biến mất, tới sau này điện thoại cầm trên tay đi trên lề cũng bị giựt. Cái cảm giác bất an, phải luôn đề phòng chính đồng bào của mình ăn sâu vào tiềm thức của thế hệ. Mình chưa bao giờ được thấy cái cảnh "đêm ngủ không đóng cửa" trên chính quê hương mình.