Affichage des articles dont le libellé est Việt Nam Cộng Hòa. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Việt Nam Cộng Hòa. Afficher tous les articles

mardi 5 mai 2026

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (25)


Cô Tư là chị của ba tôi. Dượng Tư ra Bắc khi cô đang mang bầu đứa con thứ năm. Cô ở lại vận động đấu tranh đòi thi hành Hiệp định Geneve, tiến tới tổng tuyển cử, theo sự phân công của tổ chức.

Dượng vừa đi thì cô bị bắt. Cô sinh con trong tù. Con được 10 ngày tuổi, có một người bạn tù được ra tù, cô nhờ người đó mang con ra ngoài nuôi giúp cô. Hai năm sau cô ra tù, không có manh mối nào để tìm được con.

Trong tù, cô và người bạn tù lấy một cái tên khác.

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (23)

Tứ “râu” người Hải Dương. Khi mới nhập học Đại học cùng tôi, chỉ cao gần 1,6 m, nặng 50 kg nhưng đá bóng rất giỏi.

Vào bộ đội, tôi và Tứ cùng trung đội. Nó ở tiểu đội 8, tôi tiểu đội 9. Tiểu đội nó có hai thằng sinh viên Đại học Cơ điện là Tứ và Dương "phỉ". Bao tội lỗi Dương "phỉ" gây ra, Tứ gánh hộ hết.

Dương đi chơi muộn giờ sinh hoạt. Tứ báo cáo: "Dương đưa người nhà ra ga Lương Sơn". Dương ngủ dậy muộn, lè phè chăn màn, Tứ khai: "Dương ốm hai hôm nay vẫn cố gắng đi tập".

lundi 4 mai 2026

Dương Quốc Chính - Hòa giải nếu thoát bò

Vào những ngày này, trong 10 năm nay, mình luôn nghĩ, biết bao giờ người Việt mới có thể bao dung với nhau, không còn phân biệt địch ta nữa?

Năm nào mình cũng đã thử đưa ra một phương án. Bài này cũng là một phương án, có thể rất dễ và rẻ tiền với rất nhiều người, nhưng có khi là bất khả thi với đám đông. Đó là chủ động nạp kiến thức đa chiều.

Mình nghĩ các cháu bên chuồng hay chính anh em bò vàng trở nên cực đoan, cuồng dại, chẳng qua cũng là do thiên kiến xác nhận, dẫn tới cố tình chỉ nạp kiến thức một lề.

vendredi 1 mai 2026

Nguyễn Văn Tuấn - Để ký ức không còn là vũ khí


Cùng một ngày, có triệu người vui mà cũng có triệu người buồn. Năm mươi năm, vết nứt vẫn còn đó. Nhưng hòa giải vẫn là hy vọng.

1. Mỗi năm, khi ngày 30 tháng Tư đến gần, người Việt ở khắp nơi trên thế giới lại đối mặt với cùng một ngày theo những cách rất khác nhau. Có người ăn mừng. Có người tưởng niệm. Có người treo cờ. Có người thắp nhang. Có người lặng lẽ ngồi một mình với ký ức. Cùng một ngày, nhưng như thể có hai thế giới song song tồn tại mà không chịu nhìn nhau.

Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt từng nói đại ý rằng ngày 30 tháng Tư có triệu người vui mà cũng có triệu người buồn.

Kim Ân - Charlie

 

.

Tám giờ sáng của ngày 15 tháng 4/1972, Tiểu Đoàn Nhảy Dù mới tinh của Anh Năm, tiểu đoàn đã khoan thủng bức tường thép của cộng quân ở Damber; tiểu đoàn "nướng sống" hai tiểu đoàn của sư đoàn Điện Biên trên cứ điểm C. Thua. Thua đau đớn và thua vô lý! Đâu còn có thế để dựa vào. Đâu còn lực để đương cự?

Muốn đánh nhau phải có "thế" và "lực." Thế đã mất ngay từ ngày đầu tiên khi bước xuống cao điểm với một nhiệm vụ "phòng thủ" quá mỏng manh thụ động, và lực nào còn nổi sau bốn ngày hay 156 giờ tác chiến căng thẳng trên các cao điểm nguy biến và thiếu thốn toàn diện. Hình như mọi người đều không ăn, uống kể từ ngày 12. Uống, nếu có chỉ là chữ gọi động tác "nhúng" chiếc lưỡi vào nắp bi đông ẩm ướt. Tan hàng! Những người sống sót còn lại tan biến vào rừng cỏ tranh.

Đêm Charlie em đi, anh ở lại

Sông Pô Cô dào dạt tình thương

Khuyết danh - Người chiến binh cuối cùng và những mảnh ký ức vụn vỡ


Trung Lê - Hôm nay đánh dấu 51 năm Quốc gia Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ, BBK xin chia sẻ một bài viết thật cảm động của một người bạn là cựu cảnh sát Dã Chiến thuộc Cảnh sát Quốc gia Việt Nam Cộng Hòa. 

NGƯỜI CHIẾN BINH OAI HÙNG VÀ NHỮNG MẢNH KÝ ỨC VỤN VỠ

​Nhìn lại tấm hình này sau 51 năm, tim tôi vẫn thắt lại. Bức ảnh của phóng viên Nguyễn Đạt chụp người chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa cuối cùng đơn độc trên phố khi thủ đô đã tràn ngập quân đối phương, là một biểu tượng của sự can trường.

Anh ấy bước đi giữa "giờ thứ 25" với hai tay hai súng, bình thản như thể cái chết không còn ý nghĩa gì trước khí tiết.

​Thú thật, nhìn anh oai hùng bao nhiêu, tôi lại nhớ về mình bấy nhiêu. Ngày đó, tôi không có được sự bình thản ấy. Trong cơn biến động kinh hoàng, tôi đã vội vã cởi bỏ bộ đồ hoa cát của lực lượng Cảnh Sát Dã Chiến, chạy thật nhanh về phía gia đình. Đó là một ký ức vừa xót xa, vừa thực tế của một người trai giữa dòng thác lịch sử.

Võ Xuân Sơn - Ngày Thống Nhất Đất Nước


Một số bạn nói chuyện với tôi, gọi ngày 30/4 là Ngày giải phóng Miền Nam. Tôi nói thẳng với các bạn ấy, là tôi không thích gọi như vậy.

Thực ra khi tôi còn trẻ, tôi nghe riết thành quen, và bản thân tôi hồi đó vẫn gọi đó là Ngày giải phóng Miền Nam. Có một bài hát mà tôi thuộc lòng từ khi mới 13, 14 tuổi, trong đó có đoạn: “Trên cánh đồng miền Nam đau thương mây phủ chân trời. Khi ca lên Hồ Chí Minh, nghe lòng phơi phới niềm vui”.

Những lời hát này khắc sâu vào tâm trí tôi, rằng đồng bào Miền Nam quê hương tôi đang đau thương quằn quại dưới gót giầy quân xâm lược Mỹ và ngụy quyền Sài Gòn.

Chu Vĩnh Hải - Nhân văn còn mãi, oán thù rồi sẽ tàn phai


Có những điều muốn nhớ mãi, muốn nhắc đi nhắc lại.

Dù là một học sinh chuyên văn nhưng là sản phẩm của mái trường xã hội chủ nghĩa, nên tôi và bạn bè cùng lớp không được tiếp xúc với văn chương thời Việt Nam Cộng Hòa, hay còn gọi là văn học đô thị miền Nam - văn học miền Nam.

Chỉ khi vào năm thứ nhất khoa Ngữ văn Trường đại học Tổng hợp Hà Nội vào năm 1982, tôi mới lần đầu tiên tiếp xúc với văn chương thời Việt Nam Cộng Hòa, thông qua ba người bạn sinh viên cùng lớp đã học chuyên văn ở Trường chuyên Bình Trị Thiên.

jeudi 30 avril 2026

Dương Quốc Chính – Chiếc xe tăng và di cốt những người lính Việt Nam Cộng Hòa

 

Một chiếc xe tăng được "khai quật" ở bãi biển Quy Nhơn.

Được biết là chiếc xe này (có lẽ là) bị bắn cháy (không còn tháp pháo) vào tháng 3/1975 trong trận đánh cuối cùng của quân Việt Nam Cộng Hòa ở cảng Quy Nhơn. Sau đó nó bị chôn vùi xuống bùn, cát và mới phát lộ ngẫu nhiên. Quân đội đã lấy nó lên để đem về, dự kiến để trưng bày.

Thấy thẻ bài và xương cốt của lính Việt Nam Cộng Hòa trong đống hiện vật mới được tìm thấy này. Nếu phía quân đội công bố công khai lên mạng xã hội số quân, đơn vị, tên của người lính để thân nhân họ (nếu còn) đến nhận, thì phía bên kia sẽ nể phục. Đó mới là hòa giải thực tâm.

Dương Quốc Chính - Ai mới có thể hòa giải?


Hai người trong ảnh ngày xưa là đối thủ ở hai chiến tuyến.

Mấy ông bây giờ mà làm như ông Kiệt chắc bị chuồng bò nó húc cho lòi ruột. Ông Kiệt có lẽ là nhà lãnh đạo cộng sản đầu tiên và duy nhất dám công khai cộng tác với quan chức chế độ cũ, mời họ tư vấn chính sách. Ông cũng là biểu tượng của việc hòa hợp, hòa giải thực chất.

Câu nói sấm sét của ông: “Nhiều sự kiện khi nhắc lại, có hàng triệu người vui mà cũng có hàng triệu người buồn”, giờ này vẫn khiến các cháu bên chuồng lồng lộn.

mercredi 29 avril 2026

Donry Nguyễn - Những người lính bị bỏ lại phía sau

(Tưởng nhớ Trung úy Liễu Tông Trung cùng đồng đội đã nằm lại rừng núi Kon Tum, tháng Ba 1975)

Bạn tôi là Hạ sĩ quan Tiếp liệu ĐĐ1/TĐ95/LĐ22/BĐQ. hậu cứ đóng tại trại B12, đối diện trại B15 của lực lượng Lôi Hổ, nằm ở phía nam cầu Dakbla thị xã Kon-Tum.  Sau đây là những gì anh ấy kể lại:

Ngày 14/03/1975 anh theo xe tiếp tế lương thực cho đại đội đang đóng ở Đồi Ba Chấm, vị trí này là nơi đơn vị anh lui lại sau khi tản hàng phải rời bỏ căn cứ Kon Sơn Lũ cách đó vài cây số vào năm ngoái.

Lần này anh mang theo cả ba lô súng đạn để tham dự hành quân, mặc dù nhiệm vụ của hạ sĩ quan tiếp liệu là ở hậu cứ lo việc quân lương. Lý do: Ham chơi, đến giờ tiếp tế, tiểu đoàn phải cho người ra phố gọi về.

Quân Nguyễn - Phước Tuy, nỗi buồn tháng Tư

Thêm một tháng Tư nữa - tháng Tư thứ 51 kể từ năm ấy. Bao nhiêu ký ức tưởng đâu đã chôn vùi trong quá khứ. Nhưng không, chúng vẫn âm thầm len lỏi đâu đó nơi tâm hồn, để khi tháng Tư về, chúng tái hiện trong tâm trí như một khúc phim buồn quay chậm...

Tỉnh Phước Tuy (Bà Rịa) cách thủ đô Sài Gòn 100 cây số về hướng đông. Khách thập phương xuống Vũng Tàu tắm biển đều đi ngang qua Phước Tuy theo quốc lộ 15.

Trước năm 75, quốc lộ 15 thường bị “đắp mô” ở đoạn từ Phú Mỹ đến Long Thành. Hồi đó “mấy ổng” hay đặt mìn trên quốc lộ này rồi lấy lá cây phủ lên, gọi là "đắp mô" nhằm cản trở giao thông. Con người Phước Tuy hiền hòa, tình nghĩa, lấy chữ tín làm trọng trong đối nhân xử thế.

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (12)


... Chiến sự bất ngờ tăng độ ác liệt vào ngày 11.09.1972. Địch tập trung binh lực, đưa thêm 2 sư đoàn từ Huế ra, tổ chức nhiều mũi nhọn thọc vào Thành Cổ Quảng Trị.

Chiến thuật mới của địch là thí tăng.

Xe tăng địch bò vào con đường nhỏ chạy xéo qua chiến tuyến, chiếc này bị bắn cháy thì chiếc khác trườn tới, vượt lên, lạị bị bắn cháy thì lại gối chiếc khác lên phía trước, tạo thành một bức tường bằng xác xe tăng, lần lần lấn vào trung tâm thị xã.

mardi 28 avril 2026

Mai Thanh Hải – Đường đến 30 tháng 4 (10)

 

Ngày 20.03.1971, đơn vị chiếm được Bản Đông, tôi cùng hai chiến sĩ cứu thương chạy vào bên trong căn cứ thấy xác chết nằm la liệt ngổn ngang đủ kiểu.

Trong đám nằm ngổn ngang đó thấy còn lính ngụy Sài Gòn bị thương nặng, vừa nằm rên vừa kêu la vừa chửi, tay còn ôm khư khư khẩu súng AR15.

Tôi tiến vào hô to : "Chúng tôi là quân y của Quân đội nhân dân Việt Nam, các anh bị thương nặng, hãy bỏ hết vũ khí xuống, cố gắng bò ra phía trái (tôi giơ tay chỉ nơi có căn hầm rộng) tập trung lại, các anh có cần tôi giúp đỡ băng bó vết thương không”.

Mai Thanh Hải – Đường đến 30 tháng 4 (9)

 

Tháng 3.1974, tôi là giao liên của huyện Phú Lộc (Thừa Thiên -Huế).

Một lần, đường dây hữu tuyến bị đứt, tôi và anh Thiện được phân công đi nối. Nếu đường dây bị đứt tự nhiên thì không sao, nhưng bị thám báo cắt, thì mạng sống của chúng tôi cũng đứt vì chắc chắn sẽ bị phục kích.

Trên đường lần theo đường dây, tôi thấy có một giò lan rừng rất đẹp và dừng lại ngắt hai nhánh, một cho tôi và một cho anh Thiện, cắm trên ngực áo. Khi phát hiện đường dây bị đứt do có người cắt, chúng tôi lùi lại quan sát, nghe ngóng.

lundi 27 avril 2026

Phó Đức An - Tiếng sét Cao Hùng


Thứ trưởng Hung Cao giữ chức quyền Bộ trưởng Hải quân Mỹ đã làm cho người Việt toàn thế giới nở mày nở mặt. Đấy, lão PP nói có sai đâu. Người Việt chẳng kém ai, chỉ cần có điều kiện học tập và tự do phát triển thì đất Việt thiếu đ*o chi người tài.

Thế giới có gần 200 quốc gia có kiều dân sống ở Mỹ. Sao không chọn những thằng mắt xanh tóc vàng hay gì gì đó mà là một thằng người Việt? Đấy chính là con mắt cú vọ của Trump đã phát hiện ra sự thông minh nhanh nhẹn và lòng trung thành tuyệt đối của Cao Hùng. Là một cấp tướng, phải tuyệt đối trung thành ngoài tài năng, kinh nghiệm và trí thông minh.

Xem phản ứng của cư dân mạng người Việt trên thế giới là trăm thứ bà giằn. Nó hỗn độn đến mức khó tả. Nhưng đại đa số đều vui mừng và hãnh diện cho một người con có dòng máu Việt Nam nắm giữ một chức vụ lớn như vậy. Mọi người chúc mừng anh trên cương vị mới và mong muốn anh cầm cương nảy mực, oánh cho chết cha bọn hồi giáo thần quyền để thế giới yên bình.

Bông Lau - Chức năng Bộ trưởng


Một xã hội lành mạnh là phải có tiếng nói đối lập chỉ trích. Chỉ có xứ độc tài cai quản dân nô lệ mới khuyến cáo dân chúng ngậm miệng để yên cho chế độ ấy thao túng.

Tướng Mỹ gốc Việt như Lương Xuân Việt, và những Tướng Tá, các nhà bác học, trí thức gốc Việt thành danh ở Mỹ được ngưỡng mộ là lẽ tất nhiên. Những nhân vật này không có mấy ai nói xấu ngoài đám Hồng Ngưu.

Cựu Đại Tá Cao Hùng là một quân nhân chuyên nghiệp và ưu tú xứng đáng được ngưỡng mộ vì đã đem lại sự hãnh diện cho cộng đồng Việt Nam, nhứt là người tị nạn gốc Việt Nam Cộng Hòa.

Yên Sơn - Tháng Tư Hận, Tháng Tư Đau


(Viết cho mình, viết giùm cho người)

Tháng Tư lại về.

Không cần ai nhắc, không cần một dấu hiệu rõ ràng nào, chỉ cần những dư âm Tết buồn bã nơi xứ người bắt đầu phai nhạt, hay một buổi chiều xuân nhạt nắng rơi xuống sân vườn cô tịch là lòng tôi đã chùng xuống. Nhớ về…

Có những tháng trôi qua như một con số. Có những tháng đi qua như một thói quen. Nhưng cũng có những tháng không bao giờ rời khỏi đời người. Đó là Tháng Tư. Tháng Tư, đối với tôi, không phải là ngày tháng bình thường của thời gian. Nó là một dấu mốc thời gian in hằn trong tâm khảm, là một nỗi đau, một vết cứa sâu trong tâm hồn, một nơi mà ký ức dừng lại, xoáy xuống, rồi lan ra, phủ kín cả tâm can.

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (6)


Năm 1973, bọn mình chốt ở đồi Chông (Tiên Phước Quảng Nam). Hiệp định Paris ký kết thì bên ta giữ một quả đồi, phía bên kia giữ một quả đồi. Cách nhau bởi cái khe nhỏ. Mùa khô nên không có nước.

Hòa hợp dân tộc, nên hai bên bàn nhau làm một cái nhà hòa hợp để hai phía gặp nhau. Thiện chí lắm.

Bên đối phương làm nhà còn bên ta làm ghế. Nguyên vật liệu chủ yếu là tranh tre nứa lá. Tường thưng bằng lồ ô đập dập. Trên tường ở đốc nhà vẽ một bản đồ Việt Nam bằng giấy rô ki.

samedi 25 avril 2026

Nguyễn Thông - Thời và người

Sắp tròn 51 năm ngày nước Việt thu về một mối. Ngày 30.4. Hơn nửa thế kỷ, biết bao sự đổi thay, cả trong hiện thực và suy nghĩ, nhận thức của con người. Cuộc sống luôn vận động, những gì không phù hợp sẽ bị đào thải. Đó là quy luật.

Vậy nhưng không phải vậy. Bây giờ vẫn còn không ít người, những nhà này nhà nọ, những người được coi là có trình độ cao, hiểu biết rộng, thậm chí khá nổi tiếng, mà vẫn viết/phát biểu trên báo chí, đài, trang cá nhân mạng xã hội, rằng "kỷ niệm ngày giải phóng miền Nam 30.4".

Đâu phải quen mồm quen tay mà là nhận thức vẫn cũ kỹ như cách nay vài chục năm. Họ nghĩ bằng đầu óc của một nhân viên tuyên truyền xóm ấp, kẻ vẽ khẩu hiệu, cả đời chỉ biết làm theo sai bảo của người khác. Suốt nửa thế kỷ, trong đầu họ chỉ có câu "Kỷ niệm (bao nhiêu năm) ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước 30.4".