Affichage des articles dont le libellé est Nhà văn. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Nhà văn. Afficher tous les articles

dimanche 9 août 2026

Lưu Trọng Văn - Cảnh báo rất cần thiết


Nguyễn Danh Lam - một nhà văn trẻ, đến Mỹ theo diện “chào đón tài năng.” Lam hiện sống và làm việc ở Houston nhưng luôn đau đáu thế sự quê nhà. Gã xin giới thiệu bài viết mới nhất của Lam có tựa đề “Quê hương tan rã”, mà theo gã bất cứ ai thật sự quan tâm tới các giá trị văn hóa - các giá trị nền tảng của Dân tộc, rất nên đọc, suy ngẫm.

“Sáng nay, đọc được tin nhà sách Phương Nam - Phú Thọ đóng cửa. Một nhà sách từng tồn tại 44 năm, một địa chỉ văn hóa tại khu vực Chợ Lớn gắn bó với không biết bao người. Đọc những bình luận bên dưới mà lòng nặng trĩu, không ít người có cảm giác mất đi một phần quá khứ giống tôi.

Đây là địa điểm gần nhà cũ, tôi vẫn thường đưa các con đến cuối tuần. Hơn thế, đây cũng là trụ sở của công ty văn hóa Phương Nam, nơi tôi đến ký hợp đồng in lần lượt 3 cuốn sách.

lundi 3 août 2026

Hiệu Minh - Chú tịch Hội Nhà văn: Làm chính trị hay lo chuyện nhà văn?


Timeline của tôi tràn ngập bài viết về ông Nguyễn Quang Thiều, Chủ tịch Hội Nhà văn, khen có, chê có, đủ mọi cung bậc. Lão Cua không phải nhà văn nên chịu, nhưng chém lung tung lại được, nhất là chém ngang.

Có những câu hỏi rất đơn giản nhưng người ta thường tránh hỏi, giống như khách tới nhà ngủ cả tuần và tuyệt đối không hỏi chủ nhà: “Bao giờ thì tôi nên về?”

Trong đời sống văn học cũng có một câu hỏi tương tự: “Hội Nhà văn rốt cuộc là hội nghề nghiệp của các nhà văn, hay là một tổ chức mang màu sắc chính trị?” Và nếu đã là Hội Nhà văn thì Chủ tịch Hội nên làm gì? Viết văn? Quản lý nhà văn? Hay làm chính trị?

samedi 1 août 2026

Hiệu Minh - Hội Nhà văn có cần không?

 

Có một câu hỏi người ta thường không hỏi trong các cuộc họp Hội Nhà văn, cũng giống người Anh không hỏi chủ nhà “Bao giờ thì tôi nên về?”. Đó là “Hội Nhà văn có cần không?”

Câu hỏi nghe hơi hỗn. Nhưng văn chương vốn được sinh ra từ những câu hỏi hơi hỗn.

Ngày trước, muốn làm nhà văn khá nhiêu khê: Phải viết, phải in, phải được nhà xuất bản nhận, có độc giả, đôi khi còn phải được một nhà phê bình nào đó nhìn thấy. Nhà văn khi ấy có vẻ là một giống người khá đặc biệt.

Tạ Duy Anh – Vài lời về Nguyễn Quang Thiều

 

Lần tái khám này, kết quả tệ hơn 6 tháng trước, càng khiến tôi chán nản, sau rất nhiều sự chán nản có sẵn. Ông đệ Nguyễn Lân Hiếu bảo anh phải tự "thiết quân luật" trong ăn uống, kiểm tra huyết áp, chứ để suy thận là mệt lắm đấy.

Thôi, bỏ hết, tuốt tuột, bỏ luôn cả danh hiệu nhà văn phù phiếm và đang nhiều tai tiếng. Xét cho cùng, chẳng có thứ gì quý hơn đời sống. Sắp bảy mươi rồi, không vị thân thì chỉ còn chờ vị...tử!

Nhưng nếu không có vài lời về ông bạn văn, thủ trưởng cũ Nguyễn Quang Thiều, thì khó mà yên được để chữa bệnh.

Nguyễn Thông - Nên dẹp hội


Có lẽ không cần tìm người đứng đầu hội nhà văn làm gì, bởi lúc này là cơ hội thuận lợi nhất để dẹp nó cũng như tất cả mọi thứ hội đoàn sống bám vào ngân sách nhà nước.

Nhà văn cứ viết văn làm thơ soạn kịch cho hay, sao phải dựa phải chen vào hội này hội nọ.

Thời chưa xa, không có hội thì không có nhà văn nhà thơ nổi tiếng, tác phẩm lừng danh chắc?

Hoàng Linh - Cái tình văn bút

 

Tôi vừa đọc lại bài của nhà báo Nguyễn Hồng Lam về nhà văn, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều. Đọc lần thứ tư vì nó dài, và khó lòng mà cảm thụ khi lướt qua theo thói quen đọc mạng xã hội.

Nhà báo Lam điểm lại nhiều tác phẩm văn học của ông Nguyễn Quang Thiều, cho thấy bút pháp đa dạng và khát vọng phản ánh những cuộc đời đau thương bởi số phận. Vì chẳng lý do gì những người này phải chịu khổ đến như vậy nếu không phải vì ông trời đày đọa.

Như là khúc Tiếu ngạo giang hồ trong tác phẩm cùng tên của Kim Dung tiên sinh.

Nguyễn Hồng Lam – Bây giờ cải đã thành dưa…

 

Chiều qua, cả báo chí lẫn mạng xã hội đều ngập tin Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam Nguyễn Quang Thiều bị cách tất cả chức vụ trong Đảng. Tin này, với tôi và nhiều người là rất buồn, nhưng không bất ngờ.

Với những thời sự đã diễn ra từ trước đó, vụ kỷ luật này là một kết cục được báo trước. Nguyên nhân dẫn đến kỷ luật, Ủy ban Kiểm tra trung ương đã thông báo rất đầy đủ, rõ ràng. Là Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội, anh Nguyễn Quang Thiều phải chịu trách nhiệm với tư cách người đứng đầu Hội Nhà văn, phải chịu trách nhiệm về công tác Đảng, công tác chính trị tư tưởng khi để xảy ra một số sai phạm bị coi là nghiêm trọng ở trong Hội.

Anh bị kỷ luật với tư cách người đứng đầu, không bị kỷ luật với tư cách một nhà văn. Sai phạm dẫn đến kỷ luật nằm trong vai trò người quản lý, không nằm trong những tác phẩm mà anh đã sáng tạo. Mong rằng, và chắc anh Thiều cũng biết, với kỷ luật cho người có vị trí cao nhất, vụ việc có lẽ sẽ dừng lại ở đó.

Lưu Trọng Văn – Vài lời với Nguyễn Quang Thiều

 

Việc xử lý Thiều là việc của đảng, Thiều là đảng viên thì Thiều phải chấp nhận.

Khi Bùi Minh Quốc bị kỷ luật đảng gã cũng nói với Bùi Minh Quốc như vậy.

Người đọc hôm nay cũng như mai sau chẳng ai quan tâm tới chức tước của Thiều, mà chỉ nhớ và yêu mến với con chữ, trang viết của Thiều - vẻn vẹn và trần trụi - người viết văn.

jeudi 30 juillet 2026

Phan Thế Hải - Chuyện với Thiều!


Lão với Thiều biết nhau đã hơn hai chục niên. Thiều có tài, làm thơ, làm báo, vẽ vời… đều có sự khác biệt.

Vì cái tài đó nên năm hai ngàn lẻ sáu, Thiều được Nguyễn Anh Tuấn vời về Vietnamnet (VNN) theo chính sách chiêu dụ nhân tài. Thực ra thì để dựng nên tờ VNN, người mà Nguyễn Anh Tuấn vời về đầu tiên là T.Uyên rồi đến lão, một nhà báo tay ngang.

Lão làm tổng thư ký tòa soạn được chẵn năm bị Nguyễn Thụy Kha mắng, rằng, nó trả cho mày bao nhiêu mà lúc nào tao cũng thấy mày tất bật. Gọi nhau ra quán, nâng ly bia lên tu ực phát rồi cáo lỗi về nhà trực tin bài.

Phạm Ngọc Tiến - Không thể hiểu nổi!


Những ngày này văn đàn xảy ra nhiều chuyện quá. Từ tác phẩm Nỗi buồn chiến tranh của nhà văn Bảo Ninh, đến bây giờ là sự dừng phát hành mấy cuốn sách về thời nhà Trần của nhà văn Trần Thanh Cảnh.

Tất nhiên khúc giữa là “Chuyện với Thanh” xảy ra ở Nhà xuất bản Hội Nhà văn, với bao hệ lụy dính đến lao lý của những người liên quan.

Trong đời tôi chưa bao giờ chứng kiến cảnh Hội Nhà văn như thể bị đấu tố dữ dội như những ngày này. Người ta công khai nói trên mạng xã hội nơi đây là hang ổ phản động. Danh xưng “nhà văn” chưa bao giờ chịu nhiều thị phi, tai tiếng với những từ ngữ miệt thị thấp kém như bây giờ.

samedi 18 juillet 2026

Tạ Duy Anh - Vì nhân dân phục vụ


Nghe nói đó mới là tên nguyên bản tiểu thuyết "Người tình của phu nhân sư trưởng" khi dịch sang tiếng Việt. Đọc xong rồi mới thấy cái tên "Vì nhân dân phục vụ" phù hợp hơn với lối giễu nhại trong suốt hơn 260 trang sách.

Tôi đã biên tập, đọc 4 cuốn quan trọng nhất của Diêm Liên Khoa, trong đó có "Tứ thư" nhận giải Kafka danh giá. Cuốn sách mới nhất do Nhà sách Vinh tặng. Tôi dùng nó để thử sức đọc của mình sau thời gian dài dưỡng bệnh. Và nó mất trọn một ngày.

Sách của họ Diêm thường hấp dẫn, hài hước và gây choáng váng ở những chi tiết đạt đến độ siêu hư cấu. Câu văn nào cũng dự phòng trận cười bùng nổ, sau khi chọc cho bạn một phát đau tận xương.

vendredi 24 avril 2026

Kim Hài - Tiễn biệt nhà văn Nguyễn Thái Hải


Lần gần nhất tôi gặp Nguyễn Thái Hải là tại Trại sáng tác thiếu nhi ở Mã Đà, Đồng Nai.

Chỉ có hai chúng tôi là người viết cho Tuổi Hoa trong trại, nên gặp nhau tay bắt mặt mừng, chuyện cũ ít nhắc nhưng những dự tính cho các đầu sách tương lại lại khá nhiều. Khi ấy, Nguyễn Thái Hải tạm ngưng viết đề tài thiếu nhi mà theo đuổi hướng viết cho người lớn, nhất là mảng lịch sử mà Hải tâm đắc với bút hiệu Khôi Vũ.

Tôi vẫn mong ước, nhóm Tuổi Hoa với những người ít ỏi còn lại sẽ có một ngày cùng nhau hàn huyên. Thế nhưng lực bất tòng tâm.

Lê Thiếu Nhơn - Lực điền văn chương để lại hai bút danh trong lòng bạn đọc


Lực điền văn chương bên dòng sông Đồng Nai có hai bút danh Khôi Vũ và Nguyễn Thái Hải, vừa rời xa cõi dương gian sáng 22/04, hưởng thọ 77 tuổi. 

Lực điền văn chương, là một xưng tụng không phải quá ngoa ngôn, khi nhắc đến nhà văn Khôi Vũ-Nguyễn Thái Hải. Trong nền văn chương Việt Nam hiện đại, nếu xét về số lượng tác phẩm, nhà văn Khôi Vũ-Nguyễn Thái Hải chỉ đứng sau ba vị tiền bối là nhà văn Lê Văn Trương (1906-1964) nhà văn Nguyễn Hiến Lê (1912-1984) và nhà văn Tô Hoài (1920- 2014). 

Vì sao lực điền văn chương có hai bút danh? Vì yếu tố thời cuộc và vì yếu tố thể loại. Bút danh Nguyễn Thái Hải lấy theo tên thật, được ông dùng để viết truyện thiếu nhi trước năm 1975. Do ái ngại ánh mắt ít thiện cảm về lý lịch “chế độ cũ” của mình, ông lấy bút danh Khôi Vũ để sáng tác văn chương cho người lớn, từ năm 1982.

mercredi 22 avril 2026

Tạ Duy Anh – Đời nó thế

 

Chuyện cô MC bỏ về không dự sự kiện - chắc chắn phải rất long trọng - mà cô được mời, vì nhân viên tổ chức không biết cô là ai, thuộc về quyền cá nhân. Cô có lý của cô. Đơn vị mời thì trách họ chả bằng tự trách mình.

Khen hay chê bên nào cũng tùy vào quan niệm của mỗi người về văn hóa ứng xử. Với tôi, nhờ có sự cố, lần đầu tôi nghe tên cô. Chắc cô thông cảm vì tôi hầu như không đến chỗ đông người suốt nhiều năm nay còn tivi thì chỉ để cháu ngoại xem Tom & Jerry.

Tôi đã trực tiếp chứng kiến một chuyện tương tự.

Nguyễn Một – Nguyễn Thái Hải-Khôi Vũ : Người lắng nghe tiếng nói của nội tâm

 

Nếu được hỏi : Tấm gương về lao động của nhà văn nào mà bạn ngưỡng mộ nhất ? Tôi không ngần ngại trả lời : Nhà văn Nguyễn Thái Hải - Khôi Vũ ở Đồng Nai.

Bắt đầu sáng tác ở tuổi còn ngồi trên ghế nhà trường cho tới hôm nay ngoài tuổi “thất thập” anh vẫn miệt mài viết. Mặc kệ người đời nói gì về nhà văn, nói gì về hội hè, nói gì về chức tước…anh chỉ viết và viết. Hàng trăm đầu sách từ thiếu nhi đến tiểu thuyết, từ lịch sử đến hiện đại...

Đã có gia tài đồ sộ về văn học rồi Khôi Vũ vẫn miệt mài viết. Những ngày cuối đời anh say mê với bộ Non nước Việt, do anh biên soạn và kể lại “Lịch sử xứ đàng trong”. Khi mọi ấp ủ còn đang dang dở thì tôi được tin anh bất ngờ rời cõi tạm vào hồi 8 giờ 30 ngày 22.04.2026, hưởng thọ 77 tuổi. Tôi xin đăng lại bài viết về anh :

samedi 31 janvier 2026

Mường Mán – Mùa sương trên vai

 

Quang Võ : Được tin buồn nhà văn-nhà thơ Mường Mán vừa mới mất, xin gởi đến các bạn một truyện ngắn của ông trên Xuân Hồng Tuổi Ngọc 1972 thay cho lời tiễn biệt một tài năng.

MÙA SƯƠNG TRÊN VAI_MƯỜNG MÁN

Quì đứng nép vào cây cột dưới hàng hiên, chiếc áo mưa vừa cởi ra hai phút trước cuốn gọn trong tay. Quì mặc áo dài tím, ngoài choàng thêm cái áo len đen. Khuôn mặt Quì trắng, đôi mắt Quì to ngước trông vời bến xe đằng trước, không nói năng chi cả. 

Quỳnh đứng bên Quì, quần jean nâu áo pull màu cà rốt, áo mưa vắt trên vai. Quỳnh hút thuốc, cũng nhìn ra bến xe, cũng không nói năng chi. Hai người ở lứa tuổi thanh niên và, dường như vừa trải qua một trận hờn giận gì đó nên lúc này chẳng ai buồn mở môi hé miệng.

Bến xe nhộn nhịp xe ra vào lui tới, huyên náo tiếng rao quà vặt của những cô bé tay nách rổ trái cây hoặc mẹt bánh, mỗi lần có xe vào bến nhào tới tranh nhau mời mọc khách hàng. Hành khách ôm xách, kẻ vội vàng kẻ lững thững. Vẻ vội vàng lững thững toa rập với mớ âm thanh hỗn loạn tạo thành hoạt cảnh vui mắt vui tai và tràn đầy sinh lực ; trái hẳn với khung cảnh ủ trệ trầm buồn lặng nín của dãy phố cũ kỹ bụi bặm bên sau.

vendredi 30 janvier 2026

Phạm Văn Thanh – Mường Mán và bài thơ « Qua mấy ngõ hoa »

 

Mường Mán, tên đầy đủ là Trần Văn Quảng (sinh ngày 20 tháng 5 năm 1947) là một nhà văn, nhà thơ, nhà biên kịch người Việt Nam. Quê ông ở làng An Truyền (làng Chuồn) huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế.

Bút danh Mường Mán gắn liền với hai bài thơ ngắn là "Thiếu thời" và "Mùa hạ mới" trên tạp chí Văn năm 1965. Dù vậy, sự nghiệp chính của ông là văn xuôi bao gồm nhiều tập truyện ngắn, truyện dài và tiểu thuyết đã được xuất bản. Mãi tới năm 1995 ông mới in tập thơ đầu tiên là Vọng.

Ngoài văn và thơ, Mường Mán còn được biết đến qua nhiều kịch bản phim. Ông từng biên kịch các phim Người trong cuộc (1987), Tiếng đờn kìm (còn có tên là Chuyện Ngã Bảy, 1997), Gió qua miền tối sáng (viết chung, 30 tập, 1995), Trăng không mùa (1998), Duyên phận (16 tập, 2003) … Tuy nhiên, các tác phẩm thơ của ông luôn nổi bật và được nhiều người biết đến, vì thơ Mường Mán rất lãng mạn, nhẹ nhàng và trong sáng. Đặc biệt, độc giả rất yêu thích những bài thơ của ông như : « Qua mấy ngõ hoa » hay « Bông hồng đầu năm » và nhiều bài thơ khác.

Trần Nhã Thụy – Tưởng nhớ nhà văn Mường Mán

 

Có một thời gian dài, chúng tôi thường ghé quán Ruốc của vợ chồng anh chị Mường Mán - Phương Bình.

Quán nằm trong con hẻm ở đường Nguyễn Văn Trỗi (Phú Nhuận) Một biệt thự cũ, có lầu và khoảnh sân. Buổi trưa, chúng tôi thường ngồi trên lầu. Còn buổi tối thì ngồi ngoài sân.

Tôi rất thích ngồi uống bia lắc xê ngoài sân, để thỉnh thoảng ngước nhìn lên tàn cây khế. Quán Ruốc chuyên trị món Huế, nhiều món ngon, nhưng tôi thích nhất là món cá trê nướng dầm nước mắm. Món này ăn cơm, dặm với 2 chai bia lạnh là ngon lành.

samedi 10 janvier 2026

Đặng Chương Ngạn - Nỗi buồn văn chương

Hôm qua, khi thấy một vài tài khoản Facebook đưa tin nhà văn Bảo Ninh viết thư xin rút giải thưởng, tôi nghĩ đó chỉ là tin đồn thất thiệt. Nhưng sáng nay đọc báo, hóa ra đó là sự thật.

Một nỗi buồn văn chương đang lan rộng trên mạng xã hội. Trong nỗi buồn ấy, không ít nhà văn lặng lẽ suy ngẫm về cầm bút.

Có lẽ sau Nỗi buồn chiến tranh, các nhà văn rồi sẽ rụt rè hơn khi hư cấu nhân vật, khi hư cấu chi tiết. Giấc mơ về một Trăm năm cô đơn, một Phía Tây không có gì lạ, một Hóa thân cho văn chương Việt Nam vì thế lại càng trở nên xa vời.

Nguyễn Thông - Năm hạn


Năm 2025 là năm có nhiều chuyện vớ vẩn, mà vớ vẩn nhất vụ đấu tố tác phẩm Nỗi buồn chiến tranh của nhà văn Bảo Ninh.

Một cuốn sách ra đời cách nay đã 35 năm, dù lúc đầu hơi bị trục trặc nhưng sau đó đã được công nhận và phổ biến rộng rãi, giành nhiều giải thưởng, vào cả sách giáo khoa... mà chả ai nói gì, được mặc định có giá trị.

Tự dưng từ cái giải thưởng ất ơ, rồi cuộn lên phong trào chửi rủa, lên án, quy kết này nọ, thậm chí có những ông chưa đọc bao giờ cũng hăng hái đấu tố, ngậm máu phun người.