Affichage des articles dont le libellé est Truyền thống. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Truyền thống. Afficher tous les articles

vendredi 29 mai 2026

Tiểu Vũ - Một cách hiểu khác về câu "Văn Bắc, báo Nam"


"Văn Bắc, báo Nam” là câu nói được truyền miệng trong đời sống văn chương, báo chí nhiều năm qua. Câu nói này gợi lại một cách nhìn quen thuộc: miền Bắc được xem là vùng đất của văn chương, còn miền Nam, đặc biệt là Sài Gòn, là nơi báo chí, nhà in, thông tin và đời sống đô thị phát triển mạnh.

Nhìn vào lịch sử báo chí quốc ngữ, cách nhìn này có cơ sở. Gia Định báo ra số đầu tại Sài Gòn ngày 150.4.1865, thường được xem là tờ báo chữ quốc ngữ đầu tiên ở Việt Nam. Từ mốc này, Nam Kỳ sớm hình thành một không gian báo chí gắn với nhà in, đô thị, thị trường độc giả và nhu cầu thông tin của một xã hội đang chuyển động.

Nhưng điều làm nên báo chí miền Nam không chỉ nằm ở mốc ra đời sớm. Giá trị lớn hơn là khí chất nghề nghiệp. Báo chí miền Nam đi gần đời sống, gần dân, gần những biến động nóng của xã hội. Trong cách làm báo đó có sự nhanh nhạy của đô thị, sự thẳng thắn của vùng đất mở và tinh thần hào hiệp: Thấy điều bất bình thì lên tiếng, thấy cái sai thì đeo bám, thấy người yếu thế thì bảo vệ.

jeudi 28 mai 2026

Mai Phan Lợi – Văn Bắc, báo Nam (1)

 

Bài 1 - CÁI NÔI CỦA MỘT NỀN BÁO CHÍ BIẾT TỰ NUÔI MÌNH

Tôi có 17 năm làm việc cho một cơ quan báo chí TPHCM. Không dài nhưng là khoảnh khắc, là thời thanh xuân đẹp đẽ nhất.

Có một câu nói không biết ra đời từ bao giờ, nhưng cứ lặng lẽ tồn tại trong ký ức của người làm nghề truyền thông Việt Nam : “Văn Bắc – Báo Nam.”

Không phải khen, không phải chê. Là sự đúc kết. Miền Bắc sinh ra những trang văn. Miền Nam sinh ra những tờ báo. Và cái sự phân công địa – văn hóa ấy không phải ngẫu nhiên. Nó xuất phát từ lịch sử, từ đất đai, từ cách người ta chọn sống với chữ nghĩa.

dimanche 17 mai 2026

Dương Quốc Chính - Đại học quốc gia nhận tổ tiên thời thực dân


Hôm nay thấy Đại học quốc gia Hà Nội kỷ niệm 120 năm ngày truyền thống, chính là ngày thành lập của Đại học Đông Dương năm 1906. Hóa ra Đại học quốc gia nhận là con cháu trực hệ của đại học của thực dân, mẫu quốc!

Mình mới thử tra Google thì thấy có thêm Đại học Y Hà Nội, Đại học Mỹ thuật Việt Nam, cũng nhận là con cháu trường đại học từ thời Pháp thuộc. Tất cả hình như chỉ có vậy? Đại học Y Hà Nội là già nhất, còn có trước Đại học Đông Dương 4 năm và hiện diện ở khu đất chỗ Lê Thánh Tông đầu tiên. Lẽ ra họ mới được quyền tiếp quản khu đất lịch sử chỗ Đại học Dược bây giờ.

Nhưng việc nhận tổ tiên như vậy kể ra không có sự thống nhất giữa các trường. Bởi vì Đại học Đông Dương lúc đó có cả các khoa (trường thành viên) Bách nghệ, Xây dựng, Sư phạm, Y, Luật. Vậy thì các trường tương ứng bây giờ sao không nhận họ hàng, lấy ngày truyền thống giống Đại học quốc gia Hà Nội?

Nguyễn Thông - Trả lại tên trường


Hôm qua 16.05.26 diễn ra lễ "kỷ niệm 120 năm ngày truyền thống Đại học quốc gia Hà Nội". Có những báo còn đưa tin vắn tắt "120 năm Đại học quốc gia Hà Nội".

Đại học quốc gia Hà Nội khởi thủy là Trường đại học Đông Dương được thành lập ngày 16.05.1906, trụ sở tại 19 Lê Thánh Tông, Hà Nội bây giờ. Sau những biến cố thời đại, Trường đại học Đông Dương bị thay thế bằng Trường đại học Tổng hợp Hà Nội năm 1956.

Tới năm 1993, trường Tổng hợp bị xóa sổ, chia thành hai trường đại học khoa học cơ bản là trường Khoa học xã hội và nhân văn, trường Khoa học tự nhiên. Đồng thời, Đại học quốc gia Hà Nội ra đời, gồm hai trường ấy và một số trường khác.

dimanche 31 août 2025

Lê Thiếu Nhơn - Say bia và nghiện báo...

 

Sáng nay, 31/08/2025, báo giấy Tuổi Trẻ không xuất bản. Báo giấy Tuổi Trẻ sẽ ra số tiếp theo vào ngày 3/9. Báo Tuổi Trẻ kỷ niệm tuổi 50 bằng một cú “tri thiên mệnh” chuẩn bị hòa nhịp trong tổ hợp Báo và Phát thanh truyền hình TPHCM.

Siêu đô thị TPHCM sau nửa thế kỷ thống nhất non sông, có hai thương hiệu quốc gia tầm cỡ quốc tế, mà hầu như người Việt Nam nào cũng biết: Bia Sài Gòn và báo Tuổi Trẻ.

Bia Sài Gòn làm người ta say, báo Tuổi Trẻ làm người ta nghiện. Ít nhất, từng như vậy.

vendredi 1 août 2025

Cù Mai Công – « Đồng quà tấm bánh » ngon lành của mẹ xưa vẫn còn đây

 

Hiện nay, nhiều người dễ dàng nhăn mặt khi thấy người bán dùng tay bốc bún, bốc thịt… Chuyện này quả có thiếu vệ sinh một chút, nhưng làm sao so được với những phụ gia, chất bảo quản, topping, gia vị…, những trái cây nhiễm thuốc trừ sâu, ngâm tẩm chất này chất nọ, tràn ngập độc hại trong các món ăn được người bán qua mặt khách bằng bao tay, thanh gắp.

Đó là chưa nói cách chế biến thật sự đáng sợ cho tim gan phèo phổi mỗi người : Thức uống trà sữa - trân châu hại nhiều gấp bội lợi, những món ăn chiên rán ngập dầu, nướng mù mịt khói than củi… được mang một cái tên mỹ miều BBQ.

Chính những lúc như vậy tôi nhớ về những đồng quà - tấm bánh của mẹ, mâm cơm ngọt lành của mỗi nhà chúng ta ngày xưa. Và nói cho ngay tình, giờ cũng chưa phải đã mất - dù nó bị át đi và tệ hơn, bị coi là lạc hậu, không hợp thời, thiếu sành điệu.

dimanche 13 juillet 2025

Mô tô bay, màn diễn xiếc với "bức tường tử thần" cuối cùng ở Việt Nam

 

(Dân Trí 18/06/2025) - Từng là ký ức tuổi thơ của nhiều thế hệ, những gánh xiếc mô tô bay nay chỉ còn là ánh hào quang mờ nhạt trước sự bùng nổ của các hình thức giải trí hiện đại.

Môn xiếc "Wall of Death" (Bức tường tử thần) tưởng chừng đã lùi vào dĩ vãng, nhưng đâu đó giữa những phiên chợ vùng sông nước miền Tây, một gánh xiếc gia đình vẫn kiên cường bám trụ, trở thành gánh xiếc mô tô bay cuối cùng còn sót lại trên dải đất hình chữ S.

Gánh xiếc Hiếu Nghĩa, cái tên gắn liền với những màn biểu diễn thót tim, được dẫn dắt bởi ông Huỳnh Văn Niệm, 75 tuổi. Bắt đầu theo nghề từ năm 16 tuổi dưới sự hướng dẫn của anh trai, một diễn viên xiếc mô tô bay kỳ cựu, ông Niệm nay đã không còn trực tiếp biểu diễn mà truyền lại ngọn lửa đam mê cho các con trai mình.

dimanche 29 juin 2025

Lê Huyền Ái Mỹ - Hợp nhất chèo - tuồng - cải lương, nên và không nên!

 

Trong “kỷ nguyên” sáp nhập, từ đây đến trước ngày 01-08, Nhà hát Cải lương Việt Nam, Nhà hát Chèo Việt Nam, Nhà hát Tuồng Việt Nam sẽ hợp nhất thành Nhà hát Sân khấu truyền thống quốc gia Việt Nam.

Nhiều ý kiến phản đối cuộc hợp nhất ba loại hình sân khấu - cũng là đặc sản văn hóa đậm chất dân tộc, làm nên sự giàu có của văn hóa Việt. Không sai. Hành trình dựng nước và giữ nước luôn hiện diện những linh nhân - phản chiếu tâm tư, khát vọng và cả dự cảm xã hội trong từng loại hình nghệ thuật cổ truyền. Ký ức dân tộc cũng qua đó mà được lưu truyền, gìn giữ, chế tác.

Cái nghiêm cẩn của tuồng, chất công phá của chèo, tính thích nghi - tự do của cải lương ra đời và làm đậm thêm phẩm tính của văn hóa dân tộc. Mà một trong những biểu hiện chính là âm nhạc.

Lưu Trọng Văn - Nhà hát tuồng, chèo, cải lương : Niềm tự hào văn hóa dân tộc không thể mất tên

 

Phó Thủ tướng Chính phủ Mai Văn Chính đã ký Quyết định 1270/QĐ-TTg ban hành danh sách các đơn vị sự nghiệp công lập trực thuộc Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch.

Theo đó, ba nhà hát đại diện cho các loại hình sân khấu truyền thống lâu đời là Nhà hát Cải lương Việt Nam, Nhà hát Chèo Việt Nam, và Nhà hát Tuồng Việt Nam sẽ chính thức hợp nhất thành một đơn vị mới mang tên Nhà hát Sân khấu truyền thống quốc gia Việt Nam.

Tinh gọn bộ máy là điều cần thiết, nhưng có những loại hình không thể tinh gọn vào một mớ được.

mercredi 11 juin 2025

Phạm Công Luận – Bán trời cá mưa

Chiều cuối tuần, ông nội nói với A Sìn : “Tò tỷ (*), đi theo ông nội !”. Lúc đó, ông đã bận sẵn bộ đồ xá xẩu đen, đầu đội nón nhựa trắng, tay xách cái giỏ bàng máng lên ghi-đông chiếc xe đạp đòn dông.

Ông chở thằng cháu nội cưng từ khu Cây Gõ ở Quận 6 ra tới cầu Nhị Thiên Đường. Phía dưới chân cầu có cái tiệm nước cũ tên Cẩm Nguyên, đã tề tựu đông đủ bạn bè của ông. Hầu hết họ là người Tiều, chuyên sống bằng nghề trồng trọt, làm rẫy cải, trồng hành phía đường Minh Phụng, Bình Tiên…

Ngoài trời, mây đen kéo tới báo hiệu một cơn mưa, như thường lệ trong mùa mưa tháng Bảy hằng năm. Sau này A Sìn mới biết trong cái giỏ bàng đơn sơ của ông đựng đầy… tiền và ông mang theo để chơi cá… mưa. Trong tiệm nước, các ông cá với nhau là trong vòng năm hay mười phút đồng hồ, tùy bữa, cái ly xây chừng bằng thủy tinh sẽ được ông trời đổ nước vô cao tới đâu, đến ngang vạch giữa ly, hoặc thấp hay cao hơn vạch. Sau khi cùng đồng ý mức cá độ và các cửa đã được đặt, một ông cầm cái ly không rảo lên thành cầu, chọn nơi cao nhất để đặt ly.

samedi 31 mai 2025

Nguyễn Thông - Tết Đoan Ngọ

Sáng nay mình đi chợ sớm mua rau, cá điêu hồng, cà chua (chứ không phải như cô gái hồi xưa "tìm mua một vuông vải trắng, đem về may chiếc khăn tay, làm quà xuân gửi tặng anh giải phóng quân" trong bài hát của Xuân Hồng.

Ôi giời, chỗ nào cũng cơm rượu, bánh tro, ngải cứu, còn trái cây đào mận vải bỗng dưng đắt lòi so với hôm qua (hôm qua vải 50.000/ký, hôm nay họ dứt giá 90 - 100 nghìn). Chẳng ăn thì đừng. Chợt nhớ, bữa nay âm lịch mùng 5 tháng 5.

Đây là tết Tàu, nhưng dân ta tết nào cũng chơi, cả Valentine (tình nhân), Haloween (ma quỷ) đầy tính tây vẫn nhập ráo củ tỉ, huống hồ thứ đã có cả nghìn năm.

Tiểu Vũ – Câu chuyện bi tráng đằng sau tục lệ Tết Đoan Ngọ

Hôm nay, mùng 5 tháng 5 âm lịch, người dân ở nhiều quốc gia châu Á như Trung Quốc, Việt Nam, Đài Loan, Hàn Quốc, Singapore, Malaysia… cùng đón một ngày lễ đặc biệt : Tết Đoan Ngọ.

Tùy theo phong tục tập quán và bản sắc mỗi nơi, cách tổ chức ngày này có thể khác nhau, nhưng có một điểm chung thú vị : nhiều nơi đều ăn một loại bánh gói trong lá, hình chóp, làm từ gạo nếp. Ở Việt Nam, đó là bánh ú tro. Người Hoa gọi là zongzi (粽子), ở Singapore và Malaysia là bak chang. Nhân bánh có thể thay đổi, nhưng hình dáng, cách gói và ý nghĩa tượng trưng thì vẫn còn được giữ lại khá rõ nét.

Ẩn sau chiếc bánh nhỏ bé ấy là một truyền thuyết nhuốm đầy nước mắt : cái chết của nhà thơ Khuất Nguyên, một nhân cách lớn trong lịch sử Trung Hoa cổ đại.

mardi 18 mars 2025

Hoàng Nguyên Vũ - Tên của quê hương

Một chuyện dở khóc dở cười, ở Quỳnh Lưu, Nghệ An từng sáp nhập hai xã là Quỳnh Đôi và Quỳnh Hậu. Chính quyền muốn cả hai xã đều có phần trong cái tên nên gọi là…Đôi Hậu.

Dĩ nhiên, đó là một cái tên rất xấu và gợi những suy nghĩ thiếu lành mạnh, nên dân tình phản đối. Rồi nếu lấy tên Quỳnh Đôi thì Quỳnh Hậu không chịu, nếu lấy Quỳnh Hậu thì Quỳnh Đôi không ưng vì dẫu sao Quỳnh Đôi là địa danh văn hóa, gắn với biểu tượng Hồ nữ sĩ. Cuối cùng thì chưa thành “đôi”, hồn xã nào xã nấy giữ.

Thế mới thấy, đặt tên không hề dễ dàng. Tên của quê hương, phải gần gũi, phải là những gì đã có và những gì vừa bền vững nhưng lại vừa thể hiện độ lớn mạnh.

dimanche 9 mars 2025

Trương Quốc Anh - Phản cảm và kệch cỡm !

 

Hình ảnh tà áo liền chị có thể được xem là một trong những "quốc hồn, quốc túy" của vùng châu thổ sông Hồng ở miền Bắc Việt Nam (tỉnh Bắc Ninh).

Liền chị với áo dài ba lớp lồng vào nhau (gọi là áo mớ ba), lớp trong mầu xanh lá mạ, lớp giữa mầu đỏ hồng hay mầu hoa hiên, mầu cánh sen; áo ngoài là lớp the đen mỏng phủ lên mầu hồng đỏ tạo thành mầu nâu cánh gián.

Trong ba lớp áo thấp thoáng lộ ra cái cổ yếm đào, hai dải yếm buộc sau gáy, vắt qua vai kết hợp với khăn vấn nhung, khăn đen mỏ quạ đội đầu, chít khéo thành hình búp hoa sen.

vendredi 7 mars 2025

Phó Đức An - Người thứ 17 hay designated survivor


Người thứ 17 trong danh sách kế nhiệm tổng thống "ẩn náu" ở một địa điểm bí mật trong khi Trump đang phát biểu.

Trong bối cảnh chiến tranh thương mại bùng nổ, cuộc đấu khẩu gay cấn công khai giữa tổng thống Hoa Kỳ và Ukraine, cùng tình trạng sa thải hàng loạt nhân viên các cơ quan liên bang, Trump đã có bài phát biểu đầu tiên trong nhiệm kỳ thứ hai tại phiên họp chung của Quốc hội vào ngày 4 tháng Ba theo giờ địa phương.

Trump đã phác thảo kế hoạch toàn diện về chính sách đối nội và đối ngoại của mình trong bài phát biểu. Chủ đề bài phát biểu của Trump là "Sự hồi sinh của Giấc mơ Mỹ", chủ yếu bao gồm bốn phần: Những thành tựu trong nhiệm kỳ thứ hai của Trump, những đóng góp của chính quyền Trump cho nền kinh tế, việc Trump tiếp tục thúc giục Quốc hội thông qua các quỹ an ninh biên giới bổ sung và kế hoạch hòa bình toàn cầu.

vendredi 31 janvier 2025

Nguyễn Gia Việt - Miền Nam cúng mùng ba Tết

Mùng ba là chánh thức hết Tết, các gia đình Nam Kỳ sẽ làm một mâm để cúng tiễn ông bà, dân gian gọi là kiếu ông bà. Kiếu là tiễn. Từ đây không còn cúng cơm ngày hai bận nữa.

Ngày mùng ba là ngày dân Nam Kỳ mần gà cúng Tết nhà, Tết vườn. Dính tới nhà phải có đòn bánh tét. Mùng ba là ngày nhà nào cũng có ít nhứt một đòn bánh tét. Dân Miền Nam nấu bánh tét vào trưa và đêm mùng hai Tết đặng mùng ba có bánh cúng.

Bánh tét là bánh dân gian truyền thống của người Miền Nam. Bánh tét là bánh cúng vì nó có nếp và đậu xanh, tét ra khoanh tròn. Cục thịt kho nước dừa vuông vức, cái hột vịt tròn, khoanh bánh tét tròn, là quy luật âm dương.

jeudi 30 janvier 2025

Tiểu Vũ - Tại răng một số cha đòi bỏ Tết ta ?

Không hiểu răng mà một số người đề ra ý tưởng bỏ hẳn tết cổ truyền để gộp lại chung với tết dương lịch. Đó là cách suy nghĩ có thể nói là điên rồ tào lao mía lau nhất.

Chắc ai cũng biết, từ mấy ngàn năm nay người Việt chọn ăn tết theo âm lịch và biến đó thành lễ hội văn hóa lớn nhất trong năm. Sự lựa chọn này vừa mang tính khoa học vừa mang tính văn hóa là có lý do rất rõ ràng chứ không theo kiểu giỡn giỡn được.

Không chỉ người Việt có tết riêng, mà nhiều dân tộc và nền văn hóa khác cũng có tết riêng của họ. Ví dụ người Lào có tết Lào, Thái có tết Thái,  Ấn Độ có tết Ấn Độ, người Ả Rập có lễ hội của Ả Rập ; thì người Việt Nam một dân tộc có hàng ngàn năm văn hiến cũng xứng đáng có riêng cho mình một lễ hội lớn nhất trong năm chứ.

mardi 28 janvier 2025

Nguyễn Văn Tuấn - Tết xưa và nay


Tết ở miền Tây sông nước ngày xưa là một ký ức êm đềm như chính dòng sông quê hương. Nhưng ngày nay, Tết dường như đã bị « công nghiệp hóa » rồi.

Ngày xưa, Tết không « sang trọng » như ngày nay. Không có những hộp bánh mứt bóng loáng, không phải là những cành đào, cành mai rực rỡ. Mà là những chiếc bánh tét, những chuyến xuồng chở nặng tình thân, và những câu chuyện giản dị bên bếp lửa.

Ngày ấy, cả nhà hay cả xóm cùng gói bánh tét. Mùi lá chuối xanh thơm quyện với hương gạo nếp, mỡ thịt, tạo nên một thứ âm hưởng riêng biệt chỉ có ở Tết. Má tôi và mấy người hàng xóm gói từng chiếc bánh tròn trịa, căng đầy như chứa đựng cả ước vọng no đủ của một năm mới.

Hữu Phú - Hồn Xuân !

Năm nào mấy đứa em tôi bên Cali cũng gửi về cho tôi xem cả đống hình tụi nó ăn tết, chơi tết bên Mỹ. Rồi tôi dạo mạng xã hội cũng thấy cảnh người Việt mình tổ chức ăn tết, chơi tết Việt ở khắp nơi trên thế giới.

Tết Việt Nam ở nước ngoài có khi còn được tổ chức hoành tráng, sang trọng hơn tết ở Việt Nam. Bánh trái ê hề, đốt pháo tung trời, quần là áo lượt, hàng hóa sung túc, chợ hoa, hội hoa xuân náo nhiệt, tưng bừng… Thế nhưng, lạ một điều là tôi lại không cảm nhận được không khí Tết trong những tấm ảnh, video clip tết đó, không thấy lòng mình rạo rực, náo nức, rung động!

Tết với tôi, là phải cả đất trời cùng vào xuân, chuyển mùa, giao hòa… người người, nhà nhà cùng đón mùa xuân về. Dù trong đó có những người không hề muốn đón tết như lời một nhạc phẩm: “Đợi hai ba năm nữa, quê mình thôi khói lửa, mời xuân đến với tôi. Giờ này còn nổi trôi, thân chinh nhân hồ hải, hỏi xuân có gì vui… Hỏi xuân có gì vui, xuân là của muôn người, mặc tình xuân lả lơi. Ôi đất nước đôi nơi, xuân đi làm sao tới…”

Nguyễn Thông - Tục xông đất

Phải nói ngay, tục mà nhà cháu nói ở đây là phong tục. Chữ tục theo gốc Hán tự có nhiều nghĩa. Chẳng hạn chỉ đời thường (trần tục, ví dụ: hoàn tục là trở về với đời thường, nhất là những người đã đi tu), chỉ sự thô bỉ, tầm thường (thô tục, phàm tục, tục tĩu, tục tằn, dung tục), chỉ thói quen, tập quán (phong tục, tục lệ, tập tục, thói tục) ...

Trong tút này, nhà cháu chỉ đề cập tới nghĩa thói quen, tập quán. Mà thói quen, tục lệ thường có cả cái tốt cái xấu chứ không phải chỉ tốt.

Phong tục là thói quen tục lệ tốt, còn hủ tục chỉ thói quen xấu, bởi "phong" nghĩa là sự tươi tốt, đẹp đẽ, sinh sắc, thịnh vượng..., "phong tư tài mạo tót vời/vào trong phong nhã ra ngoài hào hoa" (Truyện Kiều). Còn "hủ" có nhiều nghĩa, trong từ hủ tục thì có nghĩa thối nát, mục rữa, xấu, ví dụ hủ tục là tục đã lỗi thời, không nên tồn tại, hủ nho là kẻ học trò đáng bỏ đi, hủ bại là thói xấu làm cho cuộc sống bị tàn tạ.