Tôi
từng đôi lần bay Spirit Airlines trong nước Mỹ. Ai đi hãng này rồi đều biết cảm
giác rất đặc biệt: Mua được tấm vé rẻ đến mức không tin nổi, nhưng từ lúc ra
sân bay cho tới khi máy bay chạm bánh xuống đất thì chỉ biết… cầu nguyện.
Cầu
nguyện đừng delay. Cầu nguyện đừng đổi gate phút chót. Cầu nguyện đừng bị tính
thêm một đống tiền hành lý.
Ghế
chật, dịch vụ tối giản, tiếp viên lạnh như tiền, và cái màu vàng chói chang của
chiếc máy bay nhìn xa đã thấy “tiết kiệm”.
Hôm
qua, bài phát biểu của vua Charles tại Lưỡng viện Hoa Kỳ được cả hai đảng hoan
hô như sấm cho dù nhiều điều ngược với ý của tổng thống Trump.
Thời
xưa Anh thống trị Mỹ, Anh là vua, cai quản Mỹ hồi đó coi như Chúa.
Charles
bắt đầu bài phát biểu trước Quốc hội bằng việc đề cập đến vụ xả súng hôm thứ
Bảy tại bữa tiệc tối của các phóng viên Nhà Trắng, nói rằng những hành động bạo
lực như vậy “sẽ không bao giờ thành công”.
Đây là đống đồ
chơi khủng mà Cole Tomas Allen rinh theo để ám sát quan chức của nhà cầm quyền
Donald Trump mà Bộ Tư Pháp tịch thu ở hiện trường và mang ra trình làng hôm
qua.
Toàn là khí
tài cổ điển hắn đã sắm ở California, trừ mấy con dao thì hỏng rõ mua ở đâu.
Theo tin tức
loan tải thì sát thủ chỉ bắn được 2 phát shotgun trúng ngực một mật vụ nhưng hỏng
chết vì nhờ mặc áo giáp. Ông này bắn trả 4 phát nhưng hụt. Sau đó hắn bị tóm sống.
Bị thương nhẹ chắc vì khi đấu đô vật với mật vụ.
Trong
vụ gần đây, có một chi tiết gây chú ý trong vụ Cole Thomas Allen (hình) là lý
lịch học thuật của nghi can.
Theo
một số nguồn tin báo chí, Allen, 31 tuổi, từng tốt nghiệp cử nhân cơ khí từ một
đại học lừng danh thế giới, Caltech, vào năm 2017. Sau đó, anh ta tiếp tục theo
học cao học ngành khoa học máy tính tại CSU. Gần đây, anh làm giáo viên bán
thời gian tại một trường trung học gần Los Angeles.
Caltech.
California. Giáo viên ở Mỹ. Ba yếu tố đó khiến nhiều người suy đoán rằng Allen
có thể có khuynh hướng chánh trị thiên tả.
Theo
sơ đồ khách sạn Washington Hilton thì sát thủ Cole Tomas Allen chạy vụt qua chốt
rà quang tuyến chỉ được vài chục mét, có nhiều tiếng súng nổ, rồi bị tóm sống.
Hắn bị thương nhẹ nhưng không rõ là do vật lộn với an ninh hay bị trúng đạn.
Trước
khi bị bắt Allen nhắn tin rất tự tin là hệ thống an ninh quá lỏng lẻo. Hỏng thấy
kiểm soát gì cả. Thực tế Allen chỉ vượt qua khu vực máy quang tuyến một khoảng
cách rất ngắn rồi tương lai của hắn ngừng lại vĩnh viễn chỗ đó.
Buổi
tiệc của Hiệp hội Phóng viên Tòa Bạch Ốc có khoảng trên 2.000 người nơi phòng
khiêu vũ ballroom dưới tầng hầm. Muốn xuống thì phải dùng 3 cầu thang hoặc
thang máy như sơ đồ. Chốt quang tuyến nằm bên ngoài cùng. Allen bị bắt trước
khi đến được cầu thang hay thang máy.
Liên
quan đến Trung Đông, chưa có gì chắc chắn về cuộc đàm phán vòng hai
giữa Hoa Kỳ và Iran, đang còn tùy thuộc vào vui buồn của tổng thống Mỹ.
Donald Trump tối thứ Ba đã triển hạn ngưng bắn cho đến khi có lệnh mới. Le Figaro nhận định các cuộc thương lượng vốn đã phức tạp nay càng trở nên khó khăn hơn bởi những phát biểu công khai của ông Trump.
Các
cuộc oanh tạc gần như cả ngày lẫn đêm đi kèm với tuyên bố chiến thắng,
những lời đe dọa hủy diệt ngày càng mạnh mẽ. Đã tạm dừng ném bom, nhưng
Trump vẫn không ngừng đe dọa lẫn trấn an, làm cho tình hình ngoại giao
và quân sự thêm phần rối ren. Năng lực truyền thông hầu như siêu đẳng
của Trump để áp đặt thực tế của mình, từ một thập niên qua đã giúp sự
nghiệp chính trị của ông cất cánh. Nay Donald Trump cố gắng vận dụng
trong cuộc chiến tranh đầu tiên dưới quyền chỉ huy của ông.
Cole
Tomas Allen là gã sát thủ xông vào phòng khiêu vũ “ballroom” của khách sạn
Washington Hilton, nơi có hàng ngàn quan khách đang tham dự buổi tiệc của Hiệp
hội Phóng viên Tòa Bạch Ốc. Trong đó có ngài Tổng thống Donald Trump đang ngồi
ở dãy bàn chủ tọa.
Allen
ù chạy băng qua chốt máy quang tuyến, nơi kiểm soát quan khách có mang hàng
nóng không. Hắn nổ súng bắn trúng một nhân viên mật vụ nhưng người này không bị
thương tích nhờ mặc áo giáp.
Gã
sát thủ bị mật vụ và cảnh sát DC bao vây bắt sống tại chỗ rất chuyên nghiệp
trước khi Allen có thể lọt được vào phòng khiêu vũ. Mà nếu có lọt được vào
ballroom thì hắn sẽ phải vượt qua hàng hàng lớp lớp mật vụ và an ninh chìm của
sở cảnh sát DC trước khi có thể đến gần ngài Tổng thống đang ngồi.
Trớ
trêu đến mức khó tin, chỉ ít phút trước, Thư ký báo chí Nhà Trắng Karoline
Leavitt đã tươi cười trên thảm đỏ và nói với phóng viên: “Tonight, there will
be some shots fired.” (Đêm nay sẽ có vài phát súng nổ)!
Có
lẽ cô ta nói với ý hoàn toàn khác, “shots” ở đây ám chỉ những đòn công kích
chính trị trong bài phát biểu của Donald Trump trong bữa tiệc. Nhưng trong một
đêm mà ranh giới giữa ẩn dụ và hiện thực bị xóa nhòa một cách kỳ lạ, câu nói ấy
lập tức trở thành chi tiết khiến cả nước Mỹ rùng mình.
Thứ
trưởng Hung Cao giữ chức quyền Bộ trưởng Hải quân Mỹ đã làm cho người Việt toàn
thế giới nở mày nở mặt. Đấy, lão PP nói có sai đâu. Người Việt chẳng kém ai,
chỉ cần có điều kiện học tập và tự do phát triển thì đất Việt thiếu đ*o chi
người tài.
Thế
giới có gần 200 quốc gia có kiều dân sống ở Mỹ. Sao không chọn những thằng mắt
xanh tóc vàng hay gì gì đó mà là một thằng người Việt? Đấy chính là con mắt cú
vọ của Trump đã phát hiện ra sự thông minh nhanh nhẹn và lòng trung thành tuyệt
đối của Cao Hùng. Là một cấp tướng, phải tuyệt đối trung thành ngoài tài năng,
kinh nghiệm và trí thông minh.
Xem
phản ứng của cư dân mạng người Việt trên thế giới là trăm thứ bà giằn. Nó hỗn
độn đến mức khó tả. Nhưng đại đa số đều vui mừng và hãnh diện cho một người con
có dòng máu Việt Nam nắm giữ một chức vụ lớn như vậy. Mọi người chúc mừng anh
trên cương vị mới và mong muốn anh cầm cương nảy mực, oánh cho chết cha bọn hồi
giáo thần quyền để thế giới yên bình.
Một
xã hội lành mạnh là phải có tiếng nói đối lập chỉ trích. Chỉ có xứ độc tài cai
quản dân nô lệ mới khuyến cáo dân chúng ngậm miệng để yên cho chế độ ấy thao
túng.
Tướng
Mỹ gốc Việt như Lương Xuân Việt, và những Tướng Tá, các nhà bác học, trí thức
gốc Việt thành danh ở Mỹ được ngưỡng mộ là lẽ tất nhiên. Những nhân vật này
không có mấy ai nói xấu ngoài đám Hồng Ngưu.
Cựu
Đại Tá Cao Hùng là một quân nhân chuyên nghiệp và ưu tú xứng đáng được ngưỡng
mộ vì đã đem lại sự hãnh diện cho cộng đồng Việt Nam, nhứt là người tị nạn gốc Việt
Nam Cộng Hòa.
Không
cần ai nhắc, không cần một dấu hiệu rõ ràng nào, chỉ cần những dư âm Tết buồn
bã nơi xứ người bắt đầu phai nhạt, hay một buổi chiều xuân nhạt nắng rơi xuống
sân vườn cô tịch là lòng tôi đã chùng xuống. Nhớ về…
Có
những tháng trôi qua như một con số. Có những tháng đi qua như một thói quen.
Nhưng cũng có những tháng không bao giờ rời khỏi đời người. Đó là Tháng Tư.
Tháng Tư, đối với tôi, không phải là ngày tháng bình thường của thời gian. Nó
là một dấu mốc thời gian in hằn trong tâm khảm, là một nỗi đau, một vết cứa sâu
trong tâm hồn, một nơi mà ký ức dừng lại, xoáy xuống, rồi lan ra, phủ kín cả
tâm can.
Le Figaro nhận xét « Iran và Hoa Kỳ đều thất bại trong việc mở lại eo biển Hormuz ».
Tổng thống Mỹ vừa khoe là sẽ thông thương thì con đường hàng hải huyết
mạch này lại bị đóng ngay sau đó. Điều kiện đi qua, thương lượng ra
sao...vẫn mơ hồ trong khi ngưng bắn đến tối mai, thứ Tư theo giờ
Washington là kết thúc.
Mỗi bên đều tố cáo bên kia và đều lên gân
trước khi đàm phán. Teheran đòi Mỹ bỏ phong tỏa, nhưng đây là đòn bẩy
để thương lượng nhằm đặt Iran dưới áp lực kinh tế. Hôm Chủ nhật, hầu như
chẳng có tàu nào đi qua trong khi bình thường hơn trăm chiếc. Đến thứ
Hai, có vài chiếc qua được : Nero, Starway và Axon I, đều bị Anh hoặc Mỹ
trừng phạt vì có liên hệ với Nga hay Iran. Hải quân Mỹ đã nổ súng chặn
lại tàu hàng Touska của Iran, ba chiếc tàu Iran khác đã phải đổi hướng.
Phía Iran bắn cảnh cáo hai tàu buôn Anh và Pháp. Tổng thống Emmanuel
Macron lấy làm tiếc vì sai lầm « của cả hai bên » kêu gọi kềm chế.
Kiev thiếu hỏa tiễn phòng không, Matxcơva tăng tốc phá hệ thống điện nước
Một trong những quốc gia chịu thiệt hại dây chuyền từ chiến tranh Iran là Ukraina. Le Monde nhận xét « Nga lợi dụng tình trạng Ukraina thiếu hỏa tiễn Patriot ».
Mùa hè này có nguy cơ đẫm máu cho Kiev, không chỉ ngoài mặt trận. Đợt
không kích mới đây cho thấy Matxcơva đã thay đổi chiến thuật : đánh vào
cơ sở hạ tầng dân sự trên cả nước và ồ ạt tấn công bằng hỏa tiễn đạn
đạo. Mười bảy người dân trong đó có một trẻ em 2 tuổi đã thiệt mạng và
khoảng 100 người khác bị thương trong vụ oanh tạc hôm thứ Năm 16/04.
Thiệt
hại nhân mạng nặng một cách bất thường là do vụ oanh kích của Nga kéo
dài hơn 10 tiếng đồng hồ liên tiếp, với gần 700 drone và 44 hỏa tiễn đủ
loại. Trước hết quân Nga tung ra nhiều đợt drone tầm xa (Dalra) để làm
hao đạn của Ukraina, rồi đến 25 hỏa tiễn hành trình (mang được 800 ký
chất nổ, và 19 hỏa tiễn đạn đạo bay ở tầm cao với vận tốc siêu thanh khó
thể đánh chặn.
(AFP 26/04/2026)Một nghi phạm đã bị bắt giữ sau khi tiếng
súng vang lên tại bữa tiệc tối dành cho các phóng viên Nhà Trắng ở Washington, lần
đầu tiên được tổng thống Donald Trump tổ chức. Không ai bị thương và sự kiện đã
bị hoãn lại.
Đệ nhất phu nhân Melania Trump, phó tổng thống J.D. Vance, bộ
trưởng Quốc phòng Pete Hegseth và ngoại trưởng Marco Rubio cũng có mặt. Cơ quan
Mật vụ thông báo : "Tổng thống và phu nhân đều an toàn, cũng như tất cả
những người đang được bảo vệ".
Chủ tịch Hiệp hội Phóng viên Nhà Trắng (WHCA) cho biết mọi
người đều vô sự và sự kiện đã bị hoãn lại. Một sĩ quan cảnh sát bị đạn bắn trúng
áo giáp, nhưng vết thương không nguy hiểm đến tính mạng.
Khi
ông Hùng Cao, nguyên Thứ trưởng Bộ Hải Quân lên thay “quyền Bộ trưởng” Hải Quân
John Phelan vừa mới bị sa thải. Nhiều người lầm tưởng ông Hùng Cao giờ là một
trong những Bộ trưởng của nội các của ngành Hành pháp Hoa Kỳ nhận lịnh trực
tiếp từ Tổng thống.
Cơ
cấu lãnh đạo của Hành pháp Hoa Kỳ từ trên xuống dưới gồm có Tổng thống, Phó
Tổng thống, rồi đến 14 Bộ trưởng, trong đó có Bộ trưởng Quốc phòng.
Bởi
vì Bộ Quốc phòng phức tạp và đông đảo với nhiều binh chủng chuyên nghiệp khác
nhau nên chia ra 3 nhánh gọi là Bộ Lục quân, Hải quân, và Không quân. Đứng đầu
mỗi Bộ này có Bộ trưởng. Phải biết các Bộ trưởng Hải Lục Không quân này không
ngang hàng với 14 Bộ trưởng dưới quyền Tổng thống và Phó Tổng thống liệt kê
phía trên.
Lẽ
thường, nếu một người gốc Việt thành công ở nước ngoài, thì báo chí sẽ rùm beng
tung hô. Kiểu như một cháu học sinh có IELTS 8.0, được học bổng Mỹ trường đại
học danh giá chút là báo chí đăng ầm lên rồi.
Nhưng
vừa rồi, ông Hùng Cao (tiếng Việt đọc là Cao Hùng?) vừa lên Quyền Bộ trưởng Bộ
Hải quân Hoa Kỳ, thì báo chí Việt Nam đăng với thái độ rất lạnh nhạt. Như ảnh
đính kèm. Thậm chí không hề chú thích ông ấy là người gốc Việt, sinh ra ở Việt
Nam. Như thể ông ấy không phải người Việt.
Tất
nhiên lý do dễ đoán, bởi vì ông Hùng là dân gốc Việt Nam Cộng Hòa. Hơn thế nữa,
ba ông là công chức Việt Nam Cộng Hòa. Gia đình ông rời Việt Nam khi Sài Gòn
sụp đổ năm 75, khi ông mới 4 tuổi.
Đó
là tin từ Bộ Chiến Tranh. Ông cựu Bộ trưởng Hải Quân John Phelan phải rời nhiệm
sở lập tức! Và, người tạm thời thay thế ông là đương kim Thứ trưởng Cao Hùng
(người gốc Quảng Trị).
Bộ
trưởng Hegseth dường như không mấy hài lòng với ông Phelan. Hai người được cho
là có bất đồng về một số vấn đề chiến lược. Có tin cho rằng họ bất đồng quan điểm
về đóng tàu chiến mới. Chẳng hạn, Hegseth muốn hạn chế quyền tiếp cận các cơ sở
quân sự của tổ chức Boy Scouts, trong khi Phelan không đồng tình.
Lại
có tin lúc bổ nhiệm Cao Hùng làm thứ trưởng, có vài người không đồng tình
(trong đó có Phelan).
Bữa
sau lệnh ngừng bắn tôi có bình luận là diễn biến hòa đàm và chiến tranh sẽ tùy
thuộc vào tình hình đấu đá nội bộ của các phe phái của Iran. Phe nào thắng thế
thì diễn biến sẽ đi theo chiều hướng nào.
Đến
lúc này thì tình hình bế tắc cũng nằm ở chỗ đó, tức là ở Iran hiện tại không có
sự lãnh đạo thống nhất và xuyên suốt. Có ba vấn đề dẫn tới tình hình rối loạn của
Iran hiện nay.
Một
là lãnh tụ tối cao không biết tình hình thế nào, và ông ta hiện nằm hoàn toàn
trong sự kiểm soát của Vệ binh Cách mạng Hồi giáo. Tôi đồ rằng ngay cả các lãnh
đạo dân sự cũng không được tiếp xúc, không biết giáo chủ hiện sống chết, què cụt
thế nào. Điều này dễ dẫn đến việc làm giả chiếu chỉ.
Hôm
qua bọn Iran “láo” quá : Không thèm đến bàn đàm phán.
Trước
hết, tôi muốn nói thẳng : Tôi không ủng hộ bất cứ chế độ độc tài nào. Mọi dạng
độc tài đều đáng ghét.
Cuộc
chiến Mỹ – Israel – Iran, theo những gì Donald Trump tuyên bố ban đầu và theo
tương quan lực lượng, ai cũng nghĩ sẽ kết thúc nhanh chóng.
Lúc
đầu, giọng điệu từ Hoa Kỳ rất rõ ràng : Đánh. Đánh cho sập, đánh cho gục, thậm
chí có lúc như muốn “xóa sổ” cả một nền văn minh. Trong cách nói đó, chiến
tranh gần như chỉ là một bài toán kỹ thuật : Có sức mạnh, có công nghệ, thì kết
quả chỉ còn là vấn đề thời gian.
Đọc
lại nhiều lần tác phẩm “Đường Đi Không
Đến” của Nhà văn Xuân Vũ mà không khỏi thương cảm cho phận số của những
người lính của các phe trong chiến tranh.
Ở
các trang... 143 – 144 – 145... miêu tả cảnh hành hạ một tù binh Mỹ. Người tù
binh này là phi hành đoàn trực thăng sà xuống một trảng trống để bắt Vi Xi
không dè trúng kế. Máy bay bị bắn, phi công hoảng hốt bốc lên bỏ lại một anh
lính Mỹ.
Anh
lính Mỹ này bị bắt. Khi áp tải đi trong rừng thì giựt súng quánh bể đầu trọng
thương một anh Vi Xi. Sau đó bị bắt lại nện cho một trận mềm xương rồi đem về
nhốt trong một cái cũi trong rừng. Tiến trình trả thù bắt đầu. Người ta đã
không lôi anh ta ra “bụp” một phát vì anh sẽ chết, sướng hơn những người bộ đội
sống đói khát và sốt rét.