Bóng
đá quốc tế đang bước vào một giai đoạn nhạy cảm, khi những quyết định của FIFA
tiếp tục gây ra tranh luận về mức độ độc lập và nhất quán trong việc áp dụng luật
chơi.
Tóm
tắt sự việc : Một cầu thủ Mỹ bị ăn thẻ đỏ. Theo « luật của FIFA », trận tiếp
theo, anh ta không được đá. Theo các nguồn tin thì ông Trump đã gọi điện … và
cuối cùng FIFA dưới sự lãnh đạo của ông Infantino đã viện dẫn điều này điều kia
của « luật FIFA » và lại cho cầu thù phạm lỗi sẽ được chơi như thường.
Thôi,
tôi chẳng thèm để ý cái luật gì cả, nhưng nếu đó là một lỗi của cầu thủ Iran
thì các ông làm như thế không ? Chắc chắn là không, một nghin lần không.
Ngày 03/07/2026,
nhân dịp kỷ niệm 250 năm Quốc khánh Mỹ (1776-2026), tại núi Rushmore, Nam
Dakota, nơi trên vách núi có tượng vinh danh bốn gương mặt Tổng thống Hoa Kỳ
George Washington, Thomas Jefferson, Theodore Roosevelt và Abraham Lincoln.
Thay
vì một bài phát biểu tôn vinh lòng yêu nước, kêu gọi đoàn kết như các tổng thống
tiền nhiệm vẫn làm, Tổng thống Donald Trump lại chuyển hướng sang một kịch bản
đen tối, liên tục sử dụng từ khóa "chủ nghĩa cộng sản" và coi đây là
"mối đe dọa sinh tử" đối với tự do của nước Mỹ.
Phát biểu này
hoàn toàn sai lệch so với định nghĩa học thuật về chủ nghĩa cộng sản. Bản chất của
bài phát biểu không phải là một phân tích thực tế, mà là một chiến thuật dán
nhãn chính trị nhằm phục vụ cho cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ sắp tới.
Theo
hồ sơ của Văn phòng Đạo đức của chính quyền liên bang thì ngài Tổng thống đã
thu hoạch khoảng 1,2 tỉ đô la năm rồi do các hoạt đông kinh doanh "crypto
businesses". Có biên bản nói 1,4 tỉ. Tất cả nhân viên liên bang bắt buộc
phải kê khai mức thu hoạch riêng cho văn phòng này.
"Crypto
businesses" dịch nôm na là "dịch vụ tiền mã hóa" nghe rất trừu
tượng. Nói chung đó là các dịch vụ quảng cáo và bán các sản phẩm của ngài Giáo
chủ như đồng tiền có in hình ngài, thánh kinh, giày thể thao, các món lưu niệm
v.v…Riêng việc bán đồng hồ mang thương hiệu Trump đã mang lại doanh thu 4,7 triệu
đô la.
Chúng
ta còn nhớ lâu lâu trên TV có thấy ngài Tổng thống quảng cáo những món hàng đó.
Theo
Bloomberg (ngày 25-26/6/2026) một tàu container Ever Lovely (treo cờ Singapore,
do hãng Đài Loan Evergreen Marine vận hành) bị trúng đạn/pháo kích
(unidentified projectile, theo một số nguồn là drone) khi đang đi theo hành
lang an toàn mới gần Oman qua eo biển Hormuz mà không xin phép.
Tàu
bị hư hỏng nặng nhưng không có thương vong, nó vẫn nổi và đã thoát khỏi eo biển
Hormuz.
Đây
là vụ tấn công đầu tiên sau thỏa thuận tạm thời Mỹ-Iran nhằm mở lại eo biển.
Sáng
nay, đọc báo thấy ông Trump nói rằng ông Thủ tướng Anh Keir Starmer sẽ ra đi.
Tôi không tin ông này, nên đọc qua chỉ cho biết thôi; ai dè, chiều nay báo chí
chánh thống nói Starmer đã tuyên bố là sẽ từ chức.
Vậy
là chỉ sau 2 năm nhậm chức, ông Starmer rời ghế. Nhiều bê bối nhân sự dẫn đến
tình trạng mất đoàn kết nội bộ. Chỉ vài tuần trước, hàng loạt bộ trưởng và nghị
sĩ từ chức hoặc công khai kêu gọi ông phải ra đi, ngay cả người trong đảng của
ông cũng vậy. Ông không còn lựa chọn nào khác là từ chức.
Tôi
thấy ông Keir Starmer là một người nho nhã, nhưng không thích ông ấy trong vai
trò thủ tướng. Ông ấy là một 'thủ tướng yếu'. Nước Anh xứng đáng có một thủ
tướng mạnh và quyết đoán hơn ông ấy. Không phải ngẫu nhiên mà Trump nói thẳng
rằng "đây không phải Winston Churchill".
Khi
tên của ngài Đại Giáo Chủ được tháo gỡ khỏi tòa nhà vào tối khuya thứ Sáu hoặc
sáng thứ Bảy thì ít người thấy được vì công nhân đã dùng một tấm màn lớn che
kín. Có một phóng viên may mắn đến gần lén nhìn vào khe hở giữa màn chắn và bức
tường thì mới biết hàng chữ tên của ngài đã biến mất.
Vậy
hỏng biết đứa nào đã ra cái lịnh ngớ ngẩn silly đó ?
Làm
liên tưởng đến những vụ tai nại xe hơi hay án mạng có người chết thì nhân viên
công lực thường dùng các tấm bạt che kín để quần chúng hỏng thấy cảnh người chết
rùng rợn được chở đi. Hoặc mấy vụ tội phạm bị áp giải cũng được che kín để quần
chúng hỏng thấy mặt hung thủ. Một cách bảo vệ nhân phẩm của tội phạm dù chúng
chẳng còn nhân phẩm gì ráo.
Đọc
nghiên cứu về báo chí ở Mỹ và châu Âu, tôi khá bất ngờ trước quy mô của cuộc khủng
hoảng mà ngành báo chí đang phải đối mặt.
Theo
báo cáo State of Local News 2025 của Đại học Northwestern, năm 2005 nước Mỹ có
7.325 tờ báo địa phương. Hai mươi năm sau, con số này chỉ còn 4.490, tức gần
2.835 tờ báo đã biến mất, tương đương khoảng 40 % tổng số báo địa phương. Chỉ
trong 14 tháng gần nhất, thêm 136 tờ báo đóng cửa hoặc sáp nhập.
Hiện
nay, 213 quận của Mỹ không còn bất kỳ nguồn tin địa phương nào và hơn 1.500 quận
chỉ còn một nguồn tin duy nhất. Gần 50 triệu người Mỹ đang sống trong những khu
vực được gọi là "sa mạc tin tức" (news deserts), nơi việc tiếp cận
các nguồn thông tin địa phương đáng tin cậy ngày càng trở nên khó khăn.
Courrier International chạy tít trang nhất « Cúp bóng đá thế giới của mọi sự thái quá », The Economist nhấn mạnh đến « Nghịch lý của Cúp bóng đá thế giới », Le Nouvel Obs nói về « Giai đoạn khó khăn của ông Trump ». Bên cạnh đó L’Express quan tâm đến « Trí thông minh nhân tạo : Nỗi sợ hãi lớn lao mới », Le Point chọn bức ảnh nhà sử học, kháng chiến quân Pháp sắp được đưa vào đền Panthéon, phân tích « Những bài học của Marc Bloch cho nước Pháp ngày nay ».
World Cup, sân khấu mới cho giấc mơ vĩ đại của Donald Trump
Tuần báo thiên tả Le Nouvel Obs giải thích « Donald Trump cố gắng quay lại cuộc chơi như thế nào với Cúp bóng đá thế giới ».Tổng
thống Mỹ dường như ngày càng trở nên cuồng vọng và đang trông chờ vào
World Cup, nhưng cũng dựa vào lễ kỷ niệm 250 năm thành lập Hoa Kỳ và…
sinh nhật lần thứ 80 của mình để khiến người dân quên đi những thất bại :
sa lầy ở Iran, lạm phát và tỉ lệ ủng hộ ở mức thấp nhất.
Hôm
qua, hôm kia Mỹ và Iran bắn qua bắn lại trả đũa nhau, ông Trump nói rằng sẽ
đánh cho “Iran tan nát” nếu không đạt được thỏa thuận.
Nhưng
chiều tối nay (giờ Mỹ), các hãng tin cho hay ông đã hủy bỏ kế hoạch không kích
Iran và cho biết một deal lớn với Iran sẽ có vào cuối tuần.
CNN
nói rằng, đây là lần thứ 39, ông Trump đã nói “một thỏa thuận tới gần” (The
deal is near). Trong khi đó phía Iran thì tuyên bố chưa có chốt gì cuối cùng!
Chỉ còn vài
ngày nữa là World Cup 2026 khai mạc. Đây lẽ ra phải là ngày hội lớn nhất của
bóng đá thế giới, nơi mọi quốc gia, mọi dân tộc và mọi con người cùng gặp nhau
trên sân cỏ.
Nhưng thay vì
không khí cởi mở và đoàn kết vốn là tinh thần của FIFA, World Cup lần này lại
đang bị phủ bóng bởi những quyết định gây tranh cãi của nước Mỹ dưới thời
Donald Trump.
Sự việc gây chấn
động nhất trong những ngày qua là việc trọng tài FIFA người Somalia Omar Artan
bị từ chối nhập cảnh vào Mỹ mặc dù ông có visa hợp lệ, và đã được FIFA chỉ định
làm nhiệm vụ tại World Cup. Artan không phải là một người vô danh. Ông được
Liên đoàn Bóng đá châu Phi bầu là trọng tài xuất sắc nhất năm 2025 và sẽ là trọng
tài Somalia đầu tiên trong lịch sử tham gia World Cup.
Đó là sau khi
Marco Rubio trả lời Quốc hội Hoa Kỳ rằng Mỹ đã chọn phe, họ không đóng vai trò
trung gian hòa bình mà vẫn hỗ trợ Ukraine, cấm vận Nga.
Lavrov nhắc lại
lời Trump trước đây : Nếu tôi là tổng thống, sẽ không có chiến tranh, đây là
“cuộc chiến của Biden”. Và chỉ trích : Hiện nay, với lập trường của Mỹ (hỗ trợ
Ukraine thay vì chỉ làm trung gian), cuộc chiến đã “chuyển sang tay Trump”.
Các
kế hoạch sản xuất vũ khí nguyên tử của Iran không thể được đem ra thảo luận
trong các cuộc đàm phán khi nào chế độ thần quyền Hồi Giáo còn tồn tại.
Cơ
Quan Năng Lượng Nguyên Tử Quốc Tế (International Atomic Energy Agency IAEA) ước
tính rằng: “Tính đến giữa tháng 5 năm 2025, Iran sở hữu 408,6 kg uranium
hexafluoride (UF6) được tinh chế tới mức 60 % uranium-235 (được gọi là uranium
tinh chế cao, hay HEU).
Cũng
theo bản tin này: “Một chuỗi đơn giản gồm khoảng 200 máy ly tâm IR-6 của Iran
sẽ đủ để tinh chế 50 kg
uranium - lượng đủ cho khoảng một quả bom hạt nhân -từ mức 60 % (HEU) lên mức
90% (cấp độ vũ khí) chỉ trong khoảng 10 ngày. Khoảng thời gian này thậm chí sẽ
còn ngắn hơn nếu Iran sử dụng các máy ly tâm IR-9 tiên tiến nhất của mình.”
(François Diaz-Maurin , The Bulletin of the Atomic Scientists, March 29, 2026).
Bức
tượng John McCain ở Hồ Trúc Bạch Hà Nội gục đầu đưa thẳng hai tay lên trời đầu
hàng hoàn toàn không đúng với những gì đã xảy ra.
Câu
chuyện bắt đầu như sau. Ngày 26 tháng 10 năm 1967 Thiếu tá Hải quân John McCain
lái chiếc khu trục phản lực A-4E Skyhawk được tân trang máy móc điện tử và
radar của thời gian ấy, từ hàng không mẫu hạm của Đệ Thất Hạm Đội bay vào oanh
kích ở khu vực Hà Nội.
Chiếc
A-4E Skyhawk bị hỏa tiễn địa không bắn trúng nổ văng mất cánh bên phải. Chiếc
Skyhawk bốc cháy xoay tít rớt với tốc độ cao. John McCain kích hoạt phóng ghế
thoát hiểm khỏi máy bay. Nhưng tốc độ ghế thoát hiểm 500 knots cộng thêm máy
bay đang quay mòng mòng rớt làm cánh tay phải của John McCain gãy làm ba khúc,
tay trái cũng bị gãy, đầu gối phải cũng bị gãy. John McCain bất tỉnh nhân sự
ngay lúc ấy.
Điều
tôi chú ý nhất trong chuyến công du Trung Quốc gần đây của ông Trump là những
người đi cùng ông.
Trong
phái đoàn tháp tùng có hàng loạt cái tên quyền lực nhất của nền kinh tế Mỹ hiện
nay như Elon Musk, Jensen Huang, Tim Cook cùng nhiều lãnh đạo các tập đoàn công
nghệ và AI hàng đầu thế giới. Tổng
tài sản của họ trên “nghìn tỉ USD”. Từ Google, Apple, Microsoft cho tới Tesla,
Nvidia hay OpenAI, phần lớn những công ty đang dẫn dắt cuộc cách mạng AI toàn
cầu đều sinh ra ở Mỹ.
Điều
Mỹ làm giỏi nhất có lẽ là tạo ra một môi trường nuôi dưỡng những ý tưởng khác
biệt để chúng lớn lên thành doanh nghiệp toàn cầu.
Trong
thông báo trừng phạt ngày 19.05, Bộ Tài chính Mỹ xác định bốn nhân vật cộm cán
liên quan đến đoàn tàu đi đến Gaza, bao gồm:
-
Saif Hashim Kamel Abukishek: Thành viên hoạt động tại Tây Ban Nha của Ban thư
ký Hội nghị Bình dân vì kiều dân Palestine (PCPA). Abukishek bị Bộ Tài chính Mỹ
cáo buộc đóng vai trò chủ chốt trong đoàn tàu, là thành viên Uỷ ban Điều hành.
-
Hisham Abdallah Sulayman Abu Mahfuz: Quyền Tổng thư ký và Chủ tịch của PCPA,
hoạt động tại Jordan.
Súng
lại nổ rền bên ngoài Tòa Bạch Ốc chiều nay. Một gã tâm thần xông tới cổng rút
súng bắn Mật vụ và bị hạ tại chỗ. Nội zụ tào lao chỉ có zậy như tin xe cán chó
mà thôi.
Gã
điên này sẽ không bao giờ lọt được vào khuôn viên mênh mông như mê hồn trận của
Tòa Bạch Ốc với hàng trăm nhân viên Mật vụ trang bị tận răng và Giáo chủ thì ở
sâu trong cung cấm.
Trong
Thế Chiến 2, Hoa Kỳ sáng chế ụ súng lắp 4 khẩu đại liên 50 gọi là M45 dùng để bắn
máy bay cảm tử kamikaze của Nhật khá công hiệu. Cao độ sát thương là 1,5 km.
M45 còn có tên hiệu là “Máy Xay Thịt” (Meat Chopper).
Ụ
súng M45 này điều khiển bằng điện, bóp cò cũng bằng điện. Có thể mỗi lần bắn 2
khẩu một lần cho đỡ nóng nòng hoặc tập trung hỏa lực bắn 4 khẩu một lần. Mỗi khẩu
đại liên 50 bắn 600 cục kẹo một phút. Bốn khẩu bắn 2400 cục kẹo đồng 12,7mm một
phút. Không còn nghe từng tiếng nổ nữa mà là một bức tường tiếng động.
Vào
thập niên 60 có nhiều đoàn công-voa của quân đội Mỹ bị phục kích ở đèo Mang
Yang, Bình Định, gây thương vong nặng cho binh sĩ Mỹ. Khi ấy hộ tống đoàn công-voa
chỉ là những xe Jeep gắn đại liên M-60. Súng đại liên M-60 bắn vào rừng rậm hai
bên đường có Vi Xi núp chỉ gãi ngứa vì đạn 7,6 2mm không xuyên thủng rừng cây dầy
đặc được.
Bạn
này có thể chọn bên nào bạn ấy thích để ủng hộ, tùy nhận thức chính trị. Nhưng
phát biểu thế này là hơi bị gồng quá. Thà chết này kia nghe như lãnh tụ mà sáo
rỗng, làm màu.
Chẳng
qua đấu tranh với bọn dân chủ, văn minh nó an toàn, nên chém thoải mái. Giống
như hồi xưa anh em cánh tả, học sinh sinh viên sư sãi rủ nhau đi biểu tình chống
chính quyền Việt Nam Cộng Hòa khá thoải mái. Vì nói chung là khá an toàn.
Kể cả
có bị tù thì cũng nhẹ nhàng, gia đình không bị sao, xã hội không đấu tố, trường
học cũng không làm gì. Sau 75, chính anh em sư sãi, học sinh sinh viên đó ngoan
luôn với chính quyền mới.
Lưỡng
đảng Quốc Hội Hoa Kỳ đã thông qua gói hàng nóng trị giá 14 tỉ đô la mà Đài Loan
đặt mua, để có phương tiện bảo vệ nên tự do dân chủ của họ đang bị giặc Tàu đe
dọa.
Họ
không xin hay yêu cầu lính Mỹ đến chiến đấu giùm, mà mua để họ tự chiến đấu một
mình.
Đài
Loan chưa bao giờ van xin Hoa Kỳ đến bảo vệ họ nửa thế kỷ qua.