Affichage des articles dont le libellé est Việt Nam. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Việt Nam. Afficher tous les articles

dimanche 5 juillet 2026

Hoàng Quốc Dũng – Tunisie & Việt Nam : Tuy hai nhưng là một

 

Tôi vừa trải qua một tuần du lịch ở Tunisie. Đây là lần thứ tư tôi đến đất nước này. Những lần trước tôi chỉ ở trong các resort nên hầu như không có dịp tiếp xúc với người dân. Lần này thì khác. Tôi sống trong nhà một gia đình trí thức Tunisie. Hai vợ chồng và các con đều nói tiếng Pháp rất tốt. Nhờ vậy, tôi có cơ hội hiểu đất nước này hơn rất nhiều.

Có rất nhiều chuyện để kể. Nhưng để tránh bài quá dài, tôi chỉ xin nói đến những điều khiến tôi liên tưởng đến Việt Nam.

Tunisie từng được xem là quốc gia Ả Rập cởi mở nhất, hiện đại nhất, gần với tinh thần khai sáng nhất của Địa Trung Hải Hồi giáo. Người Tunisie không cực đoan như nhiều nước Hồi giáo khác trong khu vực. Họ cũng giành được độc lập một cách tương đối ôn hòa và vẫn giữ quan hệ khá tốt với Pháp, khác hẳn Algeria với một lịch sử đẫm máu mà dư âm còn kéo dài đến tận hôm nay.

samedi 4 juillet 2026

Nguyễn Trung Bảo – Khí chất chứ không phải ngoại hình

 

Giữa nhiều dòng sự kiện, thì một sự kiện văn hóa như giới thiệu hai diễn viên vào vai cựu hoàng Bảo Đại và Nam Phương hoàng hậu lại gây ra nhiều dư luận, dường như làm cho chúng ta đỡ ngột ngạt trong cái nóng và độ ẩm của xứ nhiệt đới này.

Các tranh luận tập trung vào ngoại hình của hai diễn viên. Có rất nhiều ví dụ trong điện ảnh thế giới từ Đông sang Tây cho thấy ngoại hình chỉ là điểm khởi đầu, còn điều quyết định là diễn xuất và thần thái.

Hãy xem Gary Oldman thủ diễn Winston Churchill (Darkest Hour, 2017). Gary Oldman vốn không hề giống Churchill. Nhờ hóa trang xuất sắc kết hợp với giọng nói, dáng đi, ánh mắt và thần thái của một nhà lãnh đạo thời chiến, ông khiến khán giả hoàn toàn tin mình đang nhìn thấy Churchill. Vai diễn này mang về cho ông giải Oscar Nam chính xuất sắc nhất.

Trương Châu Hữu Danh – Nam Phương hoàng hậu : Chúng ta đang nhìn bà khách quan hay đang bù đắp cho lịch sử ?

 

Đây chỉ là cảm nhận cá nhân tôi. Tôi thấy Nam Phương Hoàng hậu là một người phụ nữ đẹp, phúc hậu NHƯNG sang trọng và rất có thần thái. Nhưng nếu chỉ nói về nhan sắc, tôi nghĩ bà đẹp như rất nhiều phụ nữ Việt Nam (đẹp) khác.

Điều khiến tôi suy nghĩ là cách người ta ca ngợi bà ngày nay.

Hồi tôi đi học, triều Nguyễn nói riêng và chế độ phong kiến nói chung được nhìn từ góc độ phê phán. Nghĩ đến vua chúa quan lại, địa chủ, ông hội đồng, trong đầu của những đứa trẻ như tôi chỉ thấy căm thù. Chỉ có cách mạng mới làm chúng ta sung sướng, còn bất kỳ chế độ nào cũng là thứ phải tiêu diệt. (Rất nhiều người đi vào cánh cửa này và không chịu đi ra, họ bị người tiến bộ hơn dán cho cái nhãn “anh em bên chuồng” - thật xót xa).

Phúc Lai – Nam Phương hoàng hậu : Ai vào vai sẽ hợp hơn?

 

Vừa nghe chuyện phim "Hoàng Hậu cuối cùng" mới casting xong, cái cô ảnh ở giữa sẽ vào vai bà Nguyễn Hữu Thị Lan, tức Nam Phương Hoàng Hậu, tui thấy bâng khuâng quá.

Bà ấy, quý vị có thấy không thực sự đẹp hoàn hảo, nhưng lại có thần thái gì đó cực kỳ cuốn hút kiểu "sâu thăm thẳm", sâu lắng thế nào ấy, rất khó tả không?

Nét tạo nên thần thái đó phần lớn do cặp mắt. Phụ nữ có cặp mắt một mí và hơi hiếng, một khi đã cấu thành cho ra được một nhan sắc, dù không quá xuất sắc nhưng vẫn đem lại một cái gì đó cực kỳ riêng.

vendredi 3 juillet 2026

Nguyễn Viện - Một ngày (02/07/2026) hai sự kiện đặc biệt

 

Chuyện gần: Sài Gòn kỷ niệm 50 năm đổi tên TPHCM.

Nhân dịp này tôi có viết một bài cho BBC News Tiếng Việt. Có một chi tiết rất hay về Sài Gòn cũ mà tôi quên. Đó là sinh hoạt chính trị thời đó. Đa đảng, đa nguyên và cũng có phần bát nháo. Đặc biệt trong các dịp bầu cử “đại biểu nhân dân” các cấp, từ xã, tỉnh đến quốc hội lưỡng viện, kể cả tổng thống.

Tuy nhiên, vui nhất vẫn là bầu cử dân biểu Hạ viện. Mạnh ai người ấy ứng cử, cũng như vận động bầu cử. Tự do và tất nhiên vui nhộn, đôi khi cũng hài hước. Tất cả đều được báo chí tường thuật, hấp dẫn chẳng kém bầu cử tổng thống Mỹ.

jeudi 2 juillet 2026

Nguyễn Văn Tuấn – Hùng Cao rất rõ ràng về Biển Đông

 

Xem phần trả lời phỏng vấn trên Fox News [1] đã thấy được bản lãnh của Quyền Bộ trưởng Hải quân Hùng Cao (hình). Nhưng đến khi nghe anh trả lời phỏng vấn bằng tiếng Việt, người ta lại thấy một Hùng Cao gần gũi và chân thật hơn.

Đằng sau chức vụ và ngôn ngữ [không mấy] ngoại giao [2] là một người hiểu khá rõ Việt Nam đang đứng ở đâu trong bàn cờ quyền lực tại Biển Đông.

Giọng tiếng Việt của anh ấy có thể còn lơ lớ, nhưng thông điệp thì không hề lơ mơ. Anh nói thẳng rằng Mỹ cần 350 tàu chiến để đối trọng với sự quấy rối ngày càng ngang ngược của Trung Quốc ở Biển Đông. Mỗi tàu có thể mang 96 hỏa tiễn.

Nguyễn Hồng Lam – Về một vị Chân phước ở miền Tây

 

Tháng 7/1993, tốt nghiệp Đại học, tôi vào đời bằng những chuyến đi qua lại dài ngày xuống miền Tây - vùng đất không quá xa Sài Gòn - TP Hồ Chí Minh nhưng trước đó tôi chưa có điều kiện biết nhiều.

Trên tất cả các chuyến xe đò tôi đi, ở tất cả các tuyến ngang dọc, tôi để ý thấy kính ngay trước mặt tài xế đều dán, treo hoặc gắn ảnh một vị Linh mục cương nghị, khuôn mặt rất đàn ông với bộ râu chổi sể rất...mãnh liệt. Đó là lần đầu tiên tôi biết đến Linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp, vị chủ chiên của giáo xứ - nhà thờ Tắc Sậy, Bạc Liêu đã mất từ gần nửa thế kỷ trước đó.

Điều kỳ lạ là, ngay cả những chủ xe, lái xe không tôn giáo hoặc theo các tôn giáo khác cũng đặt ảnh ông trang trọng trong xe mình. Đôi khi, ảnh Cha Diệp được thành kính đặt chung, ngang hàng với tượng Phật Bà Quan Âm, tượng ông Địa, tranh thánh Con mắt Thiên Quang Cao Đài...

Hà Phan – Né cho lành !

 

Hôm nay nước mình có nhiều sự kiện lớn như TPHCM kỷ niệm 50 năm mang tên Bác. Bà con giáo dân đang hướng về Tắc Sậy đón chờ Lễ tuyên phong Chân phước linh mục Trương Bửu Diệp!

Truyền thông và tin tức bên lề nhiều nhưng chính thống thì cũng như rất nhiều người khác, tôi không dám đụng vào để bàn luận trên đây.

Mấy hôm rày, bộ đội và công an Việt Nam tham gia cứu hộ cứu nạn động đất bên Venezuela chắc cũng làm được nhiều điều hay. Tuy nhiên thuật lại theo báo chí thì cứ ngại rước vạ vào thân. Còn muốn xin phép các báo thì xin ở đâu? Như thế nào? Ai cho mới được phép?...

Mai Phan Lợi - Bắt Tổng Giám đốc PNJ-LAB: Vạch trần đường dây buôn lậu 28.000 viên kim cương, doanh thu 280 tỉ

 

Một cú sốc lớn vừa giáng xuống thị trường kim cương Việt Nam khi Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Thanh Hóa triệt phá đường dây buôn lậu kim cương cực lớn, khởi tố 22 bị can.

Đáng chú ý nhất, cầm đầu khâu “hợp thức hóa” lại là Đặng Ngọc Thảo, sinh năm 1974, trú tại phường Bình Thạnh, TPHCM – Tổng Giám đốc Công ty TNHH một thành viên giám định PNJ (PNJ-LAB) thuộc Tập đoàn PNJ.

1. Quy mô đường dây: 141 chuyến, 28.000 viên, 280 tỉ đồng

Hoàng Nguyên Vũ - Không còn "mưa điểm mười"

 

Mùa thi năm nay, điểm tuyệt đối gần như rất ít. Điểm cao chói lòa, nhất là điểm Văn như năm nào cũng không mấy có. Phải chăng là các con bây giờ không giỏi bằng các anh chị trước đây - hẳn có người sẽ đặt câu hỏi như vậy.

Tôi nghĩ là không.

Tôi nghĩ là đến lúc người ta đủ liêm sỉ để không tạo ra một loạt "thủ khoa Hà Giang", "Thủ khoa Hòa Bình" tai tiếng như ngày trước.

Văn Công Hùng – Ghi chép ngày 30.06.2026

 

1. "Đằng sau hình ảnh hàng nghìn xe VinFast xuất hiện tại cảng Trung Quốc"- Báo nhà nước giải thích rằng xe của Green SM đang được vận chuyển từ Việt Nam đến các thị trường quốc tế.

Theo hành trình vận chuyển, lô xe được xếp lên tàu tại cảng Hải Phòng trong khoảng từ ngày 07 đến 09-06, cập cảng Thái Thương vào ngày 13-06 và lưu tại đây khoảng một tuần trước khi tiếp tục hành trình...

Nhưng một số anh em mạng không chịu, họ cho rằng là xe Trung Quốc, huhu.

Nguyễn Thông - Lúng túng, rề rà, lãng phí

 

Hôm nay 02.07, đã vào kỷ nguyên mới được tròn một năm, thêm một ngày.

Để có cuộc cách mạng vĩ đại sáp nhập/xóa bỏ các bộ ngành, các đơn vị hành chính tủn mủn cồng kềnh, điều chắc chắn là cấp trung ương đảng và chính quyền đã nghiên cứu, bàn bạc rất kỹ, rất lâu. Ủ mưu cho chín muồi, tính kỹ về tất cả mọi điều, rồi mới quyết định thực hiện từ 0 giờ ngày 01.07.2025.

Ông em rể tôi bảo rằng dẹp được 29 tỉnh, xóa được gần 700 cấp huyện là điều cực kỳ vĩ đại, tích cực, bỏ bộ máy cồng kềnh với bao nhiêu rườm rà ăn theo mà tất cả những triều trước cố duy trì, không dám làm, không làm được.

Lưu Nhi Dũ - Báo Mới là của ai, có nên tồn tại ?

 

Mới thấy các thông tin trên trang Báo Mới không còn có tin tổng hợp để nguồn nữa mà đưa thẳng đường link về báo gốc.

Đây là cách Báo Mới thích ứng với Nghị định 1742026/NĐ-CP, quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực công nghệ thông tin..., chính thức có hiệu lực từ 01/07/2026 và Luật Sở hữu trí tuệ (liên quan đến quyền sở hữu tác giả bài báo).

Báo Mới - đọc tên, rất nhiều người lầm tưởng đó là một tờ báo điện tử nhưng đó chỉ là một trang thông tin điện tử. Đây là tờ “báo” gây tranh cãi, vì chỉ là trang thông tin tổng hợp nhưng có thời kỳ nó làm mưa làm gió trên thị trường báo điện tử.

mercredi 1 juillet 2026

Lưu Nhi Dũ – Tin sốc : Răng giả…giả

 

Làm răng giả, răng sứ Trung Quốc nhưng quảng cáo là răng Mỹ, Nhật, Đức, Hàn..., coi chừng bị khởi tố !

Tin này chắc gây chấn động các cơ sở nha khoa ở TPHCM và cả nước. Cả những người đã từng trồng răng, coi chừng có thể đó là răng giả giả !

Cơ sở nha khoa này và ông chủ của nó bị khởi tố, bắt giam. Lý do chính là quảng cáo gian dối về đội ngũ bác sĩ, nguồn gốc răng sứ cao cấp từ Mỹ, Đức, Nhật Bản để khách hàng tin tưởng nhưng thực chất đó là phôi răng sứ Aidite xuất xứ Trung Quốc ; và gian dối về kế toán.

Nguyễn Đức Hiển – Tạm biệt !

 

Hôm nay tôi trực số báo cuối cùng

Ngày 12/06/1996 tôi bước vào 470 Nguyễn Tri Phương với tư cách độc giả được mời hiến kế. Một tuần sau tôi viết bài đầu tiên phân tích việc chỉ đạo không nhất quán giữa trung ương và địa phương trong xử lý các vụ buôn lậu dưới tên gọi “khai thác hàng qua biên giới”.

Khi đó Long An cho quota còn Kiên Giang, Đồng Tháp cấm. Tôi phỏng vấn được hai nhân vật quan trọng : Phó chủ tịch UBND tỉnh Long An, chị Sáu Sữa (Trần Thị Sữa) và Thứ trưởng Bộ Nội vụ (nay là Bộ Công An), trung tướng Võ Thái Hòa. Chị Sáu Sữa cuối cùng thừa nhận trong cuộc phỏng vấn với chúng tôi (cố nhà báo Hoàng Hùng và tôi) : “Khai thác hàng qua biên giới” là chủ trương của tỉnh !

Khi ấy, tôi 23 tuổi, còn 1 năm nữa mới tốt nghiệp đại học (trường luật khi ấy học 5 năm). Ông Nam Đồng hỏi tôi : Sao mày là cộng tác viên chưa có thẻ, mà họ chịu trả lời ? Tôi nói vì tôi quyết liệt !

Hoài Nam - Khép lại những tờ báo mang tên TP Hồ Chí Minh

 

Hôm nay những tờ báo Pháp Luật TP Hồ Chí Minh, Người Lao Động, Phụ Nữ TP Hồ Chí Minh sẽ ra số báo cuối cùng và từ ngày mai (01.07) bạn đọc sẽ không còn được nhìn và đọc những tờ báo giấy quen thuộc, cũng như giao diện điện tử nữa.

Cùng ra đi với 3 tờ báo là 5 tờ tạp chí gồm : Tạp chí Giáo dục TP Hồ Chí Minh, Tạp chí Du lịch TP Hồ Chí Minh, Tạp chí Doanh nhân Sài Gòn, Tạp chí Kinh tế Sài Gòn, Tạp chí Khoa học Phổ thông. Riêng tờ Tuổi Trẻ (không còn báo in từ 01.07) và Sài Gòn Giải Phóng sẽ sáp nhập vào Đài Phát Thanh và Truyền hình TPHCM.

Việc 8 cơ quan báo chí của TP Hồ Chí Minh khép lại, kéo theo hàng trăm cán bộ phóng viên bị mất việc, có gia đình cả vợ chồng đều làm chung một tờ báo. Nhưng khi được hỏi đều trả lời « phải chấp nhận thôi vì cơ chế mà ».

Hà Phan – Nuối tiếc

 

Ngày mai TPHCM không còn báo Tuổi Trẻ giấy, Pháp Luật, Phụ Nữ, Người Lao Động và 8 tạp chí khác ! Thời hoàng kim của báo chí Sài Gòn đã qua từ lâu nhưng vẫn để lại nhiều tiếc nuối.

Tôi đồng cảm và chia sẻ với hàng trăm nhà báo và những người làm việc liên quan khi chưa biết mai sau thế nào. Cứ an ủi nhau cánh cửa này sập lại thì cửa khác mở ra, nhưng đâu có dễ như người ta tưởng vậy !

Riêng cá nhân mình, tôi chỉ tiếc cho báo chí Sài Gòn thời còn dám viết, dám đăng và dám dấn thân vì xã hội thật sự. Chứ không phải những năm tháng na ná những bản tin giống nhau vừa làm vừa sợ mất ghế và ngại trên la rầy !

Võ Khánh Tuyên – Rồi mai, ai cũng sẽ già

Hồi đâu hơn 25 năm trước, có dịp ra Huế, buổi sáng đi ăn sáng café, có cảm giác nhiều người nhìn tui như là vật thể lạ.

Bởi khi đó, tui mua cả 5-7 tờ "báo Saigon", vừa ăn uống vừa chăm chú giở từng trang đọc. Người quen bảo : Ở ngoài này, không mấy ai mua báo đọc đâu. Thậm chí nghe mấy đứa bán báo rao tin giật gân mà đọc không vừa ý là...chửi luôn thằng bán báo.

Nó khác hẳn với dân sống ở Saigon và nhiều tỉnh miền Nam, hay có thói quen vừa ăn sáng hay nhâm nhi ly café vừa đọc báo.

Ken Trần - Ngày cuối cùng, người Sài Gòn đổ xô mua báo giấy

 

Trước thông tin số báo cuối cùng của nhiều tờ báo thân thuộc với độc giả sẽ nói lời chào tạm biệt, sáng nay 30.06, nhiều người đổ xô đi mua báo.

Những tờ báo Tuổi Trẻ, Tuổi Trẻ Cười, Người Lao Động, Phụ Nữ, Pháp Luật, Tạp chí Kinh tế Sài Gòn…hết sạch. Chưa bao giờ, báo giấy được mua nhanh gọn như thế trong vòng 10 năm trở lại đây.

Có sạp báo trên đường Nguyễn Đình Chiểu còn nâng giá lên so với giá bìa. Thế mà độc giả vẫn tranh nhau mua, sợ không nhanh tay thì người khác mua hết.

mardi 30 juin 2026

Lưu Trọng Văn – Khúc trầm

 

1. Báo chí là tấm gương phản ánh trung thực chân dung của thời cuộc. Có lúc thăng, có lúc trầm.

Báo chí Việt Nam hiện vào khúc trầm. Trầm đồng bộ cả mạng xã hội lẫn cơ quan truyền thông chính thống. Với ai đó, đó là khúc trầm, khúc dồn nén trầm cần thiết lúc này để dành ưu tiên cho toàn lực phát triển kinh tế và khoa học công nghệ.

Cứ tạm cho là vậy ! Tạm chấp nhận vậy.