Affichage des articles dont le libellé est Văn hóa. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Văn hóa. Afficher tous les articles

mercredi 12 août 2026

Nguyễn Văn Tuấn - "Đại học tinh hoa" là gì?

 

Mấy hôm nay đọc tin ba trường đại học Việt Nam "đăng ký trở thành đại học tinh hoa" [1], tôi có vài suy nghĩ muốn chia sẻ.

Nhà nước muốn tập trung nguồn lực xây dựng vài đại học đẳng cấp quốc tế. Đó là định hướng hợp lý. Các đại học này có năng lực nghiên cứu mạnh, sức cạnh tranh quốc tế và khả năng dẫn dắt hệ thống.

Nhưng cụm từ "đại học tinh hoa" làm tôi nghĩ đến vài câu hỏi: Đại học tinh hoa là gì? Ai chứng nhận? Dựa vào tiêu chuẩn nào? Có hy sinh các đại học tiềm năng khác? Và cần bao lâu để thành "tinh hoa"?

mardi 11 août 2026

Võ Khánh Tuyên - Nghịch lý


Trong tuần, có hai sự kiện liên quan trực tiếp và gián tiếp với sách, và câu chuyện văn hóa đọc.

Một là nhà sách có tuổi đời 44 năm đã chính thức đóng cửa. Cho dù viện dẫn bằng câu chữ vừa luyến tiếc vừa mang tính thời đại, nhưng huỵch toẹt ra là: Nhà sách đã gần như không còn khách để mua sách nữa.

Một là một thành viên của phong trào khá nổi đình nổi đám trong việc đem sách đến muôn nơi, cả trong và ngoài nước...va qua đời. Xem ra sứ mạng sách khá truân chuyên.

dimanche 9 août 2026

Lưu Trọng Văn - Cảnh báo rất cần thiết


Nguyễn Danh Lam - một nhà văn trẻ, đến Mỹ theo diện “chào đón tài năng.” Lam hiện sống và làm việc ở Houston nhưng luôn đau đáu thế sự quê nhà. Gã xin giới thiệu bài viết mới nhất của Lam có tựa đề “Quê hương tan rã”, mà theo gã bất cứ ai thật sự quan tâm tới các giá trị văn hóa - các giá trị nền tảng của Dân tộc, rất nên đọc, suy ngẫm.

“Sáng nay, đọc được tin nhà sách Phương Nam - Phú Thọ đóng cửa. Một nhà sách từng tồn tại 44 năm, một địa chỉ văn hóa tại khu vực Chợ Lớn gắn bó với không biết bao người. Đọc những bình luận bên dưới mà lòng nặng trĩu, không ít người có cảm giác mất đi một phần quá khứ giống tôi.

Đây là địa điểm gần nhà cũ, tôi vẫn thường đưa các con đến cuối tuần. Hơn thế, đây cũng là trụ sở của công ty văn hóa Phương Nam, nơi tôi đến ký hợp đồng in lần lượt 3 cuốn sách.

Trần Nhã Thụy - Khi những nhà sách biến mất vĩnh viễn


“Nhà sách Phương Nam Phú Thọ Chào tạm biệt – Cảm ơn các bạn đã đến suốt 44 năm”.

Đó là dòng thông báo của Nhà sách Phương Nam Phú Thọ - đại bản doanh của PNC, một nhà sách lớn, quen thuộc và lâu đời trên đường 3/2. Ngày 15/08 tới đây sẽ chính thức đóng cửa. Trước đó Nhà sách Cá Chép (Võ Văn Tần) của Đông A cũng đã chính thức dừng cuộc chơi của mình.

Không khó đoán, cả hai “lời chia tay” này đều vì không thể cầm cự và gồng tiếp. Như vậy là “những ông lớn” cũng lần lượt rời khỏi cuộc chơi.

samedi 1 août 2026

Dương Quốc Chính - Giang hồ yêu lước

Nghe đoạn video cháu Khánh Sky xin lỗi các bác lãnh đạo thấy buồn cười và cám cảnh cho nhân tình thế thái. Đúng là thời của bò đỏ lên ngôi.

Cháu chém mấy câu rất hồn nhiên, trong sáng, đại khái là (mình lười nghe lại nguyên văn):

- Bọn phản động thì phải ấy (bắt) rồi, còn cháu là người yêu lước, thì phải châm chước cho cháu.

mardi 28 juillet 2026

Võ Khánh Tuyên – Văn là người

 

Hôm qua, trong một phút bốc đồng, tui có một status hơi gay gắt thể hiện sự không đồng tình trước những lời bênh vực hai cô sinh viên năm 4 Y khoa trường Kinh Công. Hai cô này đã có những lời nói phản cảm, chửi thề …

Nay bình tâm lại, tui thấy hình như tui chưa đúng. Nhứt là khi tui được tiếp cận với bài thơ "Khai phóng" do cô giáo dạy Ngữ Văn sáng tác với 4 câu thơ đầu bất hủ.

Cô giáo - nhứt là cô giáo dạy Văn - mà cá tính vậy thì đất nước không mạnh mẽ mới lạ.

Nguyễn Thông - “Thơ”, “cô giáo” và cựu binh dỏm

 

Phải để trong ngoặc kép bởi đó không phải thơ, người viết cũng không xứng đáng là cô giáo.

Dư luận xã hội vừa lên tiếng hơi bị nhiều về bài “ther” của một “cô giáo”, do cựu binh dỏm đưa lên mạng xã hội. Ồn ào chăm chú tới mức, người ta quên cả những đại sự quốc gia, chẳng hạn ông A được giải thưởng, đám B bị kỷ luật khai trừ đảng, chìm tàu, v.v…

Chê khen đều có cả. Ở xứ này, bất cứ thứ gì người ta cũng có thể cãi nhau, ngay cả những điều hết sức rõ ràng. Chả hạn chuyện chiến tranh ở Ukraine, người gọi là chiến tranh, kẻ nói thành xung đột, người lên án quân xâm lược, kẻ bênh vực Putin, cứ rối tinh rối mù, thiếu điều chia phe tẩn nhau một mất một còn. Bênh quân xâm lược, hăng nhất là những anh có duyên nợ với... Liên Xô, nhắm tịt mắt bênh mặc kệ thế thời đã đổi.

Trương Châu Hữu Danh - Kính gửi cô Lê Bình


Tôi viết những dòng này không phải để tranh cãi về quan điểm “khai phóng”, cũng không nhằm phủ nhận quyền sáng tác của cô.

Tôi chỉ muốn chia sẻ với tư cách một người yêu tiếng Việt và luôn dành sự kính trọng cho nghề giáo. Tôi cũng từng học sư phạm Văn như cô.

Tôi không biết cô mà biết bài thơ của cô qua Facebook anh Phan Trung Can - idol giới trẩu. Anh Can và cô cùng một hệ, có những suy nghĩ độc đáo, có lập trường đặc biệt và tôi tôn trọng lập trường của cô. Chỉ là cách cô lựa chọn ngôn từ thô bỉ quá!

dimanche 26 juillet 2026

Tạ Duy Anh - Nghề biên tập


Những ai từng làm nghề biên tập sách, báo, hoặc có hiểu biết chút ít về nó, sẽ không nỡ để buột ra những lời cay độc, khi nhằm vào các biên tập viên gặp tai nạn. Giờ đây tôi có thể khẳng định nghề biên tập có ba cái nhất hiển nhiên: Chán nhất, hại mắt hại não nhất và nguy hiểm nhất.

Chán vì bản thảo hay hay dở, hấp dẫn hay nhạt nhẽo vẫn cứ phải cắm mặt đọc cho bằng hết.

Hại mắt hại não nhất vì chỉ cần 10 năm đọc biên tập, mắt sẽ giảm thị lực nghiêm trọng bằng 30 năm bình thường. Còn não thì rơi vào tình trạng trơ lì, mất dần hứng thú và cảm xúc đọc sách, thậm chí sợ đọc sách.

dimanche 19 juillet 2026

Duy Hiên - Khi scandal của nhà tài trợ kim cương phủ bóng lên màn bạc


Một bộ phim về đường dây buôn lậu kim cương. Một nhà tài trợ trang sức xuất hiện trong phim. Và rồi, chỉ ít tuần sau ngày công chiếu, người tài trợ ấy bị khởi tố vì cáo buộc buôn lậu kim cương. 

Sự trùng hợp hiếm có đã biến Mesdames Thanh Sắc từ một tác phẩm điện ảnh thành trường hợp điển hình về rủi ro danh tiếng, đặt ra khoảng trống pháp lý trong các hợp đồng tài trợ phim tại Việt Nam.

Khi đời thực vượt xa kịch bản điện ảnh

Trên màn ảnh Mesdames Thanh Sắc, bối cảnh là Sài Gòn những năm 1960. Vũ trường Kim Đô lộng lẫy, nơi đèn màu phản chiếu lên những viên kim cương, nơi các quý bà thượng lưu cười đùa trong mùi nước hoa đắt tiền, thực chất là vỏ bọc hào nhoáng che giấu một đường dây buôn lậu kim cương do Madame Sắc điều hành.

mercredi 1 juillet 2026

Ken Trần - Ngày cuối cùng, người Sài Gòn đổ xô mua báo giấy

 

Trước thông tin số báo cuối cùng của nhiều tờ báo thân thuộc với độc giả sẽ nói lời chào tạm biệt, sáng nay 30.06, nhiều người đổ xô đi mua báo.

Những tờ báo Tuổi Trẻ, Tuổi Trẻ Cười, Người Lao Động, Phụ Nữ, Pháp Luật, Tạp chí Kinh tế Sài Gòn…hết sạch. Chưa bao giờ, báo giấy được mua nhanh gọn như thế trong vòng 10 năm trở lại đây.

Có sạp báo trên đường Nguyễn Đình Chiểu còn nâng giá lên so với giá bìa. Thế mà độc giả vẫn tranh nhau mua, sợ không nhanh tay thì người khác mua hết.

lundi 29 juin 2026

Nguyễn Đình Bổn - Thảm!

 

Chỉ 21 năm ngắn ngủi, từ 1954 đến 1975, Sài Gòn khi đó là thủ đô của Việt Nam Cộng Hòa, dù trong chiến tranh đã bừng sáng không thể mô tả cái huy hoàng về văn học nghệ thuật.

Không kể hàng trăm tờ báo, chỉ riêng mảng văn chương đã có những tạp chí ghi dấu ấn mạnh mẽ như Văn, Văn Học, Bách Khoa, Khởi Hành, Sáng Tạo...trở thành những diễn đàn quan trọng. Đây được coi là một trong hai giai đoạn rực rỡ nhất của văn học Việt Nam hiện đại (thời kỳ trước là văn chương tiền chiến 1930-1945) mà không biết trăm năm sau còn có thể tạo ra?

Về Văn học: Võ Phiến, Mai Thảo, Doãn Quốc Sỹ, Nguyễn Thị Thụy Vũ, Bùi Giáng, Dương Nghiễm Mậu, Tô Thùy Yên, Nguyên Sa, Bình Nguyên Lộc, Sơn Nam, Duyên Anh... nói chung khó thể liệt kê.

lundi 22 juin 2026

Nguyễn Thông - Các bạn tôi bên ấy (2)

Đối với người Sài Gòn, đọc báo đã thành thói quen. Tôi chưa thấy ở đâu người ta mê đọc báo như dân thành phố này. Ngay cả những năm tháng, những lúc khổ cực, khó khăn, thiếu thốn nhất, người ta vẫn dành chút tiền bạc cắc ít ỏi mua báo để đọc.

Mà họ là ai? Không chỉ các thầy cô giáo, công nhân viên lao động, mà cả anh đạp xích lô, ông thợ sửa xe lề đường, những bà bán hàng rau cá thịt trái cây quần áo đồ ăn thức uống ngoài chợ, đám sinh viên lúc nào cũng thiếu tiền, v.v.. đều dán mắt vào tờ báo khi hơi rảnh.

Chính những ông bà cán bộ, những vị lãnh đạo có tiêu chuẩn được phát báo, cấp báo miễn phí, không chỉ một tờ mà vài ba tờ, lại là đối tượng lười đọc báo nhất. Tôi từng chứng kiến mấy bà ve chai mua được cả gánh báo còn nguyên đai nguyên kiện, có lẽ chúng được xếp vào tủ, ngăn kéo cho kín đáo, cuối tháng thanh lý một lần.

jeudi 11 juin 2026

Đoàn Xuân Thu - "Trai xinh gái đẹp", tiếng Việt thời thổ tả

Tôi sinh ra giữa tiếng Việt thanh tao thời Việt Nam Cộng Hòa, lớn lên trong môi trường ông bà cha mẹ nói năng có chọn chữ, có văn hóa, có phẩm hạnh. Mỗi từ ngữ, mỗi âm tiết đều được cân nhắc như người ta chọn ngọc gắn vào nhẫn.

Vậy mà bây giờ, thời Cộng Sản, mở tivi, đọc báo mạng trong nước, tôi chỉ thấy tiếng Việt bị lôi xềnh xệch như một thứ ngôn ngữ thời… thổ tả!

Không biết tự bao giờ, giới cầm bút trong nước hồn nhiên nói “trai xinh gái đẹp”, “anh đẹp như hoa”, “chị đẹp cực phẩm”, “em đẹp cỡ vũ trụ”. Nghe xong, tôi chỉ muốn hỏi: Ủa, chữ nghĩa nước mình bị sốt rét ác tính từ bao giờ?

lundi 8 juin 2026

Song Thao – Ký ức Sài Gòn (2)

 

Ba nhà hàng La Pagode, Givral và Brodard nằm trên đường Tự Do. Sau 1975, đường phố Sài Gòn bị đổi tên. Hầu hết các tên cũ đều không còn tồn tại.

Đường Tự Do biến thành Đồng Khởi. Hầu như ai trong chúng ta cũng thuộc hai câu thơ bi hài sắc sảo của thi hào Vũ Hoàng Chương : “Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý / Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do”. May là ông Lê Lợi vẫn trụ lại được. Đường Lê Lợi thẳng góc với đường Tự Do cũng có vài nhà hàng mà giới văn nghệ và báo chí thường lui tới. Đó là nhà hàng Kim Sơn và Thanh Thế.

Nhà báo Nguyễn Đạt của báo Người Việt California, nhớ lại : “Không biết quán Kim Sơn lập nên ở Sài Gòn lúc nào, nhưng chúng tôi nhớ thuở nhỏ, sau khi di cư từ miền Bắc vào Sài Gòn được vài năm, đã thấy quán Kim Sơn tọa lạc ở góc đại lộ Bonard (tức đại lộ Lê Lợi sau đó) và đường Nguyễn Trung Trực. Lúc đó, đi theo những người anh tới quán Kim Sơn, chúng tôi đã được biết mặt biết tên các nhà thơ Quách Thoại, Kiêm Minh, Trụ Vũ (Quách Thoại, Kiêm Minh đã mất từ lâu năm) và nhiều văn nghệ sĩ khác, ngồi thường trực mỗi ngày tại quán Kim Sơn”.

mardi 2 juin 2026

Lê Nguyễn – Chút hồi ức về nghề viết báo một thời (2)

 

KỲ II :  ĐẤT LÀNH CHIM ĐẬU - CÚ ĐÁP ĐẦU TIÊN LÊN ĐẤT KIẾN THỨC NGÀY NAY

Vào những năm 1990-1991, tại Sài Gòn, có ít nhất ba tờ tạp chí có nhiều sự tương đồng với nhau :

- Cùng khuôn khổ 13,5 cm x 19 cm

- Cùng hoạt động bằng nguồn vốn tư nhân

- Cùng là phụ san của một tờ báo chính thống được điều hành theo mô thức nhà  nước.

- Nội dung gồm phần lớn là các bài biên dịch lấy từ nguồn báo nước ngoài.

lundi 1 juin 2026

Võ Khánh Tuyên - Vô giáo dục trong câu chuyện giáo dục

Đây là tựa bài báo của báo Tuổi Trẻ trong chuyên trang GIÁO DỤC.

Nội dung bài viết nói về những tình cảm diễn ra giữa con cái và các bậc cha mẹ trong Lễ trưởng thành mà mấy năm sau này là trend ở các trường.

Nhưng mà...cái cụm từ "Lần đầu tiên làm chuyện ấy" vốn dĩ từ xã hội, xuất phát từ góc độ và suy nghĩ khá nhạy cảm và tế nhị, thậm chí là một dạng"tục".

dimanche 31 mai 2026

Trương Châu Hữu Danh - Kỷ nguyên mới của Trấn Thành

Đọc hết tút của Trấn Thành, tui cảm giác như đang đi giữa một rừng những khái niệm lớn lao: “di sản xúc cảm”, “chuyển hóa đột biến”, “kỷ nguyên vận hành mới của thế giới nội tại”, “sự tiến hóa của trái tim”, “đạt ngưỡng rung động”…

Từng cụm từ riêng lẻ nghe có vẻ rất sâu sắc, nhưng khi ghép lại với nhau lại tạo nên cảm giác mơ hồ, khó nắm bắt. Nếu nói nặng nề là… hổ lốn!

Hơn chục năm trước, khi Trấn Thành còn là MC, tôi rất thú vị khi thấy anh đối đáp, tung hứng trên sân khấu. Nay tình cờ đọc cái tút của anh, tôi hết sức ngạc nhiên vì không hiểu là anh đang muốn nói gì.

vendredi 29 mai 2026

Nickie Tran - Thương "Dạ", Ghét "Vâng" ?

Tại sao nhiều người Saigon nghe chữ “Vâng ạ” hay “nước dùng” là bị dị ứng ? Thật ra không phải dị ứng hay vì ghét ai hết đâu. Vì họ chông chênh đó bạn biết hông ?

Tới một lúc nào đó, người ta bắt đầu nhận ra một thành phố không biến mất bằng tên gọi hành chánh, bằng những thay đổi của tên đường, hay sự thay thế của những xóm nhà lá bằng nhà cao tầng. Nó biến mất bằng cái cách mà xưa giờ nó đang dần biến mất : Phương ngữ !

Saigon ngày xưa có một kiểu lịch sự rất khác. Người ta không “Vâng ạ.” Người ta “dạ.” Mà chữ “dạ” của Saigon nó kỳ lắm. Nó không cúi xuống để phục tùng. Nó chỉ là một cách làm cho cuộc nói chuyện mềm đi. Người Saigon có thể nói chuyện trống không, có thể cười hề hề, có thể chọc nhau tưng tửng, nhưng trong cái kiểu bất cần đó lại có khoảng không cho người khác tồn tại.

Tiểu Vũ - Một cách hiểu khác về câu "Văn Bắc, báo Nam"


"Văn Bắc, báo Nam” là câu nói được truyền miệng trong đời sống văn chương, báo chí nhiều năm qua. Câu nói này gợi lại một cách nhìn quen thuộc: miền Bắc được xem là vùng đất của văn chương, còn miền Nam, đặc biệt là Sài Gòn, là nơi báo chí, nhà in, thông tin và đời sống đô thị phát triển mạnh.

Nhìn vào lịch sử báo chí quốc ngữ, cách nhìn này có cơ sở. Gia Định báo ra số đầu tại Sài Gòn ngày 150.4.1865, thường được xem là tờ báo chữ quốc ngữ đầu tiên ở Việt Nam. Từ mốc này, Nam Kỳ sớm hình thành một không gian báo chí gắn với nhà in, đô thị, thị trường độc giả và nhu cầu thông tin của một xã hội đang chuyển động.

Nhưng điều làm nên báo chí miền Nam không chỉ nằm ở mốc ra đời sớm. Giá trị lớn hơn là khí chất nghề nghiệp. Báo chí miền Nam đi gần đời sống, gần dân, gần những biến động nóng của xã hội. Trong cách làm báo đó có sự nhanh nhạy của đô thị, sự thẳng thắn của vùng đất mở và tinh thần hào hiệp: Thấy điều bất bình thì lên tiếng, thấy cái sai thì đeo bám, thấy người yếu thế thì bảo vệ.