Affichage des articles dont le libellé est Ký ức. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Ký ức. Afficher tous les articles

mardi 23 décembre 2025

Lưu Trọng Văn - Khi người lính chiến bất lực


Cuốn “Ký ức chiến tranh”- hồi ký của người lính Vương Khả Sơn có thể nói là bức tranh trần trụi chân thật nhất vượt xa về tính chân thật của bất cứ cuốn tiểu thuyết, ký sự, hồi ký về chiến tranh nào ở Việt Nam.

Người lính gốc Hà Tĩnh Vương Khả Sơn chỉ trong hơn 5 năm ở chiến trường miền Nam, đã không dưới 5 lần thoát chết, đã trực tiếp chứng kiến nhiều đồng đội của mình lần lượt hy sinh. Trung đoàn 271 đa số là lính quê Nghệ An, Hà Tĩnh của ông khi vào chiến trường có 2.600 người, ngày kết thúc chiến tranh hơn 1.800 người hy sinh đến nay mới chỉ tìm được 581 mộ phần.

Cuộc chiến ác liệt thậm chí vô cùng thảm khốc được kể lại bởi người lính trơn Vương Khả Sơn ấy. Khi viết xong hồi ký Vương Khả Sơn băn khoăn không biết có nên công bố không vì nó có quá nhiều nước mắt, quá nhiều cái chết, quá nhiều sự đau đớn. Nhưng rồi một người bạn của ông đã thúc giục ông.

jeudi 4 décembre 2025

Lê Diễn Đức -Sao lại ủng hộ Nga xâm lược Ukraina !

 

Tôi vẫn cố gắng cắt nghĩa tại sao có nhiều người Việt, trong đó có cả tướng lĩnh quân đội, lại ủng hộ cuộc xâm lược Ukraina của nước Nga ?

Tôi biết rất rõ những người Việt đó đến hôm nay vẫn giữ những hình ảnh đẹp về Liên Xô - quốc gia đã viện trợ vũ khí, lương thực, chuyên gia, xương máu và cả niềm tin cho Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Điều đó không ai phủ nhận được. Đó là một phần lịch sử, là sự thật, là công lao mà dân tộc Việt Nam mang nợ về mặt tinh thần.

Nhưng vấn đề nằm ở đây : Liên Xô của ngày xưa không phải là nước Nga của Vladimir Putin ngày hôm nay. Và ơn nghĩa của quá khứ không thể trở thành cái cớ để biện minh cho những hành động xâm lược của hiện tại.

mercredi 5 novembre 2025

Đoàn Kiên Giang – Ta có cần một « bức tường than khóc » ?

 

Ở vùng đất thánh Jerusalem có bức tường gọi là Bức tường phía tây (Western Wall), được vua Herod Echo xây dựng vào đầu thế kỷ I trước Công nguyên, trên một đoạn đường của ngôi đền do vua Salomon dựng nên cách đó gần 3.000 năm. Hiện bức tường là những khối đá lớn đặt lên nhau, tới 45 tầng đá, đẽo gọt tinh xảo.

Bức tường được gọi là "bức tường than khóc", bởi đó là nơi người Do Thái tới cầu nguyện cho số phận dân tộc họ, luôn bị xua đuổi, chiến tranh liên miên. Theo tục lệ, bất cứ ai có mong ước nào đều có thể viết lên một tờ giấy rồi nhét vào kẽ hở trong bức tường, qua đó gởi tới Đấng trên cao và được đáp ứng.

Đức Giáo hoàng, Tổng thống Donald Trump... đã tới địa điểm này. Giáo hoàng đã cầm một phong thơ và nhét vào khe tường, ghi lời nguyện cầu cho hòa bình giữa các dân tộc, các tôn giáo, người với người... Ngài trước đó đã đặt vòng hoa tưởng niệm nạn nhân Do Thái bị diệt chủng.

lundi 3 novembre 2025

Phạm Ngọc Hưng – Đài tưởng niệm, ký ức cho đời sau

 

1. Trương Châu Hữu Danh viết bài phản đối việc xây đài tưởng niệm nạn nhân Covid-19, nhưng để ngỏ một chi tiết rất “xốn” - những hũ tro cốt vô danh của những nạn nhân Covid-19 trong một ngôi chùa.

Tức là đang có những gia đình mất người thân mà không đóng lại được cảm giác mất mát.

2. Bình luận dưới bài “đừng tưởng niệm tuyên truyền” của tôi cũng có vài ý kiến khác hoài nghi về xây tượng đài. Tôi đoán rằng họ đã bội thực với tượng đài tuyên truyền - từ Lê-nin, Thánh Gióng đến Mẹ Suốt, Mẹ Nhu.

jeudi 23 octobre 2025

Ngọc Vinh – Nên sòng phẳng với ký ức quốc gia

 

Theo nhà nghiên cứu Biển Đông Đinh Kim Phúc, bảo vệ chủ quyền quốc gia không phải là quan điểm cá nhân mà phải bằng (sử dụng) bằng chứng pháp lý, lịch sử.

Bạn ấy đặt câu hỏi :"Bộ hồ sơ tái khẳng định chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa gởi tổng thư ký Liên Hiệp Quốc và Ủy ban Ranh giới Thềm lục địa của Liên Hiệp Quốc có cắt bỏ quá trình thụ đắc lãnh thổ của Việt Nam dưới thời nhà Nguyễn và Triều Nguyễn hay không ?"

Tôi xin diễn giải thêm bằng ý của mình :

lundi 1 septembre 2025

Vũ Thế Thành - Một thời thư viện

 

Hồi còn học trung học tôi rất ít khi vào thư viện. “Thư viện” của tôi lúc đó là mấy tiệm hớt tóc, tạt vào để đọc báo… chùa. Chủ tiệm dễ dãi, quen mặt thằng nhóc nên cũng chẳng phiền hà. Đọc báo chủ yếu là xem truyện feuilleton đăng hàng ngày.

Mỗi tiệm thường mua hai, ba đầu báo. Tôi đọc hết, vì mỗi báo có feuilleton khác nhau (trừ kiếm hiệp của Kim Dung thì báo nào cũng đăng vì quá ăn khách). Nếu rảnh, lại mò qua tiệm khác đọc báo khác.

Nhựt báo ở Sài Gòn hồi đó ra buổi chiều, chứ không sáng sớm như bây giờ, khoảng bốn giờ chiều là báo đã lên sạp. Tan sở thì nhiều người bu vào sạp báo, đa số là những con nghiện feuilleton kiếm hiệp. Một thằng nhóc như tôi không có cửa để đọc báo chùa tại sạp báo, vì đó là chùa có trả phí. Chủ báo rên quá trời, vì trưa hôm sau báo bán không hết trả về kho, nhưng làm gì được nhau ?

dimanche 27 juillet 2025

Trịnh Đình Sĩ - Mùi Khói Bún Chả

 

Sáng nay, tôi có dịp quay về chợ Vườn Chuối sau 4 năm xa rời.

Ngôi chợ mà từ nó, mẹ tôi đã nuôi tôi lớn lên cùng một tuổi thơ chỉ biết có đi học và đùa nghịch. Ngôi chợ đó, cùng ký ức, đã lưu lại trong tôi mùi vị bao món ngon, chắc chắn đứng trên cả những cháo Cá, cơm Tấm, bánh Tằm… phải là hàng bún Chả cây Đề.

Người ta bảo “cây Đa cây Đề” thì có nghĩa, chúng phải giống nhau, nhưng cây Đề nhỏ hơn. Tôi nhớ ban xưa, ngôi nhà đó nằm gần một cây Đề cuối chợ, mái ngói rêu phong, và người phụ nữ ấy trông ngang ngửa tuổi mẹ tôi; những gắp chả nướng mà bàn tay trắng trẻo của bà thoăn thoắt lật trên lửa, mùi thơm vẫn như còn nghe đến tận giờ.

dimanche 13 juillet 2025

Phan Hân - Mô tô bay và ký ức tuổi thơ

 

Cả tuổi thơ được đi coi xiếc mô-tô bay 2 lần. Khắc sâu vào tâm trí, không thể nào quên !

Nhớ rõ cảm giác đi vô đứng chờ ở quầy bán vé treo đèn lủng lẳng. Đám đông háo hức bu quanh lồng gỗ tròn. Tiếng động cơ xe gầm rú phóng vút lên, rầm rầm. Mọi người hò hét, kích động, thảy tiền, nhét tiền. Nhất là khi có một chị mặc đồ da thiệt ngầu ngồi lên xe, phóng quanh, mấy ông thanh niên như phát điên !

Lúc đó mình còn nhỏ lắm ! Cái đầu vừa đủ ló khỏi thành lồng để nhìn, bị chen lấn muốn ngộp thở. Nhưng cảm giác rất đã, rất phấn khích ! Cũng như khi ngồi trong rạp xiếc, những năm 80s, 90s quê mình có Đoàn xiếc Long An nổi danh khắp Việt Nam. Sau cũng lụi tàn.

Mô tô bay, màn diễn xiếc với "bức tường tử thần" cuối cùng ở Việt Nam

 

(Dân Trí 18/06/2025) - Từng là ký ức tuổi thơ của nhiều thế hệ, những gánh xiếc mô tô bay nay chỉ còn là ánh hào quang mờ nhạt trước sự bùng nổ của các hình thức giải trí hiện đại.

Môn xiếc "Wall of Death" (Bức tường tử thần) tưởng chừng đã lùi vào dĩ vãng, nhưng đâu đó giữa những phiên chợ vùng sông nước miền Tây, một gánh xiếc gia đình vẫn kiên cường bám trụ, trở thành gánh xiếc mô tô bay cuối cùng còn sót lại trên dải đất hình chữ S.

Gánh xiếc Hiếu Nghĩa, cái tên gắn liền với những màn biểu diễn thót tim, được dẫn dắt bởi ông Huỳnh Văn Niệm, 75 tuổi. Bắt đầu theo nghề từ năm 16 tuổi dưới sự hướng dẫn của anh trai, một diễn viên xiếc mô tô bay kỳ cựu, ông Niệm nay đã không còn trực tiếp biểu diễn mà truyền lại ngọn lửa đam mê cho các con trai mình.

lundi 23 juin 2025

Thọ Nguyễn - Những cuộc gặp gỡ muộn mằn (3)

Thật là vui mỗi khi được gặp những người bạn ảo, dù kết bạn Facebook cả chục năm mới biết mặt nhau. Trong một lần cà phê ở Hà Nội với những người bạn mới, gã Thắng hói nói. "Châu Âu sạch sẽ, ngăn nắp, văn minh, nhưng em chỉ thích sống ở Việt Nam, dù nó bát nháo, ồn ào".

Cả Tạ Duy Anh, Vương Tiến Lê đều khẳng định điều đó. Đã yêu thì yêu cả mùi mồ hôi của vợ, mùi dầu mỡ của chồng là vậy.

Vào Sài Gòn tôi được làm quen với các nhà báo Phạm Công Luận và Nguyễn Khắc Nhượng nên biết được khối điều mới lạ. Phạm Công Luận đã giúp tôi tìm ra tòa nhà 87D Phạm Kế Xương là nơi mà phái đoàn Bộ Tổng tham mưu Quân đội Nhân dân Việt Nam và phái đoàn quân sự Ba-Lan đã đóng ở Sài Gòn từ 1955-1958. Tôi đang tìm hiểu những góc khuất của cuộc chiến tranh Việt Nam mà sẽ được công bố ở một bài viết khác, trong đó tòa nhà 87D Trần Kế Xương là một phát hiện quan trọng.

jeudi 5 juin 2025

Tino Cao - Những người trẻ Trung Quốc vẫn bị buộc phải quên máu đã đổ ở Thiên An Môn

 

Ngày 4 tháng 6 năm nay, 2025, thế giới đánh dấu 36 năm diễn ra cuộc thảm sát kinh hoàng tại Quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh, lấy đi mạng sống của hàng trăm người và khiến hàng nghìn người bị thương.

Đây là một biến cố lịch sử gây chấn động toàn cầu, mà nhà cầm quyền Trung Quốc cho đến nay vẫn tiếp tục tìm mọi cách phủ nhận, xóa bỏ, bịt miệng để ém nhẹm sự thật.

Đó là ba mươi sáu năm của sự im lặng cưỡng bức, của ký ức bị săn lùng, của tưởng niệm bị cấm đoán. Nhưng sự thật của đêm đẫm máu ấy, khi quân đội “nhân dân” Trung Quốc nhấn chìm một phong trào dân chủ khổng lồ trong bể máu, vẫn còn đó, sống động và đau đớn.

samedi 31 mai 2025

Phó Đức An - Chạm vào linh hồn Paris trên du thuyền sông Seine

Nhiều người Trung Quốc đến Paris nhưng lại bĩu môi chê : ”Paris cũ kỹ đáng thương, không thể so sánh với Thượng Hải hiện đại với những tòa nhà chọc trời…”.

Tôi chỉ thấy đáng tiếc cho họ, so Thượng Hải với Paris như so một trọc phú với một quý tộc thâm trầm, sâu sắc và kín đáo. Paris chỉ dành cho những người hiểu nó, yêu nó, yêu tha thiết nó. Khi ấy Paris mới hiện rõ nét độc đáo mà không nơi nào khác có được. Như các cụ nhà mình hay nói về lối so sánh dởm thì sẽ thế này : So Thượng Hải với Paris khác gì so phấn với vôi (…). Hihi, chuẩn không nhỉ ?

Khi tôi ly dị với người vợ trước. Tôi như cánh chim tư do bay về sống ở Paris gần ba tháng. Những ngày ấy thật thi vị và đáng nhớ. Paris như người tình mới đã quyến rũ tôi cả ngày dài và đêm thâu. Tôi thường hay ngâm đoạn thơ dưới đây để châm chọc mình :

jeudi 8 mai 2025

Nguyễn Thông - Văn thời hậu chiến (1)

 

(Đọc sách mới của Phan Thúy Hà)

Vừa mới đây, cả nước nhộn nhịp kỷ niệm 50 năm “ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”. Năm mươi năm, nửa thế kỷ trôi qua, dài dặc mà như thoáng chốc.

Một nước gần thế kỷ đánh nhau hết cuộc này cuộc khác, chiến tranh như nỗi ám ảnh, muốn quên cũng chả được, nhất là những người đã trải qua nó. Hôm trước, bác cựu binh bên thắng cuộc gần nhà tôi ngậm ngùi bảo, phải đợi thế hệ tôi và ông chết đi, trôi vào cõi âm u, chỉ còn bọn trẻ không biết gì về súng đạn bom thì may ra mới bớt ùng oàng như vừa rồi. Nhắc tới chiến tranh, hãi lắm, tự hào làm gì.

Vậy nhưng vẫn có người nặng nợ về chiến tranh - cô Phan Thúy Hà.

lundi 5 mai 2025

Ngô Đình Hải - Đơn giản vì đó là Sài Gòn

Dạo này, người ta hay nói về Sài Gòn, thích viết về Sài Gòn. Khen cũng nhiều mà chê cũng không ít !

Sài Gòn tự nhiên trở thành một món đồ trang sức, để tô điểm cho sự hiểu biết và từng trải. Để đánh bóng cho một khuynh hướng ! Sài Gòn bị coi như một thứ đồ vật để phân định, so sánh cao thấp, hay dở, bằng cách chửi bới hay ca tụng.

Sài Gòn bị lợi dụng, bị vay mượn và nhầm lẫn. Nó phổ biến tới mức, tưởng chỉ cần vài ba năm sống ở cái thành phố này, học lóm vài ba thứ, đã vỗ ngực xưng tên là sống ở Sài Gòn !

dimanche 4 mai 2025

Nickie Tran - Saigon cũ, Saigon mới

 

Hổm có bạn nói có một nơi mà người Saigon không có đi, đó là chợ Bến Thành, tôi nói với bạn là người Saigon cũ mà tui biết có đi chợ Saigon.

Nhiều người nhảy vô chửi nói tui ở Saigon nè, mà tui có đi đâu, vậy Saigon cũ là gì Saigon mới là gì? Saigon cũ là Saigon không có... mới đó dũ chụ!

Sài Gòn cũ trong ký ức tôi không phải là những con đường rộng hay những tòa nhà cao. Nó là tiếng rao buổi sớm, là mùi khói từ xe honda 67, là tô phở đầy sương sớm bên lề đường, là cái cách người ta nhớ nhau qua từng cái tên trời ơi đất hỡi đi kèm tên thiệt như P. què, L. Lé. A. mập...

mercredi 30 avril 2025

Đỗ Duy Ngọc - Những ngày cuối tháng Tư 1975

 

Bỗng dưng tìm được những trang viết này trong một cuốn sổ. Cuốn sổ bị bỏ quên im lìm trong một góc tủ mấy chục năm. Tui cũng không còn nhớ mình đã viết những trang viết này. Những hàng chữ vội vã ghi chép lại những ngày cuối cùng của Sài Gòn. Đăng lại ở đây để nhớ về những giây phút chót của miền Nam, của một Sài Gòn đã không còn tên cũ.

NHỮNG NGÀY CUỐI THÁNG 4.1975

Đó là những ngày cuối cùng. Cuối cùng của một nhà nước, một chế độ, một quốc gia. Lúc đấy hắn chưa nghĩ được điều đó. Hắn chỉ nghĩ Việt cộng lúc này đánh rát quá. Đánh tới tận Long Khánh rồi.

Hắn thấy có người ra đi. Đã có một vài nhà bỏ trống. Có tiếng súng ậm ì lác đác. Hắn chẳng biết làm gì. Loanh quanh. Hàng ngày hắn không đến trạm xe chờ chở đến nơi làm việc nữa. Hắn bỏ việc.

mardi 29 avril 2025

Tạ Duy Anh – Ký ức về chiến tranh

 

Khi chiến tranh hai miền chấm dứt, tôi mới 16 tuổi. Trong một bài trả lời chị nhà báo người Mỹ gốc Việt, tôi nói rằng, nếu chiến tranh không chấm dứt năm 1975, mà chỉ cần kéo dài thêm hai năm nữa, chưa chắc tôi đã còn cơ hội nói chuyện với chị.

Đó là sự thật. Vì thế, tôi nói tiếp trong bài phỏng vấn :

"Tôi rất ghét nói dối, ghét những kẻ cơ hội muốn tranh thủ tình cảm cả hai phía khi né tránh nói thật ý nghĩ của họ về sự kiện 30/4. Với tôi, đó là một ngày không thể nào ngủ được vì những cảm xúc quá mãnh liệt. Sung sướng đến tột độ ! Không thể không sung sướng khi chúng tôi đã quá mệt mỏi với cảnh đang đêm bị bố mẹ dựng dậy, lôi xềnh xệch ra khỏi nhà. Nhưng tôi vui mừng còn vì thoát cảnh phải ra trận cầm súng.

jeudi 24 avril 2025

Nguyễn Tuấn Khoa - Ký ức Tháng Tư Đen với điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu

 

Ông là một nhân vật lịch sử của chiến tranh Việt Nam.

Ông là khúc bi tráng trong ký ức tháng Tư đen của tôi.

Ông là "Nhất phiến tài tình thiên cổ lụy".

Ông là thầy của tôi - thầy Nguyễn Thanh Thu.

Tiểu Vũ – Hai người lính và khoảng cách đôi bờ ký ức


Bức ảnh ghi lại khoảnh khắc hai người lính đứng bên nhau, vai kề vai giữa cánh đồng hoang vu. Một người trong quân phục giải phóng quân của Quân đội Nhân dân Việt Nam, người kia khoác áo lính rằn ri của quân đội Việt Nam Cộng Hòa.

Không còn ranh giới chiến tuyến, không ai còn chĩa súng vào nhau, không còn ngón tay đặt lên cò sẵn sàng nhả đạn. Chỉ còn hai con người đứng cạnh nhau, khoác vai lặng lẽ, như thể mọi chia cắt từng tồn tại đã lùi lại phía sau.

Những trận chiến khốc liệt đã qua, nhường chỗ cho một khoảnh khắc yên bình, nơi chiến tranh không còn hiện diện bằng tiếng bom rơi đạn nổ. Nhìn kỹ vào bức ảnh, ta bắt gặp những ánh mắt suy tư, ẩn sâu trong đó là lớp lớp ký ức chồng chất của cả hai người lính.

mercredi 23 avril 2025

Lê Quang - Khi ký ức bị ép buộc phải đơn nhất

 

Năm nay về Việt Nam, tôi ở Sài Gòn hơn hai tháng, đúng vào dịp kỷ niệm 30/4. Những dòng xe vẫn đông, người bán hàng vẫn đếm tiền, và thế hệ trẻ phần lớn không còn liên hệ gì với tiếng súng.

Bên dưới bề mặt đồng thuận được lấp đầy bởi tiêu dùng, ký ức vẫn phân mảnh. Những người từng sống qua cuộc chiến và sự im lặng kéo dài của cả hai phía là bằng chứng rõ nhất rằng, hòa hợp không thể là kết quả của một bản tin, nó cần thời gian và nỗ lực chính trị.

Cùng một khoảnh khắc lịch sử, hai con người - hai cảm xúc hoàn toàn đối lập. Trong chính sự không đồng nhất ấy, ta thấy bản chất phức tạp của ký ức dân tộc.