Sau những cuộc đi đêm với Trump
Putin xuất hiện như một con ngáo ộp
Da mặt căng đến thời phồng rộp
Thời một gã “ma nơ canh” bập bẹ nói tiếng người
Sau những cuộc đi đêm với Trump
Putin xuất hiện như một con ngáo ộp
Da mặt căng đến thời phồng rộp
Thời một gã “ma nơ canh” bập bẹ nói tiếng người
Ngày em 25 tuổi
Không có ngọn nến nào
Chiếc bánh kem màu trắng
Rướm máu vì binh đao
Tay đâu em cầm dao
Cắt bánh mừng sinh nhật
Ác quỷ trên tường tu viện Pomposa ở Italia
Có khuôn mặt giống Putin y hệt
Không lẽ họa sĩ Vitale da Bologna đánh hơi về cái chết
Nên từ thế kỷ 14 đã vẽ tranh cảnh báo loài người
Bức bích họa “Anti-Christ” mô tả Satan chống lại Đức Chúa Trời
Ngày trước là Satan, giờ đây là Sa Hoàng (chỉ thiếu hai cái sừng cong vút)
Chú từng là họa sĩ như con
Chú từng vẽ những người thân trong gia đình chú
Chú vẽ ông bà ruột rà máu mủ
Cọ của chú run lên khi chạm đến linh hồn
Trump nói Zelensky không có quân bài nào trong tay để đàm phán cả. Nếu năm 1994 Ukraine không bị đám Mỹ, Nga, Anh, NATO liên kết "dụ khị" phá hủy 1.800 hỏa tiễn lục địa và kho vũ khí hạt nhân lớn thứ ba thế giới thì xin lỗi, không riêng gì Nga mà cả Mỹ, Tàu cũng đố dám rớ đến, nói chi là xâm lược.
Nói có sách mách có chứng. Cứ nhìn nhiệm kỳ đầu của Trump, chỉ cần Kim Jong Un tức Ủn Béo xịt hỏa tiễn và nổ tá lả đã có "bom nguyên tử" là Trump lập tức hạ mình xuống nước dịu giọng làm quen ngay.
Chẳng những làm quen mà còn ve vãn hội đàm ở Hà Nội, nhưng cuối cùng cả Mỹ, Tàu, Nga chẳng ai cản được Bắc Hàn nghèo đói cứ lâu lâu bắn một hỏa tiễn ra biển hù dọa quốc tế lên ruột.
Trong kinh thì có kệ
Cho nên kệ mẹ đời
Tu trong nhà không được
Ra nước ngoài tu chơi
Sáu năm tu mồ côi
Không một ai biết đến
Bây giờ người và người
Bu quanh đông như kiến
Đã 51 năm Trung Cộng chiếm Hoàng Sa qua trận hải chiến quá chênh lệnh với Việt Nam Cộng Hòa ngày 19-01-1974. Mối thù này không đội trời chung.
Đối với thi sĩ và nhân dân chỉ có một thái độ duy nhất : Không để chuyện mất đất mất đảo biến thành một dòng tin bị quên lãng giữa dòng đời.
51 NĂM SAU TRẬN HẢI CHIẾN HOÀNG SA
"Đã 48 năm Ngụy Văn Thà, Hạm trưởng chiến hạm Nhật Tảo bị tử trận ở Hoàng Sa"
Dòng tin lọt thỏm giữa tiền, tình, tù, tội
Cuộc hải chiến mới ngày nào còn nóng hổi
Giờ nguội dần đi trước sự hờ hững người đời
CMC : Các tập sách của tôi có một số nhân vật ít nhiều bị coi là “phức tạp”, “nhạy cảm” mà truyền thông hiện giờ cũng ngại nhắc tên. Từ quan điểm tôn trọng thực tế, tôi vẫn viết về họ nhiều trang - dù có người cho là sách sẽ không ra được.
Nhưng rồi với chia sẻ của các anh chị quản lý có trách nhiệm, với tầm nhìn thoáng, rộng, năm tập sách “Gia Định là nhớ, Sài Gòn là thương” 1, 2 và ba tập Ông Tạ của tôi may mắn đã được ra. Trong đó có nhà thơ - nhà văn - nhà biên kịch - họa sĩ Bùi Chí Vinh. Nhân dịp được cà phê với anh, xin trích đăng một phần nhỏ trong một bài viết về anh trong “Gia Định là nhớ, Sài Gòn là thương” 2.
Nhà thơ Bùi Chí Vinh vốn dân xóm Lách nổi tiếng trên đường Yên Đổ (nay là Lý Chính Thắng). Xóm này không ít bà con gốc Bắc, trong đó có gia đình anh Bùi Chí Vinh và trùm du đãng Sơn Đảo. Mẹ anh thường nói với các con: “Gia đình mình là gia đình Công giáo yêu nước”.
Không có cầu thủ nước ngoài vẫn vô địch
Xuân Son bị "rụng" từ đầu
Tuyển Việt Nam toàn là nội địa
Trong đội hình không có ngôi sao
Phía bên kia khung thành là một đội nửa châu Âu
Thái Lan toàn "Thái kiều" cao lớn
Không còn gì nữa để nghi ngờ
Không có Xuân Son thì Việt Nam không có mùa xuân nào hết
Giống như Cập Thời Vũ Tống Giang của Lương Sơn Bạc đổ trận mưa vàng đúng lúc
Son xuất hiện trên sân là gom được các anh hùng
Nhân có vụ một thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa cụt chân đi "xin ăn" ở Sài Gòn bị chụp mũ là "Ăn mày dĩ vãng" rồi "thảy cho vài đồng" làm tôi sực nhớ đến chuyện cách đây vài chục năm.
Qua câu chuyện dưới đây, chỉ cần một người đọc bình thường cũng hiểu ngay nhân cách "hành khất" của người lính phế binh Việt Nam Cộng Hòa nhà nghèo hơn xa đám trí thức dỏm nhà giàu ngoài xã hội hiện nay.
Sau 1975 một người cầm bút ngoài Bắc vô Nam tìm gặp tôi là nhà văn Bảo Ninh thành danh với cuốn Nỗi buồn chiến tranh. Chúng tôi hẹn gặp nhau ở một quán nhậu trên đường Mạc Đĩnh Chi, có tôi và các bằng hữu từng đối đầu nhau hai chiến tuyến. Trong cơn say, hai người hành khất chống nạng bán vé số rong ôm đàn ghi ta hát bài nhạc Sương trắng miền quê ngoại não nùng đến bàn chúng tôi chào mời khách. Tôi bàng hoàng, bởi anh chàng cụt giò dễ thương nghêu ngao vọng cổ lại chính là một người lính Sài Gòn cũ trong Xóm Lách mà tôi cư ngụ.
BCV : Hồi xưa làm gì có Đi Va. Chỉ có những nữ ca sĩ Việt Nam đoan trang đức hạnh tài sắc vẹn toàn. Những cái tên chỉ cần liệt kê là làm rung động đàn ông từ 10 tuổi đến 100 tuổi.
Vâng, tôi lúc đó mới 10 tuổi nhưng cũng đã biết Mộc Lan chinh phục đám đông cuồng nhiệt như thế nào, Thái Thanh tiếng hát vượt thời gian ra sao. Ấy là chưa nói đến Hà Thanh hát sang trọng như công chúa Huế, Mai Hương và Quỳnh Giao như các mệnh phụ tiểu thư quý phái Hà Nội, và cũng không cần nói thêm về sức quyến rũ của giọng hát Như Thủy, Châu Hà...
BẢY NỮ DANH CA THỨ THIỆT CỦA VIỆT NAM
Trước 1975 làm gì có Đi Va
Làm gì có múa may điên loạn
BCV: Năm 11 tuổi tôi bắt đầu có thơ in báo ở các trang thiếu nhi của các nhật báo, tuần báo miền Nam trước giải phóng. Tôi đọc ngốn ngấu cổ văn kim văn, nhai nuốt và tiêu hóa hết kho sách cũ của ba tôi và cậu tôi giấu kín dưới gầm giường.
Ở trường dạy loại thơ gì là tôi thực hành ngay loại thơ đó, kể cả thể loại thơ khó nhất là thơ Đường Luật. Tôi làm thơ Đường bảo đảm có đủ “mạo, thực, luận, kết” với cặp thực và cặp luận đối nhau chan chát. Số lượng thơ đăng báo của tôi cho đến 15 tuổi không dưới vài trăm bài thơ được cắt dán trong sổ hẳn hoi.
Năm học Đệ Lục trường Trần Lục, tôi và hai người bạn cùng lớp là Vũ Hào Hiệp, Ngô Đình Hải dám thành lập “Nhóm Thơ Hồn Trẻ” với những tôn chỉ, mục tiêu, thủ tục kết nạp nhóm viên đăng lên các báo.
Năm 2018 phơi vi cá mập trên nóc Đại Sứ Quán Việt Nam tại Chi Lê
Khiêu khích cộng đồng bảo vệ môi trường quốc tế
Săn lùng đặc sản của đại dương như một trò hề
Biến tội ác trở thành thông lệ