Affichage des articles dont le libellé est Chuyện đời. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Chuyện đời. Afficher tous les articles

mercredi 6 mai 2026

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (27)


Chị Thân là con dâu ông bà Chiu ở làng Hạ Lội. Anh Quý đi bộ đội năm 1962. Trong một lần về phép, bà mối dẫn anh đến nhà xem mặt chị Thân, sau đó anh Quý đến chơi nhà chị hai lần.

Anh Quý đi rồi, xong vụ mùa, cha mẹ anh mang cơi trầu đến thưa chuyện cha mẹ chị Thân, xin cưới. "Cưới đi, khỏi để lâu" - Mẹ chị Thân giục con gái. Nhưng anh Quý chưa về. "Cưới rồi ít bữa anh Quý về" - Mẹ bảo vậy thì chị Thân nghe. Chị đã 22 tuổi.

Đám cưới diễn ra không có chú rể. Gọi là cưới vắng mặt. Gia đình nhà trai làm dăm mâm cỗ, nhà gái đưa dâu đến, mẹ chồng ra ngoài ngõ đón, cởi nón cho con dâu, dắt con vào buồng cưới.

samedi 25 avril 2026

Nguyễn Văn Tiến Hùng – Bên đời hiu quạnh

 

Có hai câu chuyện của ngày hôm nay.

1. Người phụ nữ và hai con nhỏ ở xã Tân Lược, tỉnh Vĩnh Long, một vùng quê ven miền Sông Hậu, chị là phần còn lại của một gia đình gồm người cha vừa mất trong tai nạn hi hữu :

Một đứa trẻ con đá quả banh bên sân nhà ở lề đường. Quả banh lăn ra lộ và người cha kia, trên đường đi làm thuê về, chạy chiếc xe máy, trúng phải quả banh, té xuống nền đường và chết. Đó là lúc chiều nhập nhoạng.

Mai Thanh Hải – Đường đến 30 tháng 4 (5)


Ngày đi bộ đội tôi 38 kg. Bốn năm sau tôi tăng thêm 15 kg, đẹp trai và khỏe mạnh. Ở nhà tôi bị bệnh thấp khớp, mẹ bắt ăn kiêng đủ thứ. Vào chiến trường, thứ gì cũng ăn bệnh thấp khớp biến mất.

Chuyện tôi nhẹ cân quá mức mà đăng ký đi bộ đội trở thành chuyện cá cược của cả lớp :

- Bọn tao đố mày trúng được đấy. Mày trúng, chiều đi học về con Định phải cõng mày qua suối !

Tôi đi học cấp ba ở Hương Vĩnh, ở trọ nhà anh y sĩ. Chính anh là người khám sức khỏe.

jeudi 23 avril 2026

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (3)

 

... “Vợ Anh hùng mà mua có chừng này thịt thôi à ? Mọi người xem vợ Anh hùng mua nhiều thịt chưa này ?” – Một thanh niên trong làng lục tung giỏ xe đạp khi tôi đi chợ về, giơ 2 lạng thịt xoay xoay trước mặt.

Vợ Anh hùng phải giàu có lắm. Họ nghĩ vậy chăng.Tôi nói : “Vợ Anh hùng đánh giặc. Chứ không phải vợ anh hùng ăn cướp”.

Năm 1978, chồng tôi được phong Anh hùng. Xe ô tô về trước ngõ đón hai vợ chồng ra Quân khu 4. Người làng đi ra đồng đứng lại nhìn. Tôi không biết họ nghĩ gì và cũng không biết cảm giác của mình ra sao.

mardi 21 avril 2026

Kim Chi – Sài Gòn ngày 26/4/1975, từ sân bay Biên Hòa…

 

Sài Gòn đã không còn yên tĩnh. Không khí ngột ngạt. Tiếng đạn pháo bắn vô đâu đó nghe rất gần. Thiên hạ bàn tán : Tỉnh này, Ttỉnh kia thất thủ, đã bị Việt Cộng chiếm rồi. Các Sư đoàn, các Quân đoàn được lệnh "rút quân", "lui binh"... dưới cụm từ khá đẹp : "di-tản-chiến-thuật".

Tôi không đi học. Tiếng súng xa vọng về Sài Gòn khiến tôi sợ. Tôi nhớ và lo cho Bạn. Không biết Bạn đang bay đi đâu trên bầu trời đầy bất trắc này.

Buổi trưa ngày 26/4/1975 có người chạy xe ôm gõ cửa nhà tôi :

dimanche 22 mars 2026

Nguyễn Khắc Nhượng - "Còn đâu, đâu lá ngọc cành vàng!"

Nhiều năm qua cứ khoảng 7 giờ 30 sáng tôi thường có mặt ở công viên Lê Văn Tám để tập thể dục. Ra vào công viên hầu như hàng ngày như thế, tôi luôn thấy một cụ bà lưng còng ngồi trên bệ trồng hoa ở cổng phụ của công viên.

Cụ ngồi một mình với các vật dụng cá nhân linh tinh bày ra chung quanh. Thoạt tiên tôi không mấy chú tâm tới cụ, cứ nghĩ cụ là người bán vé số hoặc ăn xin nên tôi thường đi lướt qua thôi không để ý tới.

Nhưng rồi một hôm sau khi tập thể dục xong, khi vừa bước ra cổng công viên thì cái gối trái của tôi vốn bị thoái hóa từ lâu bỗng đau nhói muốn khụy ngã khiến tôi phải vội chống gậy đến bệ hoa ở cổng ngồi xuống cạnh cụ để nghỉ chân. Tại chỗ ngồi này tôi quan sát hồi lâu không hề thấy cụ chào mời mua bán hay xin xỏ gì với người qua kẻ lại cả.

dimanche 15 février 2026

Lê Đình Phương - Chuyện xe ôm

Hôm qua có việc phải bắt xe ôm về nhà.

– Reng reng! Bạn ơi, chờ mình chút nha, mình đến liền. Một giọng nữ rất trong nói qua điện thoại (?)

Chỉ ít phút sau, một cô gái trẻ đi Honda trờ tới, mang khẩu trang, có váy chống nắng che đùi rất điệu.

samedi 14 février 2026

Nguyễn Thị Minh Phương - Vụ án đầu tiên

 

Nếu ai đó hỏi tôi: “Vụ án đầu tiên trong đời luật sư của bạn là gì?”

Tôi sẽ trả lời ngay, không ngần ngại: Vụ án đầu tiên của tôi không phải là một hợp đồng bạc tỉ, không phải là phong thái ung dung tự tại của một luật sư khi bước vào phòng xử như trong phim. Mà đó là một khóa thực tập… làm người, làm nghề, kéo dài nhiều tháng, không có giáo trình, không có điểm tổng kết, nhưng có rất nhiều tiếng chửi, đặc biệt là chửi rất đều, không ngắt quãng.

Vụ án ấy bắt đầu bằng một căn nhà cũ, ba mươi cây vàng và hai anh em ruột – mà nếu xét về mức độ mâu thuẫn thì… hơn cả phim dài tập.

jeudi 1 janvier 2026

Dương Công Quan - Tản mạn ngày cuối năm: Đợi


Lúc còn nhỏ, mỗi lúc trường tổ chức du ngoạn thì thế nào trong những ngày trước đó lòng tôi đều  không tránh khỏi nôn nao, Ngày nào cũng xé lịch mong đến ngày đó cho nhanh lẹ. Đêm trước đó lòng rộn ràng không ngủ được.  

Rốt cuộc ngày đó cũng tới. Khi ngày đó tới thì mới biết rất bình thường không có gì là lạ cả. Tôi ngộ ra một điều,đó là  hạnh phúc không nằm trong ngày đến mà chính là ngày đợi.

Thành phố New Orleans nơi tôi ở là vùng bão tố. Sống trong bão tố quen rồi nên năm nào không có bão lại đâm ra ngạc nhiên là tại sao bão không đến. Từ sự ngạc nhiên biến thành sự đợi lúc nào cũng không hay. Đợi bão đến bởi vì suy ra bão chẳng có gì đáng sợ. Bão đến thì lái xe mà chạy, sẵn trớn có lý do đi xuyên bang chơi mà không phải đi làm. Nhà cửa có sập thì bão hiểm lo.

Cù Mai Công - Vài chuyện khó hiểu trong đêm cuối năm

Tôi giữ một số ảnh gia đình xưa. Tối qua 29-12-2025, tôi bỗng táy máy mang một tấm ảnh chụp hồi đám cưới năm 1960 của người chị cả, con dòng trước của ba tôi (ba tôi hai đời vợ, vợ trước mất mấy năm thì lấy mẹ tôi, từ ngoài Bắc) ra làm AI, với yêu cầu: Làm rõ ảnh.

Người chị này lấy theo tên chồng là Thiệp, trước ở cùng xứ Tân Chí Linh với nhà tôi, rồi về ở khu gia binh đối diện chợ Phan Văn Trị (Bình Thạnh cũ). Sau 1975 về ở Gia Kiệm (Đồng Nai) cho tới nay.

Làm xong, tôi gởi ảnh AI cho chị dâu tôi, cháu tôi (gọi tôi bằng chú) và cháu dâu lúc 21g. Ngay sau đó, một người cháu con bà chị dòng trước khác điện thoại: “Cậu C. ơi, bác Thiệp gái mất”.

mercredi 24 décembre 2025

Lâm Bình Duy Nhiên - Cô bé ở nhà ga đêm Giáng sinh


Chiều 24, tất bật chạy xuôi, chạy ngược, đi chợ và mua quà cho con cháu. Năm nào cũng vậy, toàn giờ chót mới xong chuyện.

Đi bộ qua nhà ga, khung cảnh đìu hiu, vắng lạnh, trái ngược hẳn với sự đông đúc, nhộn nhịp của chỉ mới hôm qua. Có lẽ, ai cũng đã về nhà, chuẩn bị quây quần, đoàn tụ bên nhau sau những ngày tháng xa cách.

Bất chợt, giữa cái sự vắng vẻ ấy, lại có một bóng người nhỏ bé, ngồi bẹp dưới đất, ngay trên quảng trường nhà ga. Cái lạnh thấu xương, cộng với gió thổi mạnh đến nỗi làm bay luôn cả những tấm biển quảng cáo, đến gần và thấy một cô bé nhỏ, chỉ trạc tuổi con tôi.

samedi 20 décembre 2025

Dương Quốc Chính - Những mảnh đời hậu chiến

 

Cuốn sách này của Phan Thúy Hà khá là độc lạ về mặt nội dung. Mình nói với Hà là anh lười đọc truyện lắm, mà Hà bảo: "Đây toàn là những câu chuyện có thật, không phải kiểu truyện ngắn đâu."

Mà đúng thế thật, có lẽ xếp nó vào dạng bút ký, khá là gần với cách mà mình đang làm YouTube, khi đi nói chuyện với các nhân chứng sống. Ở đây tác giả cũng làm vậy, mà bằng văn viết.

Các câu chuyện này mình coi là độc lạ ở chỗ nó được trình bày rất trung thực. Đó là các câu chuyện mà tác giả đi lang thang ở miền Nam, hỏi chuyện người dân. Đa số là những thân phận rất bình thường, rất phổ biến trong xã hội miền Nam (dưới vĩ tuyến 17).

lundi 15 décembre 2025

Trần Quốc Quân - Chuyện bộ đội cụ Duẩn


Gia đình tôi có 6 đàn ông thì 5 người từng tham gia Quân đội Nhân dân Việt Nam. Trong đó có ba tôi cùng 3 anh trai là sĩ quan cả đời binh nghiệp, chỉ mỗi tôi làm lính nghĩa vụ ba năm.

Cuối năm 1980, sau khi tốt nghiệp đại học Kinh tế quốc dân, Hà Nội chưa đầy năm, tôi bị tổng động viên đánh Tàu. Tôi nhập ngũ từ cơ quan Tổng cục Thống kê ở 6 B Hoàng Diệu, Hà Nội cùng với bọn lính trẻ thực hiện nghĩa vụ quân sự từ các phường Phúc Xá, Nghĩa Dũng, An Dương... ngoài bãi đê Sông Hồng.

Tiểu đoàn 1, trung Đoàn 786, sư đoàn 321, Quân khu Thủ đô của tôi có hai thái cực đối lập giữa lính cơ quan trung ương có trụ sở tại quận Ba Đình với bọn lính du thủ du thực, cầu bơ cầu bất bán nước, móc túi ở bến Nứa ngay đầu cầu Long Biên cũng thuộc quận Ba Đình.

samedi 13 décembre 2025

Kiều Thị An Giang - Nói về mình chỉ để che giấu chính mình

 

“Tương tác giữa người với người, phần lớn chỉ là cuộc gặp gỡ giữa hai chiếc mặt nạ.” -Friedrich Nietzsche

Bạn hẳn đã từng gặp không ít người, vừa thấy mặt là cuộc trò chuyện đã khép lại rồi. Không phải vì họ không biết nói, mà vì họ chỉ biết nói một thứ : Chính họ.

Hôm đó, một người quen ghé qua chơi. Chưa kịp ấm lưng ghế, anh ta đã khởi động bản độc thoại quen thuộc : Con anh tài, vợ anh đẹp, kinh doanh ồn ã. Cái xe anh lái đến, thú thật, dù chẳng rành xe cộ, thấy nó oách như phim, sau mới biết là xe mượn. Anh phải tranh thủ mang nó ra ngoài đời một ngày, chường cho người quen thấy, trước khi trả lại.

Nguyễn Hồng Lam - Một nan đề thực tiễn


Một lần vào khoảng năm 1998 -1999 gì đó, trên đường viết báo, tôi và một anh bạn ở báo Pháp Luật TP Hồ Chí Minh có ghé vào UBND xã Suối Tre, huyện Long Khánh, Đồng Nai ngồi chơi. Anh Chủ tịch xã có tướng một dân nhậu nông thôn đang pha trà mời khách thì có hai anh chị chở nhau đến kiếm "ông Chủ tịch".

Cả hai chỉ khoảng trên dưới 30, nhưng nom vất vả, khắc khổ, da đen đúa, mặt đầy lo âu. Xe đạp họ đi không chuông, không phanh, không chắn bùn, cũng đen thui thủi. UBND xã không có tường rào, xe quẹo vô sân, chị vợ vội tót xuống, còn anh chồng thì cố thò chân ra bánh trước đạp chân dép đứt vào lốp để phanh xe, nhưng không kịp. Húc rầm một một phát vào bậc tam cấp, xe mới đổ nghiêng và dừng lại được.

Không đợi anh chồng dừng xe, chị vợ đã bỏ dép nhảy ngay vô phòng. "Chú, chú giải quyêt liền vụ này cho con đi. Chú ký cho con ly dị ổng. Thứ gì mà cứ làm về là đòi uống. Con nói hết tiền rồi là uýnh con. Con không ưng cái đồ...gian ác này nữa. Chú đuổi ổng giùm con cho ổng tởn đi chú".

mercredi 10 décembre 2025

Trương Trương - Nỗi buồn chiến tranh


Ông tôi ốm, thuê một bác giúp việc người nhà quê. Tôi nhớ như in cách đây 2 năm, khi bác ấy, tên An, tới nhà tôi. Chiếc xe ôm dừng lại bên hè phố. Một người to béo, hơ hải bước xuống, hỏi nhà số...

Mọi người chỉ vào nhà tôi. Bảo ông chủ đây. Tôi nhìn bác này và không nói gì. Tôi vờ như không liên quan. Thực ra là tôi rất thất vọng. Sao em ấy (em họ vợ tôi) lại giới thiệu cho mình một người già thế này. Làm sao mà làm nổi đây! Tôi rất không muốn nhận. Nhưng không thể để người ta về ngay.

Về sau, hỏi tuổi, thì là gần 70 rồi. Già quá.

jeudi 27 novembre 2025

Lê Anh Đủ - Đêm bà Điểu ôm xác chồng trong cơn nước lũ

 

Con đường vào thôn Phú Mỹ (xã Hòa Đồng cũ của Phú Yên, nay là xã Hòa Thịnh) tối 26/11 đặc quánh mùi bùn.

Hai bên đường là những đống vật dụng gia đình chất cao như núi. Tivi, tủ lạnh, chiếu, mền nệm, quạt máy… nằm lẫn lộn dưới lớp bùn còn ướt. Đồ gỗ trương nước. Bao tải rách. Nhựa vỡ. Những thứ hôm nào còn được cất kỹ trong nhà, trong tủ giờ nằm chỏng chơ ngoài mé đường.

Mỗi khúc cua lại hiện ra một đống rác mới, cao ngang ngực người. Không khí của một vùng quê vừa trải qua cú quật mạnh của lũ lụt vẫn còn nguyên trên từng căn nhà, từng bức tường, từng mái hiên.

samedi 8 novembre 2025

Huỳnh Ngọc Chênh – Chuyện ba người

  

Là ba người đàn ông trong bão 13.

Ông thứ nhất sau một hồi cãi nhau với vợ thì giận quá chạy ra biển lao xuống nước ngay đang lúc bão 13 vào để tìm thăm hà bá.

Ông thứ hai và ông thứ ba thấy bạn mình như vậy sẽ chết chắc, bèn cùng nhau chạy ra biển leo lên thuyền thúng, lao vào cơn sóng dữ để cứu bạn.

mardi 4 novembre 2025

Huy Cường – Nói với bọn Một que

 

Trước hết tôi phải xin lỗi bạn đọc bấy lâu nay quý mến thân thiện với tôi, những người bạn thân mến của trang này để nói bằng ngôn ngữ thật nhất, có thể thô ráp nhất ; với một diện là diện hay dùng từ “ba que” hoặc tín hiệu ký tự là 3 /// trên Facebook, chỉ những gì thuộc chế độ Việt Nam Cộng Hòa.

Tôi gọi bọn này là “Một que”, một que là cây gậy thọc vào bánh xe lịch sử, là nỗi xấu hổ của một chế độ đang tiến tới hòa hợp dân tộc.

Mỗi khi tôi thấy tín hiệu này là một nỗi đau dấy lên : Sao một đất nước văn minh, giàu lòng vị tha, trình độ văn hóa, ngưỡng dân trí rất trội so với khu vực lại khốn khổ thế này. Sao lại tạo ra và đóng dấu vào những cái đầu cố chấp, ngu si thiển cận thế này ?

lundi 27 octobre 2025

Hoàng Quốc Dũng - Cũng là Liệt sĩ cả

 

Nhà tôi ở ngay ngã tư Hàng Bài – Hai Bà Trưng, gần trường Albert Sarraut. Lúc đó trường còn dạy tiếng Pháp, và có cả giáo viên người Pháp vẫn đứng lớp. Hồi nhỏ, các anh tôi đều học ở đó.

Anh ruột tôi - Hoàng Quốc Anh - cũng từng là học sinh của trường. Nhưng vừa lớn thì bị bắt lính, rồi hy sinh trên chiến trường - Liệt sĩ.

Nhưng người liệt sĩ đầu tiên mà tôi biết đến lại không phải anh tôi. Đó là Nguyễn Đỗ Hùng, bạn học của anh, cũng ở trường ấy. Hùng vẫn còn là học sinh, lớp 7C thì phải, còn non choẹt, vậy mà đã được phong liệt sĩ.