Ngày
13.03, trong khi Chủ tịch nước, Bí thư thứ nhất Cuba Miguel Díaz-Canel với ánh
mắt mệt mỏi, khuôn mặt bơ phờ đưa ra thông báo về cuộc đàm phán với Mỹ, ngồi ở
hàng đầu góc trái, tách biệt ở một căn bàn riêng là một nhân vật trẻ tuổi lẽ ra
không nên có mặt ở đó.
Khác
với dáng vẻ kiệt sức của vị chủ tịch, vốn chỉ là một quân cờ được đặt để vào
bàn cờ quyền lực, đang phải gánh vác một nền kinh tế trong cơn khủng hoảng, đối
mặt với làn sóng biểu tình ngày càng lan rộng, Raúl Guillermo Rodríguez Castro,
còn được gọi là “Raulito” hoặc "El Cangrejo" (Con Cua), toát ra vẻ điềm
tĩnh lạnh lùng của một kẻ giám sát.
Về mặt
chính thức, Raúl Guillermo Rodríguez Castro chỉ là một viên trung tá thuộc Bộ Nội
vụ, dù có là chỉ huy Cục Bảo vệ yếu nhân (Jefe de la Dirección de Seguridad
Personal), anh ta cũng không có vị trí để tham dự cuộc họp Bộ Chính trị và Hội
đồng nhà nước. Thứ duy nhất đưa anh ta đến đó là huyết thống, vị trí đứa cháu
ngoại được cưng chiều nhất của Raul Castro.