Bắt đầu từ đợt húc Tả quân Lê Văn Duyệt, Nguyễn Ánh, rồi tới Nỗi buồn chiến tranh (Bảo Ninh) và đỉnh điểm là Chuyện với Thanh (Nguyễn Thành Nam), chúng ta có thể thấy có một làn sóng truyền thông tạm gọi là bảo thủ, lấy cớ là bảo vệ nền tảng tư tưởng, đội lốt nhân dân (họ tự nhận là tiếng nói của người dân).
Xưa nay các hội nhóm đỏ vẫn luôn tồn tại, nhưng không cực đoan như giờ. Thời ông Trọng, anh em đỏ có húc mấy bộ quốc sử vì bỏ khái niệm Ngụy, cũng ì xèo, đại diện cũng là mấy ông tướng về hưu, nhưng chính ông Trọng cũng chả can thiệp, rồi cũng chỉ mua vui được vài trống canh, rồi xịt.
Nhưng đến thời tổng bí thư Tô Lâm, dường như nhóm bảo thủ cảm thấy bất an, hoang mang, nên nổ phát súng đầu tiên là húc Đại học Fulbright và chính bà giáo sư đã đưa ông Tô Lâm qua Đại học Columbia nói chuyện. Lúc đó, một kênh truyền thông chính thống xuất trận, kèm với một kênh nửa chính thống khác. Thông điệp đã rất rõ ràng là ai đánh ai!














