Tôi từng đến Budapest nhiều lần và cảm thấy nó rất ít thay đổi. Lần này cũng vậy, vẫn là các công trình mang ánh hào quang của quá khứ đế quốc Áo-Hung, từ hệ thống tàu điện ngầm metro cùng các nhà ga hoành tráng, đến những tòa lâu đài lừng lững hai bên sông Đa-Nuyp.
Phố xá vẫn giữ mặt tiền nhà cũ, không sơn sửa. Nông thôn Hungary về cảnh quan cũng không khác gì những năm trước. Hungary là đất du lịch nên xe taxi rất nhiều. Tất cả đều sơn màu vàng và hoạt động qua Uber. Taxi truyền thống gọi điện thoại đã biến mất hoàn toàn. Hầu hết lái xe tôi gặp đều biết nói bập bẹ tiếng Đức. Thậm chí còn đủ để pha trò.
Khi đi qua sân vận động Ference Puskas, tôi hỏi cậu lái taxi : Có phải đây từng là sân Népstadion (Sân vận động Nhân dân) không ? Anh ta trả lời bằng tiếng Đức : Ja, Volksstadion ! (tiếng Hung Nép = nhân dân, tiếng Đức =Volk). Rồi hai chúng tôi liệt kê một loạt khái niệm ngày xưa : Néphadsereg : Quân đội nhân dân ; Népköztársaság = Cộng hòa nhân dân ; Népszabadság = Báo Tự do Nhân dân (báo của đảng Công nhân xã hội chủ nghĩa Hungary trước 1990). Cậu ta cười to : Cái gì cũng “Nhân dân” mà nhân dân chẳng có gì cả !














