samedi 12 septembre 2026

Dương Công Quan – Tưởng niệm ngày 11 tháng 9 của nước Mỹ

 

Ngày này 25 năm về trước hai tòa nhà World Trade Center ở New York bị khủng bố đánh sập. Sau đó sắt và thép từ hai tòa nhà này được chở về New Orleans để nấu chảy ra, để tạo thành chiếc Hộ Tống Hạm LPD 21 được đặt tên là New York Never Forget.

Số lượng sắt thép của hai toà nhà bị đánh sập là 24 tấn, và trong số đó 7,5 tấn được dùng để đúc mũi tàu

Khi thép của tòa tháp đôi New York chở tới New Orleans thì tất cả công nhân ở đây đã đón nhận một cách thành kính. Tháng 09/2003 số thép này được cho vào lò nung để đổ khuôn, và cả xưởng xem đó là những khoảnh khắc thiêng liêng. Tiêu đề của chiến hạm là "Strength forged through sacrifice. Never Forget" (Sự hy sinh sẽ luyện thành sức mạnh. Hãy nhớ đừng bao giờ quên).

Phó Đức An – Kỷ niệm đau đớn không thể nào quên

 

Hôm nay là 911, bạn nhớ ngày này không?

Tôi hỏi các bạn, trong một đời người, có những khoảnh khắc nào thực sự còn in đậm mãi trong tâm trí, dù bao nhiêu năm tháng đã trôi qua?

Sinh nhật lẽ ra phải là ngày quan trọng nhất. Nhưng vì năm nào cũng có, nên chi tiết của từng lần sinh nhật cứ nhạt dần đi. Ngày cưới, ngày con chào đời thì tất nhiên khắc sâu trong tim rồi - nhưng những kỷ niệm ấy là lịch sử riêng tư, chỉ thuộc về mỗi gia đình.

Hiệu Minh – Nước Mỹ 25 năm sau ngày 11 tháng Chín

 

Có những ngày lịch sử không cần sách giáo khoa. Chỉ cần một con số là đủ. 9/11.

Người Mỹ nghe hai tiếng ấy là biết. Không cần nói thêm New York, World Trade Center hay khủng bố. Cũng giống như người Việt nghe “12 ngày đêm” hay “30 tháng 4” là hiểu ngay lịch sử đang được nhắc tới.

Hai mươi lăm năm sau, nước Mỹ vẫn đứng đó. Nhưng nước Mỹ của năm 2026 không còn là nước Mỹ của sáng 11/09/2001.

Trương Anh Ngọc – Hai nạn nhân gốc Việt trong vụ khủng bố ngày 11 tháng Chín

 

Trong số gần 3 nghìn cái tên nạn nhân được khắc trên những tấm thép ở Đài tưởng niệm các nạn nhân của vụ khủng bố 11/09/2001 ở New York, Mỹ, có hai cái tên Việt Nam.

Trên thực tế, họ đều là những người Mỹ gốc Việt, và một trong số đó, Tu Anh Pham (Phạm Tú Anh) là cái tên rất vô tình mình gặp được khi vừa tới nơi này trong chuyến đi mùa hè vừa rồi ở Mỹ. Chiều hôm ấy, một chiều rất đẹp và thanh bình ở New York, khi đi bộ tới đây, một trong những cái tên đầu tiên đập vào mắt mình là tên của chị, một cái tên Việt.

Chính ở nơi bây giờ là một hồ nước hình vuông rất sâu với thác nhân tạo chảy suốt ngày đêm ấy, được lập nên để tưởng nhớ những người đã thiệt mạng trong vụ tấn công khủng bố lớn nhất vào nước Mỹ cách đây tròn 1/4 thế kỷ, đã từng đứng sừng sững tòa tháp Bắc của Trung tâm thương mại thế giới (WTC), một biểu tượng cho sự phồn thịnh của nước Mỹ và cũng từng là tòa nhà cao nhất thế giới khi được xây lên năm 1972.

Văn Công Hùng – Ghi chép ngày 12.09.2026

 

Tin sáng

1. "Ông Nguyễn Trọng Diện vắng mặt, ủy quyền cho ông Nguyễn Đình Hưng điều hành Sở Y tế Hà Nội"- Nhà cháu vái các ông bà xờ lốc hôm mạng, mấy hôm trước đã thấy đăng ảnh bác này một cách ỡm ờ. Nói chứ, hôm qua nhà cháu đã nhắc: Hết Việt Á tới Việt Tân..., cứ lấy chữ đầu cái tên Tổ quốc mà đặt thế nào cũng sinh chuyện hihi. Hôm kia thì tài xế Việt Tân Phát chính thức bị bắt vụ lật xe chết 4 người. Trước nữa là Việt... tân, he he.

Ông Nguyễn Trọng Diện sinh năm 1974, là tiến sĩ y khoa. Trước khi làm Giám đốc Sở Y tế Hà Nội, ông từng là Giám đốc Sở Y tế Quảng Ninh.

2. "Người hâm mộ muốn VFF kỷ luật nặng Văn Hậu"- Có nhà cháu, bởi như đã viết, nó không chỉ là cá nhân Hậu, nó là chân đồng đội, đồng nghiệp, liên quan tới đời sống của họ. Và nó là thành quả của cả đội, nếu là tuyển quốc gia, nó là của quốc gia. Đang yên đang lành ông xơi quả thẻ đỏ chẳng hạn.

Văn Công Hùng – Ghi chép ngày 11.09.2026

 

Tin sáng

1. Sau Việt Á tới Việt... Mỹ, tốn cán bộ quá, huhu.

2. "Nhà xuất bản Giáo Dục đề nghị các trường rà soát từng học sinh còn thiếu sách giáo khoa" và gửi về nhà xuất bản trước 11 giờ ngày 12/09. Sau khi đăng cái bài "Bộn bề sau khai giảng", một bạn hiểu chuyện nhắn tin cho nhà cháu những chuyện... phía sau thiếu sách giáo khoa, huhu, nhưng tin không chính thống, chưa kiểm chứng, nên nhà cháu quyết... để trong bụng.

"Nhà xuất bản cho biết tình trạng thiếu sách giáo khoa cục bộ hiện nay xuất phát từ việc gián đoạn kênh đăng ký mua bán sách tại các cơ sở giáo dục, cùng một số vướng mắc về lộ trình và vận hành".

Văn Công Hùng – Ghi chép ngày 10.09.2026

 

Tin sáng

1. Đang dồn dập tin tuyển bác sĩ nội trú tưng bừng thì báo Nông nghiệp & Môi trường có bài điều tra: "Điều trị ung thư tại Viện E: Muốn nhanh phải kẹp tiền vào sổ"- Huhu xem cái clip mà buồn. Trước khi kết tội các thứ, nhà cháu nghĩ tới một điều: bệnh nhân đông hơn... bệnh viện. Bệnh viện luôn quá tải, thì bệnh nhân phải... tính, và bác sĩ... tặc lưỡi.

Thế mới thấy hiện tại một số bệnh viện đang phải đắp chiếu nó lãng phí đến như thế nào?

Liên quan: "Chân dung 3 thủ khoa bác sĩ nội trú hô tên chuyên ngành tại Match Day 2026"- Thấy cái chân mic hơi thấp, các tân bác sĩ phải cúi nói, thấy nó ít sang, ít dõng dạc hihi.

Liên quan nữa: "Đóng tiền BHYT gần một năm, người dân tá hỏa khi đi viện mới biết thẻ hết hạn".

Nguyễn Hồng Lam – Cần loại bỏ cầu thủ quen đá vào mặt khán giả

 

Chẳng nghi ngờ gì, Đoàn Văn Hậu là hậu vệ có tài. Từ khi Hậu mới xuất hiện, Ban huấn luyện các cấp độ đội tuyển lẫn hàng triệu người xem đều có cảm giác yên tâm cho hàng thủ.

Nhưng Hậu đá rất thô bạo, dễ gây chấn thương, dễ ăn thẻ, Ban huấn luyện nào cũng nơm nớp, sợ mất người, sợ đội bóng bị ảnh hưởng nặng. Người xem bực tức, nhưng châm chước: có tài có tật. Nó còn trẻ, thắng đã, uốn nắn sau. Yêu đội tuyển, trước đến giờ, tôi cũng mê, thích; bực bội nhiều lần nhưng vẫn thích, vẫn chờ mong nó ra sân và đá bóng có trách nhiệm hơn.

Hậu ra nước ngoài, xuống phong độ, nhiều người ái ngại, tiếc cho nó. Hậu dính chấn thương, khán giả cả nước xuýt xoa. Nó phục hồi, trở lại, ai cũng mừng cho nó. Mừng và lo.

Hoàng Nguyên Vũ - Đã đến lúc bóng đá Việt Nam không cần Văn Hậu nữa

 

Văn Hậu có tài, từng rất được trọng dụng, từng rất có công, từng được chờ đợi trở về sau thời gian qua nước ngoài.

Văn Hậu đá bóng xấu xí và mang tiếng không chỉ trong nước mà ra cả khu vực, thậm chí cả quốc tế, không còn là chuyện cũ.

Nhưng chuyện mới hôm qua, Văn Hậu vào bóng thô bạo kiểu triệt hạ với Doãn Ngọc Tân khiến cầu thủ này chấn thương nặng, thậm chí có khả năng giã từ sự nghiệp, thì chuyện không còn đơn giản nữa.

Chương trình phát thanh RFI ngày 12.09.2026


 

jeudi 10 septembre 2026

Chương trình phát thanh RFI ngày 10.09.2026

 


Hoàng Nguyên Vũ – Mặc cảm nhược tiểu trước kẻ tuyên truyền đường lưỡi bò ?

 

Nếu cô Hồ Ngọc Hà thấy bé nhỏ trước cô Lưu Diệc Phi thì tự bé nhỏ một mình, đừng lôi đất nước vào!

Về xuất xứ của tấm ảnh, là cô Hồ Ngọc Hà và cô Lưu Diệc Phi tham gia một sự kiện của một nhãn hàng. Nó đơn thuần là một sự việc thương mại. Việc ba người chụp chung với nhau, cô Lưu Diệc Phi cắt hình cô Hà rồi chỉ trừ lại hai người, rồi cô Hà vẫn đăng cả ba người lên trang cá nhân, thì đó là câu chuyện cá nhân.

Sự kiện của nhãn hàng và cô Hà xuất hiện với tư cách cá nhân, hoàn toàn không liên quan đến đất nước. Đất nước không cử cô Hà đi, cũng không nhắn cô Hà phải chụp chung ảnh với ai, cũng không chịu trách nhiệm nếu như ai bỏ cô ra khỏi tấm hình. Cô Hà tự tin xuất hiện hay tự ti đến mức bé nhỏ trước cô kia cũng chẳng liên quan đến đất nước.

Văn Công Hùng - Ghi chép ngày 09.09.2026

 

Tin sáng

1. Vẫn nóng các chuyện... giáo dục.

"Vụ bữa ăn bán trú quá 'lèo tèo': Hà Nội chỉ đạo làm rõ". Nữa: "Suất ăn của trẻ bị phản ánh sơ sài, xã kiểm tra trường mầm non". "10h30 tan học, nhiều học sinh phải chờ đến hơn 13h mới được ăn cơm trưa", nữa: "Cơm bán trú "lèo tèo" giá đỗ và thịt băm, yêu cầu báo cáo trước 15h hôm nay". Tiếp: "Vì sao suất ăn bán trú Trường Tiểu học Đức Giang liên tục giao muộn?"

Huhu mới đầu năm học, bữa ăn bán trú tình hình rất là tình hình. Chắc phải xộc xệch mươi bữa rồi đâu vào đấy thôi. "Vừa chạy vừa xếp hàng nó thế", sáng, một gã bạn cà phê tặc lưỡi.

Nguyễn Thông – Nhớ lại trận dịch khủng khiếp (6)

 

Ghi chép trong tâm bão dịch Covid

06.09.2021

Mấy hôm trước, ngày lễ trọng quốc khánh buồn hiu hắt. Cờ cũng chả muốn treo. Phố phường tinh những trạm gác, hàng rào, dây thép gai, áo công an dân phòng. Thành phố như ma, ảm đạm, chỉ nghe xe cứu thương hú còi chở người dính dịch tới các bệnh viện, xe chở xác đi thiêu ở Bình Hưng Hòa hoặc Đa Phước. Cũng không thấy ca hát nhảy nhót trên tivi giống mọi năm.

Bà xã tôi bảo nó cứ kéo dài tới hết tháng 9 thì chết mất. Cô Vân hàng xóm chen vào, hết tháng 9 thì còn may, lại chả leo sang năm 22 chứ đùa. Nghe xong, ai cũng cười méo xẹo.

Cao Tự Thanh báo tin ông bạn cũ, học sinh miền Nam, luật sư Nguyễn Vân Nam khá nổi tiếng, qua đời do mắc Covid. Lại nhớ hồi lâu rồi mình có đọc bài gì đó của ông Vương Trí Nhàn nhắc tới luật sư Nam. Ông Nhàn ghi lời Vân Nam tâm sự thế này:

mercredi 9 septembre 2026

Dương Quốc Chính - Bản quy hoạch hồ Gươm và phụ cận

 

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu rõ đây là một đồ án quy hoạch chi tiết khu vực hồ Gươm và vùng phụ cận, chứ không phải là đồ án kiến trúc, cảnh quan (thiết kế quảng trường), hay thiết kế tượng đài, thiết kế đô thị.

Thiết kế quy hoạch là tổng hợp của các thứ trên, nhưng chỉ là mang tính định hướng mà thôi, nó không phải là thiết kế cụ thể về kiến trúc, cảnh quan. Nên dư luận lại đam mê bàn quá sâu vào một chi tiết rất nhỏ là cái “Khải hoàn môn” thì sẽ bị phân tâm, chả quan tâm đến những cái khác, quan trọng hơn nhiều trong đồ án quy hoạch này.

Hơn nữa, người ta lại bị đắm đuối vào cái tên Khải hoàn môn, đặt câu hỏi Tại sao lại là Khải hoàn môn…? Là bị bẻ lái đi quá xa khỏi trọng tâm của đồ án quy hoạch.

Nguyễn Ngọc Chu – Hồ Gươm : Cần một cuộc thi quốc tế

 

Hồ Gươm không chỉ là một không gian lịch sử mà còn là một không gian thiêng liêng của Hà Nội. Đây không phải là nơi để mỗi nhiệm kỳ lại tùy ý đập đi, sửa lại, thay đổi diện mạo trung tâm thành phố.

1. Tuổi thọ các công trình mới

Năm 1884 người Pháp mở Bưu điện Hà Nội. Sau đó khoảng năm 1892 tòa nhà Bưu điện được xây dựng theo thiết kế của kiến trúc sư Charles Lichtenfelder, mở rộng vào năm 1910 và năm 1943. Năm 1976 bị đập phá hoàn toàn và xây dựng lại theo các kiến trúc sư Trung Quốc.

Mai Quốc Ấn – Đôi lời với Hà Nội

 

Văn hóa là một điều gì đó vừa hình tượng cô đọng mà cũng vừa rất thực. Nghĩa là có cả văn hóa vô hình và văn hóa hữu hình.

Hà Nội là thủ đô văn hóa! Việc những nhà quản lý văn hóa và các nghệ sĩ biểu tượng tạo ra một biểu tượng văn hóa hữu hình (như trong ảnh) trước hết là một nỗ lực. Tôi ghi nhận những nỗ lực ấy!

Nhưng thực sự những gì tôi đọc về lịch sử Hà Nội và biết về các di sản của Hà Nội thì các biểu tượng của Hà Nội sống động nhất, được nhớ lâu nhất lại không phải là những gì quá to lớn.

Lưu Trọng Văn – Nếu được, hãy xây Tháp Báo Ân là đủ

 

Việc có thể làm ngay mà Dân cả nước chắc chắn ủng hộ, chứ chẳng riêng gì Dân thủ đô. Đó là cứu Hồ Gươm khỏi hai cái ách tức anh ách: Tòa nhà Bưu điện đồ sộ như lũy thành, và tòa nhà Ủy ban Nhân dân Hà Nội như cái máy chém khổng lồ.

Và chỉ cần thế thôi, Hồ Gươm sẽ trở lại là lẵng hoa đẹp nhất, gợi cảm nhất mà Tổ tiên ban tặng.

Nếu cần thêm cái gì đó ở khoảng trống tòa nhà Bưu điện để lại, nơi thế kỷ 19 từng có chùa Báo Ân lớn nhất Thăng Long xưa, thì xây Tháp Báo Ân mang tinh thần của chùa Báo Ân.

Nguyễn Thông - Khải hoàn môn

 

Chuyện thời sự nóng rãy lúc này là "Khải hoàn môn" chứ không phải gốc cây 55, lộn xộn ở bộ y, Tuấn Hưng hay Phương Hằng, thằng Medvedev say rượu...

Xứ An Nam, tục gọi Đông Lào, thời sự nóng quanh năm suốt tháng, từng ngày từng giờ, hơi đâu mà để ý.

Nhà cháu chỉ biên vài chữ thêm vào vụ "Khải hoàn môn" rồi cóc (nhẽ ra định gõ "đ*o" nhưng mềm chút cho có văn hóa) thèm quan tâm nữa. Nó là thế này. Trước hết, cần phân biệt và hiểu cho chính xác, cái mẫu hình khối được gọi là khải hoàn môn kia chỉ là một công trình bê tông núp bóng văn hóa để giải ngân.