Khuôn mặt đứa trẻ như thiên thần. Đôi mắt đen ngây thơ trong trắng nhìn đã thấy yêu, nhìn đã thấy thân thương. Chỉ muốn ôm con vào lòng, hôn con, vui đùa cùng con, đem đến cho con những gì vui nhất, đẹp nhất trong cuộc đời.
Con như bông hoa thủy tiên mong manh mới nở giữa mùa Xuân còn dư vết Đông tàn. Con yếu đuối, thơ dại và bất lực với thời tiết khắt nghiệt. Ông nghĩ rằng, chỉ một trận gió phũ phàng cũng đủ để thổi bay cánh hoa thủy tiên chưa đủ sức chịu đựng với sự khắc nghiệt của thiên nhiên.
Thiên nhiên không hề giáng tai họa xuống con. Bởi con là một sinh mệnh đáng yêu đáng nâng niu, một bông thủy tiên đẹp đến nao lòng. Vậy mà con lại bị những kẻ ác độc bên con vùi dập một cách man rợ để rồi thiên thần nhỏ bay đi vào cõi vĩnh hằng.



















