Affichage des articles dont le libellé est Nghệ thuật. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Nghệ thuật. Afficher tous les articles

samedi 3 janvier 2026

Tuấn Khanh – Từ đêm nhạc Khánh Ly đến show Chim trời

 

Câu chuyện show diễn bốn nhạc sĩ ở Hà Nội tắt đèn, gây ra nhiều tranh cãi, nhưng từ đó cũng giới thiệu nhiều sự khác biệt hay tương đồng trong đời sống mà ít ai bàn đến.

Việc hợp đồng thực hiện một điều gì đó cho đám đông mà không thành, xét cho cùng, cũng giống như nhà nước từng tuyên bố phát cho dân mỗi người một triệu, giúp khó khăn trong thời covid. Nhưng chuyện xảy ra, có nơi tổ trưởng nhận quỹ rồi phát ít, có nơi thì không phát. Dân nổi giận kéo nhau đi hò la tố cáo, đòi tiền, thì bị tội gây rối trật tự công cộng hay nguy hiểm lây lan dịch bệnh, rồi bị phạt tiền, bị tù.

Trong chuyện bể show diễn, nghe nói khán giả tức giận nhắn tin tố cáo. Sau đó thấy báo chí răm rắp đưa hình bầu show bị giải đi thấy mà sợ. Nhớ lại, qua đoạn dịch covid, không thấy có tổ trưởng hay cơ quan chính quyền nào bê trễ, thiếu tiền dân bị giải đi như vậy.

Nguyễn Đỉnh - Trải qua một cuộc “bể show”...

 

1. Không có ai thắng, tất cả đều thất bại, đặc biệt là giới ca sĩ, nghệ sĩ. Dù là một người yêu âm nhạc và khi đắm chìm trong âm nhạc thì con người thường cảm tính, đánh mất lý trí, tôi vẫn nhận ra rằng nghệ sĩ thành công là bởi biết “đánh lừa” khán giả.

Trên sân khấu lấp lánh ánh đèn, những ca từ đẹp đẽ cất lên trong tiếng nhạc réo rắt và nghệ sĩ chìa ra gương mặt được trình diễn rất “phiêu”, như thể họ là hiện thân của nhân vật trong bài hát. Họ tài tình ở chỗ khi ca từ “Đường phượng bay mù không lối vào” cất lên thì khán giả sẽ “bị mắc lừa” rằng cái cô ca sĩ đứng kia chính là Bích Diễm đang cắp cặp đi học về trên con đường rợp bóng cây long não ở Huế. Có như thế thì đám đông khán giả ở dưới mới đắm chìm trong âm nhạc và mới sẵn sàng mở hầu bao cho những show diễn tiếp theo.

Bây giờ thì vụ “bể show” Về đâu bốn cánh chim trời giống như buổi trình chiếu phim “Lật mặt”. Không có Bích Diễm hay Dao Ánh hay Thiên thai nào hết, chỉ có đám đông ca sĩ, nhạc sĩ tham lam, tranh giành nhau đến từng đồng xu và sẵn sàng gạt bỏ khán giả sang một bên khi lợi ích của bản thân không được thỏa mãn.

Bích Hậu - Vì khán giả hay vì tiền ?

 

Suy cho cùng ai làm trong ngành nghệ thuật cũng nói vì khán giả. Tất nhiên vì khán giả là đúng vì khán giả mới đem lại cho họ (nghệ sĩ, diễn viên, nhạc công, bầu sô, nhà hát...) tiền bạc để mưu sinh, để làm giàu (tùy người). Khán giả cũng cho họ cảm hứng, cho họ sức ép để bật lên.

Nhưng đó là cái mục tiêu chung.

Trong một vụ việc cụ thể, trách nhiệm sẽ được xét tới gốc rễ. Ví dụ nhà tổ chức biểu diễn đương nhiên chịu trách nhiệm cuối cùng với khán giả đã mua vé, cũng chịu trách nhiệm về khâu tổ chức nghệ sĩ.

mardi 23 décembre 2025

Hiệu Minh - Xem kịch Quân khu Nam Đồng với cái ghế chật


Du học Ba Lan (1970) mình về phép năm 1974 đã nghe đến cánh giang hồ gọi là “quân khu”, hình ảnh là quần áo bộ đội, đi dép cao su, mũ cối để đánh nhau và đỡ dao găm.

Đến 1977 về hẳn thì vẫn còn nghe đến “quân khu”. Từ “trấn” (trấn lột) rất thịnh hành trong trường học, bến xe, nơi công cộng. Mình có ông em út cấp 3 thời đó đi học cũng nhét cặp con dao nhọn, đi học võ biền… phòng khi bị trấn, làm ông già lo hết hồn. Rồi sau này chú ấy cũng làm ăn giỏi nhất nhà.

Bạn rủ đi xem kịch “Quân khu Nam Đồng” (QKNĐ) mình cũng lưỡng lự vì không thích kịch. Gọi là đóng kịch nghe đã chán rồi. Ở đời có nhiều người đóng kịch, từ bạn bè, đồng nghiệp, đến người thân kể cả người yêu cũng kịch. Tóm lại ít xem kịch vì tính ước lệ khá cao. Không hiểu thấy khó hay, lại suy luận nên ngồi nhà.

mercredi 17 décembre 2025

Phúc Lai - Oscar chẳng hề liên quan đến những cơn sốt


Bạn hẳn đã xem Forrest Gump rồi phải không? Và bạn biết tại sao nó đoạt nhiều Oscar đến vậy phải không? Nó chẳng liên quan gì đến một cơn sốt như dịch cả.

Tôi phải nói thẳng là để gây cơn sốt dịch với thằng cộng đồng mạng ở quê tui, hoàn toàn không khó. Và nó cũng không đảm bảo để tác nhân gây sốt được Oscar đâu. Tuyệt đối không nên đem sốt với quyết tâm chính trị ra tự sướng cho rằng Oscar với Nobel đến nơi.

"Nỗi buồn chiến tranh" cũng vậy. Còn khuya mới được Nobel văn học. Đừng có mơ. Hay? Có hay. Có thẳng thắn nhìn vào một mặt, một góc khuất của tâm hồn con người. Kiệt tác thì chưa phải.

vendredi 28 novembre 2025

Sophie Trịnh - Công xưởng Quảng Châu và cái tát tỉnh người

 

Tôi từng có dịp bước vào một xưởng vẽ ở Quảng Châu. Nhưng nói “xưởng” nghe thật xúc phạm. Phải gọi đúng nghĩa rằng đó là một tập đoàn hội họa nhân dân, nơi nghệ thuật vận hành với độ chính xác và tốc độ mà nhiều doanh nghiệp công nghệ cũng phải nghiêng mình.

Trong không gian ấy, người pha màu, người lót nền, người chỉnh hình, người lên lớp và người hoàn thiện cứ thế vận hành nhịp nhàng như một nhà máy Toyota lắp ráp động cơ hybrid. Không ai ngẫu hứng, không ai chống cằm triết lý, không ai diễn vai thiên tài. Tất cả chỉ đơn giản là… làm việc.

Họ nói với tôi bằng giọng điềm nhiên đến mức tàn nhẫn: “Muốn phong cách nào chúng tôi làm được hết. Muốn ký tên gì ký được luôn. Hai tuần ra 1.000 bức là bình thường.” Tôi bật cười không phải vì họ liều, mà vì họ quá trung thực. Họ nhìn thẳng vào tính chất công nghiệp của sản phẩm mình tạo ra và tuyên bố: “Chúng tôi sản xuất hàng loạt. Đủ chất lượng

dimanche 5 octobre 2025

Đỗ Trung Quân - Sài Gòn có còn trữ tình trong thơ nhạc ?

 

Đừng hỏi tôi câu với mệnh đề tu từ "Có yêu Sài Gòn không ?". Nói không đã dở, nói có càng dở hơn. Một người sống gần hết đời ở Sài Gòn. Cười và im lặng thôi.

Nhân các ông nhạc sĩ Phú Quang, giờ là Trần Tiến nhận giải thưởng Bùi Xuân Phái về tình yêu Hà Nội qua tác phẩm của mình. Các ông ấy dù thường sống ở Sài Gòn nhưng luôn yêu Hà Nội. Thơ nhạc luôn da diết, tưng bừng.

Thế Sài Gòn không có gì để "Thơ nhạc" lập giải thưởng về tình yêu Sài Gòn à ? Tình yêu thì có nhưng nay cũng khó.

vendredi 3 octobre 2025

Tiểu Vũ – Các nhạc sĩ bớt băn khoăn

 

Trong vài bài viết và video gần đây của tôi về nhạc AI, rất nhiều bình luận đã xuất hiện. Người thì tò mò, người thì dè dặt, và cũng không ít phản ứng gay gắt phủ nhận hoàn toàn giá trị của thứ âm nhạc mới mẻ này.

Có người thậm chí thẳng thừng gọi “Say một đời vì em” là “bản xoàng xĩnh”, “hội chứng đám đông”, và coi việc đám đông đón nhận nó như một biểu hiện của sự suy thoái thẩm mỹ. Đây là một bình luận tiêu biểu phản ánh tâm thế của nhiều người khi đối diện nhạc AI : Hoặc ca ngợi quá đà, hoặc phủ nhận cực đoan.

Phản ứng này cũng dễ hiểu thôi. Nỗi lo ngại lớn nhất của giới nhạc sĩ trước sự trỗi dậy của nhạc AI chính là nguy cơ đánh mất vai trò sáng tạo, vốn được xem là độc quyền của con người. Khi một phần mềm có thể tạo ra bản nhạc chỉ trong vài phút, nhiều nhạc sĩ cảm thấy công sức, thời gian và cả nghề nghiệp của mình bị thách thức. Không ít người phản ứng bằng sự phủ nhận, xem AI như kẻ thù cần phải loại bỏ.

vendredi 26 septembre 2025

Tiểu Vũ – Một nhịp cầu của niềm tin và âm nhạc

 

Hôm qua (25/09) sau khi đến tiễn biệt nhạc sĩ Nguyễn Vũ, tôi trở về với một niềm lặng buồn. Tôi viết một dòng trạng thái nhỏ, và từ đó, hàng trăm lời bình luận hiện ra, như một hợp xướng lặng lẽ tiễn đưa ông.

Trong vô số bình luận, có người cầu nguyện bằng đức tin Công giáo : “Xin Chúa thương xót, đón nhận linh hồn…”. Có người tiễn biệt bằng niềm tin Phật giáo : “Nam mô A Di Đà Phật, xin an nghỉ…”. Có người lại khe khẽ trích ca từ của ông : “Bài thánh ca đó còn nhớ không anh, Noel năm nay không còn có anh”. Mỗi lời khác nhau, nhưng chung một nỗi lòng : Thương tiếc và biết ơn.

Những con số cũng mang linh hồn : Hơn 3.301 cảm xúc, 303 bình luận, 134 lượt chia sẻ. Trong đó có 244 giọt nước mắt thương cảm, 471 trái tim yêu thương, và tuyệt nhiên không một phản ứng giận dữ nào. Chỉ còn lại sự đồng vọng, như một ngôi thánh đường mở ra ngay trong cõi mạng, nơi tất cả đều đứng bên nhau để tiễn đưa một nhạc sĩ hiền lành.

dimanche 31 août 2025

Tiểu Vũ - Mưa Đỏ và “khoảng lặng” của tình yêu

 

Đề tài phim chiến tranh luôn đặt ra nhiều thử thách cho điện ảnh Việt Nam.Mưa Đỏ góp thêm một dấu ấn trong dòng phim này khi tái hiện 81 ngày đêm ở Thành cổ Quảng Trị.

Bộ phim đưa khán giả trở về với một giai đoạn lịch sử bi tráng, nơi hình ảnh người lính hiện lên vừa kiên cường trong chiến đấu, vừa giàu tình cảm trong đời thường. Qua đó, tác phẩm không chỉ làm sống lại ký ức về sự hy sinh của cha anh, mà còn nhắc nhở thế hệ hôm nay trân trọng giá trị của hòa bình.

Về khắc họa nhân vật, tác phẩm lựa chọn nhấn mạnh sức mạnh tập thể, sự khốc liệt của chiến trận và tinh thần chiến đấu dũng cảm của các chiến sĩ giải phóng quân. Đạo diễn cũng đưa vào nhiều chi tiết đời thường như những phút sinh hoạt đời thường của người lính trong khoảng lặng hiếm hoi giữa các trận đánh cùng những chia sẻ nhỏ bé giữa đồng các đồng đội với nhau.

dimanche 13 juillet 2025

Phan Hân - Mô tô bay và ký ức tuổi thơ

 

Cả tuổi thơ được đi coi xiếc mô-tô bay 2 lần. Khắc sâu vào tâm trí, không thể nào quên !

Nhớ rõ cảm giác đi vô đứng chờ ở quầy bán vé treo đèn lủng lẳng. Đám đông háo hức bu quanh lồng gỗ tròn. Tiếng động cơ xe gầm rú phóng vút lên, rầm rầm. Mọi người hò hét, kích động, thảy tiền, nhét tiền. Nhất là khi có một chị mặc đồ da thiệt ngầu ngồi lên xe, phóng quanh, mấy ông thanh niên như phát điên !

Lúc đó mình còn nhỏ lắm ! Cái đầu vừa đủ ló khỏi thành lồng để nhìn, bị chen lấn muốn ngộp thở. Nhưng cảm giác rất đã, rất phấn khích ! Cũng như khi ngồi trong rạp xiếc, những năm 80s, 90s quê mình có Đoàn xiếc Long An nổi danh khắp Việt Nam. Sau cũng lụi tàn.

Mô tô bay, màn diễn xiếc với "bức tường tử thần" cuối cùng ở Việt Nam

 

(Dân Trí 18/06/2025) - Từng là ký ức tuổi thơ của nhiều thế hệ, những gánh xiếc mô tô bay nay chỉ còn là ánh hào quang mờ nhạt trước sự bùng nổ của các hình thức giải trí hiện đại.

Môn xiếc "Wall of Death" (Bức tường tử thần) tưởng chừng đã lùi vào dĩ vãng, nhưng đâu đó giữa những phiên chợ vùng sông nước miền Tây, một gánh xiếc gia đình vẫn kiên cường bám trụ, trở thành gánh xiếc mô tô bay cuối cùng còn sót lại trên dải đất hình chữ S.

Gánh xiếc Hiếu Nghĩa, cái tên gắn liền với những màn biểu diễn thót tim, được dẫn dắt bởi ông Huỳnh Văn Niệm, 75 tuổi. Bắt đầu theo nghề từ năm 16 tuổi dưới sự hướng dẫn của anh trai, một diễn viên xiếc mô tô bay kỳ cựu, ông Niệm nay đã không còn trực tiếp biểu diễn mà truyền lại ngọn lửa đam mê cho các con trai mình.

dimanche 29 juin 2025

Lưu Trọng Văn - Nhà hát tuồng, chèo, cải lương : Niềm tự hào văn hóa dân tộc không thể mất tên

 

Phó Thủ tướng Chính phủ Mai Văn Chính đã ký Quyết định 1270/QĐ-TTg ban hành danh sách các đơn vị sự nghiệp công lập trực thuộc Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch.

Theo đó, ba nhà hát đại diện cho các loại hình sân khấu truyền thống lâu đời là Nhà hát Cải lương Việt Nam, Nhà hát Chèo Việt Nam, và Nhà hát Tuồng Việt Nam sẽ chính thức hợp nhất thành một đơn vị mới mang tên Nhà hát Sân khấu truyền thống quốc gia Việt Nam.

Tinh gọn bộ máy là điều cần thiết, nhưng có những loại hình không thể tinh gọn vào một mớ được.

vendredi 29 novembre 2024

Nguyễn Mỹ Khanh - "Lò ấp tiến sĩ" thần tốc ở Anh

Hổng lẽ lò Anh Quốc ấp tiến sĩ ngắn ngày-ngắn giờ hơn lò Việt Nam dữ vậy sao?

Mười bộ môn mà “tổng số giờ học và luyện tập” chỉ có 124 giờ là đạt yêu cầu rồi? Vậy một môn - vừa học lý thuyết vừa “luyện tập” chỉ có 12,4 giờ thôi á?

Nghe đồn ở Việt Nam mỗi môn, riêng phần lý thuyết khoảng 9-12 buổi, mỗi buổi 5 tiết, cũng khoảng 45-60 giờ. 

samedi 8 juin 2024

Nguyễn Thanh Huy - Sư Minh Tuệ, một biểu hiện thiện lương trong nghệ thuật

Từ nghệ thuật, có những nhân vật bước ra đời sống. Từ đời sống, cũng có vài con người đi vào nghệ thuật. Nhưng trở thành hình tượng trung tâm, biểu tượng cho sự thiện lương tuyệt đối, không gợn chút bụi trần, có lẽ ngoài Đức Phật, là sư Minh Tuệ.

Nói như vậy, không phải là để so sánh hay nâng tầm, thánh hóa, Phật hóa sư Minh Tuệ. Mà đây là một sự thực đang diễn ra ngay lúc này trong đời sống nghệ thuật đương đại.

Phẩm cách và giới hạnh của ông đã khiến bao trái tim rung lên những cảm xúc triền miên khó tả. Thân hành và bước đi của ông đã khiến cho người ta phải suy nghĩ về cuộc đời. Cuộc sống này có ý nghĩa gì? Thế nào là hạnh phúc? Hàng loạt câu hỏi cứ hiện lên trong những khối óc biết suy tư. Dường như, có một sự đảo lộn trong những nhận thức đã có trước đó.

dimanche 10 mars 2024

Lê Phương - Chi bằng học!

 

Tôi nghe ông nghệ nhân trà tên Sướng ba hoa chích chòe với Bill Gates về trà Việt Nam phải ướp 500 cái hoa sen mới có mùi thơm, trà đạo Việt Nam blah blah… thì chỉ cười nhẹ.

Không chỉ có Việt Nam, bá tước Bergamont đã từng dùng hoa hồng ướp trà, tác giả của loại trà Earl Grey trứ danh.

Mà chẳng cần cầu kỳ gì, xé gói trà Anh bằng trà đen Sri Lanka hảo hạng, thả cái oạch vào ly nước sôi bắng sứ mỏng tang. Hương trà thơm nức, đủ mùi hoa trái thảo mộc, nước trong veo, thật là thư giãn mà chẳng cần gõ chuông, tịnh tâm gì sất.

mardi 2 janvier 2024

Tạ Duy Anh - Bảo tàng Đông Dương một tuổi

 

(Một năm đã trôi qua kể từ khi tôi được mời cùng cắt băng khánh thành Bảo tàng Văn hóa Nghệ thuật Đông Dương. Mọi thứ trong cái không gian Tuấn Cá Sấu vẫn nguyên một sự tươi mới và đầy cuốn hút. Sự khác biệt dễ thấy nhất có lẽ là ở con số ba vạn lượt du khách đã ghé bảo tàng. Xin đăng lại bài viết cách đây đúng 365 ngày).

Mạnh mẽ, lãng tử, hào sảng… là những nét tính cách ai cũng nhận ra ngay lần đầu tiếp xúc với ông chủ trang trại cá sấu lớn nhất Đất Cảng - Tuấn Cá Sấu.

Nhưng hóa ra đấy chỉ là những gì thuộc về vẻ bề ngoài, của một con người có một khát vọng lớn về vẻ đẹp tinh thần. Sớm từng trải nhờ những năm tháng kiếm sống trong nhọc nhằn và nguy hiểm, Tuấn cá sấu lại là người đam mê lịch sử, thơ ca, nghệ thuật nói chung.

jeudi 30 novembre 2023

Nguyễn Văn Tuấn - "Có biết đâu niềm vui đã nằm trong thiên tai"

 

Người viết ra những câu chữ quen thuộc đó đã từ giã chúng ta đi về cõi vĩnh hằng vào ngày 28/11, thọ 87 tuổi. Người đó là Nhạc sĩ, nhà văn Nguyễn Đình Toàn, còn được mệnh danh là 'Người tình không chân dung'.

Theo báo Người Việt, Nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn sanh năm 1936 ở Gia Lâm (xưa thuộc tỉnh Bắc Ninh). Năm 1954 ông di cư vào Nam, và từng có thời làm việc như là một phát thanh viên của Đài Phát Thanh Sài Gòn, phụ trách chương trình Nhạc Chủ Đề nổi tiếng.

Sau 1975, ông bị đi tù cải tạo 10 (?) năm. Cuối năm 1998 ông sang Mỹ định cư và tiếp tục sáng tác. Ông qua đời vào lúc 7 giờ 15 sáng ngày 28/11/2023 tại Nam California. Trước đó (năm 2021) phu nhân của ông, bà Nguyễn Thị Thu Hồng (cũng từng là một phát thanh viên đài Phát Thanh Sài Gòn), qua đời ở tuổi 78.

dimanche 29 octobre 2023

Stephen Nguyễn - Lật màu trắng đen

 

Tôi cho rằng, mấy chục triệu dân miền Nam thời ấy cũng tin rằng, nếu người cộng sản không cướp miền Nam thì xã hội miền Bắc ngày nay sẽ không khác gì tấm hình này. Một xã hội mang một màu xám xịt.

Người dân miền Bắc sẽ không khác gì người dân Triều Tiên hiện nay. Nghèo đói thực phẩm, nghèo đói thông tin, nghèo đói văn hóa.

Cưỡng chiếm miền Bắc gần 80 năm rồi. Cướp miền Nam cũng gần 50 năm rồi. Văn hóa cách mạng cứ dần bay màu, hay bị mất niềm tin.  Xã hội Việt Nam thay đổi từ từ, một cách gượng gạo, từ đỏ sang vàng hay xanh.

mercredi 18 octobre 2023

Nguyễn Đắc Kiên - Bẫy trung bình

 

Trong cuộc trò chuyện mới đây với nhà báo Kim Hạnh, bà Phạm Chi Lan có nhắc đến lời cảnh báo từ năm 2010 của ông Homi Kharas, chuyên gia kinh tế trưởng của Ngân hàng Thế giới (WB).

Tại hội nghị WB công bố Việt Nam thoát khỏi ngưỡng nước nghèo bước vào nhóm các nước có thu nhập trung bình, tổ chức tại khách sạn Sheraton Hà Nội. Ông Homi Kharas cảnh báo: Việt Nam có “nguy cơ rơi vào bẫy thu nhập trung bình là rất lớn”. Ông lấy dẫn chứng, các nước xung quanh như Malaysia, Thái Lan, Indonesia v.v...đều là những nước vượt qua ngưỡng nghèo rất sớm so với Việt Nam nhưng hiện (năm 2010) vẫn loay hoay ở mức thu nhập trung bình.

Bà Phạm Chi Lan kể tiếp: “Sau hội nghị tôi ra nói cảm ơn ông đã cảnh báo, nhưng tôi lo là Việt Nam còn rơi vào bẫy thu nhập trung bình thấp, chứ không phải thu nhập trung bình. Khi đó ông Homi Kharas mới nói: Có thể như vậy thật, nhưng tôi không thể nói thẳng ra. Chuyện đó Việt Nam các bạn phải biết với nhau để cố gắng vượt lên, từ mức thu nhập trung bình thấp lên mức vừa, rồi lên trung bình cao. Điều đó đòi hỏi rất nhiều nỗ lực và cải cách mới có thể được”.