1. ĐỀN
BÙ 0 ĐỒNG: XIN HÃY HỌC TIỀN NHÂN
Lịch
sử loài người là chuỗi dài những “thước phim” di dân và khai khẩn. Nơi nào có
điều kiện sống tốt hơn thì di cư đến. Nơi nào có đất khai phá để sinh sống thì
không ngần ngại xông pha. Bởi vậy nên Nguyễn Công Trứ (1778–1858) được ghi công
lớn trong việc tổ chức khai hoang, lấn biển và lập làng tại Tiền Hải (Thái
Bình), Kim Sơn (Ninh Bình).
Không
chỉ khai khẩn mà còn mở rộng biên cương, bảo vệ bờ cõi như chúa Nguyễn Phúc Chu
(1675-1725) đã mở rộng vùng Hà Tiên nhờ vào Mạc Cửu (1655–1735).
Mạc
Cửu từ Quảng Đông di cư đến Hà Tiên khi vùng này còn hoang vu. Ông quy tụ người
Hoa khai khẩn đất đai, mở chợ, lập phố xá, buôn bán đường biển, tạo ra thương cảng
sầm uất ở Hà Tiên. Ngoài thương mại, Mạc Cửu còn xây dựng cộng đồng dân cư, tổ
chức phòng thủ. Năm 1708 Mạc Cửu xin thần phục chúa Nguyễn Phúc Chu. Chúa Nguyễn
phong chức cho Mạc Cửu, cho quyền cai quản Hà Tiên. Nhờ thế, cả vùng Hà Tiên,
Kiên Giang, Phú Quốc trở thành đất đai của chúa Nguyễn.