Affichage des articles dont le libellé est Hội họa. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Hội họa. Afficher tous les articles

mercredi 11 février 2026

Đặng Chương Ngạn - Câu chuyện tranh giả


Bài viết của nhà báo Hoàng Nguyên Vũ đã tạo nên một phản ứng dữ dội. Nhiều Facebooker coi ông đánh dưới thắt lưng một người phụ nữ lớn tuổi, đáng kính. Còn tôi, trong một bài viết của mình đã yêu cầu ông: Khi đã đánh đổ thần tượng của công chúng không thể viết không có chứng cứ.

Tôi đã đề nghị nhà báo: Phải đưa ra chứng cứ!

Trong bài viết mới nhất, nhà báo Hoàng Nguyên  Vũ đã đưa ra những chứng cứ ban đầu.

Hoàng Nguyên Vũ - Kẻ trộm cắp và lừa đảo thì không thể nào đưa ra ngợi ca!


Bài viết "Con buôn gian trá được báo chí ca tụng như "nhà văn hóa" của tôi không nêu đích danh kẻ nào đó, đúng hơn là tôi chưa nêu vội. Kẻ nào có tật giật mình thì cứ việc, ai đồn đoán thế nào là quyền của mọi người.

Tôi sẽ không nói nếu tôi không biết rõ. Làng tranh nhỏ xíu, chẳng ai lạ gì con người này đâu. Nói thế để mấy "trí thức nhớn" muốn bênh cũng nên tem tém lại kẻo có ngày đội quần.

Nhiều "trí thức nhớn" nước mình, vốn quen nói những lời đao búa, vốn thích "đòi công bằng xã hội", vốn phê phán đủ thứ trong xã hội thể hiện mình "tinh hoa" - lập luận việc bà trùm tranh giả như sau:

lundi 9 février 2026

Đặng Chương Ngạn – Kẻ tổ chức chép tranh giả không thể là « nhà văn hóa »

Bài viết mới đây của nhà báo Hoàng Nguyên Vũ, một KOL có sức ảnh hưởng lớn trên mạng xã hội, đang gây chấn động dư luận khi trực diện tấn công vào một nhân vật vốn đang được truyền thông tung hô là "Nhà văn hóa", "Nhà văn trẻ tuổi 90", "Người đàn bà thép" hay "Người truyền cảm hứng".

Đó là một nhân vật mà chính tôi, qua đọc những trang hồi ký của bà đã từng ngưỡng mộ.

Và, tôi tin có hàng triệu công chúng dưới tác động của truyền thông, của các cơ quan văn hóa, trong thời gian qua, đã ngưỡng mộ nhân vật này. Coi đấy là tấm gương để noi theo, để phấn đấu !

*** Nếu những cáo buộc của nhà báo Hoàng Nguyên Vũ là chính xác, thì chỉ riêng hành vi tổ chức chép tranh, sản xuất và trục lợi từ tranh giả đã đủ để định danh nhân vật này là một "con buôn văn hóa".

samedi 7 février 2026

Hoàng Nguyên Vũ - Con buôn gian trá được báo chí ca tụng thành “nhà văn hóa” và tiếp đãi như “linh từ quốc mẫu”

 

Trước nay mình luôn dành sự kính trọng và yêu thương những người già, nhưng ca này thì ngứa mắt không thể chịu được.

Bà ấy (xin phép không nhắc tên), khi là chủ một phòng tranh với bao tai tiếng làm tranh giả, chèn ép các họa sĩ, có người bị bà ta làm tha hóa tan nát sự nghiệp ; buôn bán gian manh.

Rồi một ngày bà ta viết sách tẩy trắng bản thân ở cái tuổi xưa nay hiếm, tự ngợi ca bản thân như thể mình là cứu tinh của nghệ thuật, cứu vớt cuộc đời nghệ sĩ của người khác.

samedi 29 novembre 2025

Đặng Chương Ngạn - Sophie Trịnh, một tiếng nói thách thức

 

Tôi không nói về hội họa. Lĩnh vực ấy để các nhà phê bình mỹ thuật, các họa sĩ nói chuyện với nhau.

Tôi đọc bài viết của Sophie Trịnh và không đồng ý với cô ấy ở một số điểm. Sophie Trịnh có phần thiếu kiềm chế khi yêu cầu họa sĩ Lê Kinh Tài phải trả lời các câu hỏi của mình. Viết về tranh, phân tích và đánh giá tác phẩm của Lê Kinh Tài là quyền của Sophie Trịnh. Nhưng trả lời hay không lại là quyền của chính họa sĩ. Một nghệ sĩ hoàn toàn có quyền im lặng.

Sophie Trịnh cũng hơi cực đoan khi cho rằng một họa sĩ phải khổ sở, phải lăn lộn đường phố mới có thể vẽ theo phong cách Basquiat.

Phó Đức An - Lê Kinh Tài và phong cách Basquiat


Tôi là một Newyorker, sống ở New York vài chục năm, nên cũng biết chút ít về nghệ thuật hội họa, biết về graffiti, về Basquiat.

Jean-Michel Basquiat là một nghệ sĩ sinh ra tại thành phố New York. Ông bắt đầu sự nghiệp với tư cách là một họa sĩ graffiti, và sau này trở thành một trong những họa sĩ theo Chủ nghĩa biểu hiện mới hàng đầu của thập niên 1980.

Tác phẩm của ông kết hợp văn bản, họa tiết, biểu tượng và hình ảnh phức tạp, thường đề cập đến các chủ đề về chủng tộc, xã hội và lịch sử, và chịu ảnh hưởng sâu sắc từ các nghệ sĩ đương thời và hậu bối.

vendredi 28 novembre 2025

Nguyễn Đình Bổn - Về mấy bài viết đang gây dư luận của cô Sophie Trịnh!

Thời gian gần đây nổi lên trên mạng xã hội những bàn tán về các bài viết của cô Sophie Trịnh, phê bình các cây bút viết về hội họa và cả các họa sĩ nổi tiếng.

Tôi không phải họa sĩ, cũng không nghiên cứu hội họa nên chỉ viết những cái chung về nghệ thuật.

Điều đáng ghi nhận là cô Trịnh nêu thẳng tên, ngôn từ mạnh mẽ, thậm chí có chỗ quá đáng chớ không viết chung chung, phiếm chỉ. Và phải công nhận cô lý luận sắc sảo, mạch lạc và chặt chẽ nên "khổ chủ" bị cô nhắm tới cũng không hề dễ dàng khi tranh luận trở lại.

Sophie Trịnh - Công xưởng Quảng Châu và cái tát tỉnh người

 

Tôi từng có dịp bước vào một xưởng vẽ ở Quảng Châu. Nhưng nói “xưởng” nghe thật xúc phạm. Phải gọi đúng nghĩa rằng đó là một tập đoàn hội họa nhân dân, nơi nghệ thuật vận hành với độ chính xác và tốc độ mà nhiều doanh nghiệp công nghệ cũng phải nghiêng mình.

Trong không gian ấy, người pha màu, người lót nền, người chỉnh hình, người lên lớp và người hoàn thiện cứ thế vận hành nhịp nhàng như một nhà máy Toyota lắp ráp động cơ hybrid. Không ai ngẫu hứng, không ai chống cằm triết lý, không ai diễn vai thiên tài. Tất cả chỉ đơn giản là… làm việc.

Họ nói với tôi bằng giọng điềm nhiên đến mức tàn nhẫn: “Muốn phong cách nào chúng tôi làm được hết. Muốn ký tên gì ký được luôn. Hai tuần ra 1.000 bức là bình thường.” Tôi bật cười không phải vì họ liều, mà vì họ quá trung thực. Họ nhìn thẳng vào tính chất công nghiệp của sản phẩm mình tạo ra và tuyên bố: “Chúng tôi sản xuất hàng loạt. Đủ chất lượng

dimanche 24 août 2025

Lưu Trọng Văn - Những bức chân dung tìm lại được của họa sĩ Mai Trung Thứ

 

Mạ gã sinh ngày 24.08.1920, hôm nay nếu còn sống mạ gã tròn 105 tuổi.

Mới đây nhà nghiên cứu hội họa Tống Phước Quang đã tìm được mấy bức chân dung của mạ gã do họa sĩ Mai Trung Thứ vẽ khi mạ gã 16-17 tuổi. Lúc đó mạ gã được mệnh danh là hoa khôi trường nữ sinh Đồng Khánh, Huế.

Đâu đó thêu dệt những mối tình của thi sĩ Phạm Hầu, của họa sĩ Mai Trung Thứ với mạ gã. Gã chỉ biết khi vô Huế mạ gã cùng gã đến mộ Phạm Hầu thắp nhang giữa trưa nắng. Mạ gã có kể gã nghe là trước khi mất Phạm Hầu muốn gặp mạ gã.

vendredi 25 avril 2025

Hoàng Nguyên Vũ - Chỉ có hòa bình trong trái tim người mẹ, mới là hòa bình tròn nghĩa nhất !


Năm 1974, chiến tranh miền Nam bước sang năm thứ 20, và cũng đi đến những tháng cuối cùng. Một đất nước hai mươi năm bị tàn phá bởi bom đạn, máu và nước mắt của người dân hai miền đổ xuống, đau thương và tàn khốc không thể nào kể xiết.

Khát vọng hòa bình, mong muốn cuộc chiến kết thúc, là khao khát của bất cứ người có lương tri nào, và không chỉ dừng lại ở người dân hai miền.

Cũng năm ấy, danh họa Nguyễn Trung, một họa sĩ thành danh ở Sài Gòn, đã vẽ một bức tranh có tên Mẹ Việt Nam, với hình tượng một người mẹ choàng khăn, đôi mắt đen ướt nhìn xa xăm, hai tay chắp trước trái tim như biểu tượng hai miền, để nguyện cầu hòa bình.

mardi 19 novembre 2024

Dương Quốc Chính - Bức tranh ở Đại học Đông Dương

 

Ở giảng đường lớn của Đại học Dược và khoa Hóa Đại học Khoa học Tự nhiên (hai đơn vị đang sử dụng Đại học Đông Dương cũ) có một bức tranh tường lớn nhất Việt Nam.

Tranh có diện tích tới 77 m2, cao 7 m dài 11 m, vẽ sơn dầu lên vải và dán lên bức tường cong. Nhưng bức tranh hiện có là bản phục chế. Thấy bảo bị hư hỏng do thời tiết, nhưng mình cho là bị phá đúng hơn!

Nội dung bức tranh là hình ảnh một người đàn bà biểu tượng cho bà mẹ trí tuệ tay cầm quyển sách, đang "giáo hóa cho chúng sinh" bao gồm tất tật cả Tây lẫn ta ở bên dưới, có cả bốn vị Toàn quyền Đông Dương và quan lại, dân chúng người Việt.

samedi 8 juin 2024

Nguyễn Thanh Huy - Sư Minh Tuệ, một biểu hiện thiện lương trong nghệ thuật

Từ nghệ thuật, có những nhân vật bước ra đời sống. Từ đời sống, cũng có vài con người đi vào nghệ thuật. Nhưng trở thành hình tượng trung tâm, biểu tượng cho sự thiện lương tuyệt đối, không gợn chút bụi trần, có lẽ ngoài Đức Phật, là sư Minh Tuệ.

Nói như vậy, không phải là để so sánh hay nâng tầm, thánh hóa, Phật hóa sư Minh Tuệ. Mà đây là một sự thực đang diễn ra ngay lúc này trong đời sống nghệ thuật đương đại.

Phẩm cách và giới hạnh của ông đã khiến bao trái tim rung lên những cảm xúc triền miên khó tả. Thân hành và bước đi của ông đã khiến cho người ta phải suy nghĩ về cuộc đời. Cuộc sống này có ý nghĩa gì? Thế nào là hạnh phúc? Hàng loạt câu hỏi cứ hiện lên trong những khối óc biết suy tư. Dường như, có một sự đảo lộn trong những nhận thức đã có trước đó.

vendredi 26 janvier 2024

Lưu Trọng Văn - Dành cho quê hương

 

Sáng nay Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM tổ chức giới thiệu Bộ sưu tập tranh của danh họa Lê Bá Đảng do vợ chồng nhà phê bình nghệ thuật - văn học Thụy Khuê tặng.

Khi biết nhã ý của vợ chồng nhà văn Thụy Khuê muốn bộ sưu tập tranh nghệ thuật hơn 230 bức của Lê Bá Đảng gửi tặng quê hương, ông Phan Nguyễn Như Khuê trưởng ban Tuyên giáo thành ủy TP.HCM cùng ông Trần Thế Thuận giám đốc sở Văn hóa Thông tin đã bay qua Paris trực tiếp trao đổi với vợ chồng bà Thụy Khuê, để Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM được tiếp nhận di sản mỹ thuật này.

Và hôm nay TP.HCM đã tổ chức buổi ra mắt tranh Lê Bá Đảng do ông bà Thụy Khuê tặng rất trang trọng. Ông chủ tịch Phan Văn Mãi gửi lẵng hoa chúc mừng. Ông Dương Anh Đức phó chủ tịch thành phố cùng vợ chồng bà Thụy Khuê cắt băng khánh thành.

vendredi 15 décembre 2023

Hoàng Nguyên Vũ - Thẩm mỹ dị hợm, văn hóa tụt dốc không phanh

 

Văn hóa các bạn trẻ kiểu này thì không biết có thể tin nổi các bạn có thể làm cho mọi thứ tốt hơn không?

Hôm qua tôi đi xem triển lãm Van Gogh tại TPHCM, một triển lãm cũng khá công phu với đầy đủ các tác phẩm của danh họa, hầu hết hiển thị bằng công nghệ.

Khi đến, tôi khá vui vì hầu hết người xem đều là người trẻ, đồng nghĩa với việc người trẻ đã có những yêu thích nào đó dành cho nghệ thuật (thay vì một đối tượng không nhỏ công chúng bình luận trên báo vnexpress chẳng hạn - nói rằng khi nhìn tranh không hiểu gì hoặc "con tôi vẽ còn đẹp hơn").

lundi 4 décembre 2023

Nguyễn Thông - Nhân văn giai phẩm bis (3)

 

Những tác phẩm gò đồng mà nhà thơ-người thợ tài hoa Phạm Xuân Trường đề nghị nhà chức việc xét duyệt là tác phẩm nghệ thuật, chứ không phải thứ chính trị thô thiển để rồi muốn cấm thì cấm. Mà ngay cả dưới góc độ chính trị-xã hội, sự cấm ấy cũng rất đáng lên án.

Trong bản danh sách đã được sở duyệt, rất nhiều chân dung bị cấm treo lại là những tên tuổi lẫy lừng đã làm vẻ vang cho đất nước, dân tộc, nhân dân, người Việt, văn hóa Việt. Đám quan chức Sở Văn hóa thủ đô và cả những quan thầy họ đã làm chính trị một cách rất phi chính trị.

Qua vụ “án treo” này, đã đến lúc nhà cầm quyền bỏ ngay cái thói “để lâu cứt trâu hóa bùn”, lờ đi rồi cũng xong, đâu sẽ vào đấy. Phải làm rõ ngô khoai, phạt những kẻ cố tình làm sai.

dimanche 3 décembre 2023

Nguyễn Thông - Nhân văn giai phẩm bis (2)

 

Biên ngắn gọn vụ việc thế này, theo chính lời kể của “đương sự” nạn nhân Phạm Xuân Trường:

Bác ấy tổ chức buổi triển lãm tác phẩm của mấy chục năm sáng tạo, những bức gò đồng thể hiện chân dung/gương mặt “người nổi tiếng và bạn bè” tại Viện Bảo tàng Mỹ thuật Hà Nội. Bác Trường, theo đúng quy định đã gửi danh sách 185 tác phẩm cho Sở Văn hóa - Thể thao Hà Nội duyệt.

Sở duyệt, gạt bỏ 31 tác phẩm, tức là chân dung của 29 người (bởi có 2 tác phẩm thể hiện nhiều người), cấm, không cho treo. Gọi vụ này là “án treo” bởi vậy.

Nguyễn Thông - Nhân văn giai phẩm bis (1)

 

Hai hôm nay, dư luận xã hội, nhất là giới văn nghệ sĩ, văn hóa văn nghệ, dậy sóng vụ Phạm Xuân Trường và “án treo”.

Xã hội nóng vậy nhưng tịnh không thấy một tờ báo mậu dịch quốc doanh nào hó hé nửa lời. Chắc còn chờ chỉ đạo. Làm thân phận “chim trong lồng” nó khổ thế đấy. Đó là thực chất của tự do báo chí ở xứ này.

Phạm Xuân Trường là ai? Bác ấy - nhà điêu khắc, nhà văn nhà thơ, cũng thuộc hàng danh sĩ ở đất Hải Phòng. Nhắc tới đất Phòng thời hiện đại đừng quên những Bùi Ngọc Tấn, Đào Trọng Khánh, Thi Hoàng, Nguyễn Thụy Kha…, dĩ nhiên có cả Phạm Xuân Trường. Tôi chỉ vinh dự là đồng hương bác Trường chứ chưa được gặp, trò chuyện bao giờ, còn các “cụ” kia thì mình từng hầu chuyện.

Bùi Chí Vinh - Vài lời với một bức chân dung bị cấm

 

Hà Nội vừa có cuộc triển lãm chân dung các văn nghệ sĩ tiêu biểu làm bằng gò đồng. Nhưng Sở Văn Hóa và Thể Thao Hà Nội đã cấm trưng bày chân dung 31 vị, trong đó có tôi.

Tôi xin nói thật, từ lâu tôi đã một mình một cõi không muốn dây dưa vào giới văn nghệ và với bất cứ ai. Cũng vì quá nể nhà thơ kiêm nhà điêu khắc Phạm Xuân Trường (mà tôi chưa gặp mặt) nòi tình đồng điệu nên tôi mặc nhiên để ông sáng tạo những gì ông thích.

Tuy vậy khi ông điền tôi vô danh sách triển lãm là tôi đã thấy ái ngại. Xin lỗi, ngoài 31 nhân sự bị cấm, không ít nhân sự còn lại tôi còn không muốn bắt tay huống hồ gì treo tranh chung.

Nguyễn Thành Phong - Vì sao Sở Văn hóa Hà Nội cấm ?

 

Phạm Xuân Trường - Một thi sĩ tài hoa, một nghệ sĩ điêu khắc độc đáo với thể loại tranh gò đồng khắc họa chân dung các văn nghệ sĩ nổi tiếng Việt Nam đương đại. Ông sống và sáng tác ở Hải Phòng.

Dịp này, thi sĩ, nhà điêu khắc Phạm Xuân Trường đang bày triển lãm tranh tại Hà Nội. Điều bất ngờ đến sửng sốt là: Có hơn 180 bức chân dung gò đồng được ông trình Sở Văn hóa Thể thao Du lịch (VHTTDL) Hà Nội để xin cấp giấy phép triển lãm nhưng chỉ có 154 bức chân dung được cấp phép.

Còn lại, Sở VHTTDL Hà Nội, sau khi thẩm định, đã cấm treo rất nhiều bức. 

Tạ Duy Anh - Hồng vệ binh văn hóa

 

Trong bài cách đây mấy hôm, tôi nói trước rằng dư âm triển lãm chân dung gò đồng của Phạm Xuân Trường sẽ còn kéo dài.

Hôm nay (và sẽ còn nhiều ngày sau) mạng xã hội tràn ngập thông tin về cuộc triển lãm, kèm theo những lời bày tỏ đủ các sắc thái tình cảm về hành động lạ lùng, rất phản văn hóa, của Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội.

Chắc chắn sự kiện này sẽ ghim vào lịch sử như một vết đen, gắn với Hà Nội, không dễ tẩy xóa.