Affichage des articles dont le libellé est Ái quốc. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Ái quốc. Afficher tous les articles

dimanche 3 mai 2026

Lưu Trọng Văn - Xin hãy tin rằng…

 

Sớm nay gã đến lần cuối tiễn biệt giáo sư Tương Lai. Nhìn chân dung ông anh thân thiết gã không kìm được nước mắt. Ra một góc riêng rồi gã cứ vậy mím môi để khỏi làm động lễ tang.

Chị Tuyết Nga chủ Một thoáng Việt Nam ấn vai gã, sao khóc dữ vậy em? Gã im lặng. Thương và trọng quá con người ấy còn hơi thở cuối cùng cũng muốn dành cho Dân tộc, cho Đất nước mà ông luôn khát khao nhìn thấy Tương Lai.

Gã sao quên được, cứ buồn chuyện gì liên quan đến Đất nước ông đều gọi gã lại. Ông muốn gặp gã không phải vì ông muốn hỏi điều gì đó, mà vì ông biết mỗi lần gã chuyện trò với ông gã luôn đem đến ông những thông tin, nhận định mà ở đó niềm hy vọng về Tương lai tốt đẹp như cơn gió tươi lành. Gã biết và cả ông nữa, ông biết cái hy vọng ấy còn ngàn trùng gian truân thành hiện thực, nhưng ông vẫn muốn nghe để xoa dịu nỗi buồn, nỗi đau, nỗi ức uẩn của mình.

lundi 27 avril 2026

Lưu Nhi Dũ – Ai chỉ đạo gỡ tin này và vì sao ?

 

Theo báo VnExpress, các cơ thủ Dương Quốc Hoàng, Nguyễn Anh Tuấn và Lê Quang Trung đồng loạt bỏ giải Peri Laili Cup 2026 vì phát hiện logo giải đấu có bản đồ "đường lưỡi bò" ngay trong ngày ra quân 26/4.

Giải Peri Laili Cup 2026 diễn ra từ 26 đến 30/04 tại Hải Nam, do Liên đoàn billiards và snooker Trung Quốc (CBSA) tổ chức. Giải đấu quy tụ nhiều tay cơ pool hàng đầu châu Á với tổng giá trị giải thưởng 822.000 nhân dân tệ (khoảng 3 tỉ đồng).

Trên trang chủ Peri Vietnam Tea, Câu lạc bộ quản lý Anh Tuấn và Quang Trung xác nhận sự việc. "Tuy tất cả đã bỏ nhiều công sức, nhưng đây là vấn đề cực kỳ nhức nhối, không thể nhượng bộ. Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam", thông cáo nhấn mạnh.

jeudi 26 mars 2026

Dương Quốc Chính - Điều bi ai của dân tộc


Cụ Phan Châu Trinh có một cái may mắn, đó là chết trước khi thành lập đảng cộng sản, cũng giống cụ Nguyễn Thái Học chết khi đảng mới ra đời vài tháng, chưa có mấy vai trò.

Nếu họ còn sống thêm độ 5-10 năm, chắc cú là nếu sống đến năm 46, thì thành phản động chắc luôn, thậm chí có thể bị Việt Minh tiêu diệt. Thế nên với quan điểm chính thống của đảng cộng sản thì cụ Phan Châu Trinh là “cải lương”, mong giặc “rủ lòng thương”. Thế là còn rất nhẹ nhàng đó.

Mình thấy quan điểm của giới sử học chính thống cũng đã đánh giá lại về cụ không còn cực đoan như xưa. Điều nhạy cảm nhất mà thường không tư liệu chính thống nào dám công khai đánh giá, hoặc không dám nói/viết thẳng tưng, là quan điểm chính trị của cụ.

lundi 26 janvier 2026

Phúc Lai - “Có tôi ở đây!”


“Hôm nay là ngày sinh nhật của Tổng thống Volodymyr Zelenskyy – một người đàn ông mà sự lãnh đạo của ông không chỉ định hình lại vận mệnh đất nước, mà còn cả la bàn đạo đức của thế giới hiện đại.

Bốn năm trước, ít ai có thể tưởng tượng được quy mô của những gì đang chờ đợi phía trước. Càng ít người hơn nữa có thể tưởng tượng một vị tổng thống dân sự đứng vững trước một trong những cỗ máy quân sự lớn nhất trên trái đất – và từ chối rời bỏ, nhượng bộ, hoặc đánh đổi tự do của người dân mình để đổi lấy một nền hòa bình giả tạo.

Zelenskyy không trở thành biểu tượng một cách ngẫu nhiên. Ông đã trở thành biểu tượng bằng sự lựa chọn của mình và của nhân dân minh.

mardi 7 octobre 2025

Tuấn Khanh – Phạm Duy giữa chúng ta


(Nhớ ngày sinh của Phạm Duy (05/10/1921)

Phạm Duy vẫn ở đâu đó trong cuộc đời này, không chỉ 100 năm này, mà có lẽ còn nhiều trăm năm nữa trong những trái tim thuần khiết yêu nước Việt, đi cùng những giai điệu gần gũi và khoan nhặt của ông.

Nghe nhạc Phạm Duy, đôi lúc tôi nhận ra như nhu cầu của một người Việt. Nó thôi thúc và cồn cào. Thậm chí khi im lặng nghe mà cứ tưởng như mình đang cất tiếng, bởi lời ca đã âm vọng không biết bao điều. Và tôi cũng đã chứng kiến điều như vậy.

Có lần linh mục Đặng San ở Sài Gòn trở bệnh nặng. Ông nằm lặng lẽ trong phòng mình nhiều giờ rồi lặng lẽ nhắn cho một cô bạn của tôi “Có thể đến hát cho Cha nghe một bài Phạm Duy không?”. Bác sĩ không cho ông hút thuốc nữa, cũng không cho xem điện thoại nữa. Sự tĩnh lặng và chăm sóc chu đáo thể xác, vẫn không đủ cho phần hồn. Ông nằm nhìn lên trần nhà. Im lặng. Thở mệt nhọc.

lundi 6 octobre 2025

Liễu Hằng – Phim « tỏa sáng » đã tắt ngóm !

 

Chưa bao giờ sự đồng thuận giữa chính quyền và cư dân mạng lại ăn ý đến thế !

« Hãy để tôi tỏa sáng » là bộ phim Trung Quốc hot nhất hiện nay. Phim ngôn tình, mô típ tổng tài, kiều nữ, quyến rũ người xem.

Ngay tập đầu, « Hãy để tôi tỏa sáng » đã tràn ngập mạng xã hội với hàng ngàn bình luận đầy hứng khởi. Nhưng đến tập 16, đột nhiên cái đường lưỡi bò xuất hiện ! Dù không kèm thông điệp chính trị, nhưng nó gây bão phẫn nộ.

samedi 6 septembre 2025

Dương Quốc Chính – Yêu nước bằng cách nào hiệu quả nhất ?

 

Trend đại lễ là dân mạng và dân đời cứ cuồng lên yêu lước. Nhiều cách bộc lộ lắm.

Phổ biến và rẻ tiền nhất là...mõm, tức là hô khẩu hiệu, gắn cờ, chụp ảnh đứng trước lăng bác, cờ đảng, quốc kỳ, lên tút tâm tư kể lể đại ý là Tổ quốc ở trong tim, đời đời nhớ ơn, sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta... Nói chung đều là mõm, mất độ 3 giây tới 15 phút là yêu xong nước.

Còn vụ xem diễu binh thì mang tính thời vụ thôi, vì chắc chục năm mới có. Nhưng mình nghĩ là thiên về tò mò và ham vui hơn, còn yêu lước là cộng thêm bằng các hành vi nêu trên. Đi xem diễu binh mà đái bậy, dẫm nát cây cối, xả rác bừa bãi, thì rõ ràng là làm thiệt hại ngân sách để dọn dẹp, đám đó không thể coi là yêu nước, dù chúng có thể vẫn mõm nhiệt tình.

vendredi 5 septembre 2025

Dương Quốc Chính - Chia rẽ

 

Điều đáng buồn nhất sau lễ đó là sự chia rẽ lại càng tăng thêm, và rõ ràng là có bàn tay lông lá của người mà ai cũng biết là ai.

Thắng lớn là Đen Vâu và Mỹ Tâm, thua là Trấn Thành và Hà Hồ, Bằng Kiều. Ở chiều ngược lại là Quang Lê.

Đấy là những người nổi tiếng. Mình không cho rằng họ là KOL, vì họ không nổi tiếng hay có ảnh hưởng nhờ tư tưởng hay chữ nghĩa mà nhờ giọng hát thôi. Gọi là viết tút đông like thì đúng hơn, dù có khi tút nhảm, có mỗi cái ảnh.

mercredi 3 septembre 2025

Phạm Thành Nhân - "Tổ quốc 80 tuổi"?

 

Tui bị bịnh... bò điên, nên mỗi khi thấy cờ xí rợp trời, đỏ lè đỏ lét là tui... làm mệt. Là vì ngoài bịnh bò điên thì tui còn mắc thêm chứng ngán mấy thứ kiểu to nhất, bự nhất, phô phang hình thức, tốn kém tiền của, nhất là khi mắt tui thấy rõ cuộc sống xung quanh đang khó khăn thế nào.

Bởi vậy, mỗi dịp lễ hội, tui vẫn ở nhà hoặc dắt gia đình tránh đến nơi nào đó yên tĩnh, để vui với nhau thôi; chứ ở nhà, nghe hàng xóm hát karaoke, tui chịu hông có nổi.

Ngày 2/9, trong không khí tưng bừng của team rụng trứng, kiểu "xịt nước em đi anh ơi", gã dắt con gái ra một góc nhỏ, cho bồ câu ăn, rồi lên xe về rừng. Ấy thế mà xuống bến xe, vô quán kêu ly cà phê, vẫn không thoát mấy cái miếng đỏ đỏ như trong hình. Dù sao, như vầy vẫn dễ chịu hơn cái miếng đỏ đỏ quăng trong tô "phở yêu nước".

Tiểu Vũ - Khi ta lớn lên đất nước đã có rồi

 

“Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi…” – câu thơ của Nguyễn Khoa Điềm gợi nhắc rằng Tổ quốc không chỉ bắt đầu từ một mốc thời gian cụ thể. 

Đất Nước đã trải dài suốt bốn ngàn năm văn hiến, hiện hữu trong câu chuyện cổ tích mẹ thường kể, trong miếng trầu bà ăn, trong hạt gạo một nắng hai sương, trong mái tóc mẹ bới sau đầu.

Những ngày qua, trên mạng xã hội xuất hiện trào lưu các bạn trẻ chụp ảnh với tấm bảng ghi dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật Tổ quốc 80 tuổi” rồi đăng tải kèm lời chúc. Hình ảnh hồn nhiên ấy phản ánh tình cảm chân thành của lớp trẻ, nhưng đồng thời cũng nhắc nhở chúng ta về nhu cầu định hướng để hiểu đúng ý nghĩa lịch sử của ngày Quốc khánh.

Mai Quốc Ấn - Yêu nước không phải như vậy !

 

Gần như ai cũng được học về những người “không ai nhớ mặt đặt tên/nhưng họ đã làm nên đất nước”.

Yêu nước có khi cần sự thầm lặng hơn là tính phô trương. Có những bước chân hàng ngày vẫn đi 20-25 km tuần tra đường biên với súng trên vai và nắm cơm muối mè. Những bước chân ấy rõ ràng cần hơn nhiều cho quốc gia này so với những bước chân giành giật nhau xem tổng duyệt để giẫm nát cỏ hoa bên bờ hồ Hoàn Kiếm.

Có rất nhiều ví dụ như vậy!

mercredi 27 août 2025

Hoàng Quốc Dũng – Duyệt binh ngày xưa và ngày nay, một tấm gương phản chiếu cả dân tộc

 

Tôi sinh ra ở Hà Nội, trên một con phố lớn – cái thời mà tiếng còi ô tô vẫn còn xa xỉ và vỉa hè chưa bị chiếm làm nơi kinh doanh. Tuổi thơ của tôi gắn với những lần xem duyệt binh, không phải trong cảnh chen chúc, không phải qua màn hình phóng to, mà ngay dưới khung cửa sổ nhà mình.

Chỉ cần đứng dựa vào song cửa, tôi thấy những hàng quân bước đều, tiếng giày đinh đập nhịp xuống mặt đường, kèn trống rộn ràng. Người dân hồi đó đến xem duyệt binh cũng có, nhưng họ từ tốn, lịch sự. Những người từ quê lên thì đi từ đêm hôm trước, ngủ ghếch trên vỉa hè như một sự chờ đợi hiền lành, không rác, không cãi cọ, không cảnh tranh giành. Đất nước nghèo, dân ít, nhưng lạ thay, người ta vẫn giữ được chút phẩm giá và sự tôn trọng lẫn nhau.

Còn hôm nay ư ? Một cảnh tượng khác hẳn – vừa thô vừa lố, vừa buồn cười vừa đáng sợ. Cứ mỗi mùa “duyệt binh”, người ta không chỉ xem, mà sẵn sàng đánh nhau để được xem. Đám đông như phát cuồng, trải chiếu chờ vài ngày, xếp hàng đi ỉa dài như rắn bò, thuê dịch vụ dắt đi đái, dắt đi… “giải quyết nhu cầu”. Đường phố biến thành chợ người, với đủ thứ dịch vụ ăn theo – bán chỗ đứng, bán ghế nhựa...

vendredi 1 août 2025

Thọ Nguyễn - Lão Tạ "Quốc Dân Đảng"

 

Nhà tôi ở Cologne (Köln) cách Troisdorf 30 phút xe hơi. Đô thị nhỏ 75.000 dân này lại có những lò chế tạo vũ khí, cơ khí truyền thống như Dynamit Nobel, Degusa, Mannsteadt… nên rất trù phú.

 Mỗi lần có bạn bè ở Việt Nam sang, tôi hay dẫn đến đó thăm khu lưu niệm ông Rupert Neudeck, người sáng lập tổ chức Cap-Anamur, người đã cứu vớt hơn 11.000 người Việt tỵ nạn trên Biển Đông rồi đưa về Đức. Một chiếc thuyền gỗ của "Boat people" được tàu Cap Anamur vớt lên cũng được trưng bày ở đó. Ông bà Neudeck còn giúp một số thuyền nhân về định cư ở Troisdorf.

Trong số những người may mắn đó có lão Tạ, gốc Bạc Liêu nên gọi là Tạ Bạc Liêu. Trước 1975 công tử Bạc Liêu đi lính trong không lực Việt Nam Cộng Hòa. Lương bổng khá, cuộc sống ổn định. Đùng một cái, 30 tháng Tư, mọi thứ mất hết. Rồi cuộc đời bầm dập của "lính ngụy". Vượt biên gặp tàu Cap Anamur nên thoát chết.

lundi 5 mai 2025

Lưu Trọng Văn – Đạo nhà…


“Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm

Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà”

Gã thắp nén nhang trên mộ cụ Đồ Chiểu. Trưa Ba Tri oi và gắt nắng. Một tâm hồn lớn Nam bộ - Một nhân cách lớn Nam bộ. Vì thương Dân mà bốc thuốc cứu Dân. Vì thương trẻ mà trao chữ với hồn chữ cho trẻ. Vì thương Nước mà làm thơ khích lệ nghĩa sĩ, mà đau xót tận tim gan những nghĩa sĩ hy sinh.

lundi 28 avril 2025

Dương Quốc Chính - NVL


Hôm qua mình thấy tổng bí thư có bài phát biểu trên báo, hùng hồn và cởi mở trong việc hòa giải và hướng tới tương lai.

Mình thì ủng hộ nhiệt liệt ý tưởng đó của tổng bí thư, chỉ e là anh em lính lác của tổng bí thư lại không ủng hộ mình. Đau lòng chỗ đó !

Thế nên tổng bí thư tiền nhiệm Nguyễn Văn Linh mới phải có nick name Nói và Làm và loạt bài báo Những việc cần làm ngay. Sức ỳ quán tính của việc tuyên truyền nó nặng như đoàn tàu, không dễ mà cản được, trừ người cầm lái (tàu) vĩ đại. Nên việc đổi mới tư duy như trong bài nói chuyện cần phải được luật hóa một cách chính thức, để điều chỉnh những kẻ cố tình kìm hãm sự thay đổi. Bằng không, nó chỉ là dân túy.

lundi 14 avril 2025

Đặng Bích Phượng – Lòng yêu nước bị bóp chết


Đọc được đoạn này trên Facebook của anh Đào Tiến Thi, tuy có vẻ hài hước, nhưng lại thấy buồn. Hôm nay Tập Cận Bình sang Việt Nam. Nhiều người được an ninh hỏi han. Anh Đào Tiến Thi băn khoăn :

Nói câu gì trước khi được "đón" đi nhỉ ? Lại nhớ có lần Nguyễn Xuân Diện bảo nếu em bị bắt thì em sẽ nói "Tôi yêu nước thế mà bây giờ mới bị bắt à ? Nếu em bị bắt mà chưa kịp nói câu đó thì anh nói giúp em nhé". Mình thì nói gì ? Chả nói gì cả. Mình từ bỏ lòng yêu nước kể cũng hơi lâu rồi.

Nhà em nghĩ, không phải là từ bỏ, mà là bị bóp chết.

mercredi 5 mars 2025

Bùi Chí Vinh – Quân bài tẩy


Trump nói Zelensky không có quân bài nào trong tay để đàm phán cả. Nếu năm 1994 Ukraine không bị đám Mỹ, Nga, Anh, NATO liên kết "dụ khị" phá hủy 1.800 hỏa tiễn lục địa và kho vũ khí hạt nhân lớn thứ ba thế giới thì xin lỗi, không riêng gì Nga mà cả Mỹ, Tàu cũng đố dám rớ đến, nói chi là xâm lược.

Nói có sách mách có chứng. Cứ nhìn nhiệm kỳ đầu của Trump, chỉ cần Kim Jong Un tức Ủn Béo xịt hỏa tiễn và nổ tá lả đã có "bom nguyên tử" là Trump lập tức hạ mình xuống nước dịu giọng làm quen ngay.

Chẳng những làm quen mà còn ve vãn hội đàm ở Hà Nội, nhưng cuối cùng cả Mỹ, Tàu, Nga chẳng ai cản được Bắc Hàn nghèo đói cứ lâu lâu bắn một hỏa tiễn ra biển hù dọa quốc tế lên ruột.

samedi 21 septembre 2024

Mai Quốc Ấn - Yêu nước

Đó là một điều tất yếu. Nhưng yêu nước có thể không giống nhau…Không giống nhau về cách yêu nước thì cũng đừng chụp mũ cho nhau những điều không đúng!

Tôi từng nghe chuyện đời một ông già hơn 70 tuổi ngồi ăn hủ tíu lề đường Sài Gòn. Ổng kể lúc quay về cố quốc sau hơn 30 năm ở xứ người, việc đầu tiên là quay lại cái xóm nghèo bên bờ rạch đối diện khu du lịch Văn Thánh. Cái nhà hồi xưa ông bà nội và ba má của ông ấy từng ở giờ quy hoạch thành chung cư Mỹ Đức.

Lúc ổng ra bờ rạch, thấy cây dừa lão vẫn còn nguyên thời ổng còn ở Sài Gòn, mà mừng húm, cứ đứng lẩm bẩm mấy kỷ niệm cũ. Nhà gần đó nói vọng ra: “Có cha nội bị điên cứ đứng nói chuyện một mình kìa má!”

Lưu Trọng Văn - Phải yêu nước mình lắm…

Lần đầu gã đến nhà cụ để hỏi cụ về các bản đồ chứng minh chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam.

Cụ lấy từng tấm bản đồ cổ cũng như hiện đại của Trung Quốc đều không có Hoàng Sa, Trường Sa trong khi các bản đồ thời nhà Nguyễn và sau này của Việt Nam đều ghi Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam.

Cụ nói điều này làm gã giật mình: Tôi biết trước sau gì Trung Quốc cũng dòm ngó Hoàng Sa, Trường Sa để chiếm Biển Đông, nên từ lâu tôi đã tìm kiếm và lưu giữ những tấm bản đồ này.

lundi 26 août 2024

Nguyễn Tiến Tường - Yêu nước một cách hủ bại


Yêu đất nước thì phải biết phân biệt các khái niệm căn bản: Tổ quốc, đất nước, chính thể.

Tổ quốc là tên gọi xưng cùng bè bạn năm châu, rừng biển cương thổ, lãnh hải.

Tổ quốc dung chứa đất nước, đất nước bắt đầu từ lời ru mẹ. Bởi vậy tổ quốc gọi thì ta lên đường, không còn tổ quốc thì như không còn mẹ.