Hôm
kia người viết có tham gia buổi thảo luận trên diễn đàn của Nhóm Trao Đổi về
tình hình Iran và tương lai của quốc gia này. Buổi thảo luận rất sôi nổi, tích
cực. Sáng nay viết thêm vài điểm cùng chủ đề này.
Xung
đột Mỹ Iran không phải mới, mà bắt đầu từ năm 1979 khi Cộng Hòa Hồi Giáo Iran
(The Islamic Republic of Iran ) vừa được thiết lập và 52 nhân viên tòa đại sứ
Mỹ bị bắt giữ làm con tin.
Viết
lại theo tác phẩm The Iran Hostage Crisis
của R. Conrad Stein. Sáng ngày 4 tháng 11, 1979, một đám đông khoảng 500 người
Iran bao vây tòa đại sứ Mỹ tại Iran. Các nhân viên tòa đại sứ bị đánh và bị sỉ
nhục trước họng súng của đám đông. Một số bị nhốt trong những chiếc tủ nhỏ và
phải sống trong đó nhiều ngày. Phần còn lại bị trói và giam dưới hầm.
Berlin
vừa hoàn hồn đi qua cái lạnh thê thiết khắc nghiệt của mùa Đông 2026, hôm qua
bỗng ấm lên chút ít như muốn sưởi ấm cho những linh hồn đã khuất. Tôi dắt Nemo
đi chợ xem dân tình tránh rét thế nào.
Qua
cửa hàng quen định tạt vào mua cái đuôi bò về ninh phở, thì chụp được tấm ảnh
này. Ở đó, người ta bày nến và hoa. Một góc tưởng niệm nhỏ dành cho 36 ngàn
người dân Iran vô tội bị giết hại trong cuộc biểu tình rung chuyển cả thế giới
chỉ từ hai tháng qua.
Iran
lúc này giống như một con thuyền bị bão tố bủa vây từ mọi phía - “tứ bề thọ
địch". Bên trong, tiếng lòng của người dân bị dập tắt bởi giết chóc trong
khi Internet bị cắt. Bên ngoài, các lệnh trừng phạt kinh tế từ chính quyền
Trump như những sợi dây thừng siết chặt hơi thở của từng gia đình. Đồng Rial
sụp đổ, lạm phát phi mã khiến ăn thôi cũng là một nghi lễ.
Groenland : Châu Âu buộc phải tỉnh giấc trước tham vọng của Trump
Libération chạy tít trang nhất « Groenland : Châu Âu trước sự trấn lột của Trump », Le Figaro nhấn mạnh « Châu Âu cao giọng trước Trump », Les Echos cảnh báo « Groenland : Bóng ma một cuộc chiến tranh thương mại ». Libération
nhận định trong bài xã luận, ai có thể ngờ rằng một liên minh từ 77 năm
qua có thể bị tan vỡ vì một mảnh đất băng giá ở một nơi hẻo lánh trên
thế giới ? Sau sự khiêu khích mới của Donald Trump cuối tuần qua, châu
Âu không còn có thể ngồi yên với hy vọng tránh bị trừng phạt thêm, hay
cứu vãn NATO bằng mọi giá.
Đông đảo người Đan Mạch và Groenland
đã xuống đường hôm thứ Bảy để nói không với chủ nghĩa đế quốc của Mỹ với
hình thức tệ hại nhất là chiếm đoạt lãnh thổ dưới vỏ bọc thỏa thuận
thương mại. Và vì tổng thống Mỹ chỉ hiểu được qua lăng kính thương mại,
nên châu Âu cũng phải lý giải tương tự. Liên Hiệp Châu Âu là đối tác
thương mại lớn nhất của Hoa Kỳ, chỉ riêng điều này đã tạo thành tương
quan lực lượng. Nịnh nọt Trump không có được tác động lâu dài, nên cần
kiên quyết ủng hộ Đan Mạch.
Biểu
tình, cắt mọi liên lạc, thảm sát... Dù Internet bị phong tỏa, một nhà
báo Iran đã thành công trong việc chuyển ra bên ngoài câu chuyện về năm
ngày trong bóng tối và máu lửa. Libération đăng tải bài viết không ký tên tác giả, thuật lại120
tiếng đồng hồ hoàn toàn bị tách rời với thế giới bên ngoài. Khi chặn
Internet trên toàn quốc, chế độ Hồi giáo Iran toan che giấu vụ đàn áp và
tàn sát dã man nhất từ 50 năm qua.
Tác giả cho biết mỗi đêm,
những con đường trên các thành phố Iran biến thành bãi chiến trường.
Khắp nơi mỗi khi đoàn biểu tình được hình thành, lực lượng an ninh bắn
đạn thật vào đám đông. Đến khuya, khi mọi thứ đã lắng xuống người biểu
tình đã giải tán, dấu vết của bạo lực kinh hoàng vẫn còn đó : những vết
đạn trên tường và cửa kiếng các tiệm buôn, mặt đường nhựa bị xé toạc, đá
sỏi vương vãi trên đường phố. Thùng rác bị lật úp bốc cháy, khói dày
đặc bốc lên không trung, nơi mùi thuốc súng vẫn còn vương. Những vệt máu
từ từ khô lại trong giá lạnh. Theo những thông tin lẻ tẻ từ bệnh viện,
nghĩa trang và nhà xác, hàng ngàn người đã bị giết chết trong khoảng 100
giờ đồng hồ.
« Đêm đen toàn trị » : Iran phong tỏa thông tin, đàn áp khốc liệt
Le Monde ngày 13/01/2026nhấn mạnh « Iran : Chế độ trả đũa bằng biển máu », Libération chạy tít trang nhất « Điều tra về vụ thảm sát diễn ra sau cánh cửa đóng kín ». Le Figaro đặt câu hỏi « Liệu người dân Iran có thể lật đổ chế độ của các giáo sĩ ? ».Libération báo động « Iran rơi vào đêm đen toàn trị ».
Tổng thống Donald Trump phải đối mặt với bài toán tế nhị, giữa tấn công
hay đàm phán. Chỉ mười ngày sau chiến dịch vang dội bắt giữ Nicolás
Maduro ngay tại thủ đô Caracas, ông Trump bỗng vướng vào một mặt trận
mới.
Một
nhà quan sát bên ngoài có thể cho rằng kỳ đại hội diễn ra năm năm một
lần của đảng cộng sản Việt Nam chỉ là hình thức. Trung Quốc, láng giềng
cộng sản phương bắc cũng tổ chức các đại hội hoành tráng và chuẩn bị chu
đáo để tránh nguy cơ rối loạn dù nhỏ nhất. Tuy vậy theo The Economist,
ở Việt Nam đời sống chính trị của đảng nhộn nhịp hơn. Không khí căng
thẳng có thể thấy rõ ở Hà Nội, gần thời điểm khai mạc đại hội ngày
19/01.
Các mạng xã hội - mà Nhà nước chỉ kiểm soát được một phần -
lan truyền tin đồn về đấu đá giữa các phe trung thành với quân đội và
phe công an. Vấn đề là những quan chức nào sẽ được đưa lên các chức vụ
cao nhất ? Tổng bí thư Tô Lâm khẳng định là những người lãnh đạo Việt
Nam trong 5 năm tới đã được chọn lựa. Nhưng các nhà phân tích am hiểu
cho rằng nhiều điểm hãy còn bỏ ngỏ. Những bất đồng nằm ở chiến dịch cải
cách đầy tham vọng do ông Lâm đưa ra hồi tháng 8/2024 sau khi người tiền
nhiệm qua đời.
Ngay
lúc này, từ California xa xôi, tâm trí tôi hướng về những người bạn Do Thái tại
Sydney.
Vụ
tấn công khủng bố tại bãi biển Bondi hôm 14/12/2025 [1], đúng vào đêm đầu tiên
của lễ hội Hanukkah – Chanukah by the Sea – đã cướp đi sanh mạng của ít nhất 16
người vô tội, biến ngày lễ Ánh Sáng thành ngày tang tóc.
Chánh
phủ Úc tuyên bố rằng đây là một vụ khủng bố.
Đây
không chỉ là một vụ khủng bố, mà là cuộc tàn sát có chủ đích nhắm vào cộng đồng
người Do Thái. Hai thủ phạm là cha con Naveed Akram (24 tuổi) và Sajid Akram
(50 tuổi), gốc Pakistan, sống tại Bonnyrigg (Sydney) [2]. Naveed Akram từng
theo học ở trường dành cho người Hồi Giáo Al Murad ở miền Tây Sydney và đại học
Central Queensland tại Sydney.
Xem
ti vi lúc 8 giờ tối. Nói có xả súng ở bãi biển Bondi, Sydney. Ba người chết và
hơn hai chục người bị thương. Lúc 9 giờ đài đưa tin tổng cộng 10 người chết.
Đến 10 giờ tin thêm 12 người chết. Các người bị thương được trực thăng đưa đến
các bệnh viện khắp thành phố. Mong rằng số người chết sẽ dừng lại.
Đến
tối khuya thì biết khá đầy đủ diễn tiến sự việc qua các clips của người dân
tình cờ quay được. Thấy có hai sát thủ. Ở xa mà nhìn vẫn biết là dân “vùng
vịnh” vì làn da, con mắt và hàm râu. Dù mấy tên này đã cạo sạch.
Có
một cây cầu nhỏ, trên đó có một tay súng với hai khẩu súng. Một khẩu hắn dùng
bắn lia lịa vào người ta. Một khẩu bỏ dưới chân… trừ hao. Thấy cách bắn từng
viên rồi nạp đạn, tui nghi là súng shotgun. Súng này bắn một phát nó túa ra đạn
chùm. Sát thương rất rộng.
Có
lẽ tôi hơi diều hâu, chớ tôi chỉ muốn Israel lôi hết mấy thằng khủng bố Hamas
ra mà tính sổ thôi. Lịch sử đã chứng minh quá nhiều trường hợp chơi quân tử với
khủng bố chính là tự sát, và ký hiệp ước với khủng bố chưa bao giờ là lựa chọn
tốt.
Tôi
có tìm hiểu thử, Gaza nhỏ tin hin, chiều dài có 40 km và rộng trung bình 9 km, diện tích 360 km² ,tương
đương như một cái xã mới thiết lập ở tỉnh lẻ của Việt Nam. Tham khảo : xã An
Phú ở An Giang, diện tích ước tính 380 km².
Diện
tích Gaza rất nhỏ và mật độ dân số rất cao, với khoảng 2 triệu dân. Với sức
mạnh quân sự của Israel thì hoàn toàn có thể lấy thịt đè người và san bằng Gaza
trong một đợt xuất kích. Lý do chính để Israel không thể tấn công toàn diện là
họ bị nhiều nước phương Tây kiềm tỏa.
Kể
từ năm 2020, Trung Quốc mạnh tay đàn áp dân Hong Kong nếu tụ tập tưởng
niệm Thiên An Môn sau khi dẹp yên phong trào Dù Vàng. Năm nay dân Hong
kong không thể tổ chức vì các nhân vật nghi ngờ bị ăn bánh canh.
Các
phái đoàn ngoại giao Anh, Châu Âu, Hoa Kỳ và Úc tại Hồng Kông và Trung Quốc đã
kỷ niệm ngày này bằng nhiều hoạt động khác nhau, bao gồm đặt nến trên cửa sổ,
chiếu đèn và đăng bài trên mạng xã hội.
"Chúng
tôi cùng cộng đồng trên khắp thế giới tưởng nhớ những sinh mạng đã mất tại
Quảng trường Thiên An Môn vào ngày 4 tháng 6 năm 1989", Tổng lãnh sự Úc
tại Hồng Kông và Ma Cao, Gareth Williams, cho biết trong một bài đăng trên X.
Ngày
4 tháng 6 năm nay, 2025, thế giới đánh dấu 36 năm diễn ra cuộc thảm sát kinh
hoàng tại Quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh, lấy đi mạng sống của hàng trăm
người và khiến hàng nghìn người bị thương.
Đây
là một biến cố lịch sử gây chấn động toàn cầu, mà nhà cầm quyền Trung Quốc cho
đến nay vẫn tiếp tục tìm mọi cách phủ nhận, xóa bỏ, bịt miệng để ém nhẹm sự
thật.
Đó
là ba mươi sáu năm của sự im lặng cưỡng bức, của ký ức bị săn lùng, của tưởng
niệm bị cấm đoán. Nhưng sự thật của đêm đẫm máu ấy, khi quân đội “nhân dân”
Trung Quốc nhấn chìm một phong trào dân chủ khổng lồ trong bể máu, vẫn còn đó,
sống động và đau đớn.
Là
37 năm xảy ra sự kiện Gạc Ma. Cảm thấy thật may mắn và có duyên vì đã một lần
được nhìn thấy Gạc Ma ở khoảng cách gần nhất có thể, dù không thể chạm vào.
Đã
được chứng kiến những phút giây thiêng liêng giữa biển khơi và tự tay thả những
cánh hoa xuống vùng nước Gạc Ma, tri ân những người lính mãi mãi nằm lại dưới
biển sâu.
Và đã được chụp ảnh, được nghe từ chính những chứng nhân lịch sử.
Những
năm trước chúng tôi phải đi dạt vòm. Phải lén lút thắp nhang tưởng niệm các
chiến sĩ hy sinh giữ đảo Hoàng Sa, 19.1.1974, Trường Sa 14.3.1988, đồng bào và
chiến sĩ hy sinh ở sáu tỉnh biên giới phía Bắc 17.2.1979.
Nhiều
buổi tưởng niệm bị ngăn chặn, bị an ninh và đám dư luận viên quyết liệt phá
rối. Những ngày ấy mấy trăm cơ quan truyền thông nhà nước hoàn toàn im lặng như
có sự chỉ đạo không được nhắc gì đến các sự kiện này.
Thì
nay, mọi người có thể tự do tưởng niệm, báo chí cũng trân trọng nhắc đến các sự
kiện này.
Tối nay Chúa Nhật đi chợ siêu thị Walmart
mua thức ăn cho cả tuần. Siêu thị sắp đóng cửa nên các gian hàng rau cỏ trái
cây vơi đi nhiều. Đi ngang quầy bán bông hoa thấy tiêu điều xác xơ.
Bỗng thấy thương thương những bông hoa
héo úa bầm dập, vì có lẽ nhiều người đi qua cầm lên coi rờ mó rồi bỏ xuống. Có
lẽ tiệm sẽ giụt hết bông hoa héo vào thùng rác khuya nay.
Ngừng lại lựa một khóm bông gì nhỏ xíu hỏng
biết tên. Sẽ mua đem về nhà để cứu khóm bông này.
Tên
cai ngục khét tiếng người Nga Sergey Yevsyukov, người điều hành "nhà tù
tra tấn" vừa bị giết bởi một quả bom cài trong xe ở Donesk bị chiếm đóng.
Sergey
Yevsyukov, 49 tuổi, cho đến gần đây vẫn là người đứng đầu nhà tù khét tiếng
Olenivka ở Ukraine do Nga chiếm đóng.
Nhà
tù này là nơi xảy ra vụ thảm sát do Nga gây ra vào năm 2022, khi hàng chục tù
binh chiến tranh Ukraine thiệt mạng và bị thương trong một cuộc tấn công bằng
tên lửa.
Theo nhà văn Phạm Phú Thép, chủ tịch hội
Văn học Nghệ thuật Ba Đồn và tường thuật của nhà báo Thanh Hiếu trên VOV:
“Tối qua 13/3, bên bờ sông Gianh, thị xã
Ba Đồn, tỉnh Quảng Bình, Ban Liên lạc cựu binh Gạc Ma tổ chức lễ thả hoa đăng
tưởng niệm 64 liệt sĩ Hải quân Nhân dân Việt Nam hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ
chủ quyền của đất nước tại các đảo đá Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao ngày
14/3/1988.”
Gã được biết đây là hoạt động hàng năm của
các cựu binh Gạc Ma từ các tỉnh Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình, Quảng Trị. Họ cùng
thân nhân các liệt sĩ hy sinh ở Gạc Ma quê Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình, Quảng
Trị tưởng nhớ đồng đội và người thân của mình bị bọn cộng sản Trung Quốc thảm
sát dã man khi bảo vệ đảo của tổ quốc.
Trừ vài tờ báo kiên định lập trường như
báo quân đội, báo nhân dân quyết không hó hé gì về ngày 14.3.1988 - trận chiến
Gạc Ma, khá nhiều tờ quốc doanh đã nhắc tới sự kiện này.
Tờ nào cũng gào lên "vòng tròn bất tử",
"nỗi đau bất tử"... thể hiện yêu thương tột cùng, căm giận tột cùng.
Nhưng đọc từ đầu tới cuối vẫn không biết những người lính hải quân đáng kính trọng
ấy hy sinh bởi kẻ nào. Chả nhẽ các anh chết do bão.
Ngay cả tờ Tuổi Trẻ, tờ báo được coi là
thẳng thắn, có bài rất hoành tráng, nhưng giấu biệt kẻ đã giết các anh, nhưng
người lính anh dũng của chúng ta. Tờ Tin tức của Thông tấn xã Việt Nam cũng rất
dài, dài ơi là dài, cũng không một chữ.