Báo chí cuối cùng thành Bí cháo
Bảy trăm tờ giống hệt một tờ
Chính phủ bèn ngưng trò Chú phỉnh
Chừa Sài Gòn Giải Phóng như mơ
Báo chí cuối cùng thành Bí cháo
Bảy trăm tờ giống hệt một tờ
Chính phủ bèn ngưng trò Chú phỉnh
Chừa Sài Gòn Giải Phóng như mơ
Được biết thi sĩ Phạm Thiên Thư đã qua đời vào lúc 16 giờ 15 phút ngày 07-05-2026 tại nhà riêng trên đường Hồng Lĩnh, Phường Hòa Hưng, Quận 10 cũ, hưởng thọ 87 tuổi. Linh cữu ông sẽ quàng tại chùa Vĩnh Nghiêm, Sài Gòn.
Chỉ cần vài thông tin vỏn vẹn ấy là bao kỷ niệm ngày cũ hiện về. Ngày đầu tiên tôi gặp ông dữ dội như một cuộc tao ngộ chiến giữa cơn mưa sùi sụt.
Năm 1980 tôi được nghỉ phép, mặc đồ bộ đội rách xác xơ đi lang thang cùng võ sư Hoàng Linh qua đường Lý Chính Thắng (tức Yên Đỗ cũ). Hoàng Linh là bạn giang hồ của tôi, anh là con trai nhà văn Hoàng Ly và là em vợ Phạm Thiên Thư lúc đó. Cũng cần mở ngoặc dơn chỗ này để nói về nhà văn chuyên viết truyện đường rừng Hoàng Ly với những tác phẩm khét tiếng đăng nhiều kỳ trên các nhật báo Sài Gòn trước 1975 như Lửa Hận Rừng Thiêng, Giặc Cái, Một Thời Ngang Dọc…
Giới thiệu của Phan Thúy Hà : Duy Lam là một trung tá Việt Nam Cộng Hòa, là con cháu của nhà văn Thạch Lam.
(Tặng Nguyễn Khoa Dánh, người bạn chết tại trại Đầm Đùn năm 1981 với lòng tiếc thương vô hạn)
Chiếc kẹo nhỏ trong bàn tay người chết
Nắm không buông như níu kéo cuộc đời
Chiếc kẹo nhỏ trong bàn tay người chết
Người bạn tôi vừa rời bỏ cuộc đời
Có những điều muốn nhớ mãi, muốn nhắc đi nhắc lại.
Dù là một học sinh chuyên văn nhưng là sản phẩm của mái trường xã hội chủ nghĩa, nên tôi và bạn bè cùng lớp không được tiếp xúc với văn chương thời Việt Nam Cộng Hòa, hay còn gọi là văn học đô thị miền Nam - văn học miền Nam.
Chỉ khi vào năm thứ nhất khoa Ngữ văn Trường đại học Tổng hợp Hà Nội vào năm 1982, tôi mới lần đầu tiên tiếp xúc với văn chương thời Việt Nam Cộng Hòa, thông qua ba người bạn sinh viên cùng lớp đã học chuyên văn ở Trường chuyên Bình Trị Thiên.
Có một thời, ở miền Bắc, người ta đọc, lưu truyền, thích thú về thơ Bút Tre. Đó là thứ văn vần nôm na, thật thà, đầy chất dân gian, gần gũi với giới bình dân. Nó không uốn éo kiểu cách, mà cứ nghĩ thế nào nói thế ấy, dưới dạng thơ (thực chất là văn vần).
Kiểu như “Trên trời muôn vạn vì sao/Anh Ga ga rỉn bay vào vũ tru”, “Hoan hô đại tướng Võ Nguyên/Giáp ta thắng trận Điện Biên lẫy lừng”, “Bác ốm Bác vào Việt Xô/Bác Hồ khỏi bệnh hoan hô Bác Hồ”, “Anh đi công tác Plây/Cu dài dằng dặc biết ngày nào ra”, “Con đò dịch đít sang ngang/Sau lưng có một cái làng thò ra”, “Hoan hô anh Nguyễn Chí Thanh/Anh về phân bắc phân xanh đầy chuồng”...
Đại loại vậy. Thật thà, không một chút uốn éo, dụng công, lại càng không chứa đựng âm mưu, vụ lợi gì trong lời lẽ, chữ nghĩa. Nó không phải thơ, mà là thơ. Nó cũng không phải thơ thẩn, mà là tiếng lòng chất phác, nhận thức minh bạch, tình cảm chân thành. Vậy nên thiên hạ ưa, nhiều người thích, rất thích, truyền tụng.
Hôm nay đã 19 tháng Giêng Bính Ngọ, qua rằm được 4 ngày rồi.
Theo phong tục mới, rằm tháng Giêng là ngày thơ. Ở một nước say thơ hơn say thuốc lào, người người làm thơ, nhà nhà làm thơ, hội nhất định thắng, dân nhất định mơ, thì chả có gì lạ.
Ngó những đêm thơ ở TPHCM, ở Hải Phòng, ở Quảng Ninh... trên tivi, phây búc, nghĩ thơ như thứ thuốc phiện làm con người quên đi bao vất vả nhọc nhằn. Nhiều người mà nhà cháu biết đã đọc thơ đầy khí thế, còn hơn đánh giặc, rất nể. Thằng con bảo, bố không biết làm thơ dĩ nhiên nể rồi, chứ con chả để ý. Cha bố thằng ranh, chỉ được cái láo.
1. Tôi không biết nhà thơ Nguyễn Hoàng Anh Thư – người có công đầu trong việc phát hiện vụ đạo thơ này – đã lần ra bài "Những ký ức khóc" từ "When Memories Cry!" như thế nào. Chắc hẳn đó không phải là việc dễ dàng.
Riêng tôi, phải hết sức khó khăn mới tìm ra được bài thơ "Gài bẫy" – văn bản mà bạn Lâu Văn Mua đã mượn trên mạng. Khó, vì "Gài bẫy" là cái tên do chính bạn Mua đặt ; bài thơ gốc trên mạng không hề có nhan đề ấy. Khó hơn nữa, vì tác giả bị đánh cắp thơ chưa nổi danh, thơ chưa in sách, chỉ tồn tại dưới dạng thơ online trên một diễn đàn. Nếu không đủ kiên nhẫn và may mắn, hầu như không thể lần ra được.
Tôi đã toát mồ hôi mới tìm ra được nó là bài thơ đánh số 156 trên diễn đàn: lovepoemsandquotes.
Đọc mười bài thơ của các nhà thơ quốc doanh hiện nay thì có đến chín bài bốc mùi « dịch từ thơ nước ngoài ». Chỉ toàn chữ - những chữ xuống dòng không khác một trang văn xuôi.
Nói như ông Trần Mạnh Hảo là « thơ hũ nút », không ai hiểu mấy ổng mấy bà viết cái quái gì nhưng nó vẫn tồn tại như một thứ thời trang của « làng chùa ».
Nó không thể thiếu trong ngôn ngữ « hiện đại, hậu hiện đại » đang bao trùm lên không gian sáng tác.
Thiên hạ đang xao nhãng chuyện đại hội mà tập trung vào vụ "bô vàng", trận bóng đá Việt Nam thua Trung Quốc (thua là phải, yếu hơn thì thua, không đáng bàn). Và vụ thi sĩ Lâu Văn Mua đạo thơ.
Nói luôn, tôi chưa đọc thơ anh này bao giờ (bởi xứ ta nhà thơ nhiều hơn lợn con, làm sao biết hết được) nên cũng không rành vụ đạo thơ (gọi là "đạo" cho đẹp mồm, chứ nếu có thật thì phải nói thẳng là ăn cắp). Cũng chả biết thơ anh ta có hay hay không.
Chưa đọc, không biết thì không dám chê, dù chỉ nửa chữ, chứ không như ai đó chưa đọc "Nỗi buồn chiến tranh" (chính ông ta tự thừa nhận) nhưng lên mạng xưng xưng xỉa xỉa thôi rồi.
Muốn có giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam hả? Dễ òm: Kiếm tác giả, bài thơ nào đó viết bằng tiếng Anh, xong xài Google dịch, để nguyên xi vậy cho nó có vẻ... hậu hiện đại, in và tham gia giải thưởng.
Ví dụ chú em Lâu Văn Mua này lấy bài thơ tiếng Anh của Jyoti Joseph:
WHEN MEMORIES CRY!
Lúc còn nhỏ, mỗi lúc trường tổ chức du ngoạn thì thế nào trong những ngày trước đó lòng tôi đều không tránh khỏi nôn nao, Ngày nào cũng xé lịch mong đến ngày đó cho nhanh lẹ. Đêm trước đó lòng rộn ràng không ngủ được.
Rốt cuộc ngày đó cũng tới. Khi ngày đó tới thì mới biết rất bình thường không có gì là lạ cả. Tôi ngộ ra một điều,đó là hạnh phúc không nằm trong ngày đến mà chính là ngày đợi.
Thành phố New Orleans nơi tôi ở là vùng bão tố. Sống trong bão tố quen rồi nên năm nào không có bão lại đâm ra ngạc nhiên là tại sao bão không đến. Từ sự ngạc nhiên biến thành sự đợi lúc nào cũng không hay. Đợi bão đến bởi vì suy ra bão chẳng có gì đáng sợ. Bão đến thì lái xe mà chạy, sẵn trớn có lý do đi xuyên bang chơi mà không phải đi làm. Nhà cửa có sập thì bão hiểm lo.
"Ta về" là bài thơ mình thích nhất của Tô Thùy Yên. Và có lẽ, theo cá nhân mình đây là bài thơ hay nhất, giàu chất nhân bản nhất viết về thân phận một con người thời hậu chiến.
Tô Thùy Yên viết bài thơ này vào tháng 7/1985, sau nhiều năm cay đắng và khổ ải.
Mấy năm trước, có một lần mình trích vài câu thơ của Tô Thùy Yên, một người bạn của mình ở ngoài Bắc nói thơ của ai mà hay quá. Bạn mình chưa từng được đọc thơ Tô Thùy Yên.
Như một nhân vật trong phim The Blues Brothers
Chàng trai đội chiếc mũ phớt và kính râm đi qua hành lang chủng viện
Chàng là một tu sĩ dòng Augustino thánh thiện
Thích hóa trang thành điệp viên sau những giờ học điên đầu
Không nói chuyện lằng nhằng tặng thưởng
Còn lòng thòng rối vướng loanh quanh
Ủa tôi xin phát biểu nhanh
Bảo Ninh xứng đáng vinh danh cuộc này.
Cú cúi đầu đang gây bàn cãi
Ủa tôi xin nói lại cho vuông
Xưa nay cúi- ngẩng lẽ thường
Tiểu nhân-Quân tử đôi đường lệch duyên.
Ông Đào Tấn Lộc năm xưa, với vị trí Bí thư tỉnh ủy kiêm Chủ tịch Hội đồng nhân dân tỉnh Phú Yên, bấm nút vận hành thủy điện Krông H’Năng vào tháng 9/2010.
Ông Đào Tấn Lộc năm nay, với vai trò nhà thơ đã có thơ đăng báo tháng 11/2025 để thương khóc cho đồng bào xứ “hoa vàng trên cỏ xanh”, khóc đồng bào vùng lũ hạ du thủy điện.
Ông Đào Tấn Lộc viết thật thâm thúy rằng “Giờ bão lũ xóa bao thành quả tư công”. Ý thơ ông Đào Tấn Lộc rất rõ ràng: Chết người, thiệt hại tài sản không phải do thủy điện, mà do bão lũ.
Ngày xưa, khi còn đương chức, ông có mặt ở hầu hết các buổi khánh thành, khai trương, hòa lưới và bấm nút vận hành nhà máy thủy điện.
Thế nhưng đến bây giờ, khi quê hương chìm trong mưa lũ, khi nước từ các hồ thủy điện xả về làm nhiều vùng bị nhấn chìm, ông lại làm những câu thơ da diết như thể mình là người đứng ngoài câu chuyện, chỉ chứng kiến nỗi đau mà không dính dáng gì đến nguyên nhân.
Vấn đề không nằm ở việc làm thơ. Vấn đề nằm ở chỗ công chúng ngày nay không còn quên nhanh như trước.
Nhà thơ Lê Thiếu Nhơn khen ông Đào Tấn Lộc, cựu bí thư tỉnh ủy Phú Yên, ông này vừa có bài thơ xúc động về Phú Yên tang thương trong bão lũ.
Trích Lê Thiếu Nhơn:
"Tiếng thở dài của cựu Bí thư Tỉnh ủy Phú Yên!
Ông Đào Tấn Lộc, năm nay 72 tuổi, từng giữ cương vị Bí thư Tỉnh ủy Phú Yên hai nhiệm kỳ, từ tháng 2/2006 đến tháng 10/2015. Ông Đào Tấn Lộc vốn là kỹ sư nông nghiệp, trước khi bước vào chính trường.
Nằm ở khu vực có địa hình nhiều đồi dốc và khoảng cách từ núi tiếp giáp đồng bằng rồi ra biển rất ngắn, nhưng thủy điện Sông Ba Hạ vẫn được xây dựng với công suất 220 MW (bằng 1/11 thủy điện Sơn La và bằng 1/9 thủy điện Hòa Bình).
Thật hoành tráng “Suối ngàn đã chảy thành sông/ đố ai tát cạn được dòng nước xuôi”.
Chắc chắn khảo sát, phê duyệt, cấp phép đều đúng quy trình, nên thủy điện Sông Ba Hạ làm ăn rất thịnh vượng. “Đã nghe gió ngày mai thổi lại/ đã nghe hồn thời đại bay cao”. Tính từ tháng 1/2025 đến tháng 9/2025, thủy điện Sông Ba Hạ đạt doanh thu 517 tỉ đồng, lãi ròng 271 tỉ đồng. Thủy điện Sông Ba Hạ đặt mục tiêu doanh thu năm 2025 là 821 tỉ đồng, lãi ròng ước chừng 384 tỉ đồng.
Xin thắp nén tâm nhang thành kính
Khấn hương hồn bách tính bơ vơ
Cầu mau qua cảnh vật vờ
Kịp sang bến giác vượt bờ sông mê
Nhanh chóng tụ hội về đất Phật
Siêu thoát miền cực lạc thảnh thơi
Phiêu diêu thanh thản cõi trời
Vĩnh hằng buông bỏ cõi người bi thương
Với những người đang ở chặng cuối con đường đời, thời gian như con ngựa bất kham, bốn vó tung trời bất phân mưa nắng.
Mới ngày nào đến thăm Nguyễn Thái Sơn mà gần hai năm đã lừng lững trôi đi. Hôm qua, giật mình được tin anh đang sống tại một viện dưỡng lão ở Gò Vấp. Nhờ có duyên hò hẹn cùng anh chị Trần Bắc Hải từ Úc mới về, cùng kéo nhau đến viện dưỡng lão để thăm người bạn thân thiết cũ.
Chân cẳng Sơn giờ không còn giúp anh tự mình đi đứng được, chiếc xe lăn trở thành người bạn chí cốt ở bên anh như hình với bóng. Nhưng chúng tôi vui mừng khi nhìn thấy thần sắc của bạn còn tươi tỉnh hơn xưa, và thật cảm động khi anh còn nhớ rõ bức ảnh hai mẹ con tôi ngồi cạnh nhau trong một bài thơ ngày nào.