Affichage des articles dont le libellé est Sách. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Sách. Afficher tous les articles

mardi 11 août 2026

Võ Khánh Tuyên - Nghịch lý


Trong tuần, có hai sự kiện liên quan trực tiếp và gián tiếp với sách, và câu chuyện văn hóa đọc.

Một là nhà sách có tuổi đời 44 năm đã chính thức đóng cửa. Cho dù viện dẫn bằng câu chữ vừa luyến tiếc vừa mang tính thời đại, nhưng huỵch toẹt ra là: Nhà sách đã gần như không còn khách để mua sách nữa.

Một là một thành viên của phong trào khá nổi đình nổi đám trong việc đem sách đến muôn nơi, cả trong và ngoài nước...va qua đời. Xem ra sứ mạng sách khá truân chuyên.

dimanche 9 août 2026

Lưu Trọng Văn - Cảnh báo rất cần thiết


Nguyễn Danh Lam - một nhà văn trẻ, đến Mỹ theo diện “chào đón tài năng.” Lam hiện sống và làm việc ở Houston nhưng luôn đau đáu thế sự quê nhà. Gã xin giới thiệu bài viết mới nhất của Lam có tựa đề “Quê hương tan rã”, mà theo gã bất cứ ai thật sự quan tâm tới các giá trị văn hóa - các giá trị nền tảng của Dân tộc, rất nên đọc, suy ngẫm.

“Sáng nay, đọc được tin nhà sách Phương Nam - Phú Thọ đóng cửa. Một nhà sách từng tồn tại 44 năm, một địa chỉ văn hóa tại khu vực Chợ Lớn gắn bó với không biết bao người. Đọc những bình luận bên dưới mà lòng nặng trĩu, không ít người có cảm giác mất đi một phần quá khứ giống tôi.

Đây là địa điểm gần nhà cũ, tôi vẫn thường đưa các con đến cuối tuần. Hơn thế, đây cũng là trụ sở của công ty văn hóa Phương Nam, nơi tôi đến ký hợp đồng in lần lượt 3 cuốn sách.

Trần Nhã Thụy - Khi những nhà sách biến mất vĩnh viễn


“Nhà sách Phương Nam Phú Thọ Chào tạm biệt – Cảm ơn các bạn đã đến suốt 44 năm”.

Đó là dòng thông báo của Nhà sách Phương Nam Phú Thọ - đại bản doanh của PNC, một nhà sách lớn, quen thuộc và lâu đời trên đường 3/2. Ngày 15/08 tới đây sẽ chính thức đóng cửa. Trước đó Nhà sách Cá Chép (Võ Văn Tần) của Đông A cũng đã chính thức dừng cuộc chơi của mình.

Không khó đoán, cả hai “lời chia tay” này đều vì không thể cầm cự và gồng tiếp. Như vậy là “những ông lớn” cũng lần lượt rời khỏi cuộc chơi.

samedi 1 août 2026

Dương Quốc Chính - Giang hồ yêu lước

Nghe đoạn video cháu Khánh Sky xin lỗi các bác lãnh đạo thấy buồn cười và cám cảnh cho nhân tình thế thái. Đúng là thời của bò đỏ lên ngôi.

Cháu chém mấy câu rất hồn nhiên, trong sáng, đại khái là (mình lười nghe lại nguyên văn):

- Bọn phản động thì phải ấy (bắt) rồi, còn cháu là người yêu lước, thì phải châm chước cho cháu.

dimanche 26 juillet 2026

Tạ Duy Anh - Nghề biên tập


Những ai từng làm nghề biên tập sách, báo, hoặc có hiểu biết chút ít về nó, sẽ không nỡ để buột ra những lời cay độc, khi nhằm vào các biên tập viên gặp tai nạn. Giờ đây tôi có thể khẳng định nghề biên tập có ba cái nhất hiển nhiên: Chán nhất, hại mắt hại não nhất và nguy hiểm nhất.

Chán vì bản thảo hay hay dở, hấp dẫn hay nhạt nhẽo vẫn cứ phải cắm mặt đọc cho bằng hết.

Hại mắt hại não nhất vì chỉ cần 10 năm đọc biên tập, mắt sẽ giảm thị lực nghiêm trọng bằng 30 năm bình thường. Còn não thì rơi vào tình trạng trơ lì, mất dần hứng thú và cảm xúc đọc sách, thậm chí sợ đọc sách.

samedi 25 juillet 2026

Dương Quốc Chính – Sóng trong chậu và bão trong tách trà

 

Bắt đầu từ đợt húc Tả quân Lê Văn Duyệt, Nguyễn Ánh, rồi tới Nỗi buồn chiến tranh (Bảo Ninh) và đỉnh điểm là Chuyện với Thanh (Nguyễn Thành Nam), chúng ta có thể thấy có một làn sóng truyền thông tạm gọi là bảo thủ, lấy cớ là bảo vệ nền tảng tư tưởng, đội lốt nhân dân (họ tự nhận là tiếng nói của người dân).

Xưa nay các hội nhóm đỏ vẫn luôn tồn tại, nhưng không cực đoan như giờ. Thời ông Trọng, anh em đỏ có húc mấy bộ quốc sử vì bỏ khái niệm Ngụy, cũng ì xèo, đại diện cũng là mấy ông tướng về hưu, nhưng chính ông Trọng cũng chả can thiệp, rồi cũng chỉ mua vui được vài trống canh, rồi xịt.

Nhưng đến thời tổng bí thư Tô Lâm, dường như nhóm bảo thủ cảm thấy bất an, hoang mang, nên nổ phát súng đầu tiên là húc Đại học Fulbright và chính bà giáo sư đã đưa ông Tô Lâm qua Đại học Columbia nói chuyện. Lúc đó, một kênh truyền thông chính thống xuất trận, kèm với một kênh nửa chính thống khác. Thông điệp đã rất rõ ràng là ai đánh ai!

samedi 18 juillet 2026

Tạ Duy Anh - Vì nhân dân phục vụ


Nghe nói đó mới là tên nguyên bản tiểu thuyết "Người tình của phu nhân sư trưởng" khi dịch sang tiếng Việt. Đọc xong rồi mới thấy cái tên "Vì nhân dân phục vụ" phù hợp hơn với lối giễu nhại trong suốt hơn 260 trang sách.

Tôi đã biên tập, đọc 4 cuốn quan trọng nhất của Diêm Liên Khoa, trong đó có "Tứ thư" nhận giải Kafka danh giá. Cuốn sách mới nhất do Nhà sách Vinh tặng. Tôi dùng nó để thử sức đọc của mình sau thời gian dài dưỡng bệnh. Và nó mất trọn một ngày.

Sách của họ Diêm thường hấp dẫn, hài hước và gây choáng váng ở những chi tiết đạt đến độ siêu hư cấu. Câu văn nào cũng dự phòng trận cười bùng nổ, sau khi chọc cho bạn một phát đau tận xương.

vendredi 17 juillet 2026

Dương Quốc Chính - "Chuyện của Thanh" gặp nạn vì làm truyền thông mạnh?


Tin ba người của Nhà xuất bản Hội Nhà văn bị bắt thì không có gì bất ngờ cả.

Vì về nguyên tắc, nếu một cuốn sách ra đời mà có vấn đề, thì những người chịu trách nhiệm chính là người chịu trách nhiệm xuất bản (chị Hằng), chịu trách nhiệm nội dung (anh Đoàn) và biên tập viên là anh Yên (Ba), chứ không phải là tác giả (anh Nam). Ngoài ra còn trách nhiệm của bên cấp phép xuất bản nữa (Cục Xuất bản).

Là bởi vì, nếu không qua các cửa kia (biên tập viên thẩm định đầu tiên và chặt chẽ nhất) thì làm gì có cuốn sách nào, dù tác giả có ý đồ gì đi nữa.

Võ Khánh Tuyên - Nguồn cảm hứng


Xưa giờ, chuyện văn nghệ sĩ có nguồn cảm hứng để sáng tác nên bài thơ, bản nhạc, câu chuyện...không phải là hiếm.

Có điều, đa phần những nguồn cảm hứng đó - nhất là khi cảm hứng là từ nhân vật - đều thoắt ẩn thoắt hiện, hoặc lãng đãng trong màn sương khói do chính tác giả tạo nên.

Ngay như chuyện phim, người ta lấy nguyên mẫu của vũ nữ Cẩm Nhung để làm phim, thậm chí cố tình cho khán giả biết nhưng vẫn ghi chỉ là hư cấu. Hoặc như chẳng thèm đổi tên, lấy luôn tên nhân vật Vua Bảo Đại, Nam Phương Hoàng Hậu cũng chỉ là "cảm hứng".

jeudi 16 juillet 2026

Vũ Hoàng Linh - Một tỉ đồng cho cuốn sách ông Nam, vì sao?


Cách báo chí đưa tin về hợp đồng hợp tác xuất bản 1 tỉ đồng giữa ông Nguyễn Thành Nam và nhà xuất bản Hội Nhà văn dường như có một ẩn ý cho rằng đây là việc ông Nam hối lộ Hội Nhà văn để in sách của ông.

Và điều này càng châm ngòi cho thuyết âm mưu rằng có thế lực nào đó đang tìm cách làm "cách mạng màu", tấn công các thần tượng của dân tộc như bác Hồ, bác Giáp...

Nhưng có thật là như thế không? Hiện nay thông tin cung cấp về vụ án nhỏ giọt nên không thể biết chắc được là 1 tỉ đồng này chính xác được dùng vào việc gì. Tuy nhiên, ở đây thì 120 triệu đồng cho ba người phụ trách bản thảo (ông Đoàn, ông Yên Ba và có lẽ là bà Hằng) là tiền biên tập, sửa bản in.

Mai Quốc Ấn - Đất nước sao yên?

Cục Báo chí : 23 Cơ quan báo chí bị xử lý vì đưa tin về sách Chuyện với Thanh.

Cục Xuất bản: “Mỗi năm Việt Nam xuất bản khoảng 50.000 đầu sách với khoảng 350 triệu bản, trong khi lực lượng cán bộ làm công tác quản lý xuất bản tại Cục Xuất bản, In và Phát hành "rất hạn chế, chỉ có vài người nên không thể đọc toàn bộ khoảng 50.000 đầu sách.” (Trích VNN)

Việc quyển sách Chuyện với Thanh được cấp phép xuất bản có phần nguyên nhân do Cục xuất bản không thể đọc hết sách do thiếu nhân sự. Nhưng có một chi tiết đắt giá:"Hiện nay không có khái niệm Hội đồng thẩm định. Chúng tôi sử dụng mô hình tổ đọc, đã được duy trì từ nhiều năm nay"- ông Đinh Tiến Dũng, Phó Cục trưởng Cục Xuất bản, In và Phát hành nói.

mercredi 15 juillet 2026

Tạ Duy Anh - Ai ký giấy khai sinh cho "Chuyện với Thanh"?


Một cuốn sách muốn ra đời ở Việt Nam, theo các quy định hiện hành, cần phải qua 5,6 chặng. Chặng nào cũng hướng tới việc không để lọt đến bạn đọc những nội dung "xấu độc".

Chặng cuối cùng mang tên hậu kiểm.

Phải qua nốt được cửa ải này, cuốn sách mới chính thức chào đời, mới có giấy khai sinh. Tất cả đều được vận hành bằng một quy trình chặt chẽ, gắn với trách nhiệm cá nhân.

lundi 13 juillet 2026

Tạ Duy Anh – Nói gì vào lúc này

 

Bạn bè khuyên tốt nhất đừng nói gì nữa, nói gì cũng bằng thừa, vì nói gì cũng chả có người nghe.

Tự xét thấy lời bạn không phải không có lý. U70 rồi, mắt mờ chân chậm não trơ rồi, còn chơi được với cháu là còn phúc lớn. Nhưng nếu không nói thì lòng cứ trĩu nặng như đeo đá, còn khổ hơn.

Nhà xuất bản Hội Nhà văn là nơi tôi từng gắn bó chẵn 20 năm với biết bao nỗi vui buồn. Từ khi về hưu năm 2020, tôi hầu như không biết gì về hoạt động của nhà xuất bản, nên không dám nhận xét. Nhưng thời tôi còn làm việc, thì vui là chính, trong một tập thể gắn bó như gia đình.

samedi 11 juillet 2026

Tuấn Khanh - Chuyện của Nam, chuyện xưa, chuyện nay

 

Vụ khởi tố ông Nguyễn Thành Nam theo Điều 117 Bộ luật Hình sự cho thấy một hình ảnh không phải là một cá nhân bị đè bẹp, mà còn một xã hội công dân bàng hoàng, cảm thấy nghẹt thở và bức bối. Trước chuyện một án lệ xuất hiện từ hướng của ngôn luận "đấu tố" (từ đây tạm gọi), như mở đầu cho một thời kỳ luật pháp bị dẫn dắt đến khó tin.

Câu chuyện của Nguyễn Thành Nam chắc sẽ còn được nghiên cứu, như một chương sách giáo khoa về khuynh hướng xã hội phán xét thiếu đạo đức pháp lý. Về việc người dân có thể phạm tội trong một xã hội kiểm duyệt nghiêm ngặt xuất bản, mà rốt cuộc chỉ có một người phải chịu trách nhiệm, bị khởi tố.

Có lẽ người tổ chức thảo luận với ông, về cuốn sách trên hệ thống Spiderum cũng sẽ bị một án răn đe nào đó tương tự, như một cách để giới thiệu "án biểu trưng và giáo dục" người dân trong nước. Nhưng những phần xung quanh có trách nhiệm đã tận lực quảng bá và ca ngợi cuốn sách này, thì dường như chỉ là giơ cao đánh khẽ, kể cả trong đó có báo Nhân Dân – tiếng nói của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Hoàng Linh - Khi nhà văn nhà báo bịa đặt cảm xúc về Bác

 

Ngày 17-05, ông Nguyễn Thành Nam và ê kíp ra mắt sách Chuyện với Thanh. Ngay lúc đó các nhà văn, nhà báo tham dự mới được tặng sách.

Có nghĩa chưa ai đọc Chuyện với Thanh mà họ chỉ tiếp cận nhanh với Thông cáo báo chí tóm tắt nội dung Chuyện với Thanh.

Cho dù chưa hề đọc sách nhưng các nhà báo đã có những bài báo đầy cảm xúc về Bác. « Tiên sư thằng Tào Tháo », chưa đọc sách mà đã bình văn như đã đọc đi đọc lại trăm lần, còn đong đầy cảm xúc nữa chứ. Tuyệt đối bịa đặt.

mercredi 8 juillet 2026

Nguyễn Thông - Tắc kè

 

Trường đại học FPT vừa tuyên bố không liên quan gì tới cuốn sách và nội dung cuốn sách của ông Nguyễn Thành Nam.

Trường cho biết ông Nam đã nghỉ việc (còn nghỉ từ lúc nào thì ỡm ờ không nói rõ), đã không còn dạy môn về Hồ Chí Minh tại trường nữa. Những vi phạm của ông Nam trường không chịu trách nhiệm, v.v…

Thói đời xưa nay là vậy, phù thịnh chứ không phù suy, thậm chí còn đánh bồi cho chết luôn.

Nguyễn Đình Bổn - Vì sao sách đã lọt qua nhiều khâu nhưng nay mang tội "bôi nhọ lãnh tụ"?


Một cuốn sách in trong nước phải qua nhiều khâu: khi tác giả gửi bản thảo cho nhà xuất bản nó sẽ được một hoặc nhiều biên tập viên đọc.

Họ sẽ sửa lỗi chính tả và chú ý "những điều cấm" (thành văn hoặc bất thành văn) mà bất kỳ ai làm trong ngành xuất bản đều biết. Nếu bản thảo "không có vấn đề" nó sẽ được chuyển cho trưởng phòng biên tập rồi phó giám đốc, rồi giám đốc nhà xuất bản, tất cả đều phải ký nhận (đã đọc).

Có giấy phép sách sẽ chuyển qua nhà in, và ở khâu này, luật xuất bản cũng khuyến cáo nhân viên nhà in cũng nên "có ý kiến" nếu phát hiện sai sót.

vendredi 26 juin 2026

Đoàn Khắc Xuyên – Rest In Peace, Thời báo Kinh tế Sài Gòn

 

Bạn có tin rằng cuốn sách này do tờ báo chuyên về kinh tế, Thời báo Kinh tế Sài Gòn, tổ chức thực hiện và được Nhà xuất bản Trẻ xuất bản không ?

Đúng là như vậy. Nó thuộc Tủ sách Kiến thức của Quỹ Saigon Times (Saigon Times Foundation).

Tôi lúc đó đang là tổng thư ký tòa soạn Thời báo Kinh tế Sài Gòn (từ 1997 đến khi về hưu năm 2010) được tổng biên tập Võ Như Lanh giao làm cuốn sách này. Tôi tổ chức bản thảo, lấy từ nhiều nguồn như trên bìa sách có đề, biên tập hoàn chỉnh, ban biên tập duyệt xong thì giao Nhà xuất bản in và phát hành.

mardi 23 juin 2026

Ngọc Vinh – Sống hay tồn tại ?


1) Tôi mới đọc được bài viết của tác giả Trần Kỳ Trung, xưa làm Nhà xuất bản Đà Nẵng. Anh kể việc nhà xuất bản bị đánh tơi bời chỉ vì dám in một cuốn sách của nhà văn Nguyễn Xuân Khánh - tiểu thuyết Miền hoang tưởng.

Tôi thích một khái niệm, theo tôi là mới, mà anh đưa ra : đó là" văn hóa chiến lũy". Khái niệm mới, nhưng biểu hiện một thực tại cũ.

Theo Trần Kỳ Trung, với hòa bình đã có hàng chục năm qua, thứ văn hóa chiến lũy này tưởng rằng đã" qua đời". Nhưng không, nó vẫn tiếp tục, không khác gì thời chiến, có khi mãnh liệt hơn.

lundi 8 juin 2026

Song Thao – Ký ức Sài Gòn (2)

 

Ba nhà hàng La Pagode, Givral và Brodard nằm trên đường Tự Do. Sau 1975, đường phố Sài Gòn bị đổi tên. Hầu hết các tên cũ đều không còn tồn tại.

Đường Tự Do biến thành Đồng Khởi. Hầu như ai trong chúng ta cũng thuộc hai câu thơ bi hài sắc sảo của thi hào Vũ Hoàng Chương : “Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý / Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do”. May là ông Lê Lợi vẫn trụ lại được. Đường Lê Lợi thẳng góc với đường Tự Do cũng có vài nhà hàng mà giới văn nghệ và báo chí thường lui tới. Đó là nhà hàng Kim Sơn và Thanh Thế.

Nhà báo Nguyễn Đạt của báo Người Việt California, nhớ lại : “Không biết quán Kim Sơn lập nên ở Sài Gòn lúc nào, nhưng chúng tôi nhớ thuở nhỏ, sau khi di cư từ miền Bắc vào Sài Gòn được vài năm, đã thấy quán Kim Sơn tọa lạc ở góc đại lộ Bonard (tức đại lộ Lê Lợi sau đó) và đường Nguyễn Trung Trực. Lúc đó, đi theo những người anh tới quán Kim Sơn, chúng tôi đã được biết mặt biết tên các nhà thơ Quách Thoại, Kiêm Minh, Trụ Vũ (Quách Thoại, Kiêm Minh đã mất từ lâu năm) và nhiều văn nghệ sĩ khác, ngồi thường trực mỗi ngày tại quán Kim Sơn”.