Affichage des articles dont le libellé est Sách. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Sách. Afficher tous les articles

vendredi 26 juin 2026

Đoàn Khắc Xuyên – Rest In Peace, Thời báo Kinh tế Sài Gòn

 

Bạn có tin rằng cuốn sách này do tờ báo chuyên về kinh tế, Thời báo Kinh tế Sài Gòn, tổ chức thực hiện và được Nhà xuất bản Trẻ xuất bản không ?

Đúng là như vậy. Nó thuộc Tủ sách Kiến thức của Quỹ Saigon Times (Saigon Times Foundation).

Tôi lúc đó đang là tổng thư ký tòa soạn Thời báo Kinh tế Sài Gòn (từ 1997 đến khi về hưu năm 2010) được tổng biên tập Võ Như Lanh giao làm cuốn sách này. Tôi tổ chức bản thảo, lấy từ nhiều nguồn như trên bìa sách có đề, biên tập hoàn chỉnh, ban biên tập duyệt xong thì giao Nhà xuất bản in và phát hành.

mardi 23 juin 2026

Ngọc Vinh – Sống hay tồn tại ?


1) Tôi mới đọc được bài viết của tác giả Trần Kỳ Trung, xưa làm Nhà xuất bản Đà Nẵng. Anh kể việc nhà xuất bản bị đánh tơi bời chỉ vì dám in một cuốn sách của nhà văn Nguyễn Xuân Khánh - tiểu thuyết Miền hoang tưởng.

Tôi thích một khái niệm, theo tôi là mới, mà anh đưa ra : đó là" văn hóa chiến lũy". Khái niệm mới, nhưng biểu hiện một thực tại cũ.

Theo Trần Kỳ Trung, với hòa bình đã có hàng chục năm qua, thứ văn hóa chiến lũy này tưởng rằng đã" qua đời". Nhưng không, nó vẫn tiếp tục, không khác gì thời chiến, có khi mãnh liệt hơn.

lundi 8 juin 2026

Song Thao – Ký ức Sài Gòn (2)

 

Ba nhà hàng La Pagode, Givral và Brodard nằm trên đường Tự Do. Sau 1975, đường phố Sài Gòn bị đổi tên. Hầu hết các tên cũ đều không còn tồn tại.

Đường Tự Do biến thành Đồng Khởi. Hầu như ai trong chúng ta cũng thuộc hai câu thơ bi hài sắc sảo của thi hào Vũ Hoàng Chương : “Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý / Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do”. May là ông Lê Lợi vẫn trụ lại được. Đường Lê Lợi thẳng góc với đường Tự Do cũng có vài nhà hàng mà giới văn nghệ và báo chí thường lui tới. Đó là nhà hàng Kim Sơn và Thanh Thế.

Nhà báo Nguyễn Đạt của báo Người Việt California, nhớ lại : “Không biết quán Kim Sơn lập nên ở Sài Gòn lúc nào, nhưng chúng tôi nhớ thuở nhỏ, sau khi di cư từ miền Bắc vào Sài Gòn được vài năm, đã thấy quán Kim Sơn tọa lạc ở góc đại lộ Bonard (tức đại lộ Lê Lợi sau đó) và đường Nguyễn Trung Trực. Lúc đó, đi theo những người anh tới quán Kim Sơn, chúng tôi đã được biết mặt biết tên các nhà thơ Quách Thoại, Kiêm Minh, Trụ Vũ (Quách Thoại, Kiêm Minh đã mất từ lâu năm) và nhiều văn nghệ sĩ khác, ngồi thường trực mỗi ngày tại quán Kim Sơn”.

Tạ Duy Anh - Cho những ai chưa đọc


Việc lấy ra một vài đoạn, vài câu, thậm chí một từ, một chữ và tách chúng khỏi ngữ cảnh, khỏi tổng thể cuốn sách nhiều trăm trang để phán như đúng rồi về nội dung của nó, là việc rất không nên làm. Ngay cả khi nó vô hại, cũng không nên.

Còn lại, nếu nó không gây nguy hiểm cho tác giả trong một vài trường hợp, thì việc làm đó cũng xóa trắng công sức, tình cảm tác giả bỏ ra. Bởi vì không ai viết sách mà lại không mong có người đọc. Độc giả là động lực tinh thần và vật chất, để ông hay bà ta ngồi xuống bàn, bóp trán lắm phen đến lồi cả mắt.

Nhiều người nói rằng, rất đông những bạn đang bức xúc về cuốn "Chuyện với Thanh, lời kể mới về ánh sáng" chưa hề đọc sách! Nếu điều đó đúng, cũng là bình thường. Mới có vài ngàn cuốn sách ra thị trường trong thời gian ngắn, cứ nhân 10 lần lên thì cũng chỉ vài chục ngàn người đọc. Nhưng có hàng trăm ngàn người đang quan tâm, tôi cứ tạm ước tính thế căn cứ độ nóng của dư luận.

dimanche 7 juin 2026

Dương Quốc Chính - Nghiên cứu về bác sao cho đúng


Nói chung hầu hết đánh giá đúng hay sai về tiểu sử chủ tịch Hồ Chí Minh giai đoạn bôn ba tìm đường cứu nước, hay tìm đường du học, hay xuất khẩu lao động (tùy góc nhìn và thời điểm), đều dựa trên nguồn của hai tác giả T. Lan và Trần Dân Tiên.

Hai bác này thì nhân thân ảo lòi rồi, toàn kể khơi khơi chứ không có gì xác minh.

Ví dụ anh Văn Ba bạn bác là anh nào? Cha mẹ họ hàng, anh chị em, bạn bè ở đâu, không ai biết! Vậy làm sao để xác minh câu chuyện "Ra đi tìm đường cứu nước" mà họ nói chuyện với nhau? Nếu khoa học là phải tìm cách truy tìm gia đình, bạn bè anh này, chả nhẽ không còn ai, nếu có thật?

Dương Quốc Chính - Quân ta húc quân mình


Hôm qua mình thấy anh em đỏ, bao gồm cả các chuồng và anh em ôn hòa, tổng tấn công anh Nam FPT. Chưa bàn về nội dung đúng sai về fact, cái này mình biết vì có sách rồi, mà thấy anh em húc hung hăng thật, về cái văn phong teen của cuốn sách.

Cuốn này đang được PR mạnh, nhiều KOL giới thiệu, đủ thành phần, đặc biệt là các em Spiderum hợp tác truyền thông từ lâu rồi. Mình ngồi hóng các KOL, anh Nam với team Spiderum lên tiếng bảo vệ nền tảng tư tưởng của cuốn sách!

Nói gì nói, cuốn này cơ bản cũng ca ngợi bác, đúng lề, truyền thông cũng hướng về ca ngợi bác Hồ. Có màu phản động gì đâu, văn phong có chút khẩu ngữ tuổi trẻ thôi. Còn những cái sai về fact thì anh em bên chuồng có biết mà chỉ ra được mấy đâu, toàn húc văn phong nó kỳ.

Hiệu Minh - Chuyện nhỏ về anh Nguyễn Thành Nam FPT

Nhớ năm 2017 về hưu ở Hà Nội được vài năm, tôi cũng hay viết cho báo, chia sẻ những chiêm nghiệm đi qua cuộc đời. Nhớ quê xưa, tôi có viết bài về “Tơ vàng làng quê Tụ An” trên Facebook cá nhân và Hiệu Minh Blog. Có báo dùng và đăng online.

Vừa đăng lên báo, anh Nguyễn Thành Nam FPT share về trang của anh ấy. Hồi đó là bạn Facebook và cũng quen chút ngoài đời, thuở hàn vi thỉnh thoảng anh hay đến viện Tin học dự seminar học thuật.

Lời dẫn anh có nói ý là dân IT viết về tơ tằm thì vớ vẩn, kiểu bạn bè đồng nghiệp giễu nhau chút thôi. Thế là friends của anh đông như quân Nguyên (100k++) mắng tôi không tiếc lời, y như tôi là kẻ thù của anh Nam.

Hoàng Linh - Diễn biến vụ Nguyễn Thành Nam và cuốn sách « Chuyện với Thanh »


(Tôi không tham gia tranh luận vì chưa đọc sách và không thuộc lĩnh vực tôi am hiểu)

- Cơn thịnh nộ của đám đông.

- Báo Nhân Dân gỡ bài khen Chuyện của Thanh, xin lỗi cách nghiêm trọng.

- Các báo khác lần lượt gỡ bài.

lundi 25 mai 2026

Vũ Thế Thành - Thời buổi phần thư

"... Cô bạn (trẻ) tặng tôi quyển sách của Erich Maria Remarque, bản dịch trước 75 mà em kiếm được ở tiệm sách cũ. Remarque là nhà văn người Đức mà có thời tôi “ngốn” hầu như không sót cuốn nào. Ông viết như thì thầm kể chuyện, chẳng lý luận, triết lý gì cao siêu cả, rất buồn, và rất người.

Thời Hitler, Remarque phải sống lưu vong, tác phẩm bị cấm và bị đốt. Bây giờ, cầm sách của ông trên tay, tôi lại nhớ đến thời sau 75, thời sách “đồi trụy phản động” bị cấm và bị đốt ở Sài Gòn. 

Sách bị tịch thu, chất đống lên xe ba gác chở đi thì tôi chứng kiến, còn có đem đốt hay không thì tôi không thấy. Báo Sài Gòn giải phóng số ra ngày 15.7.75 đưa tin:

lundi 4 mai 2026

Dương Quốc Chính - Hòa giải nếu thoát bò

Vào những ngày này, trong 10 năm nay, mình luôn nghĩ, biết bao giờ người Việt mới có thể bao dung với nhau, không còn phân biệt địch ta nữa?

Năm nào mình cũng đã thử đưa ra một phương án. Bài này cũng là một phương án, có thể rất dễ và rẻ tiền với rất nhiều người, nhưng có khi là bất khả thi với đám đông. Đó là chủ động nạp kiến thức đa chiều.

Mình nghĩ các cháu bên chuồng hay chính anh em bò vàng trở nên cực đoan, cuồng dại, chẳng qua cũng là do thiên kiến xác nhận, dẫn tới cố tình chỉ nạp kiến thức một lề.

samedi 3 janvier 2026

Huỳnh Ngọc Chênh – Tại sao lại liên tục đưa thông tin tiêu cực thời Tây Sơn lên mạng xã hội ?

 

Chẳng hiểu vì lý do gì, thời gian gần đây lại rộ lên việc đưa những thông tin tiêu cực về thời Quang Trung lên mạng xã hội.

Lại có hẳn những trang lập ra núp bóng nghiên cứu lịch sử nhưng chỉ chuyên đưa các thông tin tiêu cực về anh em Tây Sơn, về cá nhân Nguyễn Huệ, về triều đình Quang Trung…

Và không biết có phải do trùng hợp ngẫu nhiên hay không, mà có một số Facebooker có ảnh hưởng trên mạng xã hội cũng liên tục đưa những thông tin không tốt đẹp về Quang Trung.

mardi 23 décembre 2025

Lưu Trọng Văn - Khi người lính chiến bất lực


Cuốn “Ký ức chiến tranh”- hồi ký của người lính Vương Khả Sơn có thể nói là bức tranh trần trụi chân thật nhất vượt xa về tính chân thật của bất cứ cuốn tiểu thuyết, ký sự, hồi ký về chiến tranh nào ở Việt Nam.

Người lính gốc Hà Tĩnh Vương Khả Sơn chỉ trong hơn 5 năm ở chiến trường miền Nam, đã không dưới 5 lần thoát chết, đã trực tiếp chứng kiến nhiều đồng đội của mình lần lượt hy sinh. Trung đoàn 271 đa số là lính quê Nghệ An, Hà Tĩnh của ông khi vào chiến trường có 2.600 người, ngày kết thúc chiến tranh hơn 1.800 người hy sinh đến nay mới chỉ tìm được 581 mộ phần.

Cuộc chiến ác liệt thậm chí vô cùng thảm khốc được kể lại bởi người lính trơn Vương Khả Sơn ấy. Khi viết xong hồi ký Vương Khả Sơn băn khoăn không biết có nên công bố không vì nó có quá nhiều nước mắt, quá nhiều cái chết, quá nhiều sự đau đớn. Nhưng rồi một người bạn của ông đã thúc giục ông.

samedi 13 décembre 2025

Nguyễn Văn Tuấn - Chúng ta đi mang theo … lịch sử

 

Lái xe trên những con đường rộng lớn ở Little Saigon (thủ đô người Việt ở Mỹ), bỗng nhiên thấy tấm biển xanh hiện ra trước mắt : “Đại lộ Trần Hưng Đạo”. Dấu bằng trắc tiếng Việt đầy đủ, rõ ràng, không hề bị lược bỏ hay phiên âm sai lệch.

Tim tôi như khựng lại một nhịp lâu. Ngạc nhiên xen lẫn một cảm giác ấm áp lạ lùng lan tỏa trong lòng. Giữa vô vàn những Brookhurst, Magnolia, Hazard quen quen mà xa xôi. Tên của vị anh hùng dân tộc đã từng ba lần đánh tan quân Nguyên lại hiện lên một cách bình dị đến nao lòng.

Chỉ cách đó không xa tôi lại bắt gặp “Hai Bà Trưng Way”. Vẫn đúng chính tả, vẫn có dấu đàng hoàng, vẫn giữ nguyên vẻ trang nghiêm của hai nữ tướng đầu tiên trong lịch sử Việt Nam. Giống như những hạt giống lịch sử được gieo trồng trên đất khách, âm thầm nảy mầm qua bao năm tháng. Tự hào đột nhiên dâng trào trong lòng.

samedi 6 décembre 2025

Kiều Thị An Giang -Từ chiếc xe buýt thư viện : Văn hóa đọc và lòng khoan dung

 

Chiếc xe buýt thư viện lưu động vừa ghé quảng trường gần nhà tôi, thành phố Berlin - hôm qua. Nó đỗ một cách khiêm nhường, lặng lẽ, nhưng đủ để làm rung nhẹ một góc thành phố.

Trong dòng chảy hối hả của đời sống đô thị, chiếc xe giống như một pháo đài di động của tri thức, bền bỉ bác bỏ lời tiên đoán rằng sách đã chết. Khi thấy thấp thoáng mái đầu trẻ con, sinh viên, người già ngồi sát nhau trên những bục gỗ, chìm trong trang sách, tôi hiểu rằng văn hóa đọc không biến mất ; nó chỉ đang thích nghi với thời đại mới.

Trong kỷ nguyên AI tổng hợp mọi thứ trong vài giây và Internet cho ta giải trí tức thì, việc mở một cuốn sách đã trở thành một hành động lựa chọn - lựa chọn đi vào chiều sâu.

vendredi 5 décembre 2025

Hiệu Minh - “Nỗi buồn chiến tranh” và văn hóa đọc


Kể ra một lão già IT bàn chuyện văn hóa đọc cũng buồn cười, vì cả đời y đọc được vài cuốn sách từ đầu đến cuối trong đó có cuốn “Nước Mỹ từ A đến Z” mà y là tác giả. Còn lại hầu hết là đọc nhảy cóc, đọc xong không nhớ, hoặc nghe người ta…nói.

Tiểu thuyết “Nỗi buồn chiến tranh” bỗng lại nổi như cồn. Thôi thì đủ các chuyên gia vào phán. Mạng xã hội cũng buồn cười, mỗi người đọc đều theo lăng kính nghề nghiệp và kinh nghiệm đời mình.

Tướng quân nhìn từ góc độ người chiến thắng, hào hùng và oanh liệt, làm gì có chuyện ủy mị, than khóc, hèn nhát làm hỏng hình ảnh của bộ đội bách chiến bách thắng.

mercredi 3 décembre 2025

Vũ Hoàng Linh – Một cuốn sách khác cũng nên « đấu tố »

 

Nhân thể đang có cuộc tấn công vào cuốn « Nỗi buồn chiến tranh » của Bảo Ninh từ Trung tướng Tuấn và một số người khác, góp ý luôn cho các anh một tác phẩm khác cũng được vinh danh cùng « Nỗi buồn chiến tranh », là « Mình và Họ » của Đại tá Nguyễn Bình Phương, Tổng biên tập Tạp chí Văn nghệ Quân đội.

Nếu như « Nỗi buồn Chiến tranh » viết về nỗi buồn trong chiến tranh chống Mỹ thì « Mình và Họ » là dư âm hậu chiến từ cuộc chiến tranh chống Trung Quốc.

Và nhân vật người lính được nhắc đến trong truyện thì sao ?

Hiệu Minh - “Nỗi buồn chiến tranh” của người Mỹ

 

Hồi ở Virginia tôi hay đưa hai ông con đi thư viện gần nhà. Bọn trẻ chọn truyện tranh dễ đọc, đọc xong một tuần đem trả rồi mượn tiếp. Không trả đúng hạn họ phạt chút tiền 20$ cho nhớ.

Tôi lân la vào chỗ bán sách cũ, bìa mềm giá 50 cent, bìa cứng 1$, bất kể là sách được giải Nobel, do Tổng thống viết hay loại gói xôi không đắt. Tôi mua một số sách cũ và khi về hưu cố tha lôi về Trích Sài.

Nhân trên mạng đang sôi nổi về Bảo Ninh và “Nỗi buồn chiến tranh”, tôi tìm ra cuốn "Dear America : Letters Home From Vietnam", một tuyển tập những lá thư chân thực và sâu sắc được viết bởi những người lính Mỹ, bác sĩ, y tá và nhân viên hỗ trợ Mỹ đã từng phục vụ trong Chiến tranh Việt Nam, trải dài từ đầu những năm 1960 đến khi Hoa Kỳ kết thúc tham chiến vào năm 1975.

dimanche 2 novembre 2025

Lưu Trọng Văn - Chữ và người 400 năm

 

Nhà thơ Hoàng Hưng nói: Ở Việt Nam có không ít trí thức nổi tiếng còn nhầm lẫn rằng Alexandre de Rhodes là Bá Đa Lộc, người sinh sau Alexandre de Rhodes những 150 năm.

Đó là chưa kể khi Đà Nẵng muốn đặt tên đường Alexandre de Rhodes để tôn vinh người tạo nên chữ Việt- quốc ngữ, có nhiều nhà văn hóa, tiến sĩ viết thư phản đối vì coi ông là người “lính thực dân”.

Đạo diễn Trần Văn Thủy kể rằng, một tay bia rượu khi say, tè trên đê sông Hồng đã phát hiện ra tấm bia đá từng đặt ở đền Bà Kiệu, Bờ Hồ tôn vinh Alexandre de Rhodes. Còn tại TPHCM người ta đã gỡ bảng tên đường Alexandre de Rhodes, nhưng rất may chính thủ tướng Võ Văn Kiệt đã yêu cầu gắn lại tên đường như hiện nay.

jeudi 30 octobre 2025

Nguyễn Thông - Khoái cụ Tường

 

Cụ Tường mà bỉ nhân nhắc ở đây là nhà văn Hoàng Minh Tường. Nhưng đám chúng tôi dù đã thất thập, mỗi lần nói về ông đều kính cẩn gọi “cụ”, để tỏ cái lòng “kính lão đắc thọ”.

Nhà văn Hoàng Minh Tường hơn đám tôi 7 - 8 niên, sinh năm 1948, cùng tuổi bác Nguyễn Duy. Lứa ấy nhiều bác giỏi, cực giỏi, như Lưu Quang Vũ, Nguyễn Duy, Dương Kỳ Anh...

Cụ Tường có nét đời na ná hao hao các “nhà” Nguyễn Huy Thiệp, Ma Văn Kháng. Nghĩa là từng học sư phạm, làm thầy giáo, được bổ lên miền núi “vời vợi nghìn trùng”, chả biết có để lại giống nòi nơi ấy không, rồi sa vào viết văn, làm báo, hiến phần đời còn lại cho văn chương.

lundi 6 octobre 2025

Mai Quốc Ấn – Sách và chợ

 

Có vài lần tôi đọc trên một số tờ báo viết về “Hội chợ sách”. Có những tờ báo khác viết rằng “Hội sách”, không có chữ “chợ”.

Đọc xong thấy khác ngay !

Ký ức của tôi về “hội chợ” hoàn toàn không có sách. Và những ký ức về sách của tôi chỉ có duy nhất một “chợ” là trên đường Vườn Chuối (Quận 3 cũ) khi tôi vừa 19 tuổi. Có một cửa hàng sách cũ ở đó và tôi thuê sách đọc mỗi ngày vì không có tiền mua sách, trong khi khao khát được đọc lại quá lớn.