Affichage des articles dont le libellé est Tưởng niệm. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Tưởng niệm. Afficher tous les articles

dimanche 10 mai 2026

Nguyễn Đông A - Ngọn đèn thơ còn thở giữa khói nhang


Chiều Sài Gòn hôm hay tin anh Phạm Thiên Thư mất, trời không mưa mà lòng người yêu thơ hình như nghe có một lớp sương mỏng bay ngang qua.

Tin lan đi lặng lẽ lắm, chỉ chậm chậm rơi xuống lòng người như một cánh hoa vàng trong “Động Hoa Vàng” năm cũ, mỏng manh vậy mà chạm vô cũng làm mềm đi một khoảng ký ức.

Buổi sáng cùng ngày, người ta còn thấy anh ăn chút yến, còn ngồi nói chuyện với người thân bằng cái giọng chậm rãi, hiền lành quen thuộc. Tôi nghe mà cứ nhớ hoài cái dáng ngồi của anh trong những quán cà phê nhỏ ở Sài Gòn xưa.

Bích Hậu - Phạm Thiên Thư, lữ khách tài hoa


Nhiều năm trước, mình có một thời gian làm chung với một bạn rất mê Phạm Thiên Thư. Mê tới nỗi bạn bỏ tiền túi ra in hầu hết các tác phẩm của thi sĩ, mà vì vậy có lúc thất bát vì niềm mê đắm này.

Mình có vài lần hân hạnh gặp và trò chuyện với thi sĩ Phạm Thiên Thư trong quán café của gia đình ông. Chỉ là những câu chuyện bình thường, không có gì đặc biệt. Phạm Thiên Thư dường như là một ông già bình dị và gần gũi với đời thường.

Nhưng khi rảnh, ngồi ngẫm nghĩ thì thấy Phạm Thiên Thư là một thi sĩ đặc sắc, một con người hiếm hoi xuất hiện từ một thời cuộc đặc biệt mà có lẽ sẽ rất khó lặp lại trong lịch sử.

Nguyễn Văn Tuấn - Anh một mình gọi nhỏ, Chim ơi biết đâu tìm


Sáng nay, thức dậy đọc tin mới biết thi sĩ Phạm Thiên Thư đã qua đời ở Sài Gòn. Ông thọ 86 tuổi. Với nhiều người yêu thơ và nhạc, tên ông gắn liền với những vần thơ đã được phổ thành các ca khúc bất hủ như Ngày Xưa Hoàng Thị, Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng, Vết Chim Bay.

Các tư liệu ghi rằng ông tên thật là Phạm Kim Long, sanh năm 1940 tại Hải Phòng, rồi vào miền Nam định cư từ thuở thiếu niên. Năm 24 tuổi, ông vào chùa tu học và trở thành tu sĩ. Gần mười năm sau, ông hoàn tục, sống đời cư sĩ.

Ông để lại cho đời rất rất nhiều câu thơ. Theo Nhà văn Võ Phiến thì ông đã viết "ngót chục vạn câu thơ". Nói theo tiếng Anh, ông là người prolific.

Cù Mai Công - Hạt bụi nhỏ gởi theo "bụi đỏ" Phạm Thiên Thư


Nhói lòng, bần thần, bùi ngùi, ngơ ngẩn, tiếc thương… là những cảm xúc rất thật, bao dòng chữ rất hay của muôn vàn trái tim yêu thơ, mơ nhạc. Khi nghe tin nhà thơ của “bụi đỏ, mây đỏ, động hoa vàng, cội hoa vàng” Phạm Thiên Thư “rũ áo mây trôi - Gối trăng đánh giấc bên đồi dạ lan” chiều 07-05-2026.

Những ngày này và tôi tin mãi về sau, bao dòng thơ, suối nhạc đẹp như mộng, ảo như mơ của ông, về ông, như con người ông chắc chắn sẽ còn nhắc lại, vang mãi trong lòng bao thế hệ và sẽ một ngày nào đó trong văn học sử.

Trưa 08-05, tôi ghé thăm ông lần cuối, không chỉ là nén hương của một kẻ hậu bối ngước lên ông mà còn là một con dân Ông Tạ với một bậc đàn anh vốn ở Ông Tạ hơn nửa đời người, từ sau 1975 cho tới nay. Vốn gốc Bắc 54 Thái Bình, ông tìm đến ở vùng Bắc 54 Ông Tạ cũng là gần gũi, từ thói ăn đến nếp ở.

Nguyễn Thái Dương - Vĩnh biệt thi sĩ Phạm Thiên Thư bên...Động hoa vàng

Ông ngồi đó, hư hư thực thực suốt cuộc cà phê sáng.

Hư hư là vì ông có vẻ như đắm chìm trong cõi nào: Mắt khép khép, miệng cười cười, ngậm pipe liên tục, hít hít thở thở khói thuốc lá điện tử.

Thực thực là vì có lúc ông cũng... tham gia chuyện trò: ông Quang (Vũ Trọng Quang) này sang năm lên chức to ngoài Trung ương nhé, ông Yên (Lê Viết  Yên) sắp có cô bồ trẻ đó, ông Châu (Nguyễn Châu) tuần này hên lắm đây, ông Dương thì trong tuần tới có tiền rồi...

Nguyễn Viện - Phạm Thiên Thư, tục lụy và giải thoát


Nhà thơ Phạm Thiên Thư (1940 – 2026) qua đời vào chiều 07/05 tại Sài Gòn. "Những phương trời viễn mộng", nói theo cách của Tuệ Sĩ, không chỉ cho Tô Đông Pha mà còn là một Phạm Thiên Thư của những "động hoa vàng", đã khép lại.

Những năm còn là sinh viên, tôi đã bắt gặp Phạm Thiên Thư trên Tập san Tư Tưởng của Đại học Vạn Hạnh. Và tôi đã rất thích thơ ông bởi những mỹ từ như ngọc, lấp lánh thiền vị.

Rồi những ca khúc do Phạm Duy phổ nhạc thơ ông như Ngày xưa Hoàng thị, Đưa em tìm động hoa vàng… đã làm cho tuổi trẻ chúng tôi thời ấy mê đắm và "ngủ quên" cuộc chiến tranh khốc liệt đang tung tóe trên khắp quê hương. Đặc biệt, 10 bài đạo ca cũng do Phạm Duy phổ nhạc thơ ông, càng khiến cho chúng tôi "viễn mộng" khỏi binh đao khói lửa.

Bùi Chí Vinh - Một nén nhang cho Phạm Thiên Thư


Được biết thi sĩ Phạm Thiên Thư đã qua đời vào lúc 16 giờ 15 phút ngày 07-05-2026 tại nhà riêng trên đường Hồng Lĩnh, Phường Hòa Hưng, Quận 10 cũ, hưởng thọ 87 tuổi. Linh cữu ông sẽ quàng tại chùa Vĩnh Nghiêm, Sài Gòn.

Chỉ cần vài thông tin vỏn vẹn ấy là bao kỷ niệm ngày cũ hiện về. Ngày đầu tiên tôi gặp ông dữ dội như một cuộc tao ngộ chiến giữa cơn mưa sùi sụt.

Năm 1980 tôi được nghỉ phép, mặc đồ bộ đội rách xác xơ đi lang thang cùng võ sư Hoàng Linh qua đường Lý Chính Thắng (tức Yên Đỗ cũ). Hoàng Linh là bạn giang hồ của tôi, anh là con trai nhà văn Hoàng Ly và là em vợ Phạm Thiên Thư lúc đó. Cũng cần mở ngoặc dơn chỗ này để nói về nhà văn chuyên viết truyện đường rừng Hoàng Ly với những tác phẩm khét tiếng đăng nhiều kỳ trên các nhật báo Sài Gòn trước 1975 như Lửa Hận Rừng Thiêng, Giặc Cái, Một Thời Ngang Dọc

Tuấn Khanh - Nhà thơ Phạm Thiên Thư đã viễn du cùng bụi đỏ (1940-2026)


Tin từ gia đình cho hay, nhà thơ lớn với ngôn từ như suối hiền đã ra đi vào lúc 16 giờ 15 phút ngày 7 Tháng Năm 2026, tại nhà riêng ở đường Hồng Lĩnh, Phường Hòa Hưng, Sài Gòn (Quận 10 trước đây). Linh cữu được quàn ở chùa Vĩnh Nghiêm (Phường Xuân Hòa, Quận Phú Nhuận cũ) từ ngày 8 Tháng Năm 2026.

Từ khoảng một năm nay, sức khỏe của ông yếu dần, không còn sức ngồi café để tiếp người hâm mộ được nữa. Khoảng một tuần trước, ông bắt đầu ngủ nhiều, và bỏ ăn. Ở tuổi 85, nhiều người hay tin, chỉ mong nếu ông có phải ra đi, thì hành trình sẽ nhẹ nhàng như những vần thơ ông để lại cho đời.

Những người yêu âm nhạc biết nhiều đến ông, qua những ca khúc lừng danh mà Phạm Duy đã chuyển soạn, như Em lễ chùa này, Gọi em là đóa hoa sầu... quen thuộc thì như Đưa em tìm động hoa vàng.

mercredi 6 mai 2026

Duy Lam - Chiếc kẹo nhỏ trong bàn tay người chết


Giới thiệu của Phan Thúy Hà : Duy Lam là một trung tá Việt Nam Cộng Hòa, là con cháu của nhà văn Thạch Lam.

(Tặng Nguyễn Khoa Dánh, người bạn chết tại trại Đầm Đùn năm 1981 với lòng tiếc thương vô hạn)

Chiếc kẹo nhỏ trong bàn tay người chết

Nắm không buông như níu kéo cuộc đời

Chiếc kẹo nhỏ trong bàn tay người chết

Người bạn tôi vừa rời bỏ cuộc đời

dimanche 3 mai 2026

Huỳnh Ngọc Chênh - Giáo sư Tương Lai đã ra đi


Ông là một trí thức đáng kính luôn trăn trở với tình hình đất nước từ khi còn trẻ cho đến lúc tắt hơi thở vào sáng ngày hôm nay 30/04/2026.

Ông ở trong nhóm tư vấn của thủ tướng Võ Văn Kiệt và Phan Văn Khải. Những bài viết đóng góp và phản biện của ông xuất hiện thường xuyên trên báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên, sau này xuất hiện thường xuyên trên mạng xã hội.

Ông cũng nhiều lần tham gia cùng mọi người xuống đường biểu tình chống Trung Cộng quấy phá Biển Đông, thắp nhang tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ biên giới, Hoàng Sa, Trường Sa.

Lưu Trọng Văn - Xin hãy tin rằng…

 

Sớm nay gã đến lần cuối tiễn biệt giáo sư Tương Lai. Nhìn chân dung ông anh thân thiết gã không kìm được nước mắt. Ra một góc riêng rồi gã cứ vậy mím môi để khỏi làm động lễ tang.

Chị Tuyết Nga chủ Một thoáng Việt Nam ấn vai gã, sao khóc dữ vậy em? Gã im lặng. Thương và trọng quá con người ấy còn hơi thở cuối cùng cũng muốn dành cho Dân tộc, cho Đất nước mà ông luôn khát khao nhìn thấy Tương Lai.

Gã sao quên được, cứ buồn chuyện gì liên quan đến Đất nước ông đều gọi gã lại. Ông muốn gặp gã không phải vì ông muốn hỏi điều gì đó, mà vì ông biết mỗi lần gã chuyện trò với ông gã luôn đem đến ông những thông tin, nhận định mà ở đó niềm hy vọng về Tương lai tốt đẹp như cơn gió tươi lành. Gã biết và cả ông nữa, ông biết cái hy vọng ấy còn ngàn trùng gian truân thành hiện thực, nhưng ông vẫn muốn nghe để xoa dịu nỗi buồn, nỗi đau, nỗi ức uẩn của mình.

jeudi 30 avril 2026

Lưu Trọng Văn – Ngày 30 tháng Tư, ngày thống nhất : Nguyện vọng cuối đời của giáo sư Tương Lai

 

Số phận có những xếp đặt vô tình nhưng kỳ lạ.

Cụ Hồ, người khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ngày 2.9.1945 lại chọn đúng ngày đó năm 1969 để ra đi. Cha gã, người có những câu thơ đẹp nhất về mùa thu ra đi đúng ngày Lập thu 1.7 âm. Trịnh Công Sơn với những ca khúc chân thật nhất về kiếp người lại ra đi đúng ngày 1.4 - Ngày nói dối.

Và…

lundi 27 avril 2026

Lưu Trọng Văn – Vũ Ngọc Hoàng, một Con người, thế thôi

 

Lần cuối gã gặp ông tại Sài Gòn vài tháng trước. Câu chuyện sôi nổi với ông về tự chủ đại học. Ông với tư cách chủ tịch Hiệp hội các trường đại học Việt Nam luôn ủng hộ quyền tự chủ của các trường đại học.

Là một cựu bí thư tỉnh ủy, nhiều năm thường trực Ban Tuyên giáo, ông hầu như không bị cuốn vào các chằng chịt lý luận mà tư tưởng luôn khai phóng cởi mở. Bạn bè của ông là các trí thức có tư duy đổi mới và nhiệt huyết, mặc dù trong số họ có không ít người bị quy kết tha hóa tư tưởng với hệ chính thống.

Ông có đức tính rất cầu thị, chân thành, luôn biết cũng như dám chia sẻ với những ý tưởng tiến bộ không chỉ mang tính cải cách, mà cả những phản biện với nhiều quan chức cỡ ủy viên trung ương đảng như ông rất khó… nuốt.

Tô Văn Trường – Tiễn biệt một nhân cách hiếm có : Anh Vũ Ngọc Hoàng

 

Chiều ngày 26 tháng 4 năm 2026, vào lúc 14 giờ, anh Vũ Ngọc Hoàng đã rời cõi tạm, hưởng thọ 74 tuổi. Tin buồn đến với tôi trong một buổi chiều lặng, nhưng dư âm của nó thì không hề lặng.

Nó gợi lên một khoảng trống – không chỉ trong ký ức cá nhân, mà còn trong một tầng sâu hơn của những mối quan hệ trí tuệ, của những cuộc đối thoại mà nay sẽ không còn được tiếp nối. Với riêng tôi, đó không chỉ là sự ra đi của một người quen biết lâu năm, mà là sự chia xa của một người bạn tri kỷ.

Chúng tôi – một nhóm nhỏ vẫn gọi vui là “bộ tứ” gồm anh Nguyễn Minh Nhị nguyên Chủ tịch tỉnh An Giang, anh Vũ Ngọc Hoàng nguyên Phó trưởng ban thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương, nhà báo Kim Dung và tôi đã duy trì sự kết nối suốt hơn chục năm qua. Không cần những cuộc gặp mặt rình rang, không cần hình thức, chỉ là những dòng tin nhắn qua lại, những chia sẻ ngắn mà sâu, đôi khi là những câu hỏi bỏ ngỏ về những vấn đề lớn của đất nước, của xã hội.

vendredi 24 avril 2026

Kim Hài - Tiễn biệt nhà văn Nguyễn Thái Hải


Lần gần nhất tôi gặp Nguyễn Thái Hải là tại Trại sáng tác thiếu nhi ở Mã Đà, Đồng Nai.

Chỉ có hai chúng tôi là người viết cho Tuổi Hoa trong trại, nên gặp nhau tay bắt mặt mừng, chuyện cũ ít nhắc nhưng những dự tính cho các đầu sách tương lại lại khá nhiều. Khi ấy, Nguyễn Thái Hải tạm ngưng viết đề tài thiếu nhi mà theo đuổi hướng viết cho người lớn, nhất là mảng lịch sử mà Hải tâm đắc với bút hiệu Khôi Vũ.

Tôi vẫn mong ước, nhóm Tuổi Hoa với những người ít ỏi còn lại sẽ có một ngày cùng nhau hàn huyên. Thế nhưng lực bất tòng tâm.

Lê Thiếu Nhơn - Lực điền văn chương để lại hai bút danh trong lòng bạn đọc


Lực điền văn chương bên dòng sông Đồng Nai có hai bút danh Khôi Vũ và Nguyễn Thái Hải, vừa rời xa cõi dương gian sáng 22/04, hưởng thọ 77 tuổi. 

Lực điền văn chương, là một xưng tụng không phải quá ngoa ngôn, khi nhắc đến nhà văn Khôi Vũ-Nguyễn Thái Hải. Trong nền văn chương Việt Nam hiện đại, nếu xét về số lượng tác phẩm, nhà văn Khôi Vũ-Nguyễn Thái Hải chỉ đứng sau ba vị tiền bối là nhà văn Lê Văn Trương (1906-1964) nhà văn Nguyễn Hiến Lê (1912-1984) và nhà văn Tô Hoài (1920- 2014). 

Vì sao lực điền văn chương có hai bút danh? Vì yếu tố thời cuộc và vì yếu tố thể loại. Bút danh Nguyễn Thái Hải lấy theo tên thật, được ông dùng để viết truyện thiếu nhi trước năm 1975. Do ái ngại ánh mắt ít thiện cảm về lý lịch “chế độ cũ” của mình, ông lấy bút danh Khôi Vũ để sáng tác văn chương cho người lớn, từ năm 1982.

mercredi 22 avril 2026

Nguyễn Một – Nguyễn Thái Hải-Khôi Vũ : Người lắng nghe tiếng nói của nội tâm

 

Nếu được hỏi : Tấm gương về lao động của nhà văn nào mà bạn ngưỡng mộ nhất ? Tôi không ngần ngại trả lời : Nhà văn Nguyễn Thái Hải - Khôi Vũ ở Đồng Nai.

Bắt đầu sáng tác ở tuổi còn ngồi trên ghế nhà trường cho tới hôm nay ngoài tuổi “thất thập” anh vẫn miệt mài viết. Mặc kệ người đời nói gì về nhà văn, nói gì về hội hè, nói gì về chức tước…anh chỉ viết và viết. Hàng trăm đầu sách từ thiếu nhi đến tiểu thuyết, từ lịch sử đến hiện đại...

Đã có gia tài đồ sộ về văn học rồi Khôi Vũ vẫn miệt mài viết. Những ngày cuối đời anh say mê với bộ Non nước Việt, do anh biên soạn và kể lại “Lịch sử xứ đàng trong”. Khi mọi ấp ủ còn đang dang dở thì tôi được tin anh bất ngờ rời cõi tạm vào hồi 8 giờ 30 ngày 22.04.2026, hưởng thọ 77 tuổi. Tôi xin đăng lại bài viết về anh :

dimanche 15 mars 2026

Quang Cầu Muối - Ban Mê Thuột, Ngày Định Mệnh 10/3/1975


Suốt bảy tám năm nay, cứ gần hay đến ngày này. Tôi luôn viết về Ban Mê Thuột. Đó hình như là một "trách nhiệm của lương tâm" không ai giao phó, ngoài chính lương tâm của tôi.

Văn dốt, vũ nát nên nhiều khi nhớ lộn, viết lộn, nhưng cũng là dịp để cho đầu óc già nua làm việc lại.

Như những bài viết cũ, tôi chủ quan để nói rằng : Ngày 10 tháng Ba năm 1975, là ngày khởi đầu cho sự sụp đổ dây chuyền của quốc gia Việt Nam Cộng Hòa.

Hiệu Minh - Gạc Ma

Tháng 4-2016 tôi được tham gia đoàn tầu KN490 gồm 80 bà con Việt kiều đi thăm Trường Sa và nhà giàn DK (nhà giàn thực chất là cái chòi trên biển). Trong chuyến đi 10 ngày, mỗi ngày thăm một đảo thì chuyến thăm đảo Colin để lại nhiều cảm xúc nhất.

Colin cách Gạc Ma khoảng 8 km, nhìn mắt thường vẫn thấy đảo Gạc Ma bị Trung Quốc chiếm đóng sau khi tàn sát 64 chiến sĩ công binh chỉ có xẻng cuốc trên tay. Chiều ngày 28-4 khi về tới Bộ Tư lệnh Hải Quân ở Sài Gòn, tôi được giới thiệu một chiến sĩ sống sót ở Gạc Ma.

Trước đây Gạc Ma từng là đảo chìm (trong video quân Trung Quốc bắn các chiến sĩ công binh đang đứng trên đảo lúc đó vẫn chìm) hiện đã được Trung Quốc xây như một pháo đài, có nhà cao tầng, luôn có tầu chiến túc trực. Từ đó (2016) tới nay (2026) chắc còn nhiều thay đổi.

vendredi 6 mars 2026

Cù Mai Công – Rõ ràng, sòng phẳng : Không chia buồn

 

Đại sứ quán Iran tại Nam Phi đã mời các nhà ngoại giao Ukraine ký vào sổ chia buồn tưởng nhớ Ayatollah Khamenei. Đại sứ Ukraine tại Nam Phi đã công bố bức thư ông gửi trả lời đại sứ Iran.

"Thưa Ngài Đại sứ,

Vì ông/bà đã thông báo cho Đại sứ quán Ukraine về cuốn sổ chia buồn dành cho cố lãnh đạo Ayatollah Khamenei và các lãnh đạo quân sự của Iran, tôi cảm thấy cần phải nhắc nhở ông/bà về những điều sau đây.