Tôi ghé thăm em Giang. Lúc đầu em hay còm các bài viết của tôi, rồi chúng tôi kết bạn ảo. Từ ảo thành thật. Em từng là cô giáo giống vợ tôi, cùng theo chồng sang Đức, vật vã xây dựng cuộc đời xứ trời tây. Giang mời tôi vài lần sang thăm "làng em", giờ mới thực hiện được.
Em ở thị trấn Werdau, nằm gần hai Trung tâm công nghiệp Zwickau (ô-tô) và Chemnitz (dệt). Thị trấn nhỏ 20.000 dân bên chân dãy núi Erz (Núi Quặng) như một tổ chim lớn, nhà cửa ẩn hiện bên những con dốc phủ cậy xanh. Mọi dấu vết của công nghiệp nặng thời CHDC Đức đã biến mất, thay vào đó là các trung tâm nghỉ mát, dưỡng lão và dịch vụ.
Trong "làng" của Giang có 40 gia đình người Việt, họ chung sống chan hòa, đùm bọc lẫn nhau. Giờ thì tôi hiểu tại sao hai lần tôi ra sách, Giang đều mua 10 cuốn để tặng bà con trong làng. Thế hệ 1 ở đây đều là những người thợ khách sang Đức trong những năm 1980, là các cô thợ dệt, hoặc anh thợ lắp ráp ô tô, thợ xẻ gỗ ván.


















