Bộ
Năng lượng Iran vừa xác nhận tình trạng mất điện diện rộng và kéo dài đang
hoành hành thủ đô Tehran và các khu vực phía bắc đất nước, sau các cuộc tấn
công của Israel và/hoặc Mỹ vào cơ sở hạ tầng năng lượng tại tỉnh Tehran.
Chỉ
trong vài giờ, bóng tối đã bao trùm thành phố.
Người
ta cho rằng Không quân Israel đã sử dụng vũ khí gây mất điện để cắt nguồn điện
ở Tehran và Karaj mà không cần tấn công nhà máy điện nào, theo gia hạn của
Trump.
Courrier International dịch bài viết của The New York Times nhận
định, hai tuần sau vụ không kích đầu tiên của Israel và Mỹ vào Iran,
kinh tế thế giới rúng động. Từ Âu sang Á, những nước đã từng bị ảnh
hưởng bởi chiến tranh ở Ukraina và thuế quan của ông Donald Trump, nay
cảm nhận cú sốc Iran. Những quả bom rơi xuống Iran và Trung Đông, nhưng
làm rung chuyển cả các gia đình và doanh nghiệp toàn thế giới.
Tại
Kansas, những người Mỹ muốn mua nhà bỗng thấy lãi vay cho 30 năm đã
vượt mức 6 %. Ở Tây Ấn Độ, tang gia sững sờ phát hiện các cơ sở hỏa táng
bằng khí đốt ngưng hoạt động cho tới khi có lệnh mới. Tại Việt Nam, chủ
các cây xăng treo bảng « Hết xăng ». Ở Kenya, nông dân và thương gia lo
sợ trà xuất khẩu sang Iran nằm trên bến sẽ hư hại. Từ Hoa Kỳ, Canada
tới châu Âu, Mêhicô, nhà nông tái mặt vì giá phân bón tăng vọt.
Không
có nhiều thời gian nhưng mà Ngày thứ Hai đen tối sắp đến rồi, nên mình viết vài
ý nhanh về tình hình Trung Đông như thế này.
Sau
cuộc tấn công của Hamas tháng 10.2023, vốn khơi dậy những vết thương lịch sử,
Israel đã không còn chấp nhận hiện trạng. Họ có sự chuyển dịch căn bản trong tư
duy an ninh: từ “quản trị xung đột” sang “giải quyết xung đột” bằng sức mạnh
cưỡng bách.
Với
khẩu hiệu Never Again, Israel quyết
tâm sắp xếp lại cục diện Trung Đông. Song song với hành lang kinh tế IMEC kết
nối với Ấn Độ, Israel còn chủ trương thúc đẩy Liên minh Lục giác trong khu vực.
Trong cục diện mới đó, không có chỗ cho Cộng hòa Hồi giáo Iran, và mục tiêu
thay đổi chế độ tại Tehran, có thể nói, đã được Israel tính toán từ trước.
Lãnh đạo mới của Iran biệt vô âm tín từ ngày kế vị
Le Figaro nhận xét « Bí ẩn về số phận của Mojtaba Khamenei khiến tin đồn lan tràn ».
Ông là một trong những nhà lãnh đạo tối cao kín tiếng nhất. Kể từ khi
kế nhiệm cha vào ngày 09/03, tân giáo chủ 56 tuổi của Iran chưa từng
xuất hiện trước công chúng hay trên truyền hình. Thậm chí không một bức
ảnh nào được công bố.
Thông điệp duy nhất Mojtaba Khamenei gửi
đến người dân Iran là một bài viết dài, được một người dẫn chương trình
truyền hình đọc, trong đó ông giữ vững lập trường cứng rắn, yêu cầu hạ
nhục kẻ thù, sử dụng đòn bẩy đóng cửa eo biển Hormuz. Nhưng cách xuất
hiện bất thường này nhằm mục đích trấn an công chúng lại gây tác dụng
hoàn toàn ngược lại : Tin đồn lan truyền mạnh mẽ hơn. Kể từ đó, tin
Mojtaba Khamenei bị thương nặng, nhập viện, hôn mê, hoặc thậm chí đã
chết lan tràn trên báo chí và mạng xã hội.
Trước hết
là khả năng ngưng chiến, được coi là kịch bản tệ hại nhất hay tốt nhất
tùy theo nhà phân tích. Người bi quan nhấn mạnh như vậy chế độ giáo
quyền vẫn tại vị, còn các nhà ngoại giao châu Âu và Ả Rập nói rằng sẽ
tránh được « hỗn loạn », « leo thang ».
Từ sau chiến tranh
Afghanistan và Irak đầu những năm 2000, các giáo sĩ Iran đã phi tập
trung hóa quốc phòng, tổ chức thành nhiều mảng nhỏ, 31 « sở chỉ huy cách
mạng » có quyền tự quyết kể cả tấn công. Chuyên gia Clément Therme của
Viện Quan hệ Quốc tế Pháp (IFRI) nhắc nhở : « Chế độ Iran chuẩn bị cho cuộc chiến này từ hai thập niên ».
Các
thủ lĩnh Thánh chiến Hồi giáo lần lượt xếp hàng về với Allah. Trên thiên đàng
của họ đang xuất hiện sự thiếu nguồn cung trinh nữ.
Thực
tế cho thấy một Israel can đảm và mạnh mẽ còn hơn cả một đống NATO yểu điệu,
“tốt mã giẻ cùi", hào nhoáng bên ngoài, rỗng tuếch bên trong. Mềm yếu, sợ
sệt, tính toán, không có giá trị thực tế. Nếu Mỹ rút khỏi NATO, Putin và Tập
hợp lực mần thịt tập đoàn này dễ dàng như bộ đội Việt Nam mần thịt quân Khmer
Đỏ. Nghe Trump than phiền mà não lòng!
Israel
hôm thứ Ba tuyên bố đã ám sát thành công Ali Larijani, thư ký Hội đồng An ninh
Quốc gia Tối cao của Iran. Đây là thành công lớn mới nhất trong việc ám sát một
lãnh đạo quan trọng xếp thứ hai của Iran. Theo các nguồn tin của Iran, ông
Larijani và con trai Mortaza Larijani đã thiệt mạng trong một vụ tấn công tại
nhà con gái họ ở Pardis
Courrier International đăng hình vẽ các giáo sĩ và lực lượng vệ binh, chạy tít lớn « Iran trả đũa ». Trên trang bìa Le Point là cảnh những tòa tháp chọc trời trên một vùng sương mù với tựa nhỏ « Dưới những hỏa tiễn Iran là một trung tâm mới của thế giới » và tít chính « Định mệnh đáng kinh ngạc của các nước vùng Vịnh ». Le Nouvel Obs đặt câu hỏi « Chiến tranh còn đi tới đâu ? », trên nền một bầu trời đỏ rực khói lửa. L’Express nhấn mạnh đến « CIA-Mossad, binh pháp mới ». The Economist nói về « Một vụ tấn công vào kinh tế thế giới » : Dù diễn biến ở eo biển Ormuz ra sao, thị trường năng lượng cũng đã thay đổi hẳn.
Từ nội gián đến vệ tinh…
Theo L’Express,
chiến dịch tấn công Iran hôm 28/02 của Hoa Kỳ và Israel đánh dấu một
bước ngoặt trong lịch sử quân sự. Các cơ quan tình báo sử dụng công nghệ
cao chưa từng thấy, cùng với các điệp viên nằm vùng bên trong. Để giữ
yếu tố bất ngờ, hai đồng minh đã quyết định trừ khử đại giáo chủ
Khamenei ngay giây phút đầu tiên của cuộc chiến, giữa thanh thiên bạch
nhật, trước cả việc vô hiệu hóa hệ thống hỏa tiễn địa đối không của
Iran.
Khi
châm ngòi tại Trung Đông, có lẽ Donald không ngờ tiếng nổ của nó lại văng xa
đến thế. Người đàn ông mạnh nhất nước Mỹ này đang làm rung chuyển nền kinh tế
thế giới.
Chiến
dịch “Epic Fury” sẽ kết thúc theo kịch bản nào: kéo dài, chuyển thành chiến
tranh ủy nhiệm hay đánh nhanh thắng nhanh rồi cả hai bên cùng tuyên bố chiến
thắng - tất cả vẫn còn là ẩn số.
Nhưng
dù kết thúc theo cách nào, cơn thịnh nộ của Trump đã thổi bay những trật tự cũ
kỹ của thế giới. Khi Trung Đông rực lửa, người ta mới thấy rõ: Chiến tranh chưa
bao giờ là chuyện riêng của hai quốc gia. Đó là một cơn địa chấn mà tâm chấn ở
Tehran, nhưng dư chấn thì làm lung lay cả những ngôi nhà tận Berlin hay Kyiv.
Đó
là câu hỏi nhiều người trong đội đạp xe chúng tôi thường sốt ruột hỏi nhau.
Không hẳn vì họ đã chán ngấy chiến tranh, mà nó bị thúc giục bởi nỗi lo lắng
thực tế hơn: Còn chiến tranh, giá xăng dầu còn tăng, ảnh hưởng nặng nề đến nồi
cơm hàng ngày của họ.
Trước
hết để xảy ra chiến tranh, lỗi đầu tiên thuộc về Iran. Việc họ có chế tạo bom
hạt nhân như ông Trump cáo buộc hay không, chưa vội bàn. Giả sử Iran có bom hạt
nhân, thì, như những quốc gia sở hữu bom hạt nhân khác, họ cũng không dễ sử
dụng, ngoại trừ việc đất nước ấy thực sự muốn tự sát tập thể.
Nhưng
vị giáo chủ của nhà nước thần quyền nhiều lần công
khai đòi xóa tên Israel là một sự kiêu ngạo dại dột. Ngay cả chỉ tuyên
bố suông, cũng không ai được phép. Thêm vào việc họ hà khắc trong cai trị, bóp
nghẹt quyền hiển nhiên của dân chúng, phân biệt giới tính, đàn áp và thủ tiêu
những tiếng nói đối lập, nuôi dưỡng nhiều nhóm phiến loạn, cung cấp vũ khí cho
Nga để giết người Ukraina...đã xứng đáng để họ bị trừng phạt.
Mặc
dù thay đổi chế độ ở Iran là mục tiêu chiến lược của Israel và Mỹ, không kích
đơn thuần khó có thể lật đổ một hệ thống chính trị bám rễ sâu. Kết quả cuối
cùng nằm ở sự rạn nứt từ bên trong.
Các
chiến dịch quân sự thực chất là chất xúc tác, cung cấp điều kiện thuận lợi cho
một cuộc nổi dậy. Và số phận của Iran phải do chính người dân của họ quyết
định, khi các thể chế của nền Cộng hòa Hồi giáo này đang trong tình trạng suy
yếu nhất kể từ năm 1979.
Tại
sao Israel và Mỹ xác định đây là thời điểm vàng? Để hiểu tình hình nội bộ Iran
cũng như những diễn biến hiện nay, cần quay lại cuộc biểu tình bùng phát hồi
cuối năm 2025 và đầu năm 2026.
Cuộc
chiến giữa Mỹ-Israel và Iran đã sắp hết tuần thứ hai, và cục diện đang diễn ra
khác khá xa so với những gì nhiều người từng dự đoán.
Trong
cuộc xung đột 12 ngày trước đây (13/06/2025-24/06/2025) dù nhiều cơ sở hạt nhân
bị tấn công, Iran vẫn cố kiềm chế trả đũa trực tiếp vào lực lượng Mỹ, dường như
để tránh một cuộc đối đầu toàn diện. Nhưng lần này mọi thứ đã khác.
Các
đợt không kích của Mỹ và Israel đã gây thiệt hại nặng nề cho nhiều mục tiêu
chiến lược của Iran, đặc biệt là các cơ sở liên quan đến chương trình hạt nhân
như Natanz và Fordow. Tuy nhiên, việc phá hủy các cơ sở này không đồng nghĩan
Iran đã bị khuất phục.
Sáng
nay nghe mấy ông chuyên ship hàng của cô hàng nhựa văng tục vì “giá xăng lên
gần 30 ngàn nhưng đ*ch có mà mua, đi bốn nơi không xếp hàng nổi”.
Chiến
tranh giữa Mỹ, Israel và Iran đã len lỏi vào ngõ nhỏ ở làng Sài. Thế mới biết
loài người đang sống phụ thuộc vào nhau, toàn cầu hóa sâu rộng, không thể đứng
ngoài hoan hô khi các nước đánh nhau. Trái đất này cứ đùng đoàng là tự nhiên
giá xăng tăng kéo theo bao hệ lụy domino.
Mình
đoán mấy lão này không đọc tin bằng tiếng Anh nên không biết dầu thô thế giới
rạng sáng 10/03 lao dốc rất mạnh từ mốc 116 USD/thùng xuống mốc 88 USD và 92
USD/thùng tùy loại. Đây là tín hiệu vui cho nhiều nền kinh tế trong bối cảnh áp
lực tăng giá xăng dầu thành phẩm rất lớn.
Tân
Giáo chủ thần đèn Mojtaba Khamenei đã được Hội đồng tối cao lựa chọn để cai tri
quốc dân Iran.
Gã
là một nhân vật cực đoan không thua cha là Ali Khamenei vừa mới bị ám sát chết
tuần trước. Mojtaba Khamenei bị thương khi Do Thái ám sát cha của hắn. Chứng tỏ
Mojtaba Khamenei không sợ chết khi lên ngôi kế vì.
Có
người nói Mojtaba Khamenei còn bảo thủ hơn cha nữa. Mojtaba Khamenei có liên hệ
mật thiết với Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) và Dân quân Basij là
hai bộ phận sắc máu bảo vệ quyền lực. Dân quân Basij khét tiếng trong việc đàn
áp người dân Iran.
Trong bài xã luận « Trục tội ác không còn trả lời nữa »,L’Express
nhận định vụ tấn công vào Teheran hôm 28/02 đã bộc lộ những hạn chế của
một liên minh chủ yếu bằng những lời hùng biện, có lợi ích khác nhau.
Việc Trung Quốc và Nga không giúp Iran là bằng chứng.
Cụm
từ « trục tội ác » ban đầu được nhắc đến trong cuộc họp các cố vấn của
ông George W. Bush sau các vụ khủng bố ngày 11 tháng Chín. Trong bài
diễn văn về tình trạng Liên bang vào tháng Giêng, tổng thống Hoa Kỳ xếp
các nước đã hỗ trợ Ben Laden và quân Hồi giáo vào « trục tội ác » :
Iran, Irak và Bắc Triều Tiên. Khái niệm mượn từ Đệ nhị Thế chiến được
dùng cho cuộc chiến chống lại cái ác của phe tân bảo thủ Mỹ trước chiến
tranh Iran 2003, sau đó rơi vào quên lãng cho đến khi Nga xâm lăng
Ukraina năm 2022.
Giữa
lúc Mỹ và Israel tấn công vào Iran, nhà nước độc tài khủng bố dân lành, đang cố
sản xuất vũ khí hạt nhân, đồng minh thân cận của Nga Tàu. Thì có kẻ thiếu am hiểu
tung lên bài viết nhắc lại rằng : Mỹ là nước đầu tiên chế ra bom hạt nhân và là
quốc gia duy nhất sử dụng bom hạt nhân vào chiến tranh tính đến ngày hôm nay.
Có lẽ
hàm ý của người viết muốn cảnh báo mọi người rằng Mỹ là kẻ hay gây ra chiến
tranh và là kẻ đầu têu sản xuất và sử dụng vũ khí giết người hàng loạt.
Cạnh
đó cũng có khá nhiều còm vào các bài viết của tui hoặc nhắn tin cho tui nói rằng
chính Mỹ mới là kẻ thường xuyên gây ra chiến tranh và đi xâm lăng các nước
khác. Đó
là những kẻ thiếu hiểu biết hoặc cố tình thiếu hiểu biết để viết ra cho phù hợp
với luận điệu tuyên truyền cố hữu của phe Nga Tàu.
Cuộc
chiến Iran, Mỹ, Israel đã sang ngày thứ 6 và có thể chớp mắt thành 6 năm vì xem
chừng ngay cả Nhà Trắng cũng không rõ mục đích cuộc chiến này là gì.
Tổng
thống Trump đã đưa ra lý do thay đổi chế độ và mong muốn trả lại tự do cho người
dân Iran. Ông cam kết sẽ phá hủy chương trình hạt nhân mà trước đó ông từng
tuyên bố đã xóa sổ. Xóa đi rồi xóa lại.
Vài
ngày sau, Bộ trưởng Quốc phòng Hegseth nhấn mạnh sự cần thiết phải trả thù cho
những người Mỹ thiệt mạng trong các cuộc tấn công khủng bố của Iran hoặc bởi
các nhóm dân quân được Iran hậu thuẫn trong thời gian Mỹ chiếm đóng Iraq.
Nếu
đấu ảo trên mạng xã hội Việt Nam, thì vũ khí Nga vượt trội so với Mỹ và phương
Tây. Iran còn bắn trúng tàu sân bay USS Abraham Lincoln bằng tên lửa đạn đạo,
lính Mỹ chết như rạ.
Nhớ
hồi 2013, trên mạng thấy ầm ĩ chuyện mua vũ khí Nga, mình chẳng hiểu thế nào vì
có biết gì đâu. Nghe nói hợp đồng mua mấy cái tầu ngầm Kilo giá hàng tỉ đô la.
Trung Quốc cũng có tầu ngầm loại đó, máy bay tiêm kích Made in Russia. Mình mua
2 tỉ, người ta mua hàng trăm tỉ.
Khi
đánh nhau, ai giỏi sử dụng vũ khí, giỏi mua chuộc chuyên gia vũ khí Nga, người
đó sẽ thắng. Mà nói đến tiền, làm gì có tình bạn, hữu nghị, quốc tế vô sản hay
“uống nước nhớ nguồn”. Có tiền mua được cả bom nguyên tử.
Đã từng
sống trong xã hội Mỹ, chứng kiến nhiều cuộc chiến do chính quyền Mỹ tiến hành
nên không dễ bị thuyết phục về sự thành công.
Hoa
Kỳ có thể chiến thắng tuyệt đối trong chiến tranh quy ước vì khí tài tối tân, hậu
cần gần như vô tận, và đồng minh đông đảo, vì có chính nghĩa. Ví dụ Thế Chiến
2, Chiến tranh vùng Vịnh 1992. Nhưng hầu như thất bại trong các các cuộc chiến
khủng bố tiêu hao dài lâu. Ví dụ Việt Nam, Afghanistan, Iraq, Syria v.v…
Chỉ
có Đông Âu là thành công trong việc xây dựng cơ chế tự do dân chủ, vì chính kẻ
thống trị là Liên Xô tự động tan rã và dân trí Đông Âu khá cao. Ngoài ra Hoa Kỳ
không hề nhúng tay vào khuynh đảo Đông Âu khi Liên Xô cáo chung.
Hiện
nay tình hình Iran đang thu hút sự quan tâm của toàn thế giới – chiến dịch
“Operation Epic Fury” (Cơn thịnh nộ dữ dội – đúng cá tính của Trump) vào ngày
28/02/2026 bắt đầu hôm qua, và cũng là mở đầu cho những sự kiện không quá khó
để dự đoán tiếp theo.
Cuộc
tấn công của liên minh Mỹ – Israel không chỉ là một đòn quân sự thuần túy, mà
là một cú hích vào một cấu trúc vốn đã rạn nứt.
Có
lẽ, đây là chương tiếp theo của những sự biến không thành lần trước, khi dân
chúng đã nổi dậy nhưng lật đổ chế độ thần quyền không thành. Các đợt bùng phát
biểu tình vào tháng 1/2026 (do kinh tế suy thoái và đồng Rial mất giá kỷ lục)
đã buộc chính quyền Iran phải dùng đến bạo lực cực đoan để trấn áp. Điều này
khiến niềm tin của người dân vào chế độ thần quyền xuống mức thấp nhất trong
lịch sử.