Nhớ,
đêm trước phiên đại hội trù bị Hội Liên hiệp Phụ nữ TPHCM năm ấy, bão ập về
Nghệ An, Hà Tĩnh. Chúng tôi đề xuất sáng mai phát động quyên góp, được nhiêu
cũng tốt, miễn là chút tình sẻ chia cùng đồng bào. Và đó là việc đầu tiên của
phiên trù bị, ai nấy đồng lòng.
Trung
thu năm ngoái, tôi về Thượng Trạch - Quảng Bình phát quà cho trẻ em vùng biên.
Cũng là thời điểm xảy ra thảm kịch làng Nủ. Ai nấy phân vân. Nhưng
những đứa trẻ Vân Kiều, Ma Coong, Bru… chúng tập văn nghệ cả tháng rồi, chỉ chờ
đêm nay được lên sân khấu hát, múa, những bà mẹ thì địu con đến từ chiều để chờ
nhận quà. Nên đêm hội trăng rằm biên giới vẫn diễn ra trong cái “đi nhẹ, nói
khẽ” của người lớn.
Vừa
rồi, Đại hội Đảng bộ TPHCM không nhận hoa, quà tặng, trên bục phát biểu, không
hoa lá cành gì hết. Chống lãng phí là một nhẽ, có cả hành động chia sẻ với đồng
bào miền Bắc đang gánh chịu thiên tai.