Affichage des articles dont le libellé est Cộng sản. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Cộng sản. Afficher tous les articles

dimanche 5 juillet 2026

Hoàng Quốc Dũng – Tunisie & Việt Nam : Tuy hai nhưng là một

 

Tôi vừa trải qua một tuần du lịch ở Tunisie. Đây là lần thứ tư tôi đến đất nước này. Những lần trước tôi chỉ ở trong các resort nên hầu như không có dịp tiếp xúc với người dân. Lần này thì khác. Tôi sống trong nhà một gia đình trí thức Tunisie. Hai vợ chồng và các con đều nói tiếng Pháp rất tốt. Nhờ vậy, tôi có cơ hội hiểu đất nước này hơn rất nhiều.

Có rất nhiều chuyện để kể. Nhưng để tránh bài quá dài, tôi chỉ xin nói đến những điều khiến tôi liên tưởng đến Việt Nam.

Tunisie từng được xem là quốc gia Ả Rập cởi mở nhất, hiện đại nhất, gần với tinh thần khai sáng nhất của Địa Trung Hải Hồi giáo. Người Tunisie không cực đoan như nhiều nước Hồi giáo khác trong khu vực. Họ cũng giành được độc lập một cách tương đối ôn hòa và vẫn giữ quan hệ khá tốt với Pháp, khác hẳn Algeria với một lịch sử đẫm máu mà dư âm còn kéo dài đến tận hôm nay.

lundi 29 juin 2026

Nguyễn Đình Bổn - Thảm!

 

Chỉ 21 năm ngắn ngủi, từ 1954 đến 1975, Sài Gòn khi đó là thủ đô của Việt Nam Cộng Hòa, dù trong chiến tranh đã bừng sáng không thể mô tả cái huy hoàng về văn học nghệ thuật.

Không kể hàng trăm tờ báo, chỉ riêng mảng văn chương đã có những tạp chí ghi dấu ấn mạnh mẽ như Văn, Văn Học, Bách Khoa, Khởi Hành, Sáng Tạo...trở thành những diễn đàn quan trọng. Đây được coi là một trong hai giai đoạn rực rỡ nhất của văn học Việt Nam hiện đại (thời kỳ trước là văn chương tiền chiến 1930-1945) mà không biết trăm năm sau còn có thể tạo ra?

Về Văn học: Võ Phiến, Mai Thảo, Doãn Quốc Sỹ, Nguyễn Thị Thụy Vũ, Bùi Giáng, Dương Nghiễm Mậu, Tô Thùy Yên, Nguyên Sa, Bình Nguyên Lộc, Sơn Nam, Duyên Anh... nói chung khó thể liệt kê.

vendredi 26 juin 2026

Dương Quốc Chính – Ông La Văn Cầu chặt bàn tay hay cánh tay tại chiến trường ?

 

Về mặt y tế, chặt bàn tay và chặt cánh tay là rất khác nhau về độ đau đớn và mất máu (không có thuốc giảm đau).

Ông La Văn Cầu kể chuyện chặt tay có hai phiên bản khác nhau. Phiên bản chủ đạo xưa giờ là chặt cánh tay, chắc 99 % chúng ta chỉ biết vậy và tin vậy. Vì thực tế đúng là ông bị cụt tay đến bả vai.

Thực tế còn phiên bản lời kể khác của chính ông, đó là chỉ chặt bàn tay, chỗ cổ tay tại chiến trường. Sau đó phần cánh tay còn lại bị hoại tử, nên phải cắt nốt tại...trạm xá. Có lẽ là tháo khớp vai. Điều này không lạ, có lẽ do y tế tại trạm xá chiến trường kém, nên bị nhiễm trùng. Nhưng lẽ ra chỉ bị tháo khớp đến khuỷu tay thôi, đây lại mất cả cánh tay.

Võ Khánh Tuyên – Qua một thế hệ

 

Lứa tuổi của chúng tôi, đã có một thời luôn thuộc nằm lòng những tấm gương các chiến sĩ quả cảm. Và đa phần cảm phục và tin tuyệt đối.

Sau này, nhiều lý do, nhưng các thế hệ con cháu vẫn phải "tin" vào bao kỳ tích. Có lẽ chờ những nhân vật ấy sang trang ?

Luôn có Tô Vĩnh Diện lấy thân mình chèn pháo lăn xuống vực, Trừ Văn Thố, Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai, Nguyễn Văn Thương 6 lần bị CIA cưa sống chân không thuốc tê để tra tấn. Hoặc bị ngọn đèn cao áp 2.000 W chiếu vào mà vẫn kiên cường bất khuất không khai.

lundi 22 juin 2026

Lưu Trọng Văn - Một kỷ niệm buồn khó quên đời nhà báo với Lý Quý Chung


Gã nhớ đó là một sáng năm 2002, gã bước vào phòng của Lý Quý Chung, thư ký tòa soạn tạp chí Kiến thức Gia đình, số 58 Nguyễn Bỉnh Khiêm. Chuyện linh tinh về báo chí, bóng đá rồi các cô người mẫu.

Lý Quý Chung vốn đẹp trai, hào hoa phong nhã lại là nhà báo nổi tiếng nên được nhiều cô, nhiều em xinh đẹp đeo đuổi. Chuyện đang hấp dẫn về Trịnh Công Sơn và các người đẹp thì có tiếng gõ cửa.

Bước vào là Lê Nam Sơn, tổng biên tập báo Nông nghiệp Việt Nam, báo mẹ của tạp chí Kiến thức Gia đình. Sơn là người mời gã về lo nội dung cho tạp chí khá ăn khách này. Trước khi có lời mời Sơn đã thăm dò kỹ về gã và xuống nhà gã ở Nhà Bè để coi về phong thủy. 

dimanche 21 juin 2026

Nguyễn Thông - Thần tượng


Vụ một cuốn sách bị thu hồi, nhà xuất bản bị phạt nặng (còn tác giả, cơ quan chủ quản nhà xuất bản, cơ quan cấp trên xét duyệt xuất bản vẫn chưa biết sẽ như thế nào) khiến người ta bàn tán, dè chừng.

Ông hàng xóm nhà tôi chua chát bảo, thành công của họ ở chỗ làm cho con người ta, dù là người tốt, đã sợ hãi, an phận, yếm thế.

Một vị phó giáo sư trực tính nhận xét ngắn gọn về cuốn sách: "Nịnh không nên đời cũng bị hạch tội. Sướng chửa". Không nên đời có nghĩa là làm không ra trò, vụng về, thô thiển.

mercredi 17 juin 2026

Dương Quốc Chính – Bi kịch của thế kỷ

 

Chuyện bà Xuân, ông Trung, bọn phản động đồn thổi rất lâu rồi, nhưng nguồn mình cho là uy tín nhất là từ bác Vũ Thư Hiên.

Bà Xuân đúng là một bi kịch mà nếu được công bố chính thống, thì có lẽ còn sấm sét gấp tỉ lần mấy câu ông Nam chém gió kia. Không lẽ anh em bên chuồng đòi tùng xẻo nguồn tin và nhà xuất bản. Thực ra câu chuyện đã có ở trong sách, chẳng qua nước ngoài xuất bản mà thôi.

Với người muốn biết sự thật khách quan thì sách trong nước hay nước ngoài đâu có thành vấn đề. Và đọc sách nào cũng cần đánh giá tính logic của các sự kiện trong đó. Với nguồn gốc của ông Trung, không thấy có bất cứ nguồn phản biện nào đủ sức mạnh để bác bỏ.

lundi 15 juin 2026

Thọ Nguyễn - Chuyện Budapest (2)

 

Vì ông Botz có việc phải đi ngay nên tôi chỉ mời được ông Istvan Losonczi ăn trưa trong quán ăn của câu lạc bộ Honved. Cái tên này xuất phát từ “Magyar Honvédség” (Lực lượng vũ trang Hung). Quán giải khát gọi là Regiment Caffee (Cà phê trung đoàn). Sau 1990 câu lạc bộ Honved mở cửa cho toàn dân, nhưng các sĩ quan vẫn lui tới đây gặp nhau. Từ bà phục vụ đến ông tướng đều quen biết nhau.

Khác với ông quân nhân chuyên nghiệp Laszlo Botz, Istvan Losonczi vốn là chàng sinh viên yêu văn học. Vì giỏi tiếng Anh và văn hóa nước ngoài nên ông được vào làm ở đài truyền hình nhà nước MTV, chuyên trách biên tập và giao dịch mua phim nước ngoài.

Hai ông cựu nhân viên truyền hình xã hội chủ nghĩa rất hợp nhau bên ly bia Kőbányai. Đĩa thịt goulash nóng hổi khiến tôi nhớ đến khái niệm “Goulash communism” (Chủ nghĩa Cộng sản Thịt hầm) [1] mà tôi nghe từ hồi nhỏ.

jeudi 11 juin 2026

Thọ Nguyễn - Chuyện Budapest (1)

 

Tôi từng đến Budapest nhiều lần và cảm thấy nó rất ít thay đổi. Lần này cũng vậy, vẫn là các công trình mang ánh hào quang của quá khứ đế quốc Áo-Hung, từ hệ thống tàu điện ngầm metro cùng các nhà ga hoành tráng, đến những tòa lâu đài lừng lững hai bên sông Đa-Nuyp.

Phố xá vẫn giữ mặt tiền nhà cũ, không sơn sửa. Nông thôn Hungary về cảnh quan cũng không khác gì những năm trước. Hungary là đất du lịch nên xe taxi rất nhiều. Tất cả đều sơn màu vàng và hoạt động qua Uber. Taxi truyền thống gọi điện thoại đã biến mất hoàn toàn. Hầu hết lái xe tôi gặp đều biết nói bập bẹ tiếng Đức. Thậm chí còn đủ để pha trò.

Khi đi qua sân vận động Ference Puskas, tôi hỏi cậu lái taxi : Có phải đây từng là sân Népstadion (Sân vận động Nhân dân) không ? Anh ta trả lời bằng tiếng Đức : Ja, Volksstadion ! (tiếng Hung Nép = nhân dân, tiếng Đức =Volk). Rồi hai chúng tôi liệt kê một loạt khái niệm ngày xưa : Néphadsereg : Quân đội nhân dân ; Népköztársaság = Cộng hòa nhân dân ; Népszabadság = Báo Tự do Nhân dân (báo của đảng Công nhân xã hội chủ nghĩa Hungary trước 1990). Cậu ta cười to : Cái gì cũng “Nhân dân” mà nhân dân chẳng có gì cả !

dimanche 7 juin 2026

Nguyễn Thông - Chuyện hộ khẩu (2)


Buồn cười nhất là cái gì cũng đòi hộ khẩu. Muốn mua nhà cũng không được bởi không có hộ khẩu thì không làm được giấy tờ sang tên, đứng tên. Muốn nhập khẩu vào thành phố thì nhân viên hộ khẩu hộ tịch phường lại hỏi đã có nhà chưa mà nhập.

Rất oái oăm, mua nhà phải có hộ khẩu, nhập khẩu phải có nhà. Cái sự vô lý ấy kéo dài suốt bao nhiêu năm trời, dân tình oán thán nhưng cắn răng chịu bởi đó là quy định.

Mà không chỉ chuyện nhà cửa, nơi cư trú, xây nhà làm nhà. Ngay cả những việc hệ trọng như xin học cho con, làm chứng minh thư, đi học nghề hoặc học đại học, yêu nhau lấy nhau… không có hộ khẩu sẽ bị vật lên bờ xuống ruộng. Suốt mấy chục năm, nặng nhất trong thời bao cấp, hộ khẩu như cái ách choàng lên cổ dân.

samedi 6 juin 2026

Nguyễn Thông - Chuyện hộ khẩu (1)

 

(Đây là một truyện trong cuốn "Chuyện thời bao cấp" tập 2 sắp ra mắt bạn đọc).

Tới gần cuối thập niên thứ nhì thế kỷ 21, có lẽ chỉ còn vài nước trên thế giới, trong đó có xứ ta, là còn duy trì sự quản lý bằng hộ khẩu. Thời buổi công nghệ thông tin - thế giới phẳng mà còn áp dụng biện pháp thô lỗ của Thương Ưởng đời nhà Tần bên Tàu cách nay hơn 2.000 năm thì phải nói rằng rất... không bình thường, nếu không muốn nói thẳng đầu óc có vấn đề.

Hộ khẩu là cái gì ? Cứ hiểu nôm na, danh từ “hộ” để chỉ đơn vị gia đình, cụ thể là một gia đình. Ví dụ, xã A có 200 hộ. Đáng nhẽ chỉ cần ngắn gọn thế cũng đủ hiểu, nhưng lâu nay người ta kèm thêm chữ khẩu để mở rộng nghĩa, thành hộ khẩu, bởi nhà nào mà chẳng có miệng ăn.

“Khẩu” là từ Hán Việt, chỉ cái mồm (miệng), nghĩa bóng chỉ người, nhân khẩu. Mỗi miệng ăn là một người. Ông tổ trưởng dân phố báo với công an khu vực rằng hộ A có mấy khẩu, công an hiểu ngay có mấy người. Công an căn cứ vào đó cấp cuốn sổ xác định người trong gia đình, tên thông dụng là “sổ hộ khẩu”.

jeudi 28 mai 2026

Bông Lau - Tinh thần thượng võ


Bức tượng John McCain ở Hồ Trúc Bạch Hà Nội gục đầu đưa thẳng hai tay lên trời đầu hàng hoàn toàn không đúng với những gì đã xảy ra.

Câu chuyện bắt đầu như sau. Ngày 26 tháng 10 năm 1967 Thiếu tá Hải quân John McCain lái chiếc khu trục phản lực A-4E Skyhawk được tân trang máy móc điện tử và radar của thời gian ấy, từ hàng không mẫu hạm của Đệ Thất Hạm Đội bay vào oanh kích ở khu vực Hà Nội.

Chiếc A-4E Skyhawk bị hỏa tiễn địa không bắn trúng nổ văng mất cánh bên phải. Chiếc Skyhawk bốc cháy xoay tít rớt với tốc độ cao. John McCain kích hoạt phóng ghế thoát hiểm khỏi máy bay. Nhưng tốc độ ghế thoát hiểm 500 knots cộng thêm máy bay đang quay mòng mòng rớt làm cánh tay phải của John McCain gãy làm ba khúc, tay trái cũng bị gãy, đầu gối phải cũng bị gãy. John McCain bất tỉnh nhân sự ngay lúc ấy.

lundi 25 mai 2026

Vũ Thế Thành - Thời buổi phần thư

"... Cô bạn (trẻ) tặng tôi quyển sách của Erich Maria Remarque, bản dịch trước 75 mà em kiếm được ở tiệm sách cũ. Remarque là nhà văn người Đức mà có thời tôi “ngốn” hầu như không sót cuốn nào. Ông viết như thì thầm kể chuyện, chẳng lý luận, triết lý gì cao siêu cả, rất buồn, và rất người.

Thời Hitler, Remarque phải sống lưu vong, tác phẩm bị cấm và bị đốt. Bây giờ, cầm sách của ông trên tay, tôi lại nhớ đến thời sau 75, thời sách “đồi trụy phản động” bị cấm và bị đốt ở Sài Gòn. 

Sách bị tịch thu, chất đống lên xe ba gác chở đi thì tôi chứng kiến, còn có đem đốt hay không thì tôi không thấy. Báo Sài Gòn giải phóng số ra ngày 15.7.75 đưa tin:

samedi 23 mai 2026

Nguyễn Phong – Vụ « đoàn tàu cho Gaza » và văn hóa tranh luận

 

Một công dân Việt Nam tên Tiêu Nguyễn Bảo Ngọc, tham gia đoàn tàu Global Sumud Flotilla hướng tới Gaza, với danh nghĩa "viện trợ nhân đạo" rồi bị lực lượng Israel bắt giữ khi đoàn tàu bị chặn trên Địa Trung Hải.

Đoàn Global Sumud Flotilla gồm khoảng 50 tàu, chở 428 người từ hơn 40 quốc gia, bị lực lượng Israel chặn lại trong hai ngày 18–19 tháng 5 năm 2026 ở phía đông Địa Trung Hải. Israel bắt giữ đoàn tàu này vì cho rằng họ đang thực thi lệnh phong tỏa và đoàn tàu này cố ý xông vô khu vực phong tỏa của họ.

Vụ này đang là một bài toán ngoại giao rất lớn mà chính phủ Việt Nam đang phải cố mà giải quyết, làm sao phải coi cho được, vừa không mắc lòng Israel mà cũng không phản bội lại với tuyên bố bang giao của mình với Palestine. Chuyện con bé được giải quyết ra sao thì hạ hồi phân giải, tôi viết cái này chỉ vì tôi thấy con bé đang bị chửi từ đầu làng cuối xóm, từ vàng tới đỏ, thậm chí bên đỏ còn đang cố gắng chứng minh, con bé là 3 sọc cài cắm nữa. Hài hước thiệt sự.

samedi 16 mai 2026

Hoàng Quốc Dũng - Cà cuống Cuba


“Một miếng khi đói bằng một gói khi no”. Người Việt Nam ta từ xưa đã dạy như vậy. Nghĩa là lúc đói mà có ai chìa tay giúp thì quý lắm. y thế mà trong cái thế giới “xã hội chủ nghĩa anh em”, chuyện nhận một miếng ăn đôi khi lại nhiêu khê hơn cả chế tạo bom nguyên tử.

Chính phủ Hoa Kỳ tháng 5 năm 2026 lại nhắc lại đề nghị viện trợ nhân đạo 100 triệu đô la cho nhân dân Cuba. Nghe qua tưởng đơn giản: người có tiền đưa tiền, người đói nhận đồ ăn, thế thôi. Nhưng không. Đời đâu có ngây thơ như thế.

Washington nói rõ: Tiền này không đi qua nhà nước Cuba mà sẽ được phân phát thông qua Giáo hội Công giáo và các tổ chức nhân đạo độc lập. Nói trắng ra bằng tiếng Việt đời thường là: Chúng tôi muốn cho dân ăn, nhưng không muốn tiền đi « lạc đường.”

vendredi 8 mai 2026

Ngọc Vinh - 30-4-1975 thật sự là ngày gì?


Bên thắng cuộc (nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa) gọi nó là ngày giải phóng miền Nam.

Bên thua cuộc (nước Việt Nam Cộng Hòa cùng những người dân) không hài lòng với cách gọi này, vì lý do: Họ đâu phải nô lệ mà giải phóng, khi đời sống họ cao hơn dân miền Bắc và dân chủ hơn miền Bắc (trước thời điểm 30-4-1975).

Thực tế nửa thế kỷ qua cho thấy, dùng từ "giải phóng miền Nam" là không ổn, vì gây phân biệt, chia cắt và xúc phạm, không thể hiện sự hòa giải hòa hợp dân tộc. 

mercredi 6 mai 2026

Tạ Duy Anh – Mùi thời cuộc

 

(Viết vì đã hứa)

Có những lời mời như dưới đây.

Một hôm tôi đang ngồi nhà viết lách, thì nghe tiếng chuông cửa. Một anh bạn thân tùm hụp mũ bảo hiểm, vừa đẩy xe máy vào cổng, vừa giục :

- Mặc nhanh quần áo, đi với tôi.

- Đi đâu ?

 -Muôn sự tại ông không dùng điện thoại (hồi đó điện thoại để bàn cũng còn hiếm), nên tôi mới phải vất vả. Họp đến nơi rồi mà sếp bảo không thể thiếu ông. Thế là tôi phải thân đến chở ông lên.

Phan Thúy Hà - Nhân nói về nhà văn Duy Lam


Hôm trước đăng bài thơ Chiếc kẹo nhỏ trong bàn tay người chết - có bạn còm nhắc đến một cuốn sách vui vẻ của nhà văn Duy Lam, thế là mình tìm và mua, chiều nay nhân được.

Cuốn sách kể chuyện sinh hoạt trong một gia đình kiểu như ngày xưa mình đọc Chú bé rắc rối. Phù hợp tuổi học sinh. Mình mua không vì thích đọc, mà muốn giữ một kỷ niệm của một con người từng đi qua cuộc đời này.

Nhà văn Duy Lam là cháu của ba nhà văn trong Tự lực văn đoàn, là thành viên trẻ tuổi nhất trong Tự lực văn đoàn. Mẹ của ông là bà Nguyễn Thị Thế - là em gái nhà văn Nhất Linh, Hoàng Đạo, là chị gái nhà văn Thạch Lam. Bà có một cuốn hồi ký về gia đình Nguyễn Tường.

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (26)


... "Chiều đầu đông năm ấy -1971, đơn vị bác sau hai ngày hành quân từ Thạch Bình, Nho Quan tập kết tại chân núi Cánh Diều, thị xã Ninh Bình. Năm giờ chiều, đoàn tàu quân sự từ phía Hà Nội tiến vào khu ga để đón đoàn quân.

Hai bên thành tàu là hàng băng rôn "Nhiệt liệt chào mừng những người con ưu tú của miền Bắc xã hội chủ nghĩa lên đường vào giải phóng miền Nam", "Tất cả vì miền Nam ruột thịt"...Cả khu ga là một không khí sục sôi. Đoàn tàu hú một hồi còi dài và chuyển bánh hướng vào Nam.

Bác ngoái đầu qua cửa sổ. Chào quê hương, chào miền Bắc xã hội chủ nghĩa thân yêu"...

mardi 5 mai 2026

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (24)


Cha tôi kết thúc cuộc đời ở tuổi 36. Vào một buổi sáng, trên bãi biển Diễn Thịnh.

Chúng tôi đứng ở bãi phi lao, không gần, không xa, đủ để tôi vẫn nhìn thấy cảnh diễn ra. Mẹ tôi nói: "Cha đấy con. Cha con là người vừa bị bịt mắt dải khăn đen kia!".

Sao tôi không biết chứ. Cha của tôi mà.

Cha giật dải khăn đen ra. "Tôi không có tội gì cả. Đảng Cộng sản Việt Nam muôn năm. Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm".