Affichage des articles dont le libellé est Cộng sản. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Cộng sản. Afficher tous les articles

jeudi 1 janvier 2026

Dương Công Quan - Tản mạn ngày cuối năm: Đợi


Lúc còn nhỏ, mỗi lúc trường tổ chức du ngoạn thì thế nào trong những ngày trước đó lòng tôi đều  không tránh khỏi nôn nao, Ngày nào cũng xé lịch mong đến ngày đó cho nhanh lẹ. Đêm trước đó lòng rộn ràng không ngủ được.  

Rốt cuộc ngày đó cũng tới. Khi ngày đó tới thì mới biết rất bình thường không có gì là lạ cả. Tôi ngộ ra một điều,đó là  hạnh phúc không nằm trong ngày đến mà chính là ngày đợi.

Thành phố New Orleans nơi tôi ở là vùng bão tố. Sống trong bão tố quen rồi nên năm nào không có bão lại đâm ra ngạc nhiên là tại sao bão không đến. Từ sự ngạc nhiên biến thành sự đợi lúc nào cũng không hay. Đợi bão đến bởi vì suy ra bão chẳng có gì đáng sợ. Bão đến thì lái xe mà chạy, sẵn trớn có lý do đi xuyên bang chơi mà không phải đi làm. Nhà cửa có sập thì bão hiểm lo.

mardi 30 décembre 2025

Nguyễn Viện - Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm


Vài bữa nay, nhà thơ này được nhắc đến nhiều cùng bài thơ mới nhất của ông đăng trên tạp chí Viết và Đọc của Hội Nhà văn, "Không việc gì phải lắm lời".

Thật ra, theo tôi đây không phải là một bài thơ hay. Nhưng trong bối cảnh của một bầu khí chính trị rất chuyên chính hiện nay được thể hiện qua bộ phim Mưa đỏ và việc kết án tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh, thì bài thơ "Không việc gì phải lắm lời" của Nguyễn Khoa Điềm là rất đáng trân trọng.

Ông Điềm đã tỏ ra là một nhà chính trị tỉnh thức và thực tế. Đó cũng là một thái độ lành mạnh của kẻ sĩ. Dũng cảm và chân thành.

Phan Mạnh Tường - Phân biệt dư luận viên và bò đỏ


Nhìn bức ảnh ba con bò ngồi trước laptop với các con số 468 ngàn/tháng, 702 ngàn/tháng, 1,17 triệu/tháng, nhiều người cười vì thấy nó hài. Nhưng thật ra đây là dư luận viên, hay đúng hơn là những con “bò” có bảng lương, KPI và ca kíp.

Còn thứ mà mạng xã hội thường gọi là “bò đỏ” thì phần lớn chỉ là lực lượng… làm không công.

Trên mạng, người ta hay gom tất cả đám này vào một rổ gọi là “bò đỏ”. Gọi vậy cho tiện miệng, nhưng sai bản chất. Muốn hiểu và phản biện cho đúng, phải tách rõ dư luận viên và bò đỏ là hai thứ khác nhau.

dimanche 28 décembre 2025

Trần Trung Đạo - Trong ba người, Gorbachev, Yeltsin và Sakharov, ai là nhà dân chủ?

Khá nhiều người Việt yêu dân chủ và cũng vì quá tha thiết với dân chủ nên ca ngợi Mikhail Gorbachev như là một nhà dân chủ vĩ đại, vị cứu tinh của nhân loại.

Gorbachev là một nhà chính trị khôn ngoan và có ít nhiều tính cơ hội trong người nhờ đó ông đã được Yuri Andropov, cựu Tổng Giám Đốc KGB, Tổng Bí Thư Cộng Sản (CS) Liên Xô sắt máu và người đàn áp cuộc nổi dậy của Hungary 1956, tin tưởng.

Tuy nhiên sau khi Yuri Andropov chết, trung ương đảng đã bầu Konstantin Chernenko.  Chỉ hơn một năm sau đó Konstantin Chernenko qua đời và Gorbachev được bộ chính trị bầu vào chức vụ Tổng Bí Thư.

vendredi 26 décembre 2025

Cao Hoàng - Tản mạn Noel 1976 : Giáng Sinh vắng Chúa


Tháng 10 năm 1976 tôi lên Kinh tế mới. Hai tháng sau là Noel.

Tôi biết trên kinh tế mới có nhiều người theo đạo Công giáo. Nhưng mùa Noel năm đó, Chúa không về ngự trên Kinh tế mới. Ở nơi mà người ta chỉ dám đi nhẹ và nói chuyện thì thầm. Tất cả đều lo lắng cho tương lai của mình và con cái rồi không biết về đâu.

Đêm đông thành phố lạnh một, trên kinh tế mới thời đó lạnh gấp bội phần. Nhà ai cũng đốt đống lửa giữa nhà để sưởi ấm và lấy ánh sáng.

lundi 22 décembre 2025

Châu Nguyễn - Chuyện tình của tôi


Người yêu thứ nhất quen non một mùa trăng, bỗng một hôm đi karaoke nàng chọn bài "Cô gái Sài Gòn đi tải đạn". Mình chia tay không nuối tiếc.

Người yêu thứ hai quen già nửa mùa trăng, bỗng một hôm a lô cho bố mẹ ngoài quê, dạ con mừng cả nhà ta Tết Độc lập nhá. Mình ra đi không hẹn ngày trở lại.

Người yêu thứ ba quen hơn một mùa trăng, cùng nhau đi cổ động bóng đá, nàng đeo băng đô cờ đỏ sao vàng tay cầm cờ đảng hô vang Việt Nam vô địch. Mình lặng lẽ hòa vào dòng người tấp nập.

samedi 20 décembre 2025

Jimmy Nguyen Nguyen - Yêu nhau đi! Đời ta không nghĩa chi…


Ghét nhau, nặng hơn nữa là thù hận. Rồi… trả thù. Chưa được một tuần sau cái ngày thê thảm ở bãi biển Bondi. Nơi mà hai sát thủ bắn 60 phát đạn mà trúng đến 55 (15 người chết và 40 bị thương). Chứng tỏ sự cố sát, không phải …bắn đại. Tui trót xem cái clip đó mà mất ngủ mấy ngày trời. Đáng lẽ không nên xem.

Tên sát thủ trẻ sinh ra ở Úc mà. Không biết học hành kiểu gì mà tàn ác như vậy. Tui không nghĩ tôn giáo mà hắn theo, khuyến khích làm chuyện này.

Nhớ lại hồi nhỏ ở Việt Nam ta, trước 75 thì trong trường dạy dỗ sự thương yêu. Chỉ khi xem truyện hay xem phim thì mới có vụ máu me.

Dương Quốc Chính - Những mảnh đời hậu chiến

 

Cuốn sách này của Phan Thúy Hà khá là độc lạ về mặt nội dung. Mình nói với Hà là anh lười đọc truyện lắm, mà Hà bảo: "Đây toàn là những câu chuyện có thật, không phải kiểu truyện ngắn đâu."

Mà đúng thế thật, có lẽ xếp nó vào dạng bút ký, khá là gần với cách mà mình đang làm YouTube, khi đi nói chuyện với các nhân chứng sống. Ở đây tác giả cũng làm vậy, mà bằng văn viết.

Các câu chuyện này mình coi là độc lạ ở chỗ nó được trình bày rất trung thực. Đó là các câu chuyện mà tác giả đi lang thang ở miền Nam, hỏi chuyện người dân. Đa số là những thân phận rất bình thường, rất phổ biến trong xã hội miền Nam (dưới vĩ tuyến 17).

lundi 15 décembre 2025

Nguyễn Đình Bổn - Phê bình văn học Việt: Gần như là số không

 

Cái gọi là "phê bình văn học" Việt Nam hiện nay theo tôi có những điểm chính sau:

1. Các nhà "phê bình hiện thực xã hội chủ nghĩa": Đây là những nhà phê bình ăn lương nhà nước. Có cả một Hội đồng phê bình lý luận cấp trung ương nhưng cái tổ chức này già nua và giáo điều.

Họ vẫn viết một cách công thức, gò bó, xa sự thật. Họ nhìn xã hội bằng con mắt giả trá, vẫn cứ đòi hỏi phải theo cái khuôn khổ cũ, vẫn mong mỏi tác giả tìm ra một “con người mới xã hội chủ nghĩa”, dù chính họ biết tỏng chẳng hề có thứ con người kỳ quái đó!

Trần Quốc Quân - Chuyện bộ đội cụ Duẩn


Gia đình tôi có 6 đàn ông thì 5 người từng tham gia Quân đội Nhân dân Việt Nam. Trong đó có ba tôi cùng 3 anh trai là sĩ quan cả đời binh nghiệp, chỉ mỗi tôi làm lính nghĩa vụ ba năm.

Cuối năm 1980, sau khi tốt nghiệp đại học Kinh tế quốc dân, Hà Nội chưa đầy năm, tôi bị tổng động viên đánh Tàu. Tôi nhập ngũ từ cơ quan Tổng cục Thống kê ở 6 B Hoàng Diệu, Hà Nội cùng với bọn lính trẻ thực hiện nghĩa vụ quân sự từ các phường Phúc Xá, Nghĩa Dũng, An Dương... ngoài bãi đê Sông Hồng.

Tiểu đoàn 1, trung Đoàn 786, sư đoàn 321, Quân khu Thủ đô của tôi có hai thái cực đối lập giữa lính cơ quan trung ương có trụ sở tại quận Ba Đình với bọn lính du thủ du thực, cầu bơ cầu bất bán nước, móc túi ở bến Nứa ngay đầu cầu Long Biên cũng thuộc quận Ba Đình.

mercredi 10 décembre 2025

Nguyễn Văn Tuấn - "The tables have turned"

 

Tôi theo dõi câu chuyện tù cải tạo của anh Lê Nguyễn với nhiều cảm xúc lẫn lộn, đặc biệt là đoạn anh mô tả hai người từ hai chiến tuyến -- ông Nguyễn Xuân Phong (VNCH) và ông Xuân Thủy (VNDCCH) -- trong trại cải tạo Long Thành sau 1975.

■ "Cải tạo"

Giới trẻ ngày nay (đa số) có lẽ chưa bao giờ nghe qua hai chữ « cải tạo », nên vài dòng « chuyện xưa » cũng cần thiết.

Sau 1975, có hàng trăm ngàn (hay có người cho là hàng triệu) quân nhân cán chánh phục vụ cho Việt Nam Cộng Hòa đi học tập cải tạo. Nhiều người tình nguyện đi « học tập cải tạo ». Nhưng trong thực tế là ... đi tù.

mardi 2 décembre 2025

Liễu Hằng – Nỗi buồn một màu

 

Tác phẩm Nỗi buồn chiến tranh xuất hiện khi tôi đang là sinh viên Văn khoa. Tôi vẫn nhớ như in chuyện tôi và lũ bạn xôn xao, háo hức, bàn tán rồi sau đó săn lùng, tìm đọc. Mỗi đứa có một nhận định nhưng không đứa nào chê bai.

Chiến tranh là nỗi buồn ! Là thảm kịch ! Nỗi buồn chiến tranh là nỗi buồn của những phận người trước, trong và sau cuộc chiến. Một nỗi buồn thẳm sâu, đẫm nhân sinh và không thể bắt đền.

Sự phản ứng gay gắt từ việc tác phẩm này được vinh danh, cũng là sự phản ứng thường thấy của chủ nghĩa tô hồng !

lundi 1 décembre 2025

Hoàng Linh - Sợ chưa, « Nỗi buồn chiến tranh » vừa được trao giải đã bị cựu chiến binh cấp tướng đề nghị xử lý, thu hồi

 

Ngày hôm qua, 30/11, tiểu thuyết ''Nỗi buồn chiến tranh'' của nhà văn Bảo Ninh được vinh danh là một trong 50 tác phẩm văn học-nghệ thuật xuất sắc của Việt Nam sau thống nhất.

Tại lễ vinh danh do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức, nhà văn Bảo Ninh nhận hoa và bằng chứng nhận từ Phó thủ tướng Mai Văn Chính và Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Trịnh Thị Thủy.

Sự kiện này đã vấp phải sự chỉ trích của Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn, nguyên Cục trưởng Cục Tuyên huấn, Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam.

dimanche 16 novembre 2025

Tạ Duy Anh - Hai lần suýt ngộ sát lão thành

Trong đời, có hai lần tôi suýt trở thành kẻ tòng phạm ngộ sát hai cụ lão thành.

Chuyện thế này.

Lần đầu vào khoảng năm 1998, gia đình tôi đang ở Tân Mai. Sáng nào nhóm của tôi, gồm bốn người, thường rủ nhau đi bộ ra cánh đồng cách khu tập thể khoảng 500 mét. Gặp nhau, chúng tôi vừa tập vừa nói đủ thứ chuyện. Từ chuyện tắm truồng khi bơi trên sông Hồng, đến những chuyện phòng the.

Rồi cứ thế, nhân có sự kiện gì đấy, chúng tôi chuyển sang nói chuyện về ông Goóc-ba-chốp. Cả bốn anh em đều coi ông Goóc-ba-chốp là vĩ nhân, là thiên sứ Chúa cử xuống để phá địa ngục. Chúng tôi cùng nhất trí với nhận định: Goóc-ba-chốp không chỉ giải thể mô hình Xô-viết mà còn khiến thế giới tư bản cũng phải thay đổi.

dimanche 9 novembre 2025

Nguyễn Thông - Phần khuất chưa được rờ đến (2)

 

Lại nhắc về khu đất kim cương tại địa chỉ số 1 Lý Thái Tổ (đồng thời cũng là số 2 Hùng Vương) quận 10, TPHCM. Tôi biên theo địa chỉ cũ cho bà con dễ hình dung.

Chứ cứ như mấy hôm bão số 13 vào hoành hành những tỉnh ven biển Trung Bộ (Quảng Ngãi, Phú Yên, Bình Định, Bình Thuận) nhưng nhà nước và báo chí lại đưa tin nó diễn ra ở Đắk Lắk, Gia Lai, Lâm Đồng khiến nhiều người ngớ ra. Chẳng hạn báo Vietnamnet có bài “Làng chài ở Gia Lai tan hoang sau bão số 13”.

Vẫn biết cái gì cũng có thể quen, nhưng nhẽ ra buổi giao thời phải ghi rõ theo địa chỉ cũ để người ở nơi xa dễ theo dõi tình hình quê mình, các nhóm từ thiện cũng dễ xác định mà tới giúp đỡ.

mercredi 5 novembre 2025

Nguyễn Thông - Nén hương tiễn bác Kiều Hưng

 

Hôm qua 04.11, nhiều báo đăng tin ca sĩ Kiều Hưng qua đời, tại Đức, thọ 88 tuổi, mặc dù ông mất từ ngày 31.10.

Đối với lứa chúng tôi, Kiều Hưng là tên tuổi quen thuộc, được kính phục. Tài năng, hiền lành, lận đận dồn cả vào ông.

Chuyện kể rằng khi làm phim “Vợ chồng A Phủ”, đạo diễn Mai Lộc mời nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương viết nhạc. Ông Thương lúc này đã khá nổi tiếng trong làng nhạc, nhất là bài “Bình Trị Thiên khói lửa” thời chống Pháp. Trong nhạc tiền chiến (tức trước cuộc chiến 9 năm, 1946 - 1954), dòng nhạc mà cách mạng quy kết là ủy mị, tiểu tư sản trụy lạc, ông có vài bài được yêu thích, như “Đêm đông”. Sau khi hòa bình lập lại ở miền Bắc, bài “Đêm đông” bị cấm tiệt, người ta chỉ dám hát lén với nhau. Có nghe truyền tai, chính ông Thương cũng không dám nhắc lại đứa con tinh thần ấy bởi sợ ảnh hưởng tới đường công danh.

mardi 4 novembre 2025

Hoàng Quốc Dũng - Biết – Hiểu biết – Học

 

Mấy ngày gần đây, cả nước lại rộ lên chuyện « ba que », « một que », « bò đỏ » … Tất cả cũng vì chuyến viếng thăm của Bộ trưởng Bộ Chiến tranh Hoa Kỳ Hegseth. Vấn đề là trong phái đoàn có ông Hùng Cao với tư cách là Thứ trưởng Bộ Hải quân Hoa Kỳ. Ông Hùng là hậu duệ của Việt Nam Cộng Hòa.

Như vậy, ông Hùng Cao đang là đại khách của chính phủ Việt Nam. Tuy nhiên, đội quân bò đỏ đã không tiếc lời mạt sát ông với tất cả những lời lẽ tục tĩu nhất và, đương nhiên, cũng có rất nhiều người khác vào đấu khẩu với bò đỏ. Ở đây, tôi không đi vào chi tiết những chuyện đó và tôi cũng không hề có ý đi cãi nhau với bò đỏ.

Nhân vụ này, tôi mới đi tìm hiểu về một số khái niệm rất đơn giản để thấy được cái nạn bò đỏ, các căn nguyên của nó, và đến bao giờ mới hết.

Huy Cường – Nói với bọn Một que

 

Trước hết tôi phải xin lỗi bạn đọc bấy lâu nay quý mến thân thiện với tôi, những người bạn thân mến của trang này để nói bằng ngôn ngữ thật nhất, có thể thô ráp nhất ; với một diện là diện hay dùng từ “ba que” hoặc tín hiệu ký tự là 3 /// trên Facebook, chỉ những gì thuộc chế độ Việt Nam Cộng Hòa.

Tôi gọi bọn này là “Một que”, một que là cây gậy thọc vào bánh xe lịch sử, là nỗi xấu hổ của một chế độ đang tiến tới hòa hợp dân tộc.

Mỗi khi tôi thấy tín hiệu này là một nỗi đau dấy lên : Sao một đất nước văn minh, giàu lòng vị tha, trình độ văn hóa, ngưỡng dân trí rất trội so với khu vực lại khốn khổ thế này. Sao lại tạo ra và đóng dấu vào những cái đầu cố chấp, ngu si thiển cận thế này ?

Hoàng Dũng – Hòa hợp với lại hòa giải

 

Hôm qua, báo Văn Nghệ của Hội Nhà văn Việt Nam đăng bài dưới đây của nhà thơ Phạm Tiến Duật.

Đã 18 năm nhà thơ Phạm Tiến Duật qua đời và bây giờ nếu còn sống, chắc gì ông đã chịu đăng bài thơ này. Nhưng không, người ta vẫn khai quật và công bố lại. Việc hòa giải hòa hợp dân tộc đã xa vời nay càng xa vời hơn.

VỚI KHÁNH LY

Thơ Phạm Tiến Duật

samedi 1 novembre 2025

Huỳnh Ngọc Chênh - Ngày 1/11/1963

 

Mỹ sai lầm chiến lược khi lật đổ chính phủ Ngô Đình Diệm để đưa quân vào Việt Nam trực tiếp chống cộng.

Mỹ cũng sai lầm chính trị nặng nề khi đưa Dương Văn Minh lên cầm đầu nhóm tướng lĩnh đảo chánh. Sai lầm này do CIA quá tệ gây ra, khi không ngửi được Dương Văn Minh là người bị miền Bắc giật dây.

Trong ba tháng ngắn ngủi cầm quyền, Dương Văn Minh đã phá tan mọi thành tựu chống cộng hiệu quả của anh em ông Diệm. Ấp chiến lược bị phá dỡ sạch, du kích công khai chui ra khỏi hầm bí mật, riêng làng Trung Lương quê tui đã có trên chục hầm.