Affichage des articles dont le libellé est Cộng sản. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Cộng sản. Afficher tous les articles

mercredi 12 août 2026

Dương Quốc Chính – Tố cáo tội ác

 

Năm cựu chiến binh (CCB) các nước X, Mỹ, Nga, Ba Lan, Campuchia, gặp nhau nhân đại hội CCB toàn thế giới. Giờ giải lao, anh em café chém gió, tố cáo tội ác quân địch khi đi tìm mộ quân nhân chết trận.

CCB Ba Lan kể:

Bọn em khai quật ở Katyn, thấy mỗi sọ người sĩ quan Ba Lan bị 1 viên đạn vào gáy. Chứng tỏ bọn Liên Xô rất ác và hèn, toàn bắn vào gáy người Ba Lan rồi chôn.

mardi 11 août 2026

Dương Quốc Chính - Đóng đinh vào đầu tù binh để làm gì?


Mấy hôm nay mình thấy lan truyền cái tin có một bác đi khai quật mộ liệt sĩ rồi kể lại trong phẫn nộ, là tìm thấy 3 cái đinh cắm vào sọ liệt sĩ, rồi kết luận đó là do địch tra tấn độc ác.

Tin kiểu này cũng từng được kể về tù binh Phú Quốc cũng bị vậy.

Mình suy nghĩ mấy hôm nay về chi tiết này. Tại sao địch lại tra tấn bằng cách đóng đinh vào đầu tù binh? Nhất là đinh to cỡ đầu ngón tay út? Vì đóng đinh cỡ đó vào đầu thì không cần 3 cái, chỉ cần 1 cái, đóng một nửa cái đã chết sau vài phút, vì nó đâm thủng não. Đó là giết người thôi chứ tra tấn gì đâu?

Bông Lau - Tuyên truyền bịp bợm vẫn có người tin

Từ hôm qua giờ vẫn chưa hết mắc cười với cách dàn cảnh truyên truyền bịp bợm, là Quân cảnh Việt Nam Cộng Hòa đóng đinh vào đầu gối và khớp xương vai tù binh Cộng Sản ở Phú Quốc.

Mắc cười là có tù binh nào nằm yên để người khác đóng dinh vào đầu gối và vai mà hỏng đau đớn giãy dụa. Trừ phi đó là một cái tượng gỗ hỏng nhúc nhích.

Mà đóng đinh xong rồi là phải băng bột vài tháng mới lành. Nhiều khi thành phế nhân luôn. Trại tù binh Phú Quốc có nhiều ủy ban quốc tế đến kiểm tra mà chưa nghe nói bị lên án cảnh đóng đinh như Chúa Jesus bao giờ.

Bông Lau - Bịt mắt tù binh Việt Cộng để bắn?


Thấy cái đoạn phim này trên một trang bò đỏ nói lính Mỹ bịt mắt tù binh Vi Xi trước khi bụp. Bởi zậy mình chẳng bao giờ muốn hòa hợp hòa zải với đám hậu sinh khả  ố này.

Nó hỏng hiểu chiến tranh là gì, mà hay dùng các hình ảnh xưa để tuyên truyền bịp bợm kích động lẫn nhau. Rất tiếc là hàng triệu triệu triệu tín đồ đỏ tin sái cổ.

Đó là vấn đề dân trí thụt lùi trầm trọng. Kích động căm thù rất giỏi, nhưng học hỏi tinh thần nhân văn nhân bản và pháp luật thì dzốt. Bởi zậy Việt Nam vẫn phải “đỉnh” đi... làm thuê cho Nam Hàn và Đài Loan. Và đảng viên cao cấp nườm nượp hoan hỉ vơ vét tiền tham ô xếp hàng đi định cư Mỹ Đế.

dimanche 9 août 2026

Nguyễn Thông - Nhớ lại trận dịch khủng khiếp (3)


Năm 2021

Ngày 24.08

Nhiều báo đài lẫn dư luận trên mạng xã hội lên tiếng về chuyện “bom hàng”. Chả là chính phủ, cụ thể Bộ Quốc phòng, điều động rất nhiều binh lính vào Sài Gòn làm nhiệm vụ… chống dịch.

Nhà báo Nguyễn Thế Thịnh lên phây búc úp mở rằng ngoài việc giúp thành phố dập dịch còn có những trọng trách khác nữa không tiện nói ra. Thực ra ai cũng biết đằng sau sự giúp ấy là gì.

Bộ đội được giao đủ mọi việc, tham gia trực chốt, canh gác, vận chuyển người chết, giao hũ tro hài cốt, giữ an ninh trật tự… Ngoài ra, rất nhiều chú bộ đội đi chợ, mua hàng về giao cho dân đang bị nhốt trong khu cách ly theo đơn dân đặt hàng qua mạng.

mercredi 5 août 2026

Nguyễn Thông - Ba chuyện

 

1. Ông cu cháu gào lên, ông ơi, cho cháu hỏi.

- Gì?

- Sao nước Mỹ nó không bắt Trần Đăng Khoa ạ?

- Khoa thơ hở. Mày phải gọi ông Trần bằng ông, chỉ kém tao vài tuổi, mí lại không được gọi Mỹ bằng nó, bất lịch sự. Nhưng sao phải bắt? Ông này khá nhất trong mấy ông đường được.

- Ông ấy viết "Ngu xuẩn nhất nhì/Là tổng thống Mỹ", xúc phạm thần tượng Mỹ.

lundi 27 juillet 2026

Thận Nhiên – Tàn chiến cuộc

 

Thỉnh thoảng tôi đọc được những bài viết, những thơ văn, nói về người lính trẻ, bộ đội, của miền Bắc. Là thương binh hay chiến binh chết trận, nằm lại dưới những nấm mồ dọc theo dãy Trường Sơn hay những bụi bờ triền sông miền Tây, ở Cổ thành Quảng Trị, ở những chiến khu, trận địa, từ vĩ tuyến 17 trở vào miền Nam. Đài phát thanh của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa trước 1975 gọi họ là những người Sinh Bắc Tử Nam.

Trong những bài thơ văn ấy, họ được ca ngợi và tiếc thương như những anh hùng. Nhưng thật ra, phần lớn chính họ không hiểu thấu đáo vì sao họ bị thương bị giết, sự tổn thương và cái chết của họ thật sự mang lại điều gì cho dân tộc. Họ có niềm tin rằng họ vào Nam để chống Mỹ cứu nước, để giải phóng miền Nam. Trong số đó, có những người là bà con bên nội và bên ngoại của gia đình tôi.

Tôi không nghĩ vậy.

samedi 25 juillet 2026

Lưu Trọng Văn – Cùng độ lượng và bao dung mới xây dựng được tương lai

 

Chuyện của hai ông bạn một sáng café Sài Gòn.

Hoàng Hưng

Bị tù ba năm chỉ vì giữ bản viết tay tập thơ Về Kinh Bắc của Hoàng Cầm. Tập thơ bị vu là có bài Lá diêu bông phản động. Hoàng Hưng kể khi bị bắt giam cùng Hoàng Cầm, Hoàng Cầm đã nhận tội bài Lá diêu bông đúng như quy kết phê phán một chủ nghĩa không có thật như lá diêu bông. Hoàng Hưng giận tức nói với Hoàng Cầm: Tại sao anh lại nhận tội? Hoàng Cầm cúi đầu giấu giọt nước mắt.

Gã nói: Ở các nước, vụ oan ức ba năm tù của ông người bị oan sẽ kiện đòi bồi thường đó.

mercredi 22 juillet 2026

Thái Hạo – Sao không để cho các ông như Phan Trung Can sống « kiên định » ?

 

Là một người quanh năm chỉ biết “côi cút làm ăn, toan lo nghèo khó” như cụ Nguyễn Đình Chiểu nói, thú thực tôi chẳng biết “cách mạng màu” hay “diễn biến hòa bình” mà các ông như Phan Trung Can đang hô hào kịch liệt chống lại là cái gì.

Tôi chỉ lấy làm lạ, nếu cứ như những gì họ đang chống, họ muốn “kiên định” thì sao không cho họ được thỏa mãn? Đảng và nhà nước đã thực hiện đổi mới, mở cửa 40 năm nay, sao không đưa tất cả cái lực lượng “yêu nước” ấy vào hợp tác xã nông nghiệp.

Để họ được đi làm theo công điểm, nuôi lợn theo định mức, nếu tự ý giết một con bò (do chính mình nuôi) thì phải đi tù. Họ sẽ mua hàng bằng tem phiếu với những cái phiếu lương thực 100g gạo, 10cm vải, mấy giọt dầu… Chứ cứ để họ sống trong cảnh kinh tế tư nhân, thị trường cạnh tranh chệch hướng thế này, thì khổ cho họ quá.

samedi 18 juillet 2026

Tạ Duy Anh - Vì nhân dân phục vụ


Nghe nói đó mới là tên nguyên bản tiểu thuyết "Người tình của phu nhân sư trưởng" khi dịch sang tiếng Việt. Đọc xong rồi mới thấy cái tên "Vì nhân dân phục vụ" phù hợp hơn với lối giễu nhại trong suốt hơn 260 trang sách.

Tôi đã biên tập, đọc 4 cuốn quan trọng nhất của Diêm Liên Khoa, trong đó có "Tứ thư" nhận giải Kafka danh giá. Cuốn sách mới nhất do Nhà sách Vinh tặng. Tôi dùng nó để thử sức đọc của mình sau thời gian dài dưỡng bệnh. Và nó mất trọn một ngày.

Sách của họ Diêm thường hấp dẫn, hài hước và gây choáng váng ở những chi tiết đạt đến độ siêu hư cấu. Câu văn nào cũng dự phòng trận cười bùng nổ, sau khi chọc cho bạn một phát đau tận xương.

mercredi 15 juillet 2026

Dương Quốc Chính - Đôi lời thăm hỏi động viên chú Can


Mấy hôm nay thấy báo chí cách mạng bắt đầu phản đòn anh em bên chuồng, bắt đầu từ bài viết trên Facebook cá nhân của ông Cục trưởng Cục Báo chí. Sau đó là bài báo của VOV, rồi Công an Nhân dân.

Nội dung cơ bản là cảnh cáo đàn bò về việc húc bậy bạ, tấn công cá nhân, cả lãnh đạo cơ quan báo đảng, đòi cách chức tổng biên tập báo Nhân Dân, Quân đội Nhân dân..., oai phong chả kém gì Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương.

Đồng thời, chú Can được An ninh mạng Lâm Đồng thăm hỏi, động viên, tặng quà chớp nhoáng. Đã nhắc chú rồi, đừng hoan hỉ quá, nhiều khi thấy vậy mà không phải vậy đâu.

dimanche 5 juillet 2026

Hoàng Quốc Dũng – Tunisie & Việt Nam : Tuy hai nhưng là một

 

Tôi vừa trải qua một tuần du lịch ở Tunisie. Đây là lần thứ tư tôi đến đất nước này. Những lần trước tôi chỉ ở trong các resort nên hầu như không có dịp tiếp xúc với người dân. Lần này thì khác. Tôi sống trong nhà một gia đình trí thức Tunisie. Hai vợ chồng và các con đều nói tiếng Pháp rất tốt. Nhờ vậy, tôi có cơ hội hiểu đất nước này hơn rất nhiều.

Có rất nhiều chuyện để kể. Nhưng để tránh bài quá dài, tôi chỉ xin nói đến những điều khiến tôi liên tưởng đến Việt Nam.

Tunisie từng được xem là quốc gia Ả Rập cởi mở nhất, hiện đại nhất, gần với tinh thần khai sáng nhất của Địa Trung Hải Hồi giáo. Người Tunisie không cực đoan như nhiều nước Hồi giáo khác trong khu vực. Họ cũng giành được độc lập một cách tương đối ôn hòa và vẫn giữ quan hệ khá tốt với Pháp, khác hẳn Algeria với một lịch sử đẫm máu mà dư âm còn kéo dài đến tận hôm nay.

lundi 29 juin 2026

Nguyễn Đình Bổn - Thảm!

 

Chỉ 21 năm ngắn ngủi, từ 1954 đến 1975, Sài Gòn khi đó là thủ đô của Việt Nam Cộng Hòa, dù trong chiến tranh đã bừng sáng không thể mô tả cái huy hoàng về văn học nghệ thuật.

Không kể hàng trăm tờ báo, chỉ riêng mảng văn chương đã có những tạp chí ghi dấu ấn mạnh mẽ như Văn, Văn Học, Bách Khoa, Khởi Hành, Sáng Tạo...trở thành những diễn đàn quan trọng. Đây được coi là một trong hai giai đoạn rực rỡ nhất của văn học Việt Nam hiện đại (thời kỳ trước là văn chương tiền chiến 1930-1945) mà không biết trăm năm sau còn có thể tạo ra?

Về Văn học: Võ Phiến, Mai Thảo, Doãn Quốc Sỹ, Nguyễn Thị Thụy Vũ, Bùi Giáng, Dương Nghiễm Mậu, Tô Thùy Yên, Nguyên Sa, Bình Nguyên Lộc, Sơn Nam, Duyên Anh... nói chung khó thể liệt kê.

vendredi 26 juin 2026

Dương Quốc Chính – Ông La Văn Cầu chặt bàn tay hay cánh tay tại chiến trường ?

 

Về mặt y tế, chặt bàn tay và chặt cánh tay là rất khác nhau về độ đau đớn và mất máu (không có thuốc giảm đau).

Ông La Văn Cầu kể chuyện chặt tay có hai phiên bản khác nhau. Phiên bản chủ đạo xưa giờ là chặt cánh tay, chắc 99 % chúng ta chỉ biết vậy và tin vậy. Vì thực tế đúng là ông bị cụt tay đến bả vai.

Thực tế còn phiên bản lời kể khác của chính ông, đó là chỉ chặt bàn tay, chỗ cổ tay tại chiến trường. Sau đó phần cánh tay còn lại bị hoại tử, nên phải cắt nốt tại...trạm xá. Có lẽ là tháo khớp vai. Điều này không lạ, có lẽ do y tế tại trạm xá chiến trường kém, nên bị nhiễm trùng. Nhưng lẽ ra chỉ bị tháo khớp đến khuỷu tay thôi, đây lại mất cả cánh tay.

Võ Khánh Tuyên – Qua một thế hệ

 

Lứa tuổi của chúng tôi, đã có một thời luôn thuộc nằm lòng những tấm gương các chiến sĩ quả cảm. Và đa phần cảm phục và tin tuyệt đối.

Sau này, nhiều lý do, nhưng các thế hệ con cháu vẫn phải "tin" vào bao kỳ tích. Có lẽ chờ những nhân vật ấy sang trang ?

Luôn có Tô Vĩnh Diện lấy thân mình chèn pháo lăn xuống vực, Trừ Văn Thố, Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai, Nguyễn Văn Thương 6 lần bị CIA cưa sống chân không thuốc tê để tra tấn. Hoặc bị ngọn đèn cao áp 2.000 W chiếu vào mà vẫn kiên cường bất khuất không khai.

lundi 22 juin 2026

Lưu Trọng Văn - Một kỷ niệm buồn khó quên đời nhà báo với Lý Quý Chung


Gã nhớ đó là một sáng năm 2002, gã bước vào phòng của Lý Quý Chung, thư ký tòa soạn tạp chí Kiến thức Gia đình, số 58 Nguyễn Bỉnh Khiêm. Chuyện linh tinh về báo chí, bóng đá rồi các cô người mẫu.

Lý Quý Chung vốn đẹp trai, hào hoa phong nhã lại là nhà báo nổi tiếng nên được nhiều cô, nhiều em xinh đẹp đeo đuổi. Chuyện đang hấp dẫn về Trịnh Công Sơn và các người đẹp thì có tiếng gõ cửa.

Bước vào là Lê Nam Sơn, tổng biên tập báo Nông nghiệp Việt Nam, báo mẹ của tạp chí Kiến thức Gia đình. Sơn là người mời gã về lo nội dung cho tạp chí khá ăn khách này. Trước khi có lời mời Sơn đã thăm dò kỹ về gã và xuống nhà gã ở Nhà Bè để coi về phong thủy. 

dimanche 21 juin 2026

Nguyễn Thông - Thần tượng


Vụ một cuốn sách bị thu hồi, nhà xuất bản bị phạt nặng (còn tác giả, cơ quan chủ quản nhà xuất bản, cơ quan cấp trên xét duyệt xuất bản vẫn chưa biết sẽ như thế nào) khiến người ta bàn tán, dè chừng.

Ông hàng xóm nhà tôi chua chát bảo, thành công của họ ở chỗ làm cho con người ta, dù là người tốt, đã sợ hãi, an phận, yếm thế.

Một vị phó giáo sư trực tính nhận xét ngắn gọn về cuốn sách: "Nịnh không nên đời cũng bị hạch tội. Sướng chửa". Không nên đời có nghĩa là làm không ra trò, vụng về, thô thiển.

mercredi 17 juin 2026

Dương Quốc Chính – Bi kịch của thế kỷ

 

Chuyện bà Xuân, ông Trung, bọn phản động đồn thổi rất lâu rồi, nhưng nguồn mình cho là uy tín nhất là từ bác Vũ Thư Hiên.

Bà Xuân đúng là một bi kịch mà nếu được công bố chính thống, thì có lẽ còn sấm sét gấp tỉ lần mấy câu ông Nam chém gió kia. Không lẽ anh em bên chuồng đòi tùng xẻo nguồn tin và nhà xuất bản. Thực ra câu chuyện đã có ở trong sách, chẳng qua nước ngoài xuất bản mà thôi.

Với người muốn biết sự thật khách quan thì sách trong nước hay nước ngoài đâu có thành vấn đề. Và đọc sách nào cũng cần đánh giá tính logic của các sự kiện trong đó. Với nguồn gốc của ông Trung, không thấy có bất cứ nguồn phản biện nào đủ sức mạnh để bác bỏ.

lundi 15 juin 2026

Thọ Nguyễn - Chuyện Budapest (2)

 

Vì ông Botz có việc phải đi ngay nên tôi chỉ mời được ông Istvan Losonczi ăn trưa trong quán ăn của câu lạc bộ Honved. Cái tên này xuất phát từ “Magyar Honvédség” (Lực lượng vũ trang Hung). Quán giải khát gọi là Regiment Caffee (Cà phê trung đoàn). Sau 1990 câu lạc bộ Honved mở cửa cho toàn dân, nhưng các sĩ quan vẫn lui tới đây gặp nhau. Từ bà phục vụ đến ông tướng đều quen biết nhau.

Khác với ông quân nhân chuyên nghiệp Laszlo Botz, Istvan Losonczi vốn là chàng sinh viên yêu văn học. Vì giỏi tiếng Anh và văn hóa nước ngoài nên ông được vào làm ở đài truyền hình nhà nước MTV, chuyên trách biên tập và giao dịch mua phim nước ngoài.

Hai ông cựu nhân viên truyền hình xã hội chủ nghĩa rất hợp nhau bên ly bia Kőbányai. Đĩa thịt goulash nóng hổi khiến tôi nhớ đến khái niệm “Goulash communism” (Chủ nghĩa Cộng sản Thịt hầm) [1] mà tôi nghe từ hồi nhỏ.

jeudi 11 juin 2026

Thọ Nguyễn - Chuyện Budapest (1)

 

Tôi từng đến Budapest nhiều lần và cảm thấy nó rất ít thay đổi. Lần này cũng vậy, vẫn là các công trình mang ánh hào quang của quá khứ đế quốc Áo-Hung, từ hệ thống tàu điện ngầm metro cùng các nhà ga hoành tráng, đến những tòa lâu đài lừng lững hai bên sông Đa-Nuyp.

Phố xá vẫn giữ mặt tiền nhà cũ, không sơn sửa. Nông thôn Hungary về cảnh quan cũng không khác gì những năm trước. Hungary là đất du lịch nên xe taxi rất nhiều. Tất cả đều sơn màu vàng và hoạt động qua Uber. Taxi truyền thống gọi điện thoại đã biến mất hoàn toàn. Hầu hết lái xe tôi gặp đều biết nói bập bẹ tiếng Đức. Thậm chí còn đủ để pha trò.

Khi đi qua sân vận động Ference Puskas, tôi hỏi cậu lái taxi : Có phải đây từng là sân Népstadion (Sân vận động Nhân dân) không ? Anh ta trả lời bằng tiếng Đức : Ja, Volksstadion ! (tiếng Hung Nép = nhân dân, tiếng Đức =Volk). Rồi hai chúng tôi liệt kê một loạt khái niệm ngày xưa : Néphadsereg : Quân đội nhân dân ; Népköztársaság = Cộng hòa nhân dân ; Népszabadság = Báo Tự do Nhân dân (báo của đảng Công nhân xã hội chủ nghĩa Hungary trước 1990). Cậu ta cười to : Cái gì cũng “Nhân dân” mà nhân dân chẳng có gì cả !