mercredi 29 avril 2026

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (11)

Bọn mình vào lính toàn ở độ tuổi choai choai, đa phần chưa có người yêu. Thằng nào có, thì cùng lắm cũng chỉ được “thơm” vào má một phát là cùng. Vì ngày ấy kiêng khem dữ lắm, chả như bây giờ.

Tuổi choai choai là tuổi chưa thành “người lớn”, nhưng không còn trẻ con, đã thích con gái.

Đối với bọn mình chưa có người yêu nên chỉ biết phái nữ qua tưởng tượng.

Trung đội trưởng Hưng đã có vợ, ngồi kể chuyện ngủ nghê với vợ: “Sướng lắm. Nhất là được đưa tay sờ ti. Nào mềm, nào ấm, nào đầy đầy!”…

Bọn lính trẻ chúng mình há hốc mồm ngồi nghe. Khoái củ tỉ. 

Nhưng Đại đội phó Xuân bảo: “Thằng Hưng nó bốc phét, nghe làm gì. Nó như thế này thế này cơ. Nó rắn câng cẩng, nó mát rười rượi!”…

Tức thật, chả biết đúng sai, thật giả thế nào. Thế là lính tráng lại ngồi thần mặt, tưởng tượng.

Mà tưởng tượng hình dung gì, thì cũng qua cái hình cái bóng cụ thể: Đó là các nữ “anh nuôi”.

Đại đội mình có mấy cô anh nuôi. Cũng không xinh. “Đùi Na, má Dánh, mông Đào/ Nếu đem ghép vào quỷ dữ chạy xa”.

Mình đặt ra câu ấy để trêu. Trêu thì trêu vậy nhưng vẫn thinh thích. Bởi vì cả đại đội hơn trăm thằng toàn đực rựa, có mỗi 5 cô khác giới…

Hay thử liều một phát?. Nhưng lại sợ! Nhỡ nó tát cho thì nhục!.

Vậy là theo đuôi các anh lớn, mạnh mồm kháo chuyện với nhau. Nhưng đến trước bọn nữ anh nuôi thì…ngọng cả đám.

Thằng Quốc trong tiểu đội là thằng hung hãn nhất, chả biết sợ là gì. Nó bảo: “Để tao!”

Hôm sau Quốc ta cố ý lùi lại xếp hàng sau cùng khi ăn cơm.

Cũng nói thêm, ngày ấy ăn cơm ở sân kho hợp tác xã, nghe keng keng tiếng kẻng cơm khua thì lính cầm bát đũa ra sân kho.

Cả đại đội tập trung thành 6 hàng dọc, lần lượt 6 người theo hàng ngang tách ra, biên chế thành “mâm”.

Ba chị nuôi ở trong cái cửa liếp chắn lưng chừng, đưa cho một xoong cơm, một xoong canh, một đĩa 4 ngăn đựng thức ăn. Lính đứng ở ngoài liếp nhận lấy, sau đó bê ra sân, tìm chỗ trống ngồi xổm ăn cơm, chứ không có nhà ăn như bộ đội bây giờ.

Đang ăn thì thấy thằng Quốc từ chỗ phát cơm canh, vừa chạy vừa vuốt mặt, mồm la oai oái. Canh rau muống rớt đầy tóc, bám lên mặt lên cổ…

Mọi người ngơ ngác. Chẳng hiểu tại sao.

Hỏi mấy “chị nuôi” thì thấy mấy cô mặt lạnh như kem quốc doanh bảo: “Nhỡ tay”.

Không thấy Quốc ra ăn cơm nữa. Mình chén xong về đến nhà ở thì hắn đã tắm xong.

Quốc thì thầm kể với mình: Hắn đợi ở hàng sau cùng, đợi nhận canh từ “chị nuôi” Dánh. Bằng hai tay, Dánh đưa xoong canh cho Quốc. Nhưng thay vì đỡ lấy xoong canh, hai tay hắn lại đưa ra... bóp vú “chị nuôi”.

Dánh bị bất ngờ, tức đỏ mặt nhưng không thể bỏ xoong canh xuống, vì vướng tay của thằng giời đánh đang hành sự trên ngực mình.

Lúng túng đến mấy giây, Dánh đổ cả xoong canh lên đầu thằng Quốc khiến hắn vội bỏ tay khỏi ngực chị nuôi và chạy.

Mình phấn khởi hỏi: “Bóp được vú con gái thấy thế nào? Thích không?”.

Quốc ta đực mặt: "Chả ra cái đếch gì. Khô khồ khồ. Cứng như bọc bìa cat-tông. Mấy lão chỉ nói phét!"...

* Cựu chiến binh Mai Tiến Nghị

MAI THANH HẢI 24.04.2026

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Remarque : Seul un membre de ce blog est autorisé à enregistrer un commentaire.