vendredi 24 avril 2026

Mai Thanh Hải – Đường đến 30 tháng 4 (4)

 

... Tôi nhớ, vào hôm sau, bố tôi ở nhà. Khi mẹ tôi đi làm rồi, bố mới mở hòm lấy ra một khẩu Colt 45 và một hộp giấy đầy đạn của Mỹ.

Hồi đó, những viên đạn K54 hay AK-47 đã rút thuốc đạn mà tôi hay được các cậu tôi cho làm đồ chơi, thường có vỏ màu nâu sậm hoặc màu xanh lá cây rất tối. Những viên đạn đó có các-tút là sắt và hay rỉ. Thế nhưng những viên đạn Mỹ thì có màu đồng vàng óng, nhìn rất bắt mắt.

Bố tôi lau súng rất kỹ, lên quy lát loạch xoạch, lau từng viên đạn rồi mới cất súng vào bao. Bố dặn tôi rất kỹ là không được nói với mẹ chuyện bố lau súng.

Sau này, khi tôi khoảng 10 tuổi và có lần lấy khẩu súng không đạn đó ra chơi. Bố trông thấy liền mang đi nộp cho chú công an khu vực. Khi thấy tôi buồn, bố tôi kể cho tôi về khẩu súng đó.

Đó là khoảng năm 1970, mặt trận Tây Nguyên sau Mậu Thân rất khó khăn. Bộ đội đói dài và tổn thất nặng.

Có một trận, trung đội cối 82 của bố tôi đi yểm trợ cho tiểu đoàn đánh một đơn vị Mỹ mới đổ bộ. Trận đánh giằng dai kéo dài mà không dứt điểm được.

Đến xế chiều, cối hết đạn, bố tôi được lệnh rút. Khi rút ngang qua một cái trảng thì bất chợt ba chiếc trực thăng bay tới. Trung đội kịp chạy vào bìa rừng và nằm im ở đó.

Thế nhưng có một cậu lính trẻ mới vào chiến trường, lần đầu thấy trực thăng Mỹ bay sà thấp ngang ngọn cây nên sợ quá không chạy được. Cậu ấy nằm rúm ró trên trảng trống. Một trực thăng hạ xuống và tóm cậu lính đó lên máy bay. Ba chiếc lượn vòng quần thảo trên đầu.

Chỉ vài phút sau, tự nhiên tiếng loa từ trên trời vọng xuống giọng cậu lính kia mếu máo “Anh Tr… ơi, ra hàng đi không nó giết chết hết anh Tr… ơi !”.

Bộ đội nằm im vì trên mỗi chiếc trực thăng đó có hai khẩu súng máy Gatling 6 nòng đang chĩa xuống.

Mấy chiếc máy bay cứ bay vòng sát trên các ngọn cây. Tiếng gào thảm thiết của cậu lính từ trên vẫn vọng xuống “Ối anh Tr… ơi, em cắn rơm cắn cỏ lạy anh. Anh không cho anh em ra hàng thì nó đạp em xuống, anh Tr… ơi !”.

Mấy chiếc trực thăng bay lượn vòng thấp, cánh quạt thổi tung tất cả cỏ với cành lá nguỵ trang ở dưới lên. Cứ mỗi lần thấy một người lính nào đó nấp ở dưới, súng Gatling lại nổ chát chúa. Tiếng súng CKC từ dưới nổ từng phát một lên rồi tắt ngấm.

Cậu lính bị bắt ở trên thì cứ gào lên, tiếng kêu không ra tiếng con người “Ối ông ơi, ông đừng đạp con xuống, để con gọi anh Tr… con ra hàng. Ối anh Tr… ơi, em còn mẹ già, anh hàng đi cho em còn đường sống…”

Bố tôi nói rằng những năm 69-70, đơn vị cối của bố tôi chỉ được trang bị CKC. Ở Miền Bắc tuyên truyền cụ già bắn rơi cả phản lực Mỹ bằng súng đó, chứ ở Tây Nguyên, có dùng CKC bắn cả ngày trực thăng nó cũng chẳng rơi.

Thế nên trung đội của bố tôi cứ nằm yên mà chịu trận. Ai bị lộ thì bắn lên trời xua địch chứ những người còn lại, toàn lính cựu, đều biết rằng nổ súng, lộ vị trí thì cả đơn vị đều chết.

Bố tôi kể là đến khi trời tối, trực thăng quay về căn cứ thì trung đội bố tôi chỉ còn lại 1/3. Thế nhưng, điều kinh khủng nhất là cái tiếng gào thét gọi hàng và xin tha chết của cậu tân binh trẻ ám ảnh trong đầu ông. Sau trận đó, bố tôi thề sẽ không bao giờ để bị bắt.

Bố tôi nói, lính Mỹ và Sài Gòn thù lính cối 82 không kém gì thù lính đặc công và trinh sát. Cối 82, những năm đó là vũ khí sát thương mạnh nhất và đáng sợ nhất với quân Mỹ.

Sau trận đó vài tháng, bố tôi được khen thưởng và ông đã đổi toàn bộ số thực phẩm được cấp (mà thực ra cũng chỉ là một hộp sữa đặc có đường) để lấy khẩu Colt 45 chiến lợi phẩm do một người lính trinh sát mang về.

“Súng đó không phải để bắn người đâu. Bố dùng nó cho mình con ạ !” - Bố tôi nói với tôi vậy.

* Bài : Thái Bảo Anh

* Hình : nhiếp ảnh gia Jacques Pavlovsky (Pháp) chụp tại Sài Gòn, ngày 30.4.1975

MAI THANH HẢI 20.04.2026

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (3)

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (2)

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (1)

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Remarque : Seul un membre de ce blog est autorisé à enregistrer un commentaire.