Vài tiếng nữa sang ngày 01.09.2026. Nhà cháu lần lượt đưa lên những ghi chép của tháng Chín cách nay 5 năm (2021) lên tháng Chín hiện thời.
Ghi chép trong tâm bão dịch Covid
01.09.2021
Thủ tướng Phạm Minh Chính gặp mặt các nhà khoa học y tế, các thầy thuốc, bác sĩ tiêu biểu. Chả biết đứa quân sư trợ lý tham mưu xúi dại xui khôn nào, mà ông Chính tặng cho mỗi vị khách mời một cái hũ. Nhà thơ Đỗ Trung Quân than, giời ạ, tặng gì chả tặng, giống như cái hũ cốt đang được dùng mỗi ngày mấy trăm chiếc ở Sài Gòn.
Tới hôm nay đầu tháng Chín rồi nhưng vẫn chưa có thông báo về khai trường, có cho bọn trẻ tới trường để học hay không. Dịch ngày càng nặng thế này, có khi nghỉ tới tết.
Cái Hảo cháu mình ở ngoài Phòng năm nay có đứa con gái vào lớp 1. Hảo kể, con bé thích đi học lắm, nghe bố mẹ kể học ở trường vui nên nó ngóng từng ngày, từ hồi đầu tháng Tám cơ. Mấy hôm rồi nó cứ đi ra đi vào sốt ruột, luôn mồm hỏi sao mãi không được đi học. Trẻ con cũng khổ bởi dịch.
Ông Nguyễn Hồng Lĩnh tân bí thư Tỉnh ủy Đồng Nai, mới ngồi ghế trọng nên rất hăng. Ổng tuyên bố trước các quan chức tỉnh “nếu để bất kỳ người dân nào đói trong lúc dịch, tôi sẽ từ chức”. Khí phách phết. Tay Vinh bảo ai cho từ mà từ, có dở tồi kém mấy mà đảng bắt làm cũng cứ phải làm, “bắt phong trần phải phong trần/cho thanh cao mới được phần thanh cao”. Cán bộ xứ này chỉ có quyền vì đảng chứ không được vì dân.
02.09
Rất nhiều báo nhắc đi nhắc lại lời khẳng định chắc như đinh đóng cột của thủ tướng Chính, rằng "Vắc xin tốt nhất là vắc xin được tiêm sớm nhất!".
Tôi hoàn toàn tin vào điều ấy. Tiêm sớm ở xứ này vào lúc nào, cho ai, không nói ra mọi người đều rõ cả. Chẳng tin cứ hỏi các ông bà lớn, những người đã được tiêm 2 mũi, loại gì, có tốt không.
Bà xã tôi bảo, để được tiêm vắc xin, còn khó hơn tìm đường lên giời. Bà còn kể, nhiều đêm ngủ chỉ mơ thấy được tiêm vắc xin, mà lại vắc xin xịn của Mỹ của Anh.
03.09
Báo mậu dịch, cả trên tivi nữa, đăng chuyện ở xã Hoằng Thái huyện Hoằng Hóa xứ Thanh, chính quyền sợ dịch lây lan nên đã cử người đi từng nhà khóa chặt cổng nhốt tất cả bà con trong nhà, tổng cộng 278 hộ thành pháo đài, lý do là để quản lý giám sát chặt chẽ, không cho vi rút lan truyền…
Còn ở huyện Diễn Châu xứ Nghệ, một cô gái được xác định F1 nhưng không muốn đi tập trung, đề nghị được cách ly tại nhà như ở Sài Gòn người ta đang áp dụng. Chính quyền nhất khoát không chịu. Cô trốn trong nhà, khóa chặt phòng. Nhà chức việc cử người đến phá cửa, giống như phá thành trong truyện Tam quốc. Cô nàng bí quá liền cởi quần áo cho thân thể lõa lồ, chắc nghĩ đến mức thế thì người ta e ngại mà tha cho, ai dè họ xông vào khênh tuốt ra ngoài đem đi.
Hàng trăm F0 tại một bệnh viện dã chiến ở Bình Dương bị đói quá liền phá rào, vượt rào tràn sang khu cũng bị nhẹ bên cạnh để giật đồ ăn sáng. Chính quyền phải huy động bộ đội, công an, cả cảnh sát cơ động đến dẹp, lập lại trật tự. Giống như những vụ phá nhà tù vượt ngục ở bên tây trong phim Hollywood, nhưng giờ là chuyện thực ở ta.
03.09
Ông Lưu Bình Nhưỡng đại biểu quốc hội, nhân vụ cả nước, nhất là ở Hà Nội và Sài Gòn nhà chức việc vẽ ra đủ thứ giấy tờ, quy định, app này app nọ hành dân. Ông lên tivi nói chỉ có mỗi cái giấy đi đường mà cứ lúng ta lúng túng, hết công an hành tới chính quyền hành, nay đòi thế này, mai đòi thế khác, chỉ khổ dân.
Ông Nhưỡng bảo rõ ràng Hà Nội đã không rút được bài học kinh nghiệm qua hai lần dịch trước, cứ gây phiền hà cho dân. Ông ví dụ, đã có căn cước công dân gắn chip rồi, quản lý hiện đại 4.0 rồi, sao lại còn đòi giấy đi đường.
Cũng cái vụ hành dân đó, bác Nguyễn Thiện cho rằng nhà nước thực hiện bí quyết để người dân không dám ra đường cốt tạo ra ma trận, bày thật nhiều giấy tờ, thủ tục rắc rối khiến cho họ ngán ngẩm, chán chường, tặc lưỡi thà ở nhà cho rồi. Dù biết rằng ở nhà thì đói, bệnh tật, căng thẳng, có khi phát điên.
04.09
Bạn cũ Vũ Đức Nghiệu giáo sư từ Hà thành gọi điện vào hỏi thăm, đùa, mày còn sống không. Mình kể lúc đầu cũng hoảng, chịu không được, nhưng nay dịch đã căng hơn 2 tháng ròng, chịu riết cũng quen. Nghiệu cười, có khi mày lại mắc bệnh nghiện dịch không chừng. Lúc nó hết, không có nó lại nhớ, ha ha. Nghiệu lúc nào cũng vậy, thông minh, dí dỏm, là tay tếu táo có hạng của K17 Văn khoa Tổng hợp. Nhớ y quá.
Ừ nhỉ, hôm trước thằng con giai trốn được qua hàng rào dây thép gai chặn lối ra vào khu dân cư Bình Hưng huyện Bình Chánh nhà mình, để đi công chuyện. Khi về, nó kể đường phố vắng tanh, đi sướng lắm bố ạ, chả ken đặc xe kẹt xe mọi lúc mọi nơi như hồi chưa có dịch. Mình bảo điều gì cũng có hai mặt của nó, nhưng ngồi nhà ôm bụng đói chờ bị điệu đi ngoáy mũi thế này tao đếch thích, vả lại phố vắng lạnh không có hơi người hơi xe khác gì thành phố chết.
Trên phây búc người ta kể chuyện một nhà giàu ở khu biệt thự cao cấp quận 2, họ sẵn tiền nên chống dịch nghiêm lắm. Kín cổng cao tường, không cho bất cứ ai vào, đồ vật gì được đem tới cũng xịt khử rất kỹ. Đùng một cái, cả nhà dính, dương tính hết. Hóa ra họ có mấy con chó cảnh, tối thả ra ngoài cho đi ị, rồi sau đó chủ nhà lại ôm ấp vuốt ve hôn hít chúng, bị luôn.
04.09
Cô Nguyễn Thùy Dương, người từng nổi tiếng vụ ném dép vào “bà hồng phúc” Nguyễn Thị Quyết Tâm trong "sự kiện" Thủ Thiêm, vừa bị công an phạt 5 triệu đồng về “tội” đăng video sai sự thật.
Sai làm sao? Cô Dương đi làm từ thiện, trao gạo cá rau mì cho những nhà thiếu đói nhưng nhà chức việc lấy lý do giãn cách không cho đi. Cô Dương quay vieo chuyện này, phê phán chính quyền bỏ dân đói, không cho dân khu bị phong tỏa nhận đồ cứu trợ, rồi phát lên mạng. Cô lên Facebook kể lại rằng nghe công an thông báo phạt xong, cô bảo phạt thì phạt nhưng mình không sai.
Một tờ báo nước Bỉ, tờ Metrotime ngày 03.09 nhận xét Hà Nội trong cơn dịch Covid là cái nhà tù. Nó giật tít “Hà Nội như cái nhà tù lộ thiên” khi phản ánh về chuyện ngăn cản, cấm đoán đi lại, chặn đường lập chốt, xét hỏi giấy tờ, yêu cầu “ai ở đâu thì ở đó”… Truyền thông báo chí mậu dịch ngay lập tức được lệnh lên tiếng phản đối báo Bỉ.
Nhà báo Ngô Bá Nha (Ben Ngo) viết trên Facebook rằng báo Bỉ nói đúng sự thực đã không tiếp thụ lại còn tự ái. Nhưng nhiều người bảo rằng họ (chính quyền) tự ái cũng có lý của họ.
Lâu nay Hà Nội thủ đô được ca ngợi, tự tôn vinh là thành phố hòa bình, điểm sáng, nơi đáng sống, mặt trời tỏa sáng rực rỡ, nay có đứa sổ toẹt như thế thì dỗi là phải. Chả ai, nhất là chính quyền, muốn Hà Nội bị chê là nhà tù, dù sự thực nó giống như nhà tù trong cơn đại dịch.
(Còn tiếp)
Ảnh: Nhân viên công ty mai táng trao hũ cốt đến từng nhà có người chết dịch (ảnh tư liệu internet)
NGUYỄN THÔNG 31.08.2026

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire
Remarque : Seul un membre de ce blog est autorisé à enregistrer un commentaire.