dimanche 3 août 2025

Văn Công Hùng – Ghi chép ngày 02.08.2025

Tin sáng

1. "Ông Trump ra lệnh triển khai tàu ngầm hạt nhân 'đáp trả bình luận của ông Medvedev'"- Đừng đùa với... người già. Trong khi đó, báo nhà nước chưa đưa tin, nhưng xôn xao cõi mạng, hình như bên Tàu, một ông tướng vừa được bầu làm bí thư quân ủy trung ương, chức lâu nay mặc nhiên của tổng bí thư.

2. "Cứu sống bé gái ngưng thở dưới hồ bơi ở Vũng Tàu, thanh niên nói mừng 'đứng tim'"- Đúng là người xem clip cũng đứng tim. Nhưng hôm qua nhà cháu còn đứng tim lâu hơn khi xem cái clip 3 cháu bé chơi bóng, quả bóng rơi xuống ao, 2 cháu bé lần lượt xuống cứu bóng và... cứu nhau và đều chết.

Đáng nói là, có một người xuống múc nước xách về nhưng hình như không biết, hay không quan tâm. Cháu còn lại thì chắc cuống quá nên chỉ ú ớ những câu vô nghĩa, lấy xe đạp loanh quanh, trong khi nhẽ việc phải làm ngay, là lao ra giữa đường (sát ao, rất nhiều xe và người lớn đi qua) chặn bất cứ xe hay người nào lại, thì có thể cứu được, ít nhất 1 cháu. Có rất nhiều câu hỏi từ vụ đuối nước thương tâm này.

Cũng đuối nước : "Thiếu niên 16 tuổi đuối nước khi tắm sông Hương".

Thanh Hằng – « Phong trào chụp tin nhắn » của người quá cố nổi tiếng


Hàng loạt tin nhắn của các mợ với người đã khuất được chụp và công bố, vô tình “tố cáo” đời sống riêng tư của họ - điều mà nếu người đó còn sống, các mợ rất dễ …ăn vả! Tôi thật !

Nhưng hàng loạt cô than khóc người ra đi với những tus lâm ly, tin nhắn mùi mẫn cho thấy chả cô nào là duy nhất cả. Khoe mối quan hệ với một người như thế, theo tôi, chả danh giá gì!

Hàng loạt tus chứng minh mình là “bạn gái”, “bạn gái cũ” sẽ vô tình dựng lên hình ảnh không hay về người đã không còn lên tiếng thanh minh giải thích được nữa.

Phó Đức An - Nước mắt cá sấu hay theo trend ?


Chũm viết một bài về vấn đề này lão thấy cùng một ý với lão. Xin chia sẻ ở dưới. Trước đây lão cũng có viết qua một nội dung tương tự. Một hai ông nhà văn qua đời, cả giới nhà văn, hoặc không phải nhà văn bùng nổ những lời ca tụng lên đến trời xanh, cứ như một siêu sao của làng văn chương vừa rụng.

Ông nào cũng nhận rất thân với kẻ xấu số, các ông kia thì tỏ vẻ nuối tiếc đất Việt mất đi một thiên tài văn học thực thụ. Các ông tung hê như rứa khiến lão tò mò cố mua một cuốn để thưởng ngoạn. Nhưng lão thất vọng, đọc vài trang bỏ xuống ! Tiếng sấm to, hạt mưa nhỏ ! Đọc không hay bằng văn chương Dạ Ngân, Bọ Lập hay Nguyễn Quang Thiều.

Thời gian vừa rồi hai người nổi tiếng (căn cứ đánh giá từ cộng đồng) qua đời rất gần nhau. Cơn sóng thương tiếc người đi trước đang dâng trào thì bị làn sóng thần của người đi sau lấn át mất tăm hơi.

Bích Hậu – Nan giải

Một cô bạn mình đi đám tang người thân. Tới nơi thấy bạn gái của ông người thân này đứng xù xù bên cạnh cái hòm. Cổ cứ đứng mãi như vậy cả ngày, và bày tỏ thái độ iu thương vô hạn với người đã khuất.

Thấy chướng, có người vào khuyên cổ nhẹ nhàng để đi ra. Nhưng cổ vẫn đứng chỗ đó.

Ông này có vợ, con, cháu chắt đầy đủ. Nên cảnh này khiến cho cả nhà ổng mệt mỏi.

Dương Quốc Chính – Có nên bình luận về người mới chết ?


Mỗi khi có người nổi tiếng chết hay vướng vào lao lý, mạng xã hội người ta bình luận là chuyện bình thường. Có luồng này luồng kia trái chiều cũng rất bình thường.

Vì mỗi người có góc nhìn riêng, tùy mối quan hệ, tùy ý thức hệ, tùy quan điểm, để đánh giá về người nổi tiếng kia. Mà đã nổi tiếng rồi thì thôi đừng ai lôi quyền riêng tư ra để ngăn chặn đám đông bình luận.

Thông lệ, bao giờ đám khóc thương nỉ non cũng có câu văn mẫu chửi đám đối lập là "sân si", "nghĩa tử là nghĩa tận", "đi qua xe tang phải bỏ mũ"...

Phúc Lai – Ngưỡng mộ người khác như vậy đủ rồi

Lại bệnh viện. Mấy năm nay suốt ngày bệnh viện. Bị lôi cổ đi khám khoách xét nghiệm các kiểu, nhưng thú vị nhất là ngồi nghe lỏm chuyện người khác trong lúc chờ đợi. Mấy cô lễ tân nói chuyện rôm rả về một người của công chúng mới ra đi.

- Ui chú ấy truyền cảm hứng cho sinh viên nhiều chứ ! Em là thương tiếc lắm... (Ờ nhể, nghe cũng hấp dẫn !)

- Chú ấy là người thành đạt, chị nghĩ chỉ được một phần như chú ấy là tuyệt vời quá rồi. Chú có biết chú ấy không ạ ? Chú nắm tay lại để lấy máu xét nghiệm.

Hiệu Minh - Cái chết và sự công bằng

Trong cuốn sách “Nước Mỹ từ A đến Z” mục về thuế, lão có trích dẫn câu của Mark Twain “Trong cuộc sống chỉ có hai điều chắc chắn : Cái chết và thuế.”

Cái chết là điều công bằng tuyệt đối duy nhất – nó đến với mọi người, bất kể giàu nghèo, sang hèn, công hay tội. Dù có quyền lực đến đâu, tiền của như núi, con người cũng không thể mua được sự bất tử.

Nhưng cái chết có thực sự công bằng ?

samedi 2 août 2025

Tạ Duy Anh – Câu chuyện giải thưởng

 

Có vài người, nhân vụ Trăm Ngàn (tên một truyện ngắn được giải cao nhất), khi viết bài phản đối đã nhắc đến tên tôi, trân trọng gắn bài của họ vào trang của tôi, với mong muốn tôi lên tiếng cùng họ.

Tôi chọn cách kể lại một câu chuyện liên quan đến mình.

Trong đời cầm bút của mình, tôi đã nhận 7-8 giải thưởng lớn nhỏ. Nhưng từ khoảng 20 năm nay, tôi tuyệt đối không quan tâm đến giải thưởng văn học các loại. Tôi đã từng làm giám khảo vài cuộc thi, nhưng cũng từ lâu tôi từ chối mọi lời mời chấm giải. Tôi biết rất nhiều chuyện thâm cung bí sử về giải thưởng văn học và đã kể một phần trong cuốn hồi ký biên tập của mình. Nhưng đến bản thảo cuối cùng, tôi loại ra hầu hết những gì liên quan đến nó.

Văn Công Hùng – Ghi chép ngày 01.08.2025

 

Tin sáng

1. Sáng vừa uống cà phê với vợ chồng một nhà báo thuộc dân tộc... tà ru. Anh kể chuyện cười bò, là sau khi về nhà, giờ anh là bạn thân với các điều tra viên, thậm chí còn giúp vài quản giáo nữa. Đời, cứ vui là tới thôi, có chi mô nơ ?

2. Hôm qua có một cái chết nhưng... bất tử. Đấy là anh Hoàng Nam Tiến, qua giờ hầu như tất cả các báo đăng tin, rất nhiều Facebooker lên đăng chia sẻ, có rất nhiều triết lý về cái chết nhưng không chết, và cả những cái sống nhưng như đã chết rồi. Sáng nay cũng nghe câu chuyện, vợ chồng một cựu sếp đi ăn sáng, hai nhân viên cũ vào quán hỏi chủ quán : Quán ni bán cả đồ ăn cho chó à ?

Bố khỉ, răng mà dân gian thâm thúy và cả thâm... độc rứa hè ? Sống, và chết, như Hoàng Nam Tiến, rất đáng, phỏng ạ ?

3. "Lũ quét rạng sáng ở Điện Biên, hai trẻ bị vùi lấp, nhiều nhà cuốn trôi". "7 người chết và mất tích sau trận lũ kinh hoàng lúc rạng sáng ở Điện Biên"- Huhu chia buồn với bà con ạ.

Nguyễn Thông - Chỉ có thể là Nguyễn Duy (3)

 

Mới lên được hai kỳ về bác Duy thì thằng tôi nhao vào cuộc bấn bíu bận bịu, đủ thứ chung riêng, mưu sinh, cơm áo gạo tiền, có cả những phen đi... chơi.

Ông em rể, một tay trải đời, nửa đùa nửa thật bảo sống đến tuổi này là đủ rồi, lãi rồi, giờ đừng lấn cấn điều gì nữa, cứ làm điều mình thích. Được “giác ngộ cách mạng”, tôi quên bẵng bác Duy, cho tận lúc ở ngoài quê xa cả nghìn cây số thì biết cụ thi sĩ phải nhập viện.

Cụ Duy ra vào y viện như đi chợ, cứ như không. Có lần cả bọn còn nghe cụ khoe đã phải đặt 5 - 7 cái stent gì đó. Cũng là dạng kỷ lục, ghi nét Việt Nam. Thôi, để hôm nào khỏe, mình xách chai rượu đến, khấu đầu tạ tội về sự chểnh mảng, chậm trễ, đứt đoạn. Giờ lại nhớ tiếp cái hôm ở 81 Trần Quốc Thảo (Sài Gòn), hôm ấy 20 tháng 4, về những điều cụ nói, hay lắm, kẻo quên đi thật phí phạm. Ở con người Nguyễn Duy dường như thứ gì cũng quý, câu thơ, lời nói, trí nhớ siêu phàm, kể cả nụ cười, cả cơn nóng giận… Đều tử tế, đàng hoàng.

Hoàng Nguyên Vũ - Vấy bẩn cuộc đời một người thầy bằng tội “tham ô”, đó là hành động bất nhân !

 

Chẳng hiểu sao thầy bị truy tố về tội “Tham ô”. Bởi vì tham ô theo điều 353 Bộ luật hình sự thì : “Tham ô tài sản là hành vi của người có chức vụ, quyền hạn, đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn của mình, chiếm đoạt tài sản mà mình quản lý”.

Theo đó, mức tuyên 2-7 năm dành cho đối tượng : Đã bị xử lý kỷ luật về hành vi này mà còn vi phạm, đã bị kết án mà chưa được xóa án tích. Còn mức án từ 7-15 năm, sẽ dành cho đối tượng : Có tổ chức, phạm tội 2 lần trở lên, dùng thủ đoạn xảo quyệt, nham hiểm, gây thiệt hại từ 1 tỉ đến dưới 3 tỉ đồng…

Xét ở những quy định trên, thì việc kết án thầy Tâm tội “tham ô” là sai, và mức tuyên phạt 7 năm lại càng sai. Thậm chí, đã sai phạm về mặt tố tụng.

Chương trình phát thanh RFI ngày 02.08.2025


 

vendredi 1 août 2025

Phúc Lai – Về cuộc chiến tranh xâm lược Ukraine của Putler ngày 01/08/2025

 

1. Ngay sau khi Trump ra tối hậu thư rỗng tuếch, Nga lại ném bom Kyiv

Một đêm kinh khủng nữa lại diễn ra với cư dân thủ đô Ukraine. Nga Putler không kích Ukraine, và vào đâu ? Vẫn là các khu dân cư ở Kyiv, khiến nhiều thường dân thiệt mạng và nhiều người khác bị thương.

Đúng, mục tiêu không phải các cơ sở quân sự hay cơ sở hạ tầng chiến lược – mà là những người dân thường, đang yên ấm trong chính ngôi nhà của họ. Đây lại là một hành động khủng bố có chủ đích khác, cho thấy sự coi thường mạng sống con người và luật pháp quốc tế của những con quỷ ngồi trong Khẩm-linh.

Vụ tấn công này chỉ là vụ mới nhất trong chiến dịch không kích của chúng, chiến dịch vẫn tiếp diễn. Nga tiếp tục tấn công các mục tiêu dân sự mà không bị trừng phạt, tin rằng cộng đồng quốc tế vẫn chia rẽ và hành động chậm chạp. Và lần này, điều đáng sợ hơn nữa đã đến : Nga sử dụng Shahed hay Geran-2 cải tiến, nói cách khác đó là bản tăng cường.

Phó Đức An - Nói có thằng nghe, đe có thằng sợ !

 

Đấy chính là Trump bây giờ ! Trump là người nắm được chìa khóa mà cả thế giới đều ghê sợ ! Cái sự tự tin dùng chiếc chìa khóa này bá đạo đến mức như một đại hiệp thông tường các môn võ thuật trên mình lại có thêm một thanh gươm sắc lẹm. Trump mà rút gươm ra dọa thằng nào là thằng ấy sợ hết vía…kkk

Chìa khóa ấy là gì ? Thanh gươm ấy là gì ?

Không phải là tàu sân bay, không phải sức mạnh quân sự khủng với vũ khí siêu tối tân hay máy bay ném bom B-2 Spirit, không phải đồng đô la Mỹ hay hệ thống thanh toán toàn cầu SWIFT. Nó lặng lẽ tồn tại, không sờ thấy, không nhìn thấy, nhưng hàng ngày vẫn vận hành với một lực hấp dẫn cực lớn. Đấy chính là thị trường tiêu dùng khổng lồ mang tên Hoa Kỳ, nó giống như “hố đen” của tầng lớp trung lưu Mỹ. Hố đen này là sức hút kinh hồn cho sự sống còn của các nền kinh tế toàn cầu.

Thọ Nguyễn - Lão Tạ "Quốc Dân Đảng"

 

Nhà tôi ở Cologne (Köln) cách Troisdorf 30 phút xe hơi. Đô thị nhỏ 75.000 dân này lại có những lò chế tạo vũ khí, cơ khí truyền thống như Dynamit Nobel, Degusa, Mannsteadt… nên rất trù phú.

 Mỗi lần có bạn bè ở Việt Nam sang, tôi hay dẫn đến đó thăm khu lưu niệm ông Rupert Neudeck, người sáng lập tổ chức Cap-Anamur, người đã cứu vớt hơn 11.000 người Việt tỵ nạn trên Biển Đông rồi đưa về Đức. Một chiếc thuyền gỗ của "Boat people" được tàu Cap Anamur vớt lên cũng được trưng bày ở đó. Ông bà Neudeck còn giúp một số thuyền nhân về định cư ở Troisdorf.

Trong số những người may mắn đó có lão Tạ, gốc Bạc Liêu nên gọi là Tạ Bạc Liêu. Trước 1975 công tử Bạc Liêu đi lính trong không lực Việt Nam Cộng Hòa. Lương bổng khá, cuộc sống ổn định. Đùng một cái, 30 tháng Tư, mọi thứ mất hết. Rồi cuộc đời bầm dập của "lính ngụy". Vượt biên gặp tàu Cap Anamur nên thoát chết.

Song Hà – Quá lố bịch !

 

Có mót view, mót like lắm thì cũng tem tém lại. Tin nhắn người ta đã “nói riêng”, nghĩa là chỉ giới hạn hai người biết với nhau. Vậy mà người ta vừa nằm xuống là thi nhau trưng lên kèm mấy câu than thở, xót xa… làm như thân thiết lắm không bằng.

Mà có thân thiết thật thì càng không ai làm thế với người mới mất. Đọc thấy vô duyên, thiếu tế nhị và bất tín lắm.

Lại có cơ số em gái mưa, hôm qua tới giờ có em lên được hẳn ba, bốn tus. Tus nào cũng béo ơi, nếu có kiếp sau vẫn là anh em béo nhé, em sẽ không giận béo như này, như kia… Like liếc điên đảo luôn !

Dương Quốc Chính – Tin nhắn của người quá cố

 

Mình còn nhớ hồi tai nạn máy bay SU, phi công hy sinh. Nhân dân chia buồn sâu sắc trên Facebook, cũng kiểu như với anh Tiến, có khi hơn, bộ đội mà.

Nhưng có một sự việc dở khóc dở cười, là có một bạn lên tút khóc anh phi công, đại khái khoe tin nhắn : "Mấy hôm trước anh còn abc thế này với em mà bây giờ anh đã ra đi..." Nói chung nội dung tin nhắn thân mật, rủ nhau đi ăn, đi chơi.

Nhưng đáng chú ý là bạn kia lại gay, bạn ấy lại share luôn Facebook clone của anh phi công, làm lộ nguyên con cuộc đời thật của anh ấy. Mình nhớ không nhầm thì anh này là gay ẩn, vẫn có vợ con, nhưng cặp bồ với trai cong. Hơn nữa, hóa ra anh còn tăng gia sản xuất bằng cách lái cả máy bay Boeing cho một hãng hàng không dân dụng lớn, có cả ảnh chụp trong cabin khi ở trên trời.

Dr Ngọc - Đột quỵ không báo trước, nhưng cơ thể luôn lên tiếng nếu bạn biết lắng nghe

 

Chiều nay, khi lướt Facebook, đọc được dòng tin : « Doanh nhân Hoàng Nam Tiến qua đời vì đột quỵ », tim mình như thắt lại.

Dù không quen thân, nhưng cái tên Hoàng Nam Tiến với nhiều người là biểu tượng của trí tuệ, đổi mới, tử tế và truyền cảm hứng. Một doanh nhân thành đạt, một người truyền lửa cho bao thế hệ trẻ. Thật khó tin một người năng động, từng đứng trên bao sân khấu, truyền cảm hứng sống – lại có thể ra đi trong tích tắc như vậy, vì đột quỵ.

Nhưng đó là sự thật. Và điều đáng sợ là nó có thể xảy ra với bất kỳ ai. Lại nhớ đến một câu hỏi rất quen thuộc mà người bệnh hay hỏi : “Bác sĩ ơi, đột quỵ có dấu hiệu báo trước không ?”. Câu trả lời luôn khiến họ giật mình : “Có. Nhưng chúng ta thường không để ý. Hoặc không bao giờ đi kiểm tra để phát hiện ra.”

Lê Đức Dục – Gửi về Điện Biên Đông

 

Anh ngi và đc tin trên mng

Mưa gió ngp tri Đin Biên Đông

Chín người mt tích ba người chết

Nhà ca đang trôi, sui cun dòng

Anh đã bao nhiêu ln qua đó

Nhng đêm ng li Tìa Dình

Cù Mai Công – « Đồng quà tấm bánh » ngon lành của mẹ xưa vẫn còn đây

 

Hiện nay, nhiều người dễ dàng nhăn mặt khi thấy người bán dùng tay bốc bún, bốc thịt… Chuyện này quả có thiếu vệ sinh một chút, nhưng làm sao so được với những phụ gia, chất bảo quản, topping, gia vị…, những trái cây nhiễm thuốc trừ sâu, ngâm tẩm chất này chất nọ, tràn ngập độc hại trong các món ăn được người bán qua mặt khách bằng bao tay, thanh gắp.

Đó là chưa nói cách chế biến thật sự đáng sợ cho tim gan phèo phổi mỗi người : Thức uống trà sữa - trân châu hại nhiều gấp bội lợi, những món ăn chiên rán ngập dầu, nướng mù mịt khói than củi… được mang một cái tên mỹ miều BBQ.

Chính những lúc như vậy tôi nhớ về những đồng quà - tấm bánh của mẹ, mâm cơm ngọt lành của mỗi nhà chúng ta ngày xưa. Và nói cho ngay tình, giờ cũng chưa phải đã mất - dù nó bị át đi và tệ hơn, bị coi là lạc hậu, không hợp thời, thiếu sành điệu.