Hôm nay 27/04/2021, một ủy ban Quốc hội Brazil bắt
đầu điều tra về trách nhiệm của chính quyền trong việc xử lý cuộc khủng hoảng
đã làm gần 400.000 người thiệt mạng từ khi đại dịch Covid khởi phát cách đây
một năm. Tổng thống Jair Bolsonaro đang nằm trong tầm ngắm.
Từ Sao Paulo, thông tín viên Martin Bernard cho
biết thêm chi tiết :
« Mười một thượng nghị sĩ sẽ cố gắng đưa ra
ánh sáng việc xử lý đại dịch đã làm cho rất nhiều người chết tại Brazil. Cựu bộ
trưởng Y tế, tướng Eduardo Pazuello sẽ phải ra trước ủy ban điều tra.
Lại
thêm một vụ cảnh sát da trắng bắn chết một cô gái Mỹ đen 16 tuổi ở thành phố
Columbus tiểu bang Ohio hôm qua. Chính quyền Joe Biden đã không đợi cuộc điều
tra kết thúc mà mau lẹ kết tội cảnh sát đã quá bạo động nổ súng giết người.
Nội
vụ là cảnh sát Columbus được gọi đến để giải quyết một vụ xung đột nội bộ gia
đình. Trong cuốn băng thu của số điện thoại cấp cứu 911 nghe tiếng người cãi vã
và tiếng hét thất thanh “Có người muốn
đâm dao. Gởi cảnh sát đến mau”.
Cảnh
sát Columbus đã mau lẹ công bố cuốn băng của máy thu hình gắn trên người viên
cảnh sát người đã bắn cô gái 16 tuổi. Trong cuốn băng này, thấy viên cảnh sát
mở cửa xe đi ra thì trực diện ngay một quan cảnh giao tranh khốc liệt. Một cô
Mỹ đen khổng lồ đang vật một cô Mỹ đen khác xuống đất, và một ông Mỹ đen cùng
phe với cô hộ pháp nhào đến đá liên tục vào cô gái nằm dưới đất.
Les Echos báo động « Thiếu oxy, các bệnh viện Ấn Độ cầu cứu ». Làn sóng bệnh nhân Covid tràn ngập khiến nhu cầu oxy dùng cho y tế bùng nổ, Ấn Độ ngày càng chìm sâu vào khủng hoảng.
Tòa án Tối cao New Delhi : « Hãy đi xin, đi mượn, đi ăn cắp ô-xy ! »
Hà
Nội đã quyết định bãi bỏ chương trình bắn pháo hoa dịp 30/4. Nhưng nhiều địa
phương khác, trong đó có Thành phố Hồ Chí Minh (4 điểm bắn) thì vẫn duy trì kế
hoạch này.
Xin
hãy nhìn sang Ấn Độ, hoặc gần hơn - Campuchia - mà ngừng hân hoan lại, trước
khi quá muộn.
Lần
này, dừng bắn pháo hoa không phải chỉ là để tiết kiệm. Cũng không là ý chí
chính trị hòa hợp dân tộc vốn viễn vông và dễ gây tranh cãi. Dừng bắn pháo hoa
trong kỷ niệm ngày thắng cuộc là một biện pháp cần thiết để tránh, giảm thiểu
bớt khả năng thua cuộc có thể xảy ra.
(TTO 24/04/2021) - Trong lá thư gửi riêng cho Tuổi Trẻ, Đại sứ Việt
Nam tại Ấn Độ Phạm Sanh Châu chia sẻ những tâm sự đầy cảm xúc của ông về tình
hình sức khỏe của anh Nhân, một kỹ sư Việt Nam đang giúp xây trụ sở Đại sứ
quán, vừa mắc Covid-19.
Giữa
lúc Ấn Độ đối mặt với đợt bùng phát dịch bệnh Covid -19 nghiêm trọng thứ hai,
những người Việt đang sinh sống, làm việc tại đây cũng đối diện với nguy cơ lây
nhiễm bệnh rất lớn. Không ít người đã mắc bệnh.
Khi
mà hệ thống y tế của Ấn Độ cũng đang quá tải, không đảm đương nổi việc chăm sóc
cho chính người dân nước sở tại, các cư dân nước ngoài chắc chắn sẽ phải đối
mặt với những rủi ro lớn hơn nữa nếu không may mắc bệnh.
(Bài viết trên Facebook của ông Phạm
Sanh Châu, đại sứ Việt Nam tại Ấn Độ)
Trong
cuộc đời của mình kể cả những lúc nằm trong hầm trú ẩn để tránh máy bay ném bom
của Mỹ vào những năm 1970, chưa bao giờ cảm thấy làn ranh giữa cái chết và sự
sống lại mỏng manh đến thế.
Giờ
đây nếu ai mắc Covid 19 ở đây thì chỉ còn trông cậy vào sức đề kháng của bản
thân và sự may rủi của số phận, vì gọi điện đến bệnh viện nào thì cũng được cho
biết là giường bệnh không còn, máy thở ô xy đã hết và ô xy cũng hết luôn.
Trong
24 giờ qua đã có 315.000 ca nhiễm và 2.100 người chết. Cứ 40 giây lại có một
người chết vì Covid. Mà họ đâu có phải xa lạ gì, nhiều người là mối quen biết
và đối tác làm việc của đại sứ quán (ĐSQ).
Chính
quyền Biden lẽ ra nên làm nhiều hơn và nhanh hơn để giúp Ấn Độ đối phó đợt dịch
đang diễn ra.
Đáng
tiếc, khi được hỏi liệu Mỹ có thể dỡ bỏ lệnh cấm xuất khẩu nguyên liệu điều chế
vắc xin đối với Ấn Độ không, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ lạnh lùng nói rằng
chính quyền Mỹ có trách nhiệm trước hết với dân Mỹ.
Đây
là kiểu "American First" không đúng lúc, đang khiến người dân Ấn khá
bất mãn. Lẽ ra có thể nói nhẹ nhàng hơn hoặc linh hoạt hơn.
Bạn
tôi, Rohit Radan, một chuyên gia công nghệ thông tin Ấn Độ, có 3 năm làm việc
tại Việt Nam, mới về nước từ cuối năm trước và vô tình “đón” làn sóng Covid thứ
2 quá khủng khiếp đã có bài viết ngắn gửi tôi, xin được post lên như sau:
“Gia
đình tôi đang sống tại một trong những khu chung cư thuộc dạng khang trang tại
Mumbai, thành phố lớn nhất Ấn Độ. Hiện giờ công việc quen thuộc mỗi sáng của
tôi là xuống xem bảng thông báo của bộ phận quản lý là đến nay đã có bao nhiêu
người trong khu chung cư đang mắc Covid có kết quả xét nghiệm, bao nhiêu gia
đình có người nhiễm bệnh đang chữa tại nhà để chủ động phòng tránh.
Bảng
danh sách này mỗi ngày một dài thêm vì hiện nay tại Mumbai chính quyền gần như
chỉ phản ứng được với Covid bằng cách hỗ trợ xét nghiệm, còn việc chữa trị là
không thể.
Ấn
Độ đang chìm trong sóng thần Covid-19. Những hình ảnh kinh hoàng trên báo chí
cho thấy sức mạnh "diệt chủng" của SARS-CoV-2 và các biến thể của nó
có sức tàn phá như thế nào.
Vì
sao một nước được xem là "nhà thuốc của thế giới", sản xuất dược phẩm
lớn thứ 3 trên thế giới, cung cấp 60% vaccine cho cả thế giới, xuất khẩu số
lượng lớn vaccine ngừa Covid-19, lại chìm trong "sóng thần" Covid-19?
Nguyên
nhân là do chủ quan. Như hôm 14-4 trong khi chưa khống chế được dịch Covid,
hàng trăm ngàn tín đồ Hindu tham gia lễ hội Kumbh Mela bên bờ sông Hằng, làm
hơn 1.000 người mắc Covid-19 chỉ trong 48 giờ tại thành phố Haridwar.
Ba
tuần trước, có anh bạn tôi từ Mỹ về (đã hết cách ly). Ngồi nhậu, có người nói
là Mỹ chống dịch kém, anh gạt đi nói:
-
Chẳng phải. Xem trên báo thì thấy có nhóm nọ nhóm kia biểu tình, chống cách ly thế
thôi chứ trên thực tế, ở Mỹ, hầu hết các địa điểm công cộng họ phòng dịch
nghiêm ngặt lắm. Ví dụ như quán ăn như này, họ cách ly đúng chuẩn luôn, ai ra
vào đều lau, xịt khuẩn từng tí một.
"Tôi thấy như Việt Nam mình là may
mắn kiểu gì đó thôi, chứ giờ thấy phần lớn nhiều nơi phòng dịch gần như không.
Như ở chùa Tam Chúc, hàng vạn người chen chúc nhau thế... Rồi bao nhiêu địa
điểm công cộng: Lễ hội Đền Hùng, chùa Hương, các loại giải chạy…Toàn vạn người
mà số đeo khẩu trang rất ít. Nếu có vài người mắc thì thôi rồi, chống kiểu
gì?", anh bạn tôi nói.
Hiện
nay vấn đề chôm các bài báo, sách đã in, công trình nghiên cứu từ nước ngoài...
của các... tiên sư giáo sĩ dạy đại học tại Việt Nam không hiếm. Nhưng tại sao
ít bị phát hiện cho đến khi tới tai tác giả thực của nó và họ lên tiếng thì
mới... sửa sai?
Đó
là do cách đào tạo đại học và sau đại học tại Việt Nam.
Tại
các nước tiên tiến, kể từ ngưỡng cửa đại học, sinh viên được xem như người đã
trưởng thành và đã được trang bị kiến thức nền tảng, họ được dạy, bắt buộc phải
thực hành việc nghiên cứu một cách bài bản, có phản biện. Càng lên cao (làm
luận án thạc sĩ, tiến sĩ) càng phải nghiên cứu chuyên sâu, độc lập, phải viết
bài đăng báo về chuyên môn của mình như một tín chỉ tối cần thiết.
Đó
là mặt của bà Hoàng Xuân Phương và ông Vũ Mộng Lân. Cả hai đều là giảng viên
đại học, có cả ngàn học trò. Họ đã chôm chỉa phần lớn (85%) nội dung dịch từ
bài báo của giáo sư Jim Macnamara (Úc), đã đăng trên tạp chí quốc tế uy tín
Journalism & Mass Communication Quarterly năm 2016.
Chôm
xong họ in thành giáo trình, rồi xuất bản sách để dạy cho sinh viên và bán kiếm
danh.
Điều
này khiến ngài Jim Macnamara bực bội phải gửi email đến khoa báo chí và truyền
thông Trường Đại học Khoa học xã hội và nhân văn (ĐH Quốc gia TP.HCM) và Trường
ĐH Văn Lang phản ánh nhóm tác giả Hoàng Xuân Phương (phó khoa quan hệ công
chúng - truyền thông Trường Đại học Văn Lang) và Vũ Mộng Lân (giảng viên cùng
khoa) đạo văn.
Tôi
không còn nhớ ở trang nào, sách nào, nhưng chắc chắn từ biện chứng lịch sử của
K. Marx, có đoạn viết về lịch sử và phi lịch sử.
Lịch
sử không đơn thuần là sự vận động của thời gian. Lịch sử phải là sự thay đổi
của sự kiện, và sự thay đổi sự kiện không đơn thuần là sự kiện này tiếp liền sự
kiện kia. Sự thay đổi về chất trong chiều hướng tiến
hóa hay phát triển mới đảm bảo tính lịch sử đích thực của một dân tộc.
Khi
các sự kiện tiếp liền nhau nhưng bản chất không thay đổi, tức lặp lại hoặc thậm
chí quay vòng theo chu kỳ, dân tộc đó vẫn nằm trong trạng thái phi lịch sử
(nonhistorical).
Dễ
có hàng chục năm mới ngồi uống rượu với các nhà lãnh đạo Sông Bé hồi chưa tách
tỉnh, những người đóng vai trò quyết định tạo ra diện mạo Bình Dương.
Tuy
nhấn mạnh vai trò của "anh Sáu Phong", Nguyễn Minh Triết, đối với
việc để anh Võ Viết Thanh ra đi khi chưa đến tuổi 60 và đưa Hai Nhựt - Lê Thanh
Hải - lên làm Chủ tịch TP HCM, mở đường cho Hai Nhựt vào Bộ Chính trị, phá nát
Sài Gòn, nhưng ai cũng cho rằng, Hai Nhựt và anh Sáu Phong là hai con người
hoàn toàn khác.
Chuyện
thâm cung bí sử xin nói ở hồi sau, hôm nay chỉ muốn kể lại cách ứng xử của Sáu
Phong và Hai Nhựt ở một bản của người Arem, nơi rất xa Thành phố.
Courrier International dịch bài viết của trang Gandhara ở Kaboul, điểm qua tình hình Afghanistan sáu tháng trước khi khi quân Mỹ rút đi và kết luận « Không, phe Taliban không hề thay đổi » như
họ khẳng định. Tại những vùng phe này kiểm soát, người dân vẫn bị đàn
áp, tự do ngôn luận không hiện hữu. Phụ nữ không được đi làm, các bé gái
không còn được đến trường. Từ 2016, Taliban cấm các chiến binh dùng
điện thoại thông minh, và nay mở rộng lệnh cấm đến thường dân.
Trang web tuần báo Le Point
có bài viết so sánh việc Mỹ rút quân khỏi Afghanistan trong hiện tại
với cuộc chiến tranh Việt Nam trước đây. Việt Nam, Irak rồi đến
Afghanistan : từ nửa thế kỷ qua, người Mỹ tuy chưa bao giờ chiến bại,
nhưng vẫn liên tục có những cuộc triệt thoái, dẫn đến thất bại trong
cuộc chiến truyền thông. Cùng với loan báo rút quân Mỹ khỏi
Afghanistan, một kỷ niệm lại hiện đến. Ký ức tập thể in đậm dấu ấn cuộc
di tản bằng trực thăng trên nóc tòa đại sứ Mỹ ở Saigon - thủ đô Việt Nam
Cộng Hòa sắp bị quân cộng sản Bắc Việt tràn ngập ngày 30/04/1975.