lundi 3 mai 2021

Nguyen Khan - Đẳng cấp của nước ăn mày


Cực chẳng đã Ấn Độ mới đi ăn mày, thì ăn mày cho đáng. Ăn mày nước giàu đàng hoàng như Mỹ và các nước dân chủ văn minh, không ăn mày nước độc tài đểu cáng và gian ác như Trung Cộng.

Dẫu Ấn Độ là nước gửi hàng cứu trợ giúp Vũ Hán chống dịch sớm nhất. Song vì nhà cầm quyền độc tài Trung Cộng lấn chiếm biên giới Ấn Độ tạo ra cuộc khủng hoảng biên giới nghiêm trọng, hiện vẫn còn đang nóng, thì dây vào chúng làm gì để thành cá mè một lứa...

Thân với kẻ cướp trước sau cũng bị chúng cướp. Hoàng Sa và một phần Trường Sa của Việt Nam bị Trung Cộng cướp là một trong những ví dụ minh họa lòng tốt của Bắc Kinh.

Ngô Nhân Dụng - Tập Cận Bình đối đầu Chloé Zhao


Người ta thường hãnh diện khi thấy dân nước mình thành công ở ngoại quốc. Chẳng hạn dân Algerie xuống đường hoan hô khi Zinedine Zidane làm bàn giúp đội tuyển Pháp chiếm giải Túc Cầu Âu châu. Người Argentine cũng cũng ăn mừng khi Diego Maradona được cả hai đội lớn FC Barcelona và Napoli giành giựt.

Năm 1958, giải Tchaikovsky khai trương ở Moscow, Van Clibburn được huy chương vàng mới 23 tuổi, được người Mỹ đón tiếp như một anh hùng. Khi Đặng Thái Sơn, 22 tuổi, chiếm giải Chopin năm 1980 không những người Việt mà các nước Á châu đều hãnh diện.

Cộng sản Trung Quốc khác hẳn! Chloé Zhao, tên thật là Zhao Ting (Triệu Đình, 赵婷) mới được tặng giải đạo diễn xuất sắc nhất cho cuốn phim “Nomadland” (đất của dân không nhà); cuốn phim cũng được tặng giải. Nhưng bây giờ các báo, đài ở Trung Quốc không được phép nhắc đến tên cô. Tên cô và tên cuốn phim xuất hiện trên mạng bị kiểm duyệt xóa ngay tức khắc.

Thiên Di - Đùng một cái, ngày 30 tháng 4…


Với lứa chúng tôi, bây giờ đã 60, Hè 1975 luôn gợi nhớ một nỗi buồn da diết, một mùa hè bi tráng trong cuộc đời mỗi người Sài Gòn.

46 năm kể từ ngày đó – 30 tháng 4 năm 1975 – nửa thế kỷ vật đổi sao dời, bao lớp người ra đi, bao lớp người kế tiếp, bao nhiêu điều muốn nói, bao tâm tư ẩn tàng…

Ngày đó, chúng tôi 15 tuổi học lớp 9 – lứa tuổi hoa xuân đầy nhiệt huyết, niềm tin và căng tràn sức sống được nuôi dưỡng bởi mộng đẹp sẽ góp sức xây đời cho một ngày mai Việt Nam huy hoàng – thì đùng một cái: thay đổi, thay đổi hoàn toàn, thay đổi đến tận bây giờ.

Nguyễn Văn Tuấn - Giới lãnh đạo Việt Nam sau 1975 qua cái nhìn của Lý Quang Diệu


Thời còn ở trong nước, do thiếu sách báo và tuyên truyền tẩy não, nên tôi chỉ biết các lãnh đạo rất tuyệt vời, thông minh, sáng suốt, dũng cảm, làm cho Việt Nam nở mặt nở mày với thế giới. Nhưng khi có dịp ra nước ngoài và đọc các sách, hồi ký của các lãnh tụ nước ngoài thì họ mô tả các lãnh đạo Việt Nam rất khác với những gì tuyên truyền.

Điển hình là cuốn Hồi ký Lý Quang Diệu dành nhiều trang nói về những người như Phạm Văn Đồng, Võ Văn Kiệt, Phan Văn Khải, Đỗ Mười, v.v. Những trang viết về ông Đồng là 'thú vị' nhứt.

Lý Quang Diệu cho rằng Việt Nam lúc đó nghĩ rằng các nước Đông Nam Á sợ Việt Nam, nên những người lãnh đạo cộng sản tìm cách khai thác nỗi sợ đó để được làm bạn với Việt Nam. Họ nghĩ rằng đã đánh bại Mỹ thì các nước khác trong vùng chẳng có nghĩa lý gì, họ khinh thường Singapore như là một hải đảo nhỏ. Họ tự cho mình là người Phổ của Đông Nam Á. Họ ăn nói ngông ngênh trên hệ thống truyền thông.

Lê Quý Hiền - Sao chỉ quan tâm bọn nhập cảnh trái phép có dính Covid không ?


Nhập cảnh có phép hay trái phép vào lãnh thổ Việt Nam lúc này, đương nhiên phải xem có dính Covid không là đúng rồi.

Thế nhưng chỉ riêng quận Nam Từ Liêm đã có gần nửa trăm người Tàu lén lút vào trái phép để làm gì, mục đích ra sao mới là điều cần làm rõ. Và cả Thủ đô, cả nước là bao nhiêu đã và chưa phát hiện ra ?

Nghe nói đã khởi tố hai cô sinh viên đi thuê nhà hộ là cần thiết, nhưng chủ cho thuê là ai, công an phường và cảnh sát khu vực có xem xét giấy tờ hợp lệ không, và trách nhiệm quản lý địa bàn ra sao.

Nguyễn Ngọc Chu - Phải bỏ tù người Trung Quốc nhập cảnh trái phép trốn cách ly


1. MỖI NĂM CÓ BAO NHIÊU NGƯỜI TRUNG QUỐC NHẬP CẢNH TRÁI PHÉP?

Thật đáng nổi giận khi vào thời kỳ lây lan virus Vũ Hán cực kỳ nguy hiểm, mà người Trung Quốc vượt biên trái phép không cách ly sang Việt Nam mỗi ngày một nhiều.

Báo Dân Trí hôm nay đưa tin rằng “Chiều ngày 02/5/2021 cơ quan chức năng đã bắt quả tang 46 người Trung Quốc thuê 9 phòng tại chung cư cao cấp Florence, địa chỉ 28 Trần Hữu Dực, thuộc phường Cầu Diễn (quận Nam Từ Liêm).

Chương trình phát thanh RFI ngày 03.05.2021


 

dimanche 2 mai 2021

Hoàng Hải Vân - Ai viết lời tuyên bố đầu hàng cho ông Dương Văn Minh, có quan trọng không ?


Lão nông không định viết gì về ngày 30-4. Từ năm 2005, ông Võ Văn Kiệt nói với lão, ông không dự những cuộc kỷ niệm ngày này, ông bảo mấy chục năm hòa bình rồi mà cứ đánh võ mồm mãi.

Năm nay hình như võ mồm có ít lại, nhưng lại nổi lên chuyện lên án ông Phạm Xuân Thệ cướp công ông Bùi Văn Tùng việc viết lời đầu hàng cho ông Dương Văn Minh, lão buộc phải có vài dòng.

Tất nhiên chuyện ông Tùng viết lời đầu hàng là thật, ông Thệ sau này cướp công cũng là thật. Vấn đề là cái lời đầu hàng đó có phải là công lao hay ho gì không.

Tuấn Khanh - Điều chưa kể của một thương phế binh VNCH (Kỳ 2)


Câu chuyện hạ sĩ nhất Võ Phùng Dương chống nạng bước ra khỏi Tổng Y Viện VNCH hay bị hỏi là “sao biệt động quân mà mặc đồ bộ binh”.

Tại ngôi nhà của mình ở Chơn Thành, Bình Phước, đúng buổi trưa 30 tháng Tư, đủ 46 năm kỷ niệm đó, ông Dương nhớ lại, cười ngất “Lúc đó bị chĩa súng đuổi ra, ai quơ được bộ đồ nào mặc được là lo bận đi ra, còn sợ tụi nó không vui bắn luôn nữa chớ”.

Ông Dương về nhà, và lại trải qua 5 năm tù với cái chân cụt của mình. Do ông nghĩ mình là thương phế binh nên không cần tập trung làm gì, thế nhưng ông bị áp giải mang đi vì tội “ngoan cố không trình diện”. Lúc vào ở trại tù A20, ông có hỏi cán bộ là mình bị án bao lâu, viên cán bộ quản trại nhếch mép “20 hay 30 năm… tùy theo thái độ hối cải của các anh”.

Tuấn Khanh - Đi tìm nhân vật trong bức ảnh lịch sử (Kỳ 1)

 


Những ai đã từng nhìn qua những hình ảnh về cuộc chiến tranh Việt Nam, chắc cũng có lúc đã bắt gặp hình ảnh một người lính Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) đang bị thương tật, bị đuổi ra nơi chữa trị của mình là Tổng Y Viện Việt Nam Cộng Hòa vào chiều ngày 30-4.

Tấm hình nhỏ không có nhiều thuyết minh, nhưng chỉ với ánh mắt của người thanh niên đau đớn, mệt mỏi đang chống nạng bước đi, đã là sự ám ảnh không lời đến tận cùng. Trong bộ quân phục có vẻ mặc vào vội vã, anh lính VNCH đó bước đi và lọt vào khung hình, trở thành một dữ liệu giằng xé im lặng, như một vết thương không bao giờ lành về một câu chuyện có thật: Những người thương bệnh binh bị chĩa súng, đuổi ra đường, ngay sau khi quân bộ đội Bắc Việt tràn vào Sài Gòn.

Nhiều năm trôi qua, người ta vẫn tự hỏi, người lính ấy còn sống không, giờ này người đàn ông ấy ra sao…?  Như mọi tấm ảnh trắng đen khác của những ngày tháng 4-1975 làm nhức nhối người xem – kể cả thế hệ chưa bao giờ trải qua ngày tháng đó – câu hỏi đó chất chứa với muôn vàn điều u uẩn trong lòng.

Cù Mai Công - Lịch sử phải được chính thức trả lại sự thật !


Như vậy, một sự kiện lịch sử là ai đã viết và tiếp nhận đầu hàng của Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) Dương Văn Minh đã rõ: trung tá chính ủy Bùi Văn Tùng chứ không phải đại úy Phạm Xuân Thệ (theo chức danh lúc đó).

Sự thật lịch sử này là cuộc đấu tranh kiên trì của không ít báo, trong đó, Tuổi Trẻ là một trong những tờ báo đầu tiên nêu ra từ 2007 với loạt bài ba kỳ.

Trước đó, năm 2005, Viện Lịch sử Quân sự đã tổ chức một cuộc "hội thảo khoa học" ồn ào để công nhận trung tướng Phạm Xuân Thệ, tư lệnh Quân khu. In sách hẳn hoi.

Nguyễn Đình Bổn - Đối tượng xấu là ai?

Định không viết về cái clip mất dạy này. 

Nhưng đọc trên báo Tuổi Trẻ thấy Nguyễn Minh Vỹ, giám đốc Trung tâm Giáo dục nghề nghiệp - giáo dục thường xuyên Lục Ngạn (tỉnh Bắc Giang), cho biết đã có văn bản gửi UBND huyện Lục Ngạn để báo cáo và đề nghị cơ quan công an vào cuộc điều tra làm sáng tỏ sự việc.

Và nhấn mạnh: "Một số đối tượng xấu lợi dụng video này để làm phức tạp tình hình giai đoạn này. Nhà trường có văn bản đề nghị cơ quan công an vào cuộc điều tra" !

Hà Phan - Họ phải chịu trách nhiệm hình sự !


Nếu nhóm chuyên gia Trung Quốc 5 người sau khi hoàn thành cách ly được y tế địa phương và công ty của họ quản lý đàng hoàng, đầy đủ trách nhiệm thì giờ này Vĩnh Phúc và cả Hà Nội đâu có phải vất vả, lo lắng đến thế !

Lẽ ra phải về tập trung ở một chỗ tại doanh nghiệp họ làm việc, nhưng đây "Từ ngày 23/4, những chuyên gia này đã tự ý di chuyển đi nhiều nơi như thị xã Sa Pa (Lào Cai), huyện Bình Xuyên (Vĩnh Phúc), huyện Phong Thổ, Tân Uyên (Lai Châu) và xã Gia Hội, huyện Văn Chấn (Yên Bái)..."

Chưa hết, họ còn đến quán bar (có báo đăng karaoke) Sunny Đồng Sơn ở thành phố Phúc Yên, Vĩnh Phúc để " tiếp xúc gần" với 6 cô gái phục vụ ở đây ! Trong đó 2 người xét nghiệm lần hai dương tính, 4 người xét nghiệm lần một dương tính đang được xét nghiệm lại để khẳng định !

Nguyễn Ngọc Chu - Vỡ mật vì « chuyên gia »


1. CHƯA THÀNH CÔNG TRONG ĐÓNG CỬA BIÊN GIỚI

Đóng chặt cửa biên giới. Đó là biện pháp đơn giản nhưng duy nhất đúng. Ai cũng hiểu.

Thế nhưng Việt Nam đã không thành công. Và đang đối mặt với làn sóng lây nhiễm nguy hiểm mới.

Nguy hiểm vì biến thể Covid-19 mới lây lan nhanh cho người châu Á và người Đông Nam Á. Điều này đang được chứng minh ở Ấn Độ, Campuchia, và Lào.

Hoàng Nguyên Vũ - Chuyên gia Tàu sang Việt Nam đi rong, lây cô - vít cho 6 người !


Sau khi cách ly, các “chuyên gia” (không biết “chuyên gia” gì?) đi ăn chơi một vòng miền Bắc. Một trong những nơi họ đến: quán bar Sunny ở Vĩnh Phúc từ ngày 23/4, giờ có 6 ca dương tính (theo thông tin từ báo Tuổi Trẻ).

Quán bar thì đông, tiếp xúc từ ngày 23, mà đến ngày 28, nhóm này về nước của họ, mới thông báo một trong số họ dương tính!

Nghĩa là trong 6 ngày ấy, các nhân viên quán bar đã tiếp xúc với bao người. Nghĩ đến đó, chúng ta sẽ thấy chuyện nghiêm trọng đến mức nào.

Đỗ Cao Cường - Đừng khốn nạn với em


Chúng ta hay nói về luật nhân quả. Nhưng nhiều khi, hiền lành chết trước bạo ngược chết sau.

Em Nguyễn Văn Nhã (23 tuổi, sinh viên năm 4, lớp K41C, khoa Công nghệ thông tin trường ĐK Khoa học, Đại học Huế) là người hùng đã dũng cảm cứu sống 3 nữ sinh bị đuối nước.

Sau khi cứu được 3 nữ sinh, Nhã đuối sức và bị sóng dữ cuốn trôi. Sau hơn 30 phút tìm kiếm, thi thể của Nhã được tìm thấy.

Chương trình phát thanh RFI ngày 02.05.2021


 

samedi 1 mai 2021

Lê Học Lãnh Vân - Tới luôn bác tài !


Năm nay chương trình bắn pháo bông mừng lễ ba mươi tháng Tư được hủy bỏ.

Sáng sớm mở báo ra thấy khác đi. Trang bìa tờ Tuổi Trẻ, cơ quan của Đoàn Thanh niên Cộng sản Thành phố Hồ Chí Minh, số đặc biệt 30-4, in đậm Hòa bình, hòa hợp & hòa hiếu cùng những dòng nhỏ hơn Sài Gòn Tử Tế, Kiến Tạo Hòa Bình, Sài Gòn Bao Dung. Không có dòng nào về Ngày Giải Phóng !

Đi một vòng thành phố không thấy cờ xí biểu ngữ rợp trời, không nghe chiêng trống inh tai, chẳng bị chặn đường này đường nọ vì lễ lạt mừng ngày Giải Phóng. Cảm giác cuộc đời nhẹ nhõm và an lành biết bao !

Đoàn Xuân Thu - Chiếc áo bà ba hình chữ hỉ


Mới đầu nghe ba em gọi, tôi tưởng tên em là Muỗi. Tôi ghẹo em : “Muỗi này ! Đừng chích anh, đau lắm”. Em trề môi, vẻ không bằng lòng : “Tên em là Muội. Muội là em. Em là Muội”. À ra thế !

Ba Muội, chú Phu, người Quảng Đông. Phu là phú, phú là giàu. Tên chú giàu nhưng chú không giàu. Chú chỉ có chiếc xe hủ tiếu, bán điểm tâm dưới hai tàng me đại thụ, trên vỉa hè, bên hông rạp chớp bóng Định Tường.

Má tôi đông con, cũng nghèo, có quầy bán cơm tấm gần bên.

Chủ nhựt được nghỉ học, hai đứa ra phụ chạy bàn. Em giúp ba em. Tôi giúp má tôi. Năm ấy tôi mười tám tuổi, học Đệ nhứt, năm cuối cùng của bậc Trung học Đệ nhị cấp. Cuối năm, tôi sẽ thi Tú tài hai. Đậu thì lên Đại học. Rớt thì vào Thủ Đức. Chiến trường đang hồi ác liệt. Bạn tôi, rớt Tú tài một, đi Đồng Đế, có đi mà chẳng có về. Muội, mười sáu tuổi, học Đệ tam, trường Tàu, sắp thi bằng Cao Trung.

Nguyễn Thông – Giải phóng Miền Nam, hay được Miền Nam giải phóng khỏi u mê ?

  

Hôm nay 30.4. Ngày này 46 năm trước, người cộng sản đã đốt cháy dãy Trường Sơn vào "giải phóng miền Nam", tiêu diệt chủ nghĩa tư bản, đồng nghĩa với kéo lùi cuộc sống để miền Nam cùng miền Bắc sát cánh tiến lên chủ nghĩa xã hội.

Thấy không khí rộn ràng, múa may quay cuồng, hừng hực tinh thần thù địch, chối bỏ hòa hợp, kiên định con đường đi lên... nghèo đói, chợt nhớ lại những ngày sau "giải phóng".

Thành ngữ mới : Tư bản giãy chết