CBS
News dẫn nhiều nguồn tin cho biết Mỹ cùng Israel đang chuẩn bị cho một đợt
không kích phối hợp dữ dội nhất, nhắm vào các cơ sở hạ tầng năng lượng quan
trọng của Iran, bao gồm các nhà máy lọc dầu và nhà máy điện.
Hiện
Israel đã được thông báo và đang phối hợp với phía Mỹ để lên kế hoạch tác
chiến. Tổng thống Trump vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng nhưng có khả năng
nó sẽ diễn ra ngay cuối tuần này nếu được bật đèn xanh.
Mấy
hôm nay Nga điên cuồng bắn vào các cây xăng của Ukraine vùng biên giới các tỉnh
Kharkiv, Sumy, Dnipro và hôm qua đến Odesa. Tôi bình luận trên tường nhà một
người bạn: Phải bắn cây xăng là hỏng rồi. Khi anh không tìm được đầu và giữa
của chuỗi cung ứng, anh phải tiêu diệt cái ngọn.
Một
quân đội sở hữu các vũ khí tầm xa đắt đỏ nhưng lại phải phung phí hỏa lực đi
“điên cuồng bắn phá” những cây xăng dân sự nhỏ lẻ tại Kharkiv, Dnipro, Sumy,
Odesa, điều đó phản ánh một sự bất lực trong công tác trinh sát nắm mục tiêu.
Tình
trạng hỗn loạn ở Kuban cũng đã tăng dần đến mức nghiêm trọng cho thấy lãnh đạo
nước này từ các tỉnh đến trung ương, bắt đầu cuống. Đây là tin ở ảnh 2 ngày 05/07/2026.
Nó mô tả cuộc khủng hoảng nhiên liệu nghiêm trọng bùng phát thành bạo loạn, ẩu
đả giữa các tài xế tại vùng Kuban (đặc biệt tại Temryuk và Anapa).
…
nếu như chúng chiếm nốt được 2 thành phố Slovyansk và Kramatorsk. TUYỆT VỌNG là
từ chuẩn nhất để chỉ tình thế của Putler, cả về lĩnh vực bảo vệ đất nước sâu
trong nội địa lẫn trên chiến trường. Nhưng cũng chính vì vậy gần đây chúng liên
tục tung tin về những “chiến thắng giòn giã” và “tấn công vũ bão”… Dưới đây là
sự thật.
1. Khu vực Oleksandrivka:
Tuyên
truyền của bọn Pro-Nga sử dụng bản đồ đồ họa của Военная Хроника (“Biên niên sử
quân sự”) để vẽ nên một khung cảnh Cụm tác chiến Đông (“Vostok”) vừa chiếm xong
Oleksandrivka (bên cạnh Pisanki/Pisanky) và chuẩn bị tiến dọc theo quốc lộ
N-15, chỉ cần vượt con mương là Pokrovskoe đã nằm trong tầm tay.
Xem
phần trả lời phỏng vấn trên Fox News [1] đã thấy được bản lãnh của Quyền Bộ trưởng
Hải quân Hùng Cao (hình). Nhưng đến khi nghe anh trả lời phỏng vấn bằng tiếng
Việt, người ta lại thấy một Hùng Cao gần gũi và chân thật hơn.
Đằng
sau chức vụ và ngôn ngữ [không mấy] ngoại giao [2] là một người hiểu khá rõ Việt
Nam đang đứng ở đâu trong bàn cờ quyền lực tại Biển Đông.
Giọng
tiếng Việt của anh ấy có thể còn lơ lớ, nhưng thông điệp thì không hề lơ mơ.
Anh nói thẳng rằng Mỹ cần 350 tàu chiến để đối trọng với sự quấy rối ngày càng
ngang ngược của Trung Quốc ở Biển Đông. Mỗi tàu có thể mang 96 hỏa tiễn.
Xuất
hiện một tin ngắn về thái độ và ý tứ của Putler về việc chấm dứt chiến tranh –
nguồn Đài phát thanh quốc tế Trung Quốc.
Tin
này thể hiện rất rõ thế bế tắc của Nga. Mạnh nhất hiện nay của Nga là tập kích
đường không sâu vào lãnh thổ Ukraine, nhưng từ đầu chiến tranh đến nay chiến lược
này rất ít tác dụng vì Ukraine là bên yếu thế hơn, buộc phải thi hành chiến lược
chiến tranh phi đối xứng.
Và đến
cuối 2025, nửa đầu 2026 chúng ta đang chứng kiến Ukraine đang chơi đôi công với
Nga. Đáng buồn cho Putler rằng năng lực phòng không của nước này quá kém, số lượng
quá ít và quá nhiều mục tiêu phải bảo vệ.
(Về
cuộc chiến tranh xâm lược Ukraine của Putler, ngày 27/06/2026)
Có
người hỏi: Dân Nga Crimea kéo nhau về mainland làm tắc đường lên cầu Kerch đến
50 km. Nhờ anh kiểm tra thông tin xem sao?
Trả
lời nhanh, tôi nói: Cầu Kerch từ khi bị tấn công đến lần thứ mấy, năng lực
thông xe của nó giảm đi rất nhiều đồng thời các biện pháp an ninh chặt chẽ làm
cho nó thường xuyên tắc dài hàng cây số. Những diễn biến xung quanh bán đảo
Crimea tuần qua hoàn toàn có thật và nó chắc chắn dẫn tới việc… tắc đường. Tuy
nhiên bản chất của câu chuyện như thế nào, cần nhìn nhận tỉnh táo.
Đúng,
thông tin về tình trạng tắc đường lịch sử tại cầu Kerch đang tràn ngập các
trang mạng xã hội và báo chí quốc tế trong suốt 24 – 48 giờ qua (tính đến sáng
27/06). Cho đến hôm qua, trang The New Voice of Ukraine đưa tin tắc ở đầu cầu
khoảng 15 ki-lô-mét, từ làng Ivanivka đến tận chân cầu. Tin này cũng được kênh
Telegram độc lập Astra và kênh giám sát Krymsky Most của chính chính quyền chiếm
đóng đưa: tính đến tối 26/06 dòng xe cộ kéo dài đến như vậy thật. Nguồn
1.
Quay lại với khủng hoảng ngoại giao Ba Lan – Ukraine gần đây : Nói nốt cho hết.
Một
số người ủng hộ Ukraine nhưng bây giờ đứng về phía Ba Lan, quay ra phê phán
Ukraine “vô ơn”. Vậy chúng ta hãy cùng nhìn lại lịch sử giai đoạn đầu chiến
tranh nhé.
+ Thứ
nhất. Công ơn của Ba Lan là trời bể, đơn giản nhất là cho người Ukraine chạy nạn
sang trú chân, nuôi ăn, cho việc làm, nhường cơm sẻ áo...
+ Thứ
hai. Ba Lan cung cấp địa điểm cho hoạt động cung ứng từ phía Tây sang cho
Ukraine, và tôi không nghi ngờ rằng có một thời gian dài nhiều hoạt động sản xuất
quốc phòng của Ukraine phải đưa sang đất Ba Lan.
Theo
nhận xét của tôi, Nga đang đứng trước những thực trạng cực kỳ đau đớn sau cú
tấn công của Ukraine vào nhà máy lọc dầu nằm giữa thành phố Mục-tư-khoa hôm 19/06
vừa qua.
Tất
nhiên, lãnh đạo nước này vẫn luôn to mồm, mà như toàn thế giới đã nhận ra: Họ
liên tục tuyên bố về những lằn ranh hết lần này đến lần khác.
Hồi
2022, sau khi Putler vội vàng sáp nhập 4 tỉnh của Ukraine, bọn dư luận viên pro
Nga đã hoắng huýt: “Chết rồi, Gấu sáp nhập rồi, bây giờ tấn công vào đất đó là tấn công vào đất Nga rồi, toàn dân Nga sẽ vùng lên
đập chết Ukraine!”. Tôi thì nhận xét: Putler ngu rồi, đó chỉ là một trong những
bước đi bế tắc, không chiếm được trên thực tế, thì chiếm được bằng... nước bọt.
Ngày
hôm nay làm gì còn chuyện gì nữa ngoài BUNG NẮP ! Tràn ngập cõi mạng là hình ảnh
cái nóc bồn chứa dầu bay lên như một cái đĩa bay, một cái vung khổng lồ của nồi
áp suất Liên Xô trứ danh.
Vậy
mục tiêu cụ thể là gì ? Là nhà máy lọc dầu
Mátxcơva mang tên Kapotnya. Kapotnya là nhà máy cung cấp tới 40 % lượng xăng dầu
cho toàn bộ thủ đô nước Nga. Nếu tôi nhớ không nhầm, cách đây khoảng 2 ngày (cần
kiểm tra lại thời gian) nó đã bị tấn công một lần vào tháp ngưng tụ, và vẫn
chưa thể đi vào hoạt động trở lại : Nó không thể lọc dầu thô thành xăng thương
phẩm được nữa.
Tuy
nhiên, hệ thống bồn chứa khổng lồ tại đây thì vẫn nguyên vẹn. Trong bối cảnh
các kho dầu vùng từ biên giới đến cận trung tâm liên tục bị đe dọa và tấn công,
Nga buộc phải biến các bồn chứa của nhà máy Kapotnya này thành một kho trung
chuyển và lưu trữ xăng dầu thành phẩm quy mô lớn.
1. Bài hôm
nay tôi muốn mở đầu bằng cuộc chiến… xe tải, chủ đề yêu thích của tôi từ đầu
chiến tranh.
Dữ liệu của Bộ
Quốc phòng Ukraine cho thấy tính đến ngày 29/5, tổng số xe tải/xe bồn Nga mất
là 100.230 xe. Đến ngày 02/06, con số này nhảy vọt lên 102.138 xe. Nhưng thống
kê khác nghe còn sướng tai hơn : Chỉ trong vòng 5 ngày đó, Nga đã mất chính xác
1.908 xe tải/xe bồn (nếu tính rộng ra cả các phương tiện cơ giới phụ trợ và xe
bọc thép hậu cần chuyên dụng, con số này vượt mốc 2.300 chiếc).
Đến đây, tôi
muốn mở rộng thống kê một chút. Tháng Tư 2026, tổng số xe tải và xe bồn của Nga
bị đốt là khoảng 6.500 đến 7.000 xe, trung bình 220 xe/ngày. Tháng Năm 2026,
con số đã là hơn 12.500 xe (tháng này trở thành tháng kỷ lục cao nhất từ đầu
chiến tranh) đạt trung bình ~ 400 xe / ngày (Có những ngày đỉnh điểm vọt lên
trên 500 xe).
Ngân
sách quốc phòng của Trung Cộng khác nhau tùy theo nguồn ước lượng và gia tăng
hàng năm. Năm 2023, trên giấy tờ ngân sách gia tăng 7,7 phần trăm, tính theo
dollar lên đến 227,9 tỉ. Năm nay, 2026, theo Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế
(The International Institute for Strategic Studies (IISS)), ngân sách quốc
phòng Trung Cộng lên đến 277 tỉ dollar. Lần nữa đó cũng chỉ là thông tin “chính
thức” từ nhà nước, con số thật sự sẽ cao hơn.
Trung
Cộng có quân đội hiện dịch khoảng 2.3 triệu quân với 500 ngàn quân trừ bị. Trung
Cộng có kho vũ khí và phương tiện chiến tranh tối tân và hiện đại hơn tất cả
các quốc gia khác ở Á Châu. Quân đội Giải phóng Nhân dân (PLA) có hơn hai triệu
nam và nữ được đào tạo đang tại ngũ, khiến lực lượng này trở thành lực lượng vũ
trang lớn nhất thế giới.
Nhưng
cho dù tối tân bao nhiêu và đông đảo bao nhiêu cũng không thể so với 27 ngàn đầu
đạn nguyên tử, các hạm đội hùng mạnh và 250 sư đoàn bộ binh được trang bị tận
răng của Liên Xô trước ngày 25 tháng 12 năm 1991.
Đường
cao tốc M-14 là một tuyến giao thông quốc tế quan trọng của Ukraine, chạy dọc
theo bờ biển phía nam từ Odesa qua Mykolaiv, Kherson, Melitopol và kết thúc tại
biên giới Nga gần Mariupol. Tuyến đường này đóng vai trò là "xương sống"
trên "cầu đất liền" nối khu vực miền nam Ukraine với bán đảo Crimea.
Sau
khi xâm lược các khu vực phía nam Ukraine (bao gồm Mariupol, Melitopol,
Berdiansk), Nga đã tiến hành sáp nhập và đồng bộ hóa lại mạng lưới giao thông tại
đây vào hệ thống của mình.
Phía
Nga đã gom đoạn tuyến thuộc đường M-14 cũ (đoạn từ biên giới vùng Rostov qua
Mariupol, Melitopol) kết hợp với đường A280 sẵn có của Nga. Toàn bộ hành lang
giao thông kéo dài từ Rostov-on-Don đến Crimea này được họ đặt tên lại là Đường
cao tốc liên bang R-280 "Novorossiya".
Có
người nhận định Tập gặp Trump rồi liền sau đó gặp Tin, trong cuộc gặp sau này
đã cho ra những thông cáo chung nổ súng vào trật tự thế giới sau Chiến tranh
Thế giới thứ hai được cho là bị phương Tây thao túng, với những ngôn từ như
chống phát-xít.
Quý
vị có nghĩ Nga và Trung Quốc sẽ lợi dụng “Mỹ Trump” để hình thành trật tự thế
giới mới không, và nếu có, có khả thi không?
Một
điều rất hiển nhiên: cả Tập Cận Bình và Putler đều nhìn thấy ở Donald Trump một
cơ hội vàng. Bởi vì Trump dù theo đuổi học thuyết "Nước Mỹ trên hết"
nhưng lại mang tư duy giao dịch, và bản chất Trump là tay hám lợi. Luật ngầm
trong giới làm ăn đã bắt đầu được áp dụng trong lĩnh vực địa chính trị, những
nguyên tắc đảm bảo lợi ích cốt lõi lâu dài của quốc gia bị vứt bỏ không thương
tiếc của thời Trump, lại tạo ra cho những kẻ như Putler và Tập cơ hội, thậm chí
bằng kim cương.
(Ngăn
ngắn về cuộc chiến tranh xâm lược Ukraine của Putler, ngày 20/05/2026)
Trong
bài trước, sau khi đăng lên có một bác hỏi ý kiến cá nhân tôi về việc Putler
sang gặp Tập để làm gì. Tôi đã định trả lời Ngay hôm đó, nhưng lại vướng việc
nên hôm nay mới trả nợ, thật là có lỗi quá.
Nhưng
cũng hay, đúng hôm hắn sang gặp thiên triều. Cũng thật là đúng lúc, bản chất của
“hợp tác không giới hạn” Nga – Trung được họ Tập lột bỏ cái vỏ bọc không thương
tiếc. Tờ Financial Times vừa có bài : Tập bảo Trump, (giờ này chắc hẳn) Putler
hối tiếc về việc đã xâm lược Ukraine. Nói với Tổng thống Hoa Kỳ, ngay trước khi
gặp Putler.
Bắc
Kinh rõ ràng đã nhận thấy thế sa lầy của Nga Putler từ lâu ; và nó không chỉ
tiêu tốn nguồn lực của cả hai (dù Nga vẫn trả tiền cho Trung Quốc) mà còn kéo
theo áp lực trừng phạt thứ cấp từ phương Tây lên hệ thống tài chính và công nghệ
của chính Trung Quốc. Bằng câu nói “chính tôi cũng nghĩ Putler sai lầm”, ông Tập
muốn giảm bớt áp lực từ chính quyền mới của Trump, đồng thời tự định vị lại
Trung Quốc như “một bên trung gian tỉnh táo” chứ không phải kẻ đồng lõa vô điều
kiện.
Gần
đây, tất cả các nguồn OSINT đều cùng nhận xét, Nga vẫn cố gắng duy trì tấn công
trên chiến trường nhưng không tiến được. Bị tổn thất nặng với con số 35 ngàn
thương vong mỗi tháng, vượt quá khả năng tuyển lính hợp đồng của nước này. Nga
hiện chỉ có thể tuyển mộ khoảng 25.000 - 30.000 lính hợp đồng mỗi tháng
Đồng
thời tần suất và cường độ các trận tấn công của Ukraine vào sâu trong nội địa
Nga ngày một gia tăng, làm Nga phải không kích vào các khu vực dân cư của Kyiv
và một số thành phố khác làm chết dân thường. Tôi đánh giá đây là những nước cờ
hết sức tuyệt vọng của Putler rồi, chỉ là ngồi chờ bị lật đổ mà thôi.
Trong
một video gần đây (số 1.137 cách đây hơn 1 tuần) Yuryi Shvets đã thống nhất ý
kiến với tôi. Trong khi tôi phân tích về hệ thống hậu cần kỹ thuật của Nga, thì
anh Shvets cho rằng cấu trúc quyền lực của Kẩm-linh đã thực sự rệu rã.
Trang bìa Le Point dùng nền đỏ với hìnhTập Cận Bình đang nâng ly, Donald Trump là cái bóng mờ từ xa, chạy tít « Và trong khi đó, Trung Quốc… », nhấn mạnh đến kế hoạch của Tập Cận Bình để qua mặt nước Mỹ về quốc phòng, công nghệ, xe hơi, năng lượng…L’Express đăng
hình vẽ Donald Trump và Tập Cận Bình dưới dạng hai robot đang đối mặt
về trí thông minh nhân tạo, nguyên tử, lượng tử…với dòng tựa « Và rốt cuộc, Trung Quốc thắng ».
Thượng đỉnh Trump-Tập : Hòa dịu nhưng không đột phá
The Economist đánh giá cuộc gặp Trump-Tập là « mờ nhạt ».Libération cuối tuần nhận xét « Tại Bắc Kinh, Trump và Tập phô ra một ‘sự ổn định chiến lược’ nhưng không giải quyết những bất đồng ».
Cuộc họp thượng đỉnh kết thúc hôm thứ Sáu 15/05 không mang lại thỏa
thuận quan trọng nào, tuy nhiên hai đại cường đã giảm bớt căng thẳng về
Iran, Đài Loan và đối địch kinh tế - một sự ổn định sau nhiều năm quan
hệ bị xấu đi.
Có
những thời điểm lịch sử mà người ta chỉ nhận ra ý nghĩa của nó khi đã quá muộn
để thay đổi. Cuộc chiến mà Điện Kremlin châm ngòi vào tháng 2 năm 2022 có lẽ
chính là một trong những thời điểm như vậy.
Bốn
năm sau, Matxcơva không còn là đô thị đứng ngoài cuộc chiến nữa. Nó đã trở
thành một phần của cuộc chiến đó. Và không ai chuẩn bị tinh thần cho điều này.
Ngay
từ những ngày đầu, có một "hợp đồng xã hội" không được viết ra nhưng
ai cũng hiểu: Chiến tranh là việc của những người lính ở xa, của các vùng biên
giới, của Ukraine. Còn người Matxcơva có thể tiếp tục cuộc sống bình thường. Đi
cà phê. Đặt đồ ăn qua app. Phớt lờ tin tức chiến trường.
Năm
1981, Tổng thống Anwar Sadat của Ai Cập bị ám sát ngay giữa một cuộc duyệt binh
quân sự. Khi đoàn xe quân đội đi ngang khán đài danh dự, một nhóm quân nhân bất
ngờ nhảy xuống, ném lựu đạn rồi xả súng thẳng vào hàng ghế lãnh đạo. Sadat chết
tại chỗ.
Putin
là người hiểu rõ chuyện này hơn ai hết. Một cuộc diễu binh càng lớn thì nguy cơ
đảo chính hoặc ám sát cũng càng lớn.
Nhiều
nguồn tin và báo chí phương Tây từ lâu cho rằng Vladimir Putin đặc biệt bị ám
ảnh bởi số phận của những nhà độc tài bị lật đổ một cách thê thảm như Muammar
Gaddafi hay Saddam Hussein. Đối với Putin, đó không chỉ là một biến cố địa
chính trị mà còn là một ám ảnh cá nhân. Chính nỗi sợ kết thúc giống Saddam hay
Gaddafi có lẽ giải thích phần nào tâm lý bunker, sự nghi kỵ cực độ và ám ảnh an
ninh ngày càng thấy rõ ở ông ta hôm nay.
Khi
phát động cuộc xâm lược Ukraine tháng 2/2022, Kremlin tin rằng xe tăng Nga sẽ
tiến vào Kiev như đi dạo. Người ta từng tưởng tượng cảnh chính quyền Ukraine
sụp đổ nhanh chóng, Tổng thống Volodymyr Zelensky bỏ chạy, còn người dân
Ukraine sẽ “đón chào quân giải phóng”.
Hơn
4 năm sau, thực tế trở thành một trong những thất bại chiến lược đáng xấu hổ
nhất trong lịch sử hiện đại của nước Nga.
Ngay
cả The Economist, một tạp chí vốn khá
thận trọng, giờ đây cũng phải thừa nhận rằng thế chủ động trên chiến trường
đang dần chuyển về phía Ukraine.