Affichage des articles dont le libellé est Hồi ký. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Hồi ký. Afficher tous les articles

vendredi 24 avril 2026

Kim Chi – Những hồi ức buồn

 

Chiều ngày 30/4/1975. Mọi việc đã an bài.

Từ 11 giờ 30 phút, từ cái thời khắc định mệnh ấy, nhiều "chàng trai trẻ vốn dòng hào kiệt" từng được đào tạo chính quy tại các Học viện Quân sự nổi tiếng trên thế giới, thuộc các Binh chủng tinh nhuệ với các loại vũ khí tối tân, hiện đại đã "cởi giáp quy hàng"

Họ chỉ mặc độc chiếc quần short, áo thun ba lỗ màu trắng, đi chân đất để về nhà. Không quân phục, không lon gáo, không súng ống...càng không cận vệ theo sau. Nhưng gia đình vợ con lại hân hoan mừng họ "trở về trong chiến bại."

Mai Thanh Hải – Đường đến 30 tháng 4 (4)

 

... Tôi nhớ, vào hôm sau, bố tôi ở nhà. Khi mẹ tôi đi làm rồi, bố mới mở hòm lấy ra một khẩu Colt 45 và một hộp giấy đầy đạn của Mỹ.

Hồi đó, những viên đạn K54 hay AK-47 đã rút thuốc đạn mà tôi hay được các cậu tôi cho làm đồ chơi, thường có vỏ màu nâu sậm hoặc màu xanh lá cây rất tối. Những viên đạn đó có các-tút là sắt và hay rỉ. Thế nhưng những viên đạn Mỹ thì có màu đồng vàng óng, nhìn rất bắt mắt.

Bố tôi lau súng rất kỹ, lên quy lát loạch xoạch, lau từng viên đạn rồi mới cất súng vào bao. Bố dặn tôi rất kỹ là không được nói với mẹ chuyện bố lau súng.

jeudi 23 avril 2026

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (3)

 

... “Vợ Anh hùng mà mua có chừng này thịt thôi à ? Mọi người xem vợ Anh hùng mua nhiều thịt chưa này ?” – Một thanh niên trong làng lục tung giỏ xe đạp khi tôi đi chợ về, giơ 2 lạng thịt xoay xoay trước mặt.

Vợ Anh hùng phải giàu có lắm. Họ nghĩ vậy chăng.Tôi nói : “Vợ Anh hùng đánh giặc. Chứ không phải vợ anh hùng ăn cướp”.

Năm 1978, chồng tôi được phong Anh hùng. Xe ô tô về trước ngõ đón hai vợ chồng ra Quân khu 4. Người làng đi ra đồng đứng lại nhìn. Tôi không biết họ nghĩ gì và cũng không biết cảm giác của mình ra sao.

mercredi 22 avril 2026

Đặng Tuấn Trung - Năm 2000 em sống như thế nào

Đó là tên một cuộc thi vẽ thiếu nhi mà những đứa trẻ biết vẽ, thích vẽ tham gia nay đã ngoài 50 gần 60 tuổi đều biết. Hình như đây là cuộc thi quốc tế do Liên Xô tổ chức. Mình nhớ vậy.

Hồi đó thầy cô giáo động viên mình thi. Thầy dạy, các bạn và cả chính mình rất kỳ vọng vào mình. Mình vẽ đẹp nhất và luôn dẫn đầu các cuộc thi trước đó. Nhưng đây là cuộc thi quốc tế.

Trước khi có một tuần sáng tác, ở câu lạc bộ thầy giáo mô tả về nội dung đề tài. Mô tả rất kỹ. Mình cũng bị cuốn hút và đã hình dung về tác phẩm.

mardi 21 avril 2026

Kim Chi – Sài Gòn ngày 26/4/1975, từ sân bay Biên Hòa…

 

Sài Gòn đã không còn yên tĩnh. Không khí ngột ngạt. Tiếng đạn pháo bắn vô đâu đó nghe rất gần. Thiên hạ bàn tán : Tỉnh này, Ttỉnh kia thất thủ, đã bị Việt Cộng chiếm rồi. Các Sư đoàn, các Quân đoàn được lệnh "rút quân", "lui binh"... dưới cụm từ khá đẹp : "di-tản-chiến-thuật".

Tôi không đi học. Tiếng súng xa vọng về Sài Gòn khiến tôi sợ. Tôi nhớ và lo cho Bạn. Không biết Bạn đang bay đi đâu trên bầu trời đầy bất trắc này.

Buổi trưa ngày 26/4/1975 có người chạy xe ôm gõ cửa nhà tôi :

Kim Chi - Sài Gòn 20/4/1975


Buổi sáng đi học. Ghé vô Hội trường Xổ số Kiến thiết thấy bạn bè tụm năm tụm ba trò chuyện. Nhưng gương mặt đứa nào cũng thoáng chút ưu tư.

Thỉnh thoảng có tiếng súng xa vọng về. Thành phố có gì đó không bình thường như trước đây. Tôi cũng thấy mình “không bình thuờng”. Tôi không muốn vào học. Tôi muốn cúp cua một buổi.

Ban Giảng huấn của các lớp năm 1, năm 2 có vài vị là Dân biểu Hạ viện, có vị là Nghị sĩ Thượng viện, có vị là Luật gia, là Luật sư Tòa Thượng thẩm, có cả ông Vũ Văn Mẫu từng là Ngoại trưởng thời Đệ Nhứt Cộng Hòa của Tổng thống Ngô Đình Diệm. Ông Vũ Văn Mẫu là Thầy dạy tôi về môn Dân Luật.

Bông Lau - Đường Đi Không Đến


Đọc lại nhiều lần tác phẩm “Đường Đi Không Đến” của Nhà văn Xuân Vũ mà không khỏi thương cảm cho phận số của những người lính của các phe trong chiến tranh.

Ở các trang... 143 – 144 – 145... miêu tả cảnh hành hạ một tù binh Mỹ. Người tù binh này là phi hành đoàn trực thăng sà xuống một trảng trống để bắt Vi Xi không dè trúng kế. Máy bay bị bắn, phi công hoảng hốt bốc lên bỏ lại một anh lính Mỹ.

Anh lính Mỹ này bị bắt. Khi áp tải đi trong rừng thì giựt súng quánh bể đầu trọng thương một anh Vi Xi. Sau đó bị bắt lại nện cho một trận mềm xương rồi đem về nhốt trong một cái cũi trong rừng. Tiến trình trả thù bắt đầu. Người ta đã không lôi anh ta ra “bụp” một phát vì anh sẽ chết, sướng hơn những người bộ đội sống đói khát và sốt rét.

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (2)


... "Tám người lính đào được cái huyệt chưa quá 30 cm. Vì đất đá. Vì đói. Vì thiếu muối. Chân tay run rẩy không còn sức để đào.

Người bạn chết vì sốt rét nằm lại đó - khu vực quy hoạch nghĩa địa của sư đoàn. Người sốt rét đưa người chết vì sốt rét đi chôn. Lấp đất. Nhặt đá chèn xung quanh cho cao lên chút. Mười ngày sau mùi xác thịt rữa bốc mùi. Lợn lòi ủi lên. Mảnh tre viết họ tên tử sĩ cũng bị mối ăn"…

Tôi nghe người anh kể lại chuyện này, khi đang nằm thoi thóp vì sốt rét.

lundi 20 avril 2026

Mai Thanh Hải - Đường đến 30 tháng 4 (1)


Vừa bước vào 18 tuổi tây, mình đã đi bộ đội. Khí thế hừng hực “Đường ra trận mùa này đẹp lắm” thôi thúc…

Nhưng mình vào bộ đội còn một lý do nữa: Để được ăn no. Ở nhà bữa ăn bữa nhịn, đói vàng mắt. Đi học Sư phạm ngày được 5 lạng gạo, vẫn đói. Vào bộ đội chắc là được ăn no vì tiêu chuẩn 7 lạng gạo một ngày. Vậy là mình đi!.

Đợt ấy nhà trường tổ chức tiễn đưa “8 sinh viên ưu tú lên đường đánh Mỹ” hoành tráng lắm. Nhưng đến chỗ giao quân thì có 6 “sinh viên ưu tú” với lý do hắc lào, mắt kém, tổ đỉa, ếc-si-ma… bởi nhựa xương rồng, nên lại được quay về trường tiếp tục học tập. Còn lại hai thằng là Biểu (quê Ý Yên) và mình thì “ra đi đầu không ngoảnh lại”.

mercredi 15 avril 2026

Nguyễn Hồng Lam - Cách trời ba thước ba


Thống nhất tên gọi hành chính trên cả nước, đơn vị nhỏ nhất sẽ là thôn. Vậy là cõi mạng đầy tranh cãi. Thì có sao đâu. Cả ngàn năm nay, sau bao vật đổi sao dời, làng cứ là làng, là nơi "diệp lạc quy căn", có mất đi đâu. Gọi bằng gì thì vẫn "Ta sinh ra ở xứ Kẻ Ngù, đất Hoan Châu. Làng ta đó..."

Bài cũ, đăng lại. Làng là nơi ta nhắc suốt cuộc đời.

******

Thuở nhỏ, tôi sống ở quê ngoại, làng Trung Lệ, huyện Đức Thọ, Hà Tĩnh. Chân vòng kiềng, tôi bước vào đời khụng khiệng và xiêu đổ. Đám học trò trường làng về ngang đầu ngõ thường gọi toáng lên: “Bồ ơi, ra cho cái này này!”. Cái dáng chạy lũn tũn, liêu xiêu của tôi khiến chúng cười lăn cười bò khoái chí.

lundi 6 avril 2026

Cù Mai Công – Hẻm Phở Ngọc Ông Tạ : Hẻm nhỏ nhưng có võ

 

Tiệm phở này hiện nằm trong hẻm 207 Phạm Văn Hai, cách đầu hẻm bốn căn : 207/9. Có người gọi là hẻm Phở Ngọc. Hẻm này dài hơn 200 thước, đi vòng sang hẻm nhánh của ngõ Con Mắt (nay là hẻm 766 Cách Mạng Tháng Tám).

Năm bảy chục năm xưa, hẻm có tên khác. Thoạt đầu, bà con gọi là ngõ Hà Nội (theo cách gọi như ngoài Bắc thuở mới di cư) do hẻm thông sang trại (di cư) Hà Nội (sau một, hai năm thành giáo xứ An Lạc cho tới nay).

Khi tên “trại Hà Nội” đã không còn, phôi pha và chợ Ông Tạ bắt đầu sầm uất, ngõ Hà Nội nhanh chóng chuyển thành hẻm Chó, do đầu hẻm lúc ấy có mấy quầy thịt chó.

samedi 7 février 2026

Nguyễn Thông - Người ra đi

 

Một nhân vật đương đại “lừng lẫy trong im lặng” vừa ra đi - ông Đoàn Duy Thành.

Thú thực tôi không định viết về ông lúc này bởi hiểu biết về ông quá mỏng, vả lại dễ bị quy là ăn theo, đu trend, vô tình tầm thường hóa một nhân vật lịch sử đáng kính trọng. Nhưng cần phải có vài chữ, vài lời, như một nén nhang kính tiễn ông về cõi, nơi làm người không khó.

Ai muốn tỏ tường về ông Thành, về số phận chìm nổi của ông, cứ đọc bài của đại tá nhà báo Trần Nhung, của nhà báo Mai Phan Lợi, hay lắm, rõ lắm.

Dương Quốc Chính – Làm người là khó

 

Mình biết tới ông Đoàn Duy Thành (nguyên Phó thủ tướng) là từ cuốn hồi ký được cho là của ông, được phát tán lên mạng từ 20 năm trước, cuốn Làm người là khó. Còn cuốn hồi ký khác cũng hay là của ông Trần Quang Cơ, nguyên thứ trưởng Bộ Ngoại giao tên là Hồi ức và suy nghĩ.

Thời đó mới có internet, mình đọc hai cuốn này cùng mấy cuốn của Bùi Tín, Vũ Thư Hiên và thêm hồi ký của Hoàng Văn Hoan nữa là combo thâm cung bí sử của chế độ ta.

Nói chung là đa số anh em tự diễn biến là nhờ mạng xã hội, sau khi có Facebook, khoảng 2015 đổ lại. Chứ còn thế hệ mà đã đọc combo mấy cuốn kia thì mới thực sự rành sử đảng, bây giờ trẻ chắc cũng 4x cả rồi !

dimanche 2 novembre 2025

Hoàng Hưng - Nhớ lại sau 40 năm ra tù (Vụ án "Về Kinh Bắc") (5)

 

Thưa các bạn yêu quý

“Người nhớ lại” rất cảm động vì sự quan tâm và đồng cảm của hàng trăm bạn bè cũ và mới! Sau khi đọc 4 kỳ “nhớ lại”, một số bạn tỏ ý “tò mò” muốn biết về những ngày tháng trong tù của tôi!

Thú thật, tù thì tất nhiên là buồn, khổ, đau… Nhưng không hiểu sao, về già, toàn nhớ những chuyện “vui” các bạn ạ. Hôm nay, tạm coi là kỳ cuối “nhớ lại”, xin kể hầu các bạn một “chuyện tù vui”. Và “nhớ lại” mãi cũng… rất mệt, phải nghỉ! Hẹn các bạn khi nào khỏe lại… nhớ tiếp!

CHUYỆN “VUI” HỎA LÒ -  NHỮNG ĐÊM “HÁT ĐỐI” NÁO ĐỘNG PHỐ PHƯỜNG

samedi 1 novembre 2025

Hoàng Hưng - Nhớ lại sau 40 năm ra tù (Vụ án "Về Kinh Bắc") (4)


VÌ SAO CÓ CHUYÊN ÁN “VỀ KINH BẮC”?

Về Kinh Bắc ra đời trong một hoàn cảnh rất đặc biệt.

Vào cuối những năm 1950, bốn anh em chúng tôi (Hoàng Cầm, Trần Dần, Lê Đạt, Đặng Đình Hưng) sau khi đi lao động cải tạo về, vẫn nằm trong thời kỳ bị kiểm soát chặt chẽ. Nói cho đúng thì riêng tôi không phải đi lao động, (không biết vì lý do gì mà những nơi Hội Nhà văn liên hệ để đưa tôi đến lao động đều không nơi nào chịu nhận, thế là tôi thoát!), trong khi Lê Đạt thì đi Phú Thọ, Trần Dần đi Thái Nguyên.

Và nói về sự kiểm soát thì tôi cũng được thoải mái hơn hai anh ấy. Tôi cứ việc ở nhà trong khi Lê Đạt và Trần Dần thì tất cả các buổi sáng phải đến ngồi ở Hội Nhà văn. Chỉ uống nước chè, tán chuyện, cười ha hả thôi, nhưng vẫn phải đến. Nhưng việc in ấn thì dứt khoát là không được phép.

vendredi 31 octobre 2025

Hoàng Hưng - Nhớ lại sau 40 năm ra tù (Vụ án "Về Kinh Bắc") (3)

 

MẤY CHUYỆN THÚ VỊ VỀ “HẬU VỤ ÁN VỀ KINH BẮC”

Năm 2003, khi tôi về hưu tại báo Lao Động, do khiếu nại của tôi, báo Lao Động và Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam đã kiến nghị Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội trả lương hưu cho tôi theo cả thời gian làm việc trước khi bị bắt (quy định phi lý phi nhân của Bộ này là vứt bỏ hết thời gian làm việc của cán bộ công nhân viên trước khi họ bị kỷ luật hay bắt giam, như đã áp dụng với nhà văn Bùi Ngọc Tấn).

Lý do được nêu rõ trong công văn: Ông Hoàng Hưng bị bắt giam vì cầm tập thơ "Về Kinh Bắc" của Hoàng Cầm mà thời đó coi là phản động, nay xã hội đã có nhìn nhận khác, quyền lợi của ông Hoàng Hưng phải được trả lại. Kiến nghị bị từ chối.

Tôi gửi kiến nghị cho các bạn là nhà văn Lê Lựu, nhà quay phim Kiều Thẩm từng “lăng xê” cô đội trưởng du kích bảo vệ cầu Hàm Rồng là Nguyễn Thị Hằng hiện là Bộ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội; nhà báo Nguyễn Thị Hằng Nga, tổng biên tập báo Người Lao Động và đại biểu Quốc hội, vợ người bạn tôi là nhà báo Nguyễn Quang Thọ, kèm theo lời doạ “sẽ biểu tình ngồi trước Quốc hội nếu không được giải quyết”.

jeudi 30 octobre 2025

Hoàng Hưng - Nhớ lại sau 40 năm ra tù (Vụ án "Về Kinh Bắc") (2)

 

May mắn là lúc ấy, báo chí Việt Nam bắt đầu “mở ra” khi rục rịch công cuộc Đổi mới!

Một số báo, tạp chí tiếng Pháp, tiếng Anh được bán trên lề đường Đồng Khởi (chắc là hàng “xách tay” của du khách nước ngoài). Tôi mua và tìm những bài thích hợp để dịch và gửi cho mấy tờ báo ở Sài Gòn. Sau này, khi có internet, công việc dịch thuật các bài vở mới trên các báo mạng để bán cho các báo đã là phần quan trọng trong thu nhập thường xuyên của tôi.

Cuốn sách dịch đầu tiên được xuất bản của tôi là cuốn “Mowgli người sói” dịch từ hai tập Jungle Book của Rudyard Kipling, do bạn tôi là Trần Hoài Dương của NXB Trẻ đặt hàng năm 1987. Đó là kết quả không thể tốt đẹp hơn của thời gian tự học tiếng Anh trong tù (học bằng một cuốn sách ngữ pháp tiếng Anh, một cuốn từ điển Anh-Pháp-Pháp-Anh, những tờ báo Moscow News của Liên Xô; tôi lần mò đọc và dịch không sót một chữ, say mê quên hết thân phận “tù”).

Hoàng Hưng - Nhớ lại sau 40 năm ra tù (Vụ án "Về Kinh Bắc") (1)

 

Ngày 30/10/1985, Trại cải tạo Thanh Cẩm, Cẩm Thủy, Thanh Hóa.

Trước đó khoảng nửa tháng, một buổi sáng trại viên tập hợp trước khi đi lao động, tôi chuẩn bị lên đọc báo Nhân Dân như nhiệm vụ thường ngày của người “phụ trách văn hóa” trong “Ban đại diện tù cải tạo”. Thì Giám thị trại xuất hiện, ra lệnh cho tất cả trại viên là sĩ quan công chức Sài Gòn về lán thu xếp nội vụ để… được về nhà!

Sau khi về lại xã hội, tôi mới biết đó là đợt trả tự do cuối cùng cho sĩ quan công chức cao cấp Sài Gòn gồm khoảng 60.000 người, cũng là lúc rục rịch cho đường lối “Đổi mới” năm 1986 khi đất nước sắp lâm vào đường cùng về kinh tế!

Tiếng xôn xao náo động trong ít giây, rồi ào ào những con người mừng rỡ chạy rất nhanh về các lán.

lundi 8 septembre 2025

Vinh Nguyen – Câu chuyện của tù binh Phong

 

Giới thiệu của Nhan Nguyen : Trích bài này của Vinh Nguyen, là một cựu bộ đội Việt Cộng tác chiến tử thủ ở Cổ Thành Quảng Trị năm 1972. Anh bị thương, hôn mê và sau đó bị thủy quân lục chiến Việt Nam Cộng Hòa bắt và cứu sống. Đây là những lời hồi ký chân thật của một người lính bên kia vĩ tuyến bị đối phương bắt sống và cư xử nhân đạo theo đúng quy ước tù binh.

Câu chuyện cảm động khi một y tá không săn sóc kỹ vết thương của tù binh làm có giòi, thì bị bác sĩ quân y Việt Nam Cộng Hòa tát tai. Người tù binh đó về sau được qua Mỹ chơi, và có đi tìm người bác sĩ quân y phe địch để cám ơn, nhưng số trời đã không cho hai người gặp nhau. Một câu chuyện nhân bản và tình người trong chiến tranh, cao cả hơn giáo điều từ chương và ý thức hệ.

Lại một tháng Tư nữa đến, lần này rất đặc biệt vì có lần thứ 50 Ngày “triệu người vui triệu người buồn”. Nhưng đề tài Hòa giải Hòa hợp đối với người Việt ở Hải ngoại vẫn nhức nhối như muôn thuở. Nhân đây tôi muốn thể hiện chính kiến của mình qua loạt ba bài viết, chủ yếu xoay quanh những chuyện đã kể.

Câu chuyện thứ nhất : Phong “Tù binh”

jeudi 20 mars 2025

KD - Mặt trận Tiểu khu Darlac 10/3/1975

Nguyễn Ngọc Chính : Tôi nhận được email của Nguyễn Văn Hoa, người bạn đồng môn trường Trung học Ban Mê Thuột ngày xưa. Anh Hoa có viết một câu thật cảm động: “Hôm nay, một tuần sau ngày giỗ 50 năm thị xã Ban Mê Thuột và tỉnh Darlac gục ngã, tôi vừa khóc vừa đọc lại bài "Mặt trận Tiểu khu Darlac 10/3/1975" do một người ký tên tắt KD trích lại.  Xin được chia xẻ với quý đồng môn Ban Mê Thuột ”.

Xin đăng lại nguyên văn những dòng dưới đây của tác giả KD để gửi đển các thân hữu và đồng môn “hồi ức” một ngày tang tóc của xứ “Buồn Muôn Thuở” 50 năm về trước. Những hình ảnh đi kèm do NNC sưu tầm trên mạng.

Từ 9 giờ 30 sáng ngày 10 tháng 3 năm 1975, các mũi tiến quân của Cộng quân từ hướng bắc và hướng tây bắc đã hoàn toàn tràn ngập trung tâm thành phố và tập trung nỗ lực tấn công Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu nằm trên đại lộ Thống Nhất.