Affichage des articles dont le libellé est Chính trị. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Chính trị. Afficher tous les articles

mardi 28 juillet 2026

Nguyễn Thông - “Thơ”, “cô giáo” và cựu binh dỏm

 

Phải để trong ngoặc kép bởi đó không phải thơ, người viết cũng không xứng đáng là cô giáo.

Dư luận xã hội vừa lên tiếng hơi bị nhiều về bài “ther” của một “cô giáo”, do cựu binh dỏm đưa lên mạng xã hội. Ồn ào chăm chú tới mức, người ta quên cả những đại sự quốc gia, chẳng hạn ông A được giải thưởng, đám B bị kỷ luật khai trừ đảng, chìm tàu, v.v…

Chê khen đều có cả. Ở xứ này, bất cứ thứ gì người ta cũng có thể cãi nhau, ngay cả những điều hết sức rõ ràng. Chả hạn chuyện chiến tranh ở Ukraine, người gọi là chiến tranh, kẻ nói thành xung đột, người lên án quân xâm lược, kẻ bênh vực Putin, cứ rối tinh rối mù, thiếu điều chia phe tẩn nhau một mất một còn. Bênh quân xâm lược, hăng nhất là những anh có duyên nợ với... Liên Xô, nhắm tịt mắt bênh mặc kệ thế thời đã đổi.

Trương Châu Hữu Danh - Kính gửi cô Lê Bình


Tôi viết những dòng này không phải để tranh cãi về quan điểm “khai phóng”, cũng không nhằm phủ nhận quyền sáng tác của cô.

Tôi chỉ muốn chia sẻ với tư cách một người yêu tiếng Việt và luôn dành sự kính trọng cho nghề giáo. Tôi cũng từng học sư phạm Văn như cô.

Tôi không biết cô mà biết bài thơ của cô qua Facebook anh Phan Trung Can - idol giới trẩu. Anh Can và cô cùng một hệ, có những suy nghĩ độc đáo, có lập trường đặc biệt và tôi tôn trọng lập trường của cô. Chỉ là cách cô lựa chọn ngôn từ thô bỉ quá!

lundi 27 juillet 2026

Thận Nhiên – Tàn chiến cuộc

 

Thỉnh thoảng tôi đọc được những bài viết, những thơ văn, nói về người lính trẻ, bộ đội, của miền Bắc. Là thương binh hay chiến binh chết trận, nằm lại dưới những nấm mồ dọc theo dãy Trường Sơn hay những bụi bờ triền sông miền Tây, ở Cổ thành Quảng Trị, ở những chiến khu, trận địa, từ vĩ tuyến 17 trở vào miền Nam. Đài phát thanh của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa trước 1975 gọi họ là những người Sinh Bắc Tử Nam.

Trong những bài thơ văn ấy, họ được ca ngợi và tiếc thương như những anh hùng. Nhưng thật ra, phần lớn chính họ không hiểu thấu đáo vì sao họ bị thương bị giết, sự tổn thương và cái chết của họ thật sự mang lại điều gì cho dân tộc. Họ có niềm tin rằng họ vào Nam để chống Mỹ cứu nước, để giải phóng miền Nam. Trong số đó, có những người là bà con bên nội và bên ngoại của gia đình tôi.

Tôi không nghĩ vậy.

dimanche 26 juillet 2026

Dương Quốc Chính - Hãy biến đau thương thành hành động cách mạng


Anh em thấy chưa, trend húc vừa rồi bao gồm hai nhóm chính, nhóm 1 do tư lệnh ngành nào thì tự đoán ra nhé.

Hội nghị Trung ương xong là báo Quân đội Nhân dân và tướng Tuấn đăng bài, nội dung thì rõ ràng là ám chỉ vào nhóm này. Tại sao lại cứ phải tướng Tuấn và báo Quân đội Nhân dân mới được? Thì tự hiểu nha.

Trước đó, Cục trưởng Cục Báo chí đăng bài, báo dân sự đăng bài cảnh cáo, anh em có ngại gì đâu, húc luôn cả Cục trưởng, coi như cục phân! Nhưng báo Quân đội Nhân dân và tướng Tuấn (chắc phải đứng tên!) đăng bài thì chuồng mới nín. Nhìn Bác chúng con là rõ nhất đó, giờ toàn đăng bài yêu lước, hô khẩu hiệu cho lành, tương tác thì flop nặng, chắc anh em phone farm, clone cũng rút quân nên vậy.

Tạ Duy Anh - Nghề biên tập


Những ai từng làm nghề biên tập sách, báo, hoặc có hiểu biết chút ít về nó, sẽ không nỡ để buột ra những lời cay độc, khi nhằm vào các biên tập viên gặp tai nạn. Giờ đây tôi có thể khẳng định nghề biên tập có ba cái nhất hiển nhiên: Chán nhất, hại mắt hại não nhất và nguy hiểm nhất.

Chán vì bản thảo hay hay dở, hấp dẫn hay nhạt nhẽo vẫn cứ phải cắm mặt đọc cho bằng hết.

Hại mắt hại não nhất vì chỉ cần 10 năm đọc biên tập, mắt sẽ giảm thị lực nghiêm trọng bằng 30 năm bình thường. Còn não thì rơi vào tình trạng trơ lì, mất dần hứng thú và cảm xúc đọc sách, thậm chí sợ đọc sách.

samedi 25 juillet 2026

Dương Quốc Chính – Sóng trong chậu và bão trong tách trà

 

Bắt đầu từ đợt húc Tả quân Lê Văn Duyệt, Nguyễn Ánh, rồi tới Nỗi buồn chiến tranh (Bảo Ninh) và đỉnh điểm là Chuyện với Thanh (Nguyễn Thành Nam), chúng ta có thể thấy có một làn sóng truyền thông tạm gọi là bảo thủ, lấy cớ là bảo vệ nền tảng tư tưởng, đội lốt nhân dân (họ tự nhận là tiếng nói của người dân).

Xưa nay các hội nhóm đỏ vẫn luôn tồn tại, nhưng không cực đoan như giờ. Thời ông Trọng, anh em đỏ có húc mấy bộ quốc sử vì bỏ khái niệm Ngụy, cũng ì xèo, đại diện cũng là mấy ông tướng về hưu, nhưng chính ông Trọng cũng chả can thiệp, rồi cũng chỉ mua vui được vài trống canh, rồi xịt.

Nhưng đến thời tổng bí thư Tô Lâm, dường như nhóm bảo thủ cảm thấy bất an, hoang mang, nên nổ phát súng đầu tiên là húc Đại học Fulbright và chính bà giáo sư đã đưa ông Tô Lâm qua Đại học Columbia nói chuyện. Lúc đó, một kênh truyền thông chính thống xuất trận, kèm với một kênh nửa chính thống khác. Thông điệp đã rất rõ ràng là ai đánh ai!

Lưu Trọng Văn – Cùng độ lượng và bao dung mới xây dựng được tương lai

 

Chuyện của hai ông bạn một sáng café Sài Gòn.

Hoàng Hưng

Bị tù ba năm chỉ vì giữ bản viết tay tập thơ Về Kinh Bắc của Hoàng Cầm. Tập thơ bị vu là có bài Lá diêu bông phản động. Hoàng Hưng kể khi bị bắt giam cùng Hoàng Cầm, Hoàng Cầm đã nhận tội bài Lá diêu bông đúng như quy kết phê phán một chủ nghĩa không có thật như lá diêu bông. Hoàng Hưng giận tức nói với Hoàng Cầm: Tại sao anh lại nhận tội? Hoàng Cầm cúi đầu giấu giọt nước mắt.

Gã nói: Ở các nước, vụ oan ức ba năm tù của ông người bị oan sẽ kiện đòi bồi thường đó.

mercredi 22 juillet 2026

Phạm Đình Trọng – Sự dối trá không lương thiện

 

1. Vào Facebook đọc được một stastus của một ông tự nhận là sinh viên không biết ở trường đại học nào, xưng xưng kể về tuổi trẻ rực rỡ lý tưởng, tràn đầy khát vọng cống hiến. “Ngày 20/02/1979 sinh viên chúng tôi tham gia phục vụ chiến đấu bảo vệ tuyến phòng thủ số 1 tại Thất Khê, Lạng Sơn chống quân Trung Quốc xâm lược”. Tôi giật mình kinh ngạc.

Ngày 20 tháng Hai năm 1979, ngày thứ ba quân Đặng Tiểu Bình tràn sang cướp nước ta, gây tội ác với dân ta. Sáu trăm ngàn quân xâm lược vẫn đang còn sức mạnh của yếu tố bất ngờ và lực lượng chiến đấu chặn giặc vẫn chỉ có lực lượng tại chỗ, rất ít ỏi, nhỏ bé. Giặc đang tận dụng thời cơ lấn sâu vào nội địa nước ta.

Thất Khê cách đường biên chưa đến mười cây số, ngay từ ngày đầu cuộc chiến đã lọt vào vùng giặc chiếm đóng. Đã tràn ngập lũ giặc tham tàn cướp bóc, đâu còn trận địa của ta để sinh viên đến “tuyến phòng thủ số 1 tại Thất Khê, Lạng Sơn chống quân Trung Quốc xâm lược”!

Thái Hạo – Sao không để cho các ông như Phan Trung Can sống « kiên định » ?

 

Là một người quanh năm chỉ biết “côi cút làm ăn, toan lo nghèo khó” như cụ Nguyễn Đình Chiểu nói, thú thực tôi chẳng biết “cách mạng màu” hay “diễn biến hòa bình” mà các ông như Phan Trung Can đang hô hào kịch liệt chống lại là cái gì.

Tôi chỉ lấy làm lạ, nếu cứ như những gì họ đang chống, họ muốn “kiên định” thì sao không cho họ được thỏa mãn? Đảng và nhà nước đã thực hiện đổi mới, mở cửa 40 năm nay, sao không đưa tất cả cái lực lượng “yêu nước” ấy vào hợp tác xã nông nghiệp.

Để họ được đi làm theo công điểm, nuôi lợn theo định mức, nếu tự ý giết một con bò (do chính mình nuôi) thì phải đi tù. Họ sẽ mua hàng bằng tem phiếu với những cái phiếu lương thực 100g gạo, 10cm vải, mấy giọt dầu… Chứ cứ để họ sống trong cảnh kinh tế tư nhân, thị trường cạnh tranh chệch hướng thế này, thì khổ cho họ quá.

samedi 18 juillet 2026

Tạ Duy Anh - Vì nhân dân phục vụ


Nghe nói đó mới là tên nguyên bản tiểu thuyết "Người tình của phu nhân sư trưởng" khi dịch sang tiếng Việt. Đọc xong rồi mới thấy cái tên "Vì nhân dân phục vụ" phù hợp hơn với lối giễu nhại trong suốt hơn 260 trang sách.

Tôi đã biên tập, đọc 4 cuốn quan trọng nhất của Diêm Liên Khoa, trong đó có "Tứ thư" nhận giải Kafka danh giá. Cuốn sách mới nhất do Nhà sách Vinh tặng. Tôi dùng nó để thử sức đọc của mình sau thời gian dài dưỡng bệnh. Và nó mất trọn một ngày.

Sách của họ Diêm thường hấp dẫn, hài hước và gây choáng váng ở những chi tiết đạt đến độ siêu hư cấu. Câu văn nào cũng dự phòng trận cười bùng nổ, sau khi chọc cho bạn một phát đau tận xương.

vendredi 17 juillet 2026

Dương Quốc Chính - "Chuyện của Thanh" gặp nạn vì làm truyền thông mạnh?


Tin ba người của Nhà xuất bản Hội Nhà văn bị bắt thì không có gì bất ngờ cả.

Vì về nguyên tắc, nếu một cuốn sách ra đời mà có vấn đề, thì những người chịu trách nhiệm chính là người chịu trách nhiệm xuất bản (chị Hằng), chịu trách nhiệm nội dung (anh Đoàn) và biên tập viên là anh Yên (Ba), chứ không phải là tác giả (anh Nam). Ngoài ra còn trách nhiệm của bên cấp phép xuất bản nữa (Cục Xuất bản).

Là bởi vì, nếu không qua các cửa kia (biên tập viên thẩm định đầu tiên và chặt chẽ nhất) thì làm gì có cuốn sách nào, dù tác giả có ý đồ gì đi nữa.

Võ Khánh Tuyên - Nguồn cảm hứng


Xưa giờ, chuyện văn nghệ sĩ có nguồn cảm hứng để sáng tác nên bài thơ, bản nhạc, câu chuyện...không phải là hiếm.

Có điều, đa phần những nguồn cảm hứng đó - nhất là khi cảm hứng là từ nhân vật - đều thoắt ẩn thoắt hiện, hoặc lãng đãng trong màn sương khói do chính tác giả tạo nên.

Ngay như chuyện phim, người ta lấy nguyên mẫu của vũ nữ Cẩm Nhung để làm phim, thậm chí cố tình cho khán giả biết nhưng vẫn ghi chỉ là hư cấu. Hoặc như chẳng thèm đổi tên, lấy luôn tên nhân vật Vua Bảo Đại, Nam Phương Hoàng Hậu cũng chỉ là "cảm hứng".

Nguyễn Thông - Thời sự


1. Khá nhiều người nhầm lẫn về hai nhà xuất bản tên na ná nhau.

Nhà xuất bản đang bị chính quyền xử lý là Nhà Xuất bản Hội Nhà văn. Đơn vị này trực thuộc Hội Nhà văn Việt Nam do ông Nguyễn Quang Thiều làm chủ tịch hội.

Nhà xuất bản kia là Nhà Xuất bản Văn học, đơn vị do Bộ Văn hóa - Thể thao - Du lịch quản lý. Nhà này có lịch sử lâu đời, từ hồi chống Pháp, từng do nhiều nhà văn nổi tiếng làm giám đốc. Nói chung nhà này bề dày và tầm cỡ hơn nhà hội.

jeudi 16 juillet 2026

Dương Quốc Chính - Quay đầu là bờ


Bác Can, con biết Bác đã giật tút kêu gọi BẠN BÈ không húc cán bộ Nhà nước nữa. Nhưng lời kêu gọi của Bác chưa thành khẩn. Khi Bác lên tút húc người ta, kêu gọi đám đông gạch chéo mặt người này người kia, đòi cách chức cán bộ này, lãnh đạo khác, thì Bác hùng hổ, để chế độ công khai cho hàng vạn người đọc.

Nhưng khi Bác kêu gọi người ta dừng đấu tố thì lại chế độ bạn bè (tối đa 5 ngàn người đọc). Rõ ràng là không tương xứng, nó thể hiện là Bác chưa sám hối, bác còn sĩ diện, sợ bọn phản động chê cười, đúng không?

Bác có biết là ảnh hưởng của bác lớn lắm không? Bác lên một tút gạch mặt người ta, thì có hàng vạn con bò hưởng ứng, húc ào ào, ảnh hưởng xã hội rất nặng nề, góp phần làm cả cõi mạng phủ màu u ám của không khí khủng bố.

Kim Văn Chính - Nói zậy mà không phải zậy!


Ngành an ninh họ được đào tạo rất bài bản. Họ không bao giờ để lộ ý đồ thật của họ. Nói zậy mà không phải zậy!

Tôi thấy rất lo cho anh Trung Can, dẫu sao cũng do ngờ nghệch mà bị các anh an ninh lặn lội đến thăm hỏi. Giữa lúc cả nước thảo luận rất sôi nổi về chuyện liên quan đến các yêu sách của anh Can cùng đàn lũ ăn theo nói leo, theo anh đòi hỏi (bắt và kỷ luật hàng loạt cán bộ, cá nhân trong đó có cả các cán bộ cao cấp Ban bí thư quản lý).

Ban đầu chỉ có bài của anh Can thông báo có Công an Lâm Đồng lặn lội cả gần 200 km đến tặng quà (không rõ lý do gì?). Tặng xong thì đại tá và mấy cộng sự lại lên xe về Dalat luôn!

Đặng Sơn Duân - Thương Bác!


Giờ mới đọc thấy post của vị khách đến thăm Bác mà nếu không hoạt động bên ngoại giao thì sẽ lướt qua. Tôi dĩ nhiên không liên quan ngoại giao nhưng có kinh nghiệm 15 năm chửi nhau với Tiểu phấn hồng, Chiến lang các kiểu nên cũng có một chút để ý.

Thực ra cái post bề ngoài rất là lễ phép, ngoại giao, thân thiện, đúng phong cách của anh em trong ngành.

Nhưng cả hai post đều chỉ dùng chung một bức ảnh. Điều này cho thấy gì? Đó là việc đăng tải phải được sự đồng ý, chọn lựa ảnh và phê duyệt bởi một bên mạnh hơn. Bên nào mạnh hơn thì biết rồi.

Vũ Hoàng Linh - Một tỉ đồng cho cuốn sách ông Nam, vì sao?


Cách báo chí đưa tin về hợp đồng hợp tác xuất bản 1 tỉ đồng giữa ông Nguyễn Thành Nam và nhà xuất bản Hội Nhà văn dường như có một ẩn ý cho rằng đây là việc ông Nam hối lộ Hội Nhà văn để in sách của ông.

Và điều này càng châm ngòi cho thuyết âm mưu rằng có thế lực nào đó đang tìm cách làm "cách mạng màu", tấn công các thần tượng của dân tộc như bác Hồ, bác Giáp...

Nhưng có thật là như thế không? Hiện nay thông tin cung cấp về vụ án nhỏ giọt nên không thể biết chắc được là 1 tỉ đồng này chính xác được dùng vào việc gì. Tuy nhiên, ở đây thì 120 triệu đồng cho ba người phụ trách bản thảo (ông Đoàn, ông Yên Ba và có lẽ là bà Hằng) là tiền biên tập, sửa bản in.

Mai Quốc Ấn - Đất nước sao yên?

Cục Báo chí : 23 Cơ quan báo chí bị xử lý vì đưa tin về sách Chuyện với Thanh.

Cục Xuất bản: “Mỗi năm Việt Nam xuất bản khoảng 50.000 đầu sách với khoảng 350 triệu bản, trong khi lực lượng cán bộ làm công tác quản lý xuất bản tại Cục Xuất bản, In và Phát hành "rất hạn chế, chỉ có vài người nên không thể đọc toàn bộ khoảng 50.000 đầu sách.” (Trích VNN)

Việc quyển sách Chuyện với Thanh được cấp phép xuất bản có phần nguyên nhân do Cục xuất bản không thể đọc hết sách do thiếu nhân sự. Nhưng có một chi tiết đắt giá:"Hiện nay không có khái niệm Hội đồng thẩm định. Chúng tôi sử dụng mô hình tổ đọc, đã được duy trì từ nhiều năm nay"- ông Đinh Tiến Dũng, Phó Cục trưởng Cục Xuất bản, In và Phát hành nói.

mercredi 15 juillet 2026

Tạ Duy Anh - Ai ký giấy khai sinh cho "Chuyện với Thanh"?


Một cuốn sách muốn ra đời ở Việt Nam, theo các quy định hiện hành, cần phải qua 5,6 chặng. Chặng nào cũng hướng tới việc không để lọt đến bạn đọc những nội dung "xấu độc".

Chặng cuối cùng mang tên hậu kiểm.

Phải qua nốt được cửa ải này, cuốn sách mới chính thức chào đời, mới có giấy khai sinh. Tất cả đều được vận hành bằng một quy trình chặt chẽ, gắn với trách nhiệm cá nhân.

Dương Quốc Chính - Đôi lời thăm hỏi động viên chú Can


Mấy hôm nay thấy báo chí cách mạng bắt đầu phản đòn anh em bên chuồng, bắt đầu từ bài viết trên Facebook cá nhân của ông Cục trưởng Cục Báo chí. Sau đó là bài báo của VOV, rồi Công an Nhân dân.

Nội dung cơ bản là cảnh cáo đàn bò về việc húc bậy bạ, tấn công cá nhân, cả lãnh đạo cơ quan báo đảng, đòi cách chức tổng biên tập báo Nhân Dân, Quân đội Nhân dân..., oai phong chả kém gì Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương.

Đồng thời, chú Can được An ninh mạng Lâm Đồng thăm hỏi, động viên, tặng quà chớp nhoáng. Đã nhắc chú rồi, đừng hoan hỉ quá, nhiều khi thấy vậy mà không phải vậy đâu.