Giới thiệu của Nhan Nguyen : Trích bài này của Vinh Nguyen, là một
cựu bộ đội Việt Cộng tác chiến tử thủ ở Cổ Thành Quảng Trị năm 1972. Anh bị
thương, hôn mê và sau đó bị thủy quân lục chiến Việt Nam Cộng Hòa bắt và cứu sống.
Đây là những lời hồi ký chân thật của một người lính bên kia vĩ tuyến bị đối
phương bắt sống và cư xử nhân đạo theo đúng quy ước tù binh.
Câu
chuyện cảm động khi một y tá không săn sóc kỹ vết thương của tù binh làm có giòi,
thì bị bác sĩ quân y Việt Nam Cộng Hòa tát tai. Người tù binh đó về sau được
qua Mỹ chơi, và có đi tìm người bác sĩ quân y phe địch để cám ơn, nhưng số trời
đã không cho hai người gặp nhau. Một câu chuyện nhân bản và tình người trong
chiến tranh, cao cả hơn giáo điều từ chương và ý thức hệ.
Lại
một tháng Tư nữa đến, lần này rất đặc biệt vì có lần thứ 50 Ngày “triệu người
vui triệu người buồn”. Nhưng đề tài Hòa giải Hòa hợp đối với người Việt ở Hải
ngoại vẫn nhức nhối như muôn thuở. Nhân đây tôi muốn thể hiện chính kiến của
mình qua loạt ba bài viết, chủ yếu xoay quanh những chuyện đã kể.
Câu
chuyện thứ nhất : Phong “Tù binh”