1/
Hồi giải tỏa Bến Hàm Tử để làm Đại lộ Đông Tây, ngoài những căn nhà dọc bờ
sông, một số biệt thự bánh ít xưa kiểu Pháp bên kia đường cũng nhường đất cho
việc công. Chứ hổng có bẻ cong, ẹo, né gì hết mặc dù căng ra mà tính thì giá
trị văn hóa lịch sử của mấy biệt thự cổ này cũng cao lắm.
2/
Xót và đứng nhìn, rồi tui thấy gạch tháo từ tường khi bể ra có màu cam tươi,
lên nước, lên vân đẹp quá, bèn xin. Ban đầu xin ít, rồi nhiều dần lên, rồi xin
mua. Chốt giá viên 1 ngàn. Nếu nhà có kho chắc tui đã xin mua hết tất cả quá.
3/
Ông chạy xe ba gác máy chở gạch và nhóm khiêng gạch lên xuống đều khen gạch cổ
này coi vậy mà cứng- chắc- bền dữ. Do gạch nguyên còn dính xi măng, nhìn xám
xịt hông có thấy màu cam như gạch bể nên mấy ổng hông thấy đẹp. “Dù sao đống
gạch này cũng là chứng nhân già của thành phố này”- ông ba gác nói đại loại
vậy.