Affichage des articles dont le libellé est Âm nhạc. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Âm nhạc. Afficher tous les articles

lundi 19 janvier 2026

Mai Quốc Ấn – Quyền « Thưa Đảng »

 

Nếu chúng ta nghe “nhạc đỏ”, sẽ thấy nó khác hẳn “nhạc vàng”. Dĩ nhiên đỏ và vàng khác nhau từ giai điệu đến ca từ.

Xuất phát của giai điệu và ca từ của nhạc nào cũng là từ nội tâm người sáng tác. Để tạo ra nhạc, chí ít là một bài nhạc tạm “nghe được” trở lên tới mức nghệ thuật, thì cũng đòi hỏi người sáng tác và trình bày có một trình độ nhất định.

Tôi chắc chắn không cười cợt vào quyền riêng tư được “Thưa Đảng” của nhạc sĩ/ca sĩ Anh Tú vì “Mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được.” Quyền sáng tác và hát “Thưa Đảng” của nhạc sĩ/ca sĩ Anh Tú là cần được tôn trọng. Ai không thích, có thể không đến xem biểu diễn hay không nghe qua YouTube và mang xã hội. Lần nữa, xin nhắc lại, cần tôn trọng quyền tư do đó ở mức bình đẳng nhất.

mardi 13 janvier 2026

Nguyễn Tấn Cứ - Ca từ Bolero bất hủ và thứ ngôn ngữ hạ cấp

 

Cô ấy được nuôi sống, được vinh thân phì gia được lên xe xuống ngựa, có biệt thự xa hoa nhờ những người ái mộ mình.

Cô ta được xưng tụng như là một « nữ hoàng » nhờ những nhạc phẩm Bolero trứ danh của Sài Gòn xưa cũ.

Trong một cơn hứng tình, bỗng nhiên cô ta lên cơn điên công khai chửi họ như một « con chó » bằng một thứ ngôn ngữ hạ cấp còn tệ hơn của một kẻ đứng đường. Như một tiếng sủa của một con chó, mà cô ấy cho rằng « chỉ như vậy mới xứng đáng cho những ai dám chọc giận tới nhân thân của ‘nữ hoàng’ ».

lundi 12 janvier 2026

Phạm Thành Nhân - Cô Lệ Quyên

 

Thuở gã còn làm phóng viên chuyên trách âm nhạc, được phân công để ý những giọng ca mới, trẻ. Để lúc nào đó có ai đó bật lên thì tòa soạn không bị động mà đã nắm đủ thông tin, có viết gì cũng đủ hồ sơ, hành trình, thành tích.

Cứ vài tuần đến một, hai tháng gã sẽ có một bài viết về giọng ca mới, hay (dù có thể chưa nổi tiếng lắm), để khán giả lưu tâm, đi coi.

Ấy thế mà đến tận bây giờ, gã vẫn chưa viết bài nào về Lệ Quyên. Ừ thì cô học hành bài bản, con nhà nòi đồ, nhưng... gã không thấy cô hay. Nhạc Quyên hát, gã nghe tới bài thứ ba là sẽ thấy mệt - nó cứ rướn rướn, cố nắn nót, cố phô diễn và nó... mất hồn. Thậm chí cái bài (có lẽ là) thành công nhất của cô - "Nếu em được lựa chọn", gã cũng không thấy hay. Nói theo kiểu dân miền Nam là gã nghe nó "hông có dzô" á.

samedi 3 janvier 2026

Tuấn Khanh – Từ đêm nhạc Khánh Ly đến show Chim trời

 

Câu chuyện show diễn bốn nhạc sĩ ở Hà Nội tắt đèn, gây ra nhiều tranh cãi, nhưng từ đó cũng giới thiệu nhiều sự khác biệt hay tương đồng trong đời sống mà ít ai bàn đến.

Việc hợp đồng thực hiện một điều gì đó cho đám đông mà không thành, xét cho cùng, cũng giống như nhà nước từng tuyên bố phát cho dân mỗi người một triệu, giúp khó khăn trong thời covid. Nhưng chuyện xảy ra, có nơi tổ trưởng nhận quỹ rồi phát ít, có nơi thì không phát. Dân nổi giận kéo nhau đi hò la tố cáo, đòi tiền, thì bị tội gây rối trật tự công cộng hay nguy hiểm lây lan dịch bệnh, rồi bị phạt tiền, bị tù.

Trong chuyện bể show diễn, nghe nói khán giả tức giận nhắn tin tố cáo. Sau đó thấy báo chí răm rắp đưa hình bầu show bị giải đi thấy mà sợ. Nhớ lại, qua đoạn dịch covid, không thấy có tổ trưởng hay cơ quan chính quyền nào bê trễ, thiếu tiền dân bị giải đi như vậy.

Nguyễn Đỉnh - Trải qua một cuộc “bể show”...

 

1. Không có ai thắng, tất cả đều thất bại, đặc biệt là giới ca sĩ, nghệ sĩ. Dù là một người yêu âm nhạc và khi đắm chìm trong âm nhạc thì con người thường cảm tính, đánh mất lý trí, tôi vẫn nhận ra rằng nghệ sĩ thành công là bởi biết “đánh lừa” khán giả.

Trên sân khấu lấp lánh ánh đèn, những ca từ đẹp đẽ cất lên trong tiếng nhạc réo rắt và nghệ sĩ chìa ra gương mặt được trình diễn rất “phiêu”, như thể họ là hiện thân của nhân vật trong bài hát. Họ tài tình ở chỗ khi ca từ “Đường phượng bay mù không lối vào” cất lên thì khán giả sẽ “bị mắc lừa” rằng cái cô ca sĩ đứng kia chính là Bích Diễm đang cắp cặp đi học về trên con đường rợp bóng cây long não ở Huế. Có như thế thì đám đông khán giả ở dưới mới đắm chìm trong âm nhạc và mới sẵn sàng mở hầu bao cho những show diễn tiếp theo.

Bây giờ thì vụ “bể show” Về đâu bốn cánh chim trời giống như buổi trình chiếu phim “Lật mặt”. Không có Bích Diễm hay Dao Ánh hay Thiên thai nào hết, chỉ có đám đông ca sĩ, nhạc sĩ tham lam, tranh giành nhau đến từng đồng xu và sẵn sàng gạt bỏ khán giả sang một bên khi lợi ích của bản thân không được thỏa mãn.

Bích Hậu - Vì khán giả hay vì tiền ?

 

Suy cho cùng ai làm trong ngành nghệ thuật cũng nói vì khán giả. Tất nhiên vì khán giả là đúng vì khán giả mới đem lại cho họ (nghệ sĩ, diễn viên, nhạc công, bầu sô, nhà hát...) tiền bạc để mưu sinh, để làm giàu (tùy người). Khán giả cũng cho họ cảm hứng, cho họ sức ép để bật lên.

Nhưng đó là cái mục tiêu chung.

Trong một vụ việc cụ thể, trách nhiệm sẽ được xét tới gốc rễ. Ví dụ nhà tổ chức biểu diễn đương nhiên chịu trách nhiệm cuối cùng với khán giả đã mua vé, cũng chịu trách nhiệm về khâu tổ chức nghệ sĩ.

Võ Đức Phúc – Sao có thể lạnh lùng đẩy người ta vào tù ?

 

Các bạn thử làm bầu sô tổ chức sự kiện âm nhạc, thử mời một số Diva, ca sĩ tên tuổi lớn, một vài nhạc sĩ nổi danh đi rồi biết cảm giác bẽ bàng như thế nào, trước sự đỏng đảnh của "cái tôi giá trị bản thân" của họ, nếu không đem đồng tiền đủ lớn để bôi trát.

Xin lỗi những nghệ sĩ chân chính có tâm lớn với nghiệp ca hát.

Rõ ràng, khán giả bỏ tiền mua vé đến xem ca nhạc, nhưng chương trình đột ngột hủy sô mà không thông báo trước thì ai cũng bức xúc, cảm giác như bị lừa. Nhưng nếu bình tâm nghĩ lại, làm bầu sô đâu ai mong muốn điều đó xảy ra, để phải vướng vào hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản để rồi bị bắt giam.

Hoàng Nguyên Vũ - Phần kết với "Bốn cánh chim giời"

 

 

Đã qua năm mới rồi, tus này khép lại sự quan tâm của tôi về vụ việc này, với những điều nói nốt như sau nhé :

1 - Về các "chim trời"

Ý kiến cá nhân tôi, xếp bốn cụ chim và chú chim ngồi với nhau một mâm như thế có phần chệch choạc. Cụ Văn Cao ngồi cùng mâm với cụ Phạm Duy là ổn : Cùng thế hệ, cùng độ tài hoa và tài năng, cùng cái tầm.

Xếp chú chim thứ ba là cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã bắt đầu lệch lệch rồi. Lệch cả mấy tiêu chí trên và lệch cả màu nữa.

vendredi 2 janvier 2026

Hiệu Minh - Chữ TÍN trong vụ bể show “Về đây bốn cánh chim trời”


Mấy ngày hôm nay vụ bể show này liên tục chiếm sóng, đủ các luật sư, chuyên gia, văn nghệ sĩ…lên tiếng. Facebook đúng là rỗi hơi thật…kể cả lão.

Chả hiểu sao bài viết của lão Peter Pho lại vào timelines của mình. Đọc một đoạn rất buồn cười, vì lão phán, tên của chương trình là sai ngay từ đầu. “Chim trời” ai mà bắt được, lại còn 4 con nữa, số 4 tiếng Tầu là “tứ” nghe như “tử” chết là phải.

Tất nhiên lão tranh thủ đá bọn tham tiền, bỏ show, rồi thương em Hà chủ show. Định ôm em Tấm nữa chắc.

Phó Đức An - Về đây bốn cánh chim trời


Nhưng chim trời éo về, để lại bi ai chốn trần gian!

Cô Tấm nói, chồng đừng bình luận về chuyện này. Nhưng lão nhìn thấy một điểm đã báo trước sự rủi ro không tránh khỏi, đấy là cái tên của chương trình. Tên đặt sai thì đời gánh chịu đau khổ.

Tên người, tên công ty, hay tên một chương trình đều phải đặt cho đúng. Không được viển vông, ưu tiên cho phong thủy của con người, sự việc. Đừng cho rằng “hay” “bay bổng” mà cứ gán một cái tên. Thử hỏi có ông nào tay không bắt được chim trời? Bắt được một con còn lững thững đi dưới đất. Còn 3 con kia đã bay quá xa, xa đến mức các thầy cúng, thầy phong thủy cũng bó tay.

Nguyễn Vượng - Làm nghệ thuật không nên cạn tàu ráo máng với nhau

Đã nhận tiền của bầu show - nhà sản xuất, dù bao nhiêu phần trăm đi nữa mà không diễn thì nghệ sĩ đó chỉ vì tiền và cần tiền, còn khán giả không là gì đối với họ.

Giữa góc độ Nhà sản xuất và Nghệ sĩ biểu diễn thì tôi luôn song hành cả hai vai trò với hơn hai thập kỷ. Nhưng với tôi việc phải diễn và diễn chuyên nghiệp để phục vụ khán giả trong bất cứ trường hợp nào, đều là hành động tiên quyết.

Trong hành trình đi diễn của mình tôi cũng không thể thiếu những vụ bị bùng tiền hay diễn xong không trả tiền. Mà có những vụ kỳ khôi như đám cưới còn bị bùng tiền do bầu show còn nhà chủ rất chi là giàu… Dù hơi nghi nghi bầu show nhưng đã đến rồi không thể không hát và diễn, bởi tiền có thể có, có thể mất. Nhưng với tôi không thể để mất khán giả được.

Liễu Hằng - Lừa đảo là gì?

Là cố ý dối trá. Là dùng mọi thủ đoạn để trục lợi bất chính.

Đệ nhất lừa tình là Sở Khanh. Gã ngon ngọt khiến Kiều vô thế “Tấm lòng trinh bạch từ sau xin chừa”.

Khác Khanh, Sinh mê Kiều. Nhưng Sinh sợ vợ nên đành phụ nàng, đành “tình bơ vơ”.

Vũ Hoàng Linh - Vụ hủy show Bốn cánh chim trời nhìn từ Kinh tế học Thể chế


Học kỳ vừa rồi, mình có dạy môn Kinh tế học Thể chế. Trong bài này, mình muốn chia sẻ một khía cạnh: Nếu đặt vụ việc hủy show Bốn cánh chim trời này trong khung của Kinh tế học thể chế thì câu chuyện này không dừng ở cá nhân hay đạo đức nghề nghiệp, mà mở ra một vấn đề lớn hơn.

Đó là sự mong manh của các thiết chế bảo vệ hợp đồng trong công nghiệp văn hóa trong bối cảnh xã hội Việt Nam hiện nay.

Vấn đề thứ nhất từ lý thuyết mà chúng ta có thể tham khảo là lý thuyết về hợp đồng không hoàn chỉnh (incomplete contract). Lý thuyết hợp đồng không hoàn chỉnh do các nhà kinh tế như Oliver Hart (Nobel Kinh tế 2016), Bengt Holmström (Nobel Kinh tế 2016) và Sanford Grossman phát triển, chỉ ra rằng trong nhiều lĩnh vực kinh tế, không thể viết được hợp đồng bao quát mọi tình huống tương lai vì bất định cao, thông tin không đầy đủ và chi phí dự liệu quá lớn.

lundi 29 décembre 2025

Hoàng Quốc Dũng - Khi sự vô trách nhiệm trở thành trò diễn chính


Hà Nội, ngày 28/12/2025.

Hàng ngàn khán giả bức xúc khi ban tổ chức chương trình “Về đây bốn cánh chim trời” thông báo hoãn show ngay sát giờ khai màn, trong khi công chúng đã có mặt đông đủ trước sân khấu.

Ngày bé, tôi thường được nghe bài hát “Đi tới những chân trời”. Đến bây giờ, nhiều câu chữ trong đó vẫn còn rơi rớt lại trong trí nhớ tôi (có thể không hoàn toàn chính xác):

Như những cánh chim bay khắp bốn phương trời

Đoàn ta đi khắp những con đường sáng tươi

Kìa chân trời xa xôi nắng hồng đang vẫy gọi

Ta lên đường phới phới tuổi hai mươi.

jeudi 4 décembre 2025

Trần Trung Đạo – Kính tiễn nhà thơ và nhạc sĩ Đynh Trầm Ca

 

Nhận tin anh qua đời khi đang trong chùa lo Phật sự ở California, buồn quá nhưng không biết làm gì hay viết gì ngay lúc đó. Gia đình và thân hữu đều biết anh sẽ ra đi trong một hai hôm, nhưng khi anh thật sự ra đi mọi người vẫn buồn như chưa biết trước.

Hôm 13 tháng 11 anh còn ở bệnh viện. Thịnh, con trai anh, nhắn tin cho biết sức khỏe của anh đang suy sụp rất nhanh và ngày mai sẽ xuất viện về nhà chờ ngày đi. Cháu đưa phone để hai anh em chia tay nhau. Anh không nói được chỉ còn nhìn nhau.

Thật ngạc nhiên và hiếm hoi khi thấy anh mỉm cười. Dường như trong tầng đáy của tâm hồn anh vừa có một tiếng chuông báo thức vọng về từ thăm thẳm. Anh nhận ra tôi không, không quan trọng. Trong quan hệ con người có một sợi tơ vô hình thiêng liêng nối kết nhau dù trong nghìn trùng xa cách.

Hoàng Linh – « Ba năm qua em trở thành thiếu phụ »

 

Quán cà phê quen thuộc, cappucino như mọi ngày nhưng hôm nay có thêm cái bánh hình cây thông nhắc ta rằng mùa Giáng sinh đã về.

« Vinh danh Thiên Chúa trên trời

Bình an dưới thế cho người thiện tâm »

Sài Gòn hôm nay mưa sớm, mưa sáng, mưa thật nhẹ cho lòng người chùng xuống. Người đàn ông kéo va li chuẩn bị ra sân bay, ngồi bàn đối diện bất chợt ngân nga :

« Ba năm qua em trở thành thiếu phụ

Ngồi ru con như ru tình buồn

lundi 1 décembre 2025

Nguyễn Văn Tuấn - "Kỷ niệm nào ghi dấu trên tay" : Tiễn biệt một lãng tử âm nhạc

 

Hơn nửa thế kỷ trước, trong những ngày tháng sinh viên đầy mộng mơ, tôi đã say đắm với giai điệu da diết của Ru Con Tình Cũ. Ca khúc mở đầu bằng hai câu thơ nhạc bất hủ : "Ba năm qua em trở thành thiếu phụ / Ngồi ru con như ru tình buồn..."

Và hôm nay, ngày 01/12/2025, tại Điện Nam (Quảng Nam), người viết những dòng chảy bất tử đó, nhạc sĩ Đynh Trầm Ca, đã nhẹ nhàng ra đi, về với cõi vĩnh hằng, để lại trong lòng người mộ điệu nhiều tiếc nuối. Ông thọ 85 tuổi.

Ông tên thật là Mạc Phụ, chào đời năm 1941 tại thị trấn Vĩnh Điện, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Bút danh Đynh Trầm Ca, theo lời kể từ những người thân cận, được ông chọn lọc tinh tế : "Đynh" lấy từ họ thân mẫu, nhưng với nét chữ "y" dài đầy cá tính, thay vì "i" ngắn gọn thông thường. Đó là cách ông khéo léo khẳng định sự khác biệt, như một dấu ấn riêng giữa dòng chảy âm nhạc miền Nam.

Tuấn Khanh – Giã biệt nhạc sĩ Đynh Trầm Ca (1941-2025)

 

Nhạc sĩ Đynh Trầm Ca, tác giả nhiều ca khúc quen thuộc như Ru Con Tình Cũ, Sông Quê, Về Lại Đồi Sim... vừa qua đời tại Quảng Nam, vào sáng ngày 1 tháng 12, 2025, hưởng thọ 83 tuổi.

Với số tác phẩm trên dưới 100 ca khúc, cùng nhiều bài hát chưa được đưa ra rộng rãi với công chúng, một phần do tính cách rất "Quảng" của ông, một phần do cuộc đời của nhạc sĩ Đynh Trầm Ca phải gác lại mọi thứ, nhọc nhằn mưu sinh và ẩn dật sau 1975.

Cuộc đời ông nhiều năm lưu lạc từ Đông sang Tây ở miền Nam, với công việc tay chân để nuôi mình, lo cho gia đình không khác gì một nông dân hay người kiếm sống theo công nhật.

mercredi 5 novembre 2025

Nguyễn Thông - Nén hương tiễn bác Kiều Hưng

 

Hôm qua 04.11, nhiều báo đăng tin ca sĩ Kiều Hưng qua đời, tại Đức, thọ 88 tuổi, mặc dù ông mất từ ngày 31.10.

Đối với lứa chúng tôi, Kiều Hưng là tên tuổi quen thuộc, được kính phục. Tài năng, hiền lành, lận đận dồn cả vào ông.

Chuyện kể rằng khi làm phim “Vợ chồng A Phủ”, đạo diễn Mai Lộc mời nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương viết nhạc. Ông Thương lúc này đã khá nổi tiếng trong làng nhạc, nhất là bài “Bình Trị Thiên khói lửa” thời chống Pháp. Trong nhạc tiền chiến (tức trước cuộc chiến 9 năm, 1946 - 1954), dòng nhạc mà cách mạng quy kết là ủy mị, tiểu tư sản trụy lạc, ông có vài bài được yêu thích, như “Đêm đông”. Sau khi hòa bình lập lại ở miền Bắc, bài “Đêm đông” bị cấm tiệt, người ta chỉ dám hát lén với nhau. Có nghe truyền tai, chính ông Thương cũng không dám nhắc lại đứa con tinh thần ấy bởi sợ ảnh hưởng tới đường công danh.

mercredi 22 octobre 2025

Nguyễn Lương Thịnh – Từ chuyện Hữu Loan, nhớ Trịnh Công Sơn

 

Hôm trước trên đường lên đồi Nga Sơn, Thanh Hóa, viếng mộ Hữu Loan, Lê Học Lãnh Vân đã ghi hình đống đá này và đăng lên Phây. Chỉ vậy thôi mà làm mình mất ngủ...

Nhớ hồi sau 75, Tuyên giáo tỉnh Bình Trị Thiên phát động chiến dịch "đấu tố Trịnh Công Sơn". Cao trào là giăng biểu ngữ phát động chủ đề này tại các trường Đại học Huế.

"Tổ chức" phân công Hoàng Phủ Ngọc Tường "động viên" Trịnh Công Sơn viết bản "Tự kiểm điểm". Tác giả của các Ca khúc Da vàng, Kinh Việt Nam... phản ứng bằng thái độ im lặng.