Affichage des articles dont le libellé est Ca sĩ. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Ca sĩ. Afficher tous les articles

lundi 7 septembre 2026

Lê Quang Thanh Tâm – Vĩnh biệt ca sĩ Thanh Phong

 

Ca sĩ Thanh Phong, một trong ba thành viên của Tam Ca Sao Băng, đã qua đời vào lúc 7 giờ tối thứ Hai, ngày 7 tháng 9 năm 2026 tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Sự ra đi của Thanh Phong là một mất mát đối với những người yêu mến nền tân nhạc Việt Nam, đặc biệt là những khán giả từng gắn bó với tiếng hát của Tam Ca Sao Băng, một trong những ban tam ca nam nổi tiếng của nền ca nhạc miền Nam trước năm 1975.

Cùng với Phương Đại và Duy Mỹ, Thanh Phong đã tạo nên một tên tuổi đặc biệt trong lịch sử ca nhạc Việt Nam. Ba giọng hát với những sắc thái riêng biệt nhưng hòa quyện ăn ý đã đưa Tam Ca Sao Băng trở thành một ban tam ca được nhiều thế hệ khán giả yêu thích.

Trần Quốc Bảo – Vĩnh biệt ca sĩ « Sao Băng » Thanh Phong (03/05/1942 – 07/09/2026)

 

Khoảng 10 giờ sáng nay, thứ Hai ngày 7 tháng 9 năm 2026, Trần Quốc Bảo nhận được tin nhắn từ chị Lưu Dung Anh ở Việt Nam báo tin ca sĩ Thanh Phong vừa qua đời khoảng nửa giờ trước.

Thật ra, tin buồn này không hoàn toàn bất ngờ đối với tôi, bởi chúng tôi đã âm thầm chuẩn bị tinh thần từ khoảng ba tuần trước. Đầu tháng Tám, Trần Quốc Bảo nhận được những hình ảnh anh Thanh Phong nằm mê man trên giường bệnh, thân thể bị những cơn đau do bệnh ung thư gan hành hạ.

Nhìn những hình ảnh ấy, tôi, Phương Hồng Quế, chi Lưu Dũng Anh và em Phúc Ben ở Việt Nam vô cùng xót xa. Tuy nhiên, vì tôn trọng nguyện vọng của gia đình là tuyệt đối không loan báo tình trạng bệnh của anh, chúng tôi chỉ biết chắp tay cầu nguyện, mong một phép lạ sẽ đến. Nếu phép lạ không thể xảy ra, chúng tôi chỉ cầu xin cho anh được nhẹ nhàng rời khỏi cuộc đời, không còn phải chịu thêm những cơn đau đớn.

dimanche 6 septembre 2026

Phó Đức An - Thiên Thai, một giấc mơ Văn Cao không bao giờ tỉnh


Thanh Lam hát Thiên Thai thế đ*o nào lại ra “Bản hùng ca của nhà thương điên”? Thật là tởm lợm và xúc phạm nguyên tác một cách ngu xuẩn. Văn Cao dưới suối vàng chắc cũng nhổm dậy chửi toáng lên khiến các vong hồn xung quanh cũng một phen hoảng loạn.

Nhạc sĩ sợ nhất bị hát sai hẳn âm điệu mà mình muốn diễn tả. Phó Đức Phương có câu nói bất hủ:”Tớ thà chặt một đốt ngón tay, chỉ mong các bạn hát đúng âm điệu của tớ…”.

Em Thanh Lam hát như vậy là quá tởm lợm. Mà sao không ai duyệt hộ cho em? Hay ông nào cũng sợ cái uy Diva của em? Tùng Dương nhiều lúc cũng như vậy. Đáng nhẽ thấp, lắng đọng, thì lại lạc điệu, tự nhiên cao vút. Cao vút để làm gì? Khoe giọng? Chính cái cao vút lập dị ấy phá tan đi linh hồn của bài hát.

lundi 31 août 2026

Cù Mai Công - Tây Thi và Đông Thi


Thời Xuân Thu, ở nước Việt có nương tử sắc nước hương trời, nick Tây Thi, một trong tứ đại mỹ nhân của Trung Quốc cổ đại. Trong mắt mọi người, từng động tác cử chỉ bình thường của nàng cũng đều uyển chuyển, đẹp đẽ đáng yêu.

Tây Thi bị đau ngực, cứ mỗi lần phát bệnh, nàng lấy tay ôm ngực, cau mày nhăn mặt. Trong mắt mọi người, ngay dáng vẻ ấy của nàng cũng đẹp não nùng, khiến người ta thêm yêu mến.

Ở thôn bên cạnh có một ẻm nick Đông Thi, dung nhan thập phần ớn lạnh, luôn tỉa tót tút tát makidê các kiểu để trở nên xinh tươi. Một hôm, Đông Thi gặp Tây Thi trên đường, thấy Tây Thi lấy tay ôm ngực, cau mày nhăn mặt, vẻ khả ái càng thêm mỹ miều.

Liễu Hằng - Thế giới đó không dành cho những xôn xao dương thế


Nhìn Du Thiên ra nghĩa trang gào thét, tôi chợt nhớ hồi Covid! Có một nghệ sĩ bỗng xách kèn thổi ở bịnh viện "thu dung".

Tài năng của anh thì khỏi chê, nhưng nơi con người oằn mình giành giựt từng hơi thở, tiếng saxophone não nề nghe tựa tiếng triệu hồi của tử thần, hơn là dòng âm thanh xoa dịu. Nói theo kiểu bình dân thì: Pà mịa, người ta chưa chết đã tới thổi đám ma.

Vậy mới thấy đâu phải nơi nào muốn thổi là thổi, muốn hát là hát?

samedi 23 mai 2026

Nguyễn Thu Hằng - Sơn Ngọc Minh như mình biết


Có những tin tức trong làng giải trí, mình nghe qua rồi để đó. Có những scandal nghệ sĩ, ồn ào vài ngày rồi lặng xuống, để lại những lời bàn tán và sự thất vọng. Nhưng cũng có những cái tên, khi xuất hiện trong danh sách bị bắt vì ma túy, lại khiến mình sững người rất lâu.

Sơn Ngọc Minh là một cái tên như thế.

Trong vụ nghệ sĩ sử dụng ma túy vừa bị bắt, ngoài ca sĩ Long Nhật là gương mặt quen thuộc với nhiều người, có lẽ không ít khán giả trẻ hôm nay sẽ bối rối khi nghe đến tên Sơn Ngọc Minh.

mercredi 20 mai 2026

Minh Phong - Khi tiếng vỗ tay hóa thành tiếng còi xe công an

 

Trong chưa đầy một tuần, tên tuổi của Miu Lê, Long Nhật và Sơn Ngọc Minh cùng xuất hiện trong những câu chuyện khiến công chúng choáng váng. Một người từng đi qua hơn 30 năm sân khấu, một người bước lên từ nghèo khó, một người đại diện cho hình ảnh phụ nữ hiện đại. Tất cả cùng lao xuống một vực sâu rất ngắn, nhưng đủ xô đổ nhiều năm yêu mến.

Một cú ngã làm tan tiếng vỗ tay

Có những scandal khiến khán giả tò mò vài ngày rồi quên. Nhưng cũng có những scandal tạo ra cảm giác hụt hẫng kéo dài rất lâu. Vì thứ sụp xuống không phải một bài hát, mà là cả một hình tượng từng đi qua tuổi trẻ của hàng triệu người.

Tên của Long Nhật từng phủ sóng từ thập niên 90. Hơn 30 năm đứng trên sân khấu với chất giọng Huế ngọt và mềm, anh từng là gương mặt quen thuộc của nhiều sân khấu ca nhạc lớn nhỏ. Người ta nhớ một Long Nhật mặc áo dài, hát tình ca, nói chuyện nhẹ nhàng, đôi khi có phần duyên dáng quá mức nhưng vẫn giữ được trong mắt công chúng.

Hoàng Nguyên Vũ - Vũng lầy của xướng ca

 

Chưa hết bàng hoàng về Miu Lê, thì lại đến Long Nhật và Sơn Ngọc Minh, chỉ trong vòng một tuần. Vậy là già trẻ, nam nữ đủ cả.

Long Nhật nổi tiếng từ thập niên 90. Hơn 30 năm bền bỉ với tiếng hát ngọt ngào, có không ít người hâm mộ, lại là bố của 4 người con, mà có sự sa đọa khi về già như thế, quả là quá quan ngại. Chẳng khác gì kiếm củi ba năm đem đốt một giờ - cũng có thể đã “đốt nhiều giờ” nhưng giấu kỹ quá mà ta không biết - thì nói chung, cái sự đốt vô duyên quá mức.

Nếu bản tính của nghệ sĩ (một bộ phận - không quơ đũa cả nắm) là ham vui, ham vui đến mức ích kỷ, ham vui đến mức không nhận được ranh giới của niềm vui và tội lỗi, không nhận được giới hạn của hưởng thụ và vi phạm pháp luật, thì không phải là đáng trách, mà là đáng lên án.

Lê Huyền Ái Mỹ - Đừng chỉ 45 ngày !

 

Nhớ hồi nhỏ mỗi lần phường Phú Hiệp có hội hè gì là có Long Nhật về hát. Ổng hát hay. Bộ dạng nhẹ nhàng, lả lướt. Nhà ổng ở sau đường Nguyễn Chí Thanh nên cả xóm Chi Lăng ai cũng biết, mấy người lớn còn kêu “hát nghe được mà răng ẹo dữ rứa”.

Lên đại học, mình học chung lớp em gái họ của Long Nhật. Anh em chú bác nhưng thương nhau, bảo bọc nhau dữ lắm. Nhà Long Nhật gia giáo. Nghe đâu ổng cũng khổ sở vì cái nết ẻo lả, có lẽ “trời sanh (giới) tánh”.

Rồi bẵng đi, thấy chỗ nào “nhiều chuyện” là có ổng. Rồi hình ảnh lòe loẹt. Đâm ngại giùm.

Đỗ Hùng – Khi ca sĩ Long Nhật một mực đóng vai nạn nhân

 

Thường những drama mà đụng đến ma túy tôi chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm. Chán chả muốn nói. Bất cứ một người trưởng thành nào cũng phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Chơi hay không chơi chất cấm, đó là một lựa chọn. Chọn con đường sai thì phải trả giá. Có chơi có chịu.

Cho nên những drama nghệ sĩ trẻ như Miu Lê chơi đồ, tui cũng không nói. Đầy rẫy ngoài xã hội, đầy rẫy trong giới showbiz chả lạ lùng gì. Chả hay ho gì mà nói. Nói để làm gì ?

Nhưng hôm nay, khắp cõi mạng dậy sóng thông tin anh ca sĩ Long Nhật vừa bị bắt vì việc này, tôi khựng lại ngay. Và con mắt tôi dừng lại ở con số : 59 tuổi. Hông lẽ đã ở tuổi đó, đã sống gần hết kiếp con người, bao nhiêu cái dại nó dồn lại và bỗng dưng phát sáng ?

dimanche 17 mai 2026

Hoàng Linh - Ca sĩ Miu Lê "Vi lượng đồng căn"


Chiều muộn hôm qua, Messenger của tôi đầy các tin nhắn từ các bạn trẻ, chủ yếu là chê tôi dốt luật mù đời vì trường hợp Miu Lê là không có tội, thuộc "đối tượng thụ hưởng".

Nhóm thứ hai nói tôi chưa vội gì đã lên án Miu Lê, giờ không khởi tố, xin lỗi cô ấy đi.

Nhóm khác nói ma túy thế hệ mới muốn bỏ là bỏ...

dimanche 3 mai 2026

Trương Châu Hữu Danh - Du Thiên là ai ?


Giữa dòng đời ồn ào, bát nháo của những sân khấu hội chợ, nơi ánh đèn chập chờn và tiếng nhạc khi chát chúa, khi xô lệch phá vỡ mọi quy tắc âm nhạc, có một người ca sĩ đã chọn bước đi bằng tất cả cá tính và sự gai góc của mình - Du Thiên.

Sinh ra từ miền quê Hải Dương, mang theo giọng hát hội chợ và khát khao khẳng định bản thân, anh bước vào đời nghệ thuật không bằng con đường trải hoa hồng, mà bằng những va vấp, những thị phi và cả những lần đối diện sóng gió bình dân.

Người ta nhớ đến anh không chỉ bởi những đêm diễn dày đặc nơi hội chợ, mà còn bởi một hình ảnh thẳng thắn, bộc trực không ngại và chạm với anh em đầu đường xó chợ. Va chạm nhưng anh cũng thân tình với các thành phần lệch chuẩn. Anh chơi thân từ Đường Nhuệ đến các thành phần bất hảo tép riu.

mercredi 22 avril 2026

Hoàng Nguyên Vũ - Trung Quân Idol, âu cũng là cái nết !

 

Hát hay. Giọng cao, bay, tình thuộc hàng hiếm. Bước ra từ một cuộc thi, dù không phải vị trí cao nhưng bắt nhịp rất nhanh và tỏa sáng. Đó là những điều đáng ghi nhận ở bạn này.

Sai. Xin lỗi. Khóa mạng xã hội. Tạm thời ngưng công việc. Xin lỗi khẩn thiết, tìm gặp chứ không vênh váo "Tôi đã xin lỗi rồi được chưa ?". Đó là cách xử lý khủng hoảng rất tốt. Thậm chí, còn giúp tránh được những rủi ro pháp lý đang cận kề nếu thực sự chân thành và kiên nhẫn.

Nhưng vẫn là để lửa bén đến chân mới không nghĩ mình là "nước lớn" nữa. Và cái quan trọng nó không nằm ở chỗ gây ra vụ việc hay xin lỗi để thoát lỗi, thậm chí thoát tội.

lundi 16 février 2026

Mai Bá Kiếm – « Vô loài » và « phân loài »

  

Đọc bài "Ca sĩ Phương Mỹ Chi cho rằng nghệ sĩ cần được bảo vệ trên mạng xã hội, giữ gìn hình ảnh trước công chúng", tôi thấy mắc cười, vì mọi công dân đều bình đẳng và được pháp luật bảo vệ bảo vệ quyền lợi chính đáng như nhau.

Lý do "cần được bảo vệ" là "giữ gìn hình ảnh nghệ sĩ trước công chúng", tức tự coi giới nghệ sĩ cao hơn tầng lớp công chúng, nên được giữ gìn hình ảnh.

Cô nêu ra nổi đau của mình từng bị tung clip nhạy cảm có hình ảnh giống cô, đã trình báo vói cơ quan chức năng rằng clip bị can thiệp bởi công nghệ deepfake. Nhưng cơ quan chức năng không tìm ra thủ phạm, thì lẽ ra cô đề nghị Bí thư Trần Lưu Quang chỉ đạo An Ninh mạng phải tìm được thủ phạm để bảo vệ một công dân như cô.

lundi 19 janvier 2026

Mai Quốc Ấn – Quyền « Thưa Đảng »

 

Nếu chúng ta nghe “nhạc đỏ”, sẽ thấy nó khác hẳn “nhạc vàng”. Dĩ nhiên đỏ và vàng khác nhau từ giai điệu đến ca từ.

Xuất phát của giai điệu và ca từ của nhạc nào cũng là từ nội tâm người sáng tác. Để tạo ra nhạc, chí ít là một bài nhạc tạm “nghe được” trở lên tới mức nghệ thuật, thì cũng đòi hỏi người sáng tác và trình bày có một trình độ nhất định.

Tôi chắc chắn không cười cợt vào quyền riêng tư được “Thưa Đảng” của nhạc sĩ/ca sĩ Anh Tú vì “Mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được.” Quyền sáng tác và hát “Thưa Đảng” của nhạc sĩ/ca sĩ Anh Tú là cần được tôn trọng. Ai không thích, có thể không đến xem biểu diễn hay không nghe qua YouTube và mang xã hội. Lần nữa, xin nhắc lại, cần tôn trọng quyền tư do đó ở mức bình đẳng nhất.

mardi 13 janvier 2026

Nguyễn Tấn Cứ - Ca từ Bolero bất hủ và thứ ngôn ngữ hạ cấp

 

Cô ấy được nuôi sống, được vinh thân phì gia được lên xe xuống ngựa, có biệt thự xa hoa nhờ những người ái mộ mình.

Cô ta được xưng tụng như là một « nữ hoàng » nhờ những nhạc phẩm Bolero trứ danh của Sài Gòn xưa cũ.

Trong một cơn hứng tình, bỗng nhiên cô ta lên cơn điên công khai chửi họ như một « con chó » bằng một thứ ngôn ngữ hạ cấp còn tệ hơn của một kẻ đứng đường. Như một tiếng sủa của một con chó, mà cô ấy cho rằng « chỉ như vậy mới xứng đáng cho những ai dám chọc giận tới nhân thân của ‘nữ hoàng’ ».

lundi 12 janvier 2026

Phạm Thành Nhân - Cô Lệ Quyên

 

Thuở gã còn làm phóng viên chuyên trách âm nhạc, được phân công để ý những giọng ca mới, trẻ. Để lúc nào đó có ai đó bật lên thì tòa soạn không bị động mà đã nắm đủ thông tin, có viết gì cũng đủ hồ sơ, hành trình, thành tích.

Cứ vài tuần đến một, hai tháng gã sẽ có một bài viết về giọng ca mới, hay (dù có thể chưa nổi tiếng lắm), để khán giả lưu tâm, đi coi.

Ấy thế mà đến tận bây giờ, gã vẫn chưa viết bài nào về Lệ Quyên. Ừ thì cô học hành bài bản, con nhà nòi đồ, nhưng... gã không thấy cô hay. Nhạc Quyên hát, gã nghe tới bài thứ ba là sẽ thấy mệt - nó cứ rướn rướn, cố nắn nót, cố phô diễn và nó... mất hồn. Thậm chí cái bài (có lẽ là) thành công nhất của cô - "Nếu em được lựa chọn", gã cũng không thấy hay. Nói theo kiểu dân miền Nam là gã nghe nó "hông có dzô" á.

Liễu Hằng - Lệ Quyên sai rồi

 

Cô sai, vì cô sống nhờ công chúng.

Tất nhiên, Lệ Quyên hoàn toàn có thể tự hào rằng : Cô đẹp, hát hay nên người ta mới hâm mộ, bỏ tiền xem cô diễn. Mua bán cả thôi mà !

Nhưng, cái mua bán của nghệ sĩ không giống với loại mua bán khác. Bà bán cá bán con cá theo thời giá và độ tươi ngon, nhưng Lệ Quyên bán tài sắc dựa vào thiện cảm. Nếu thiện cảm ấy mất đi, dù cô hát hay, xinh đẹp đến thế nào, công chúng vẫn sẽ không mua nữa.

samedi 3 janvier 2026

Nguyễn Đỉnh - Trải qua một cuộc “bể show”...

 

1. Không có ai thắng, tất cả đều thất bại, đặc biệt là giới ca sĩ, nghệ sĩ. Dù là một người yêu âm nhạc và khi đắm chìm trong âm nhạc thì con người thường cảm tính, đánh mất lý trí, tôi vẫn nhận ra rằng nghệ sĩ thành công là bởi biết “đánh lừa” khán giả.

Trên sân khấu lấp lánh ánh đèn, những ca từ đẹp đẽ cất lên trong tiếng nhạc réo rắt và nghệ sĩ chìa ra gương mặt được trình diễn rất “phiêu”, như thể họ là hiện thân của nhân vật trong bài hát. Họ tài tình ở chỗ khi ca từ “Đường phượng bay mù không lối vào” cất lên thì khán giả sẽ “bị mắc lừa” rằng cái cô ca sĩ đứng kia chính là Bích Diễm đang cắp cặp đi học về trên con đường rợp bóng cây long não ở Huế. Có như thế thì đám đông khán giả ở dưới mới đắm chìm trong âm nhạc và mới sẵn sàng mở hầu bao cho những show diễn tiếp theo.

Bây giờ thì vụ “bể show” Về đâu bốn cánh chim trời giống như buổi trình chiếu phim “Lật mặt”. Không có Bích Diễm hay Dao Ánh hay Thiên thai nào hết, chỉ có đám đông ca sĩ, nhạc sĩ tham lam, tranh giành nhau đến từng đồng xu và sẵn sàng gạt bỏ khán giả sang một bên khi lợi ích của bản thân không được thỏa mãn.

Bích Hậu - Vì khán giả hay vì tiền ?

 

Suy cho cùng ai làm trong ngành nghệ thuật cũng nói vì khán giả. Tất nhiên vì khán giả là đúng vì khán giả mới đem lại cho họ (nghệ sĩ, diễn viên, nhạc công, bầu sô, nhà hát...) tiền bạc để mưu sinh, để làm giàu (tùy người). Khán giả cũng cho họ cảm hứng, cho họ sức ép để bật lên.

Nhưng đó là cái mục tiêu chung.

Trong một vụ việc cụ thể, trách nhiệm sẽ được xét tới gốc rễ. Ví dụ nhà tổ chức biểu diễn đương nhiên chịu trách nhiệm cuối cùng với khán giả đã mua vé, cũng chịu trách nhiệm về khâu tổ chức nghệ sĩ.