Khi giá trị bên trong đã đủ đầy, một người có thể ngồi ở bất cứ đâu, dù là ghế VIP hay một góc khuất mà vẫn không thấy mình thấp kém đi. Sự vô danh lúc này lại trở thành một sự tự do tuyệt vời, cho phép ta quan sát thế giới mà không bị ràng buộc bởi các kịch bản xã hội.
Việc đòi hỏi người khác phải "biết mình là ai" thực chất là một sự lệ thuộc. Khi ta không còn quan tâm đến việc thế giới dán nhãn gì lên mình, đó mới là lúc ta thực sự chạm đến sự tự do và lòng tự trọng đích thực.
Trong giới nghệ thuật hay giới trí thức hiện nay, sự "tự ái" hay "sĩ diện" hão đang bị nhầm lẫn quá nhiều với lòng tự trọng.



















