mercredi 16 septembre 2026

Nguyễn Thông - Nhớ lại trận dịch khủng khiếp (8)

 

Ghi chép trong tâm bão dịch Covid-19

14.09.2021 (đã tròn 5 năm)

Báo điện tử Một Thế Giới đăng bài dẫn ra những con số rất buồn: Theo báo cáo của Sở Giáo dục-Đào tạo TPHCM, từ đầu dịch tới nay, hiện toàn thành phố có khoảng 1.500 học sinh mồ côi cha, mẹ, hoặc cả cha mẹ. Họ bị chết do dịch Covid-19.

Trong số ấy có hơn 490 cháu học sinh tiểu học, 580 cháu THCS, còn lại là học sinh THPT và giáo dục thường xuyên (tức bổ túc văn hóa).

Theo thống kê của cơ quan y tế TPHCM, thời gian qua, mỗi ngày Sài Gòn có trung bình 300 người chết bởi dịch, có ngày lên tới 470 người. Dù thực hiện chỉ thị 16 và 17 đã hơn ba tháng nhưng số người chết mỗi ngày giảm không đáng kể. Xe chở xác chết xếp hàng chờ tới lượt ở lò thiêu Bình Hưng Hòa dài cả cây số. Đứa cháu tôi bảo không phải mỗi xe chở một người đâu, mà vài người.

Ông hàng xóm nói: kinh hoàng, còn khiếp hơn cả thời chiến tranh. Xong còn nói thêm, chết như rạ vậy nhưng trên đường vẫn thấy cờ quạt, khẩu hiệu mừng kỳ họp của quốc hội. Nhố nhăng.

14.09

Tối 13.09, tivi nhà nước phát cuộc họp trực tuyến của thủ tướng Chính với các lãnh đạo tỉnh Kiên Giang. Tay bí thư quan đầu tỉnh ớ ra, lúng túng như gà mắc dây thun cổ họng, ngó hết đứa cấp dưới này lại đứa cấp dưới nọ để nhờ chúng nó nhắc bài, tay chân quờ quạng tìm văn bản hợp với câu hỏi của sếp trung ương. Ông Chính chứng kiến cảnh đó cau mày sốt ruột. Coi mà chán ặt, chết cười.

Lão hàng xóm nhà tôi bảo không thể chỉ trách thằng bí thư Kiên Giang được. Đâu phải mình nó nói gì cũng phải dùng phao, không phao sẽ ú ớ ngậm hột thị. Đầy thằng to hơn nó, đi đâu, làm gì, nói chuyện với ai cũng cứ nhăm nhăm cuộn giấy do bọn trợ lý viết sẵn, ngay đến cả lời "chúc các đồng chí sức khỏe, chúc hội nghị thành công" cũng cắm đầu vào giấy đọc, có khác gì con heo cắm mõm vào máng cám.

Lỗi không phải ở thằng Kiên Giang mà chính là lỗi hệ thống, lỗi của những kẻ đã đưa dạng đó lên ghế cai trị. Đừng cười nó, hãy cười đám quyền thế trên nó mới đúng địa chỉ.

Dịch Vũ Hán càng ngày càng làm phát lộ những thứ đồi bại của bộ máy cai trị.

15.09

Ông em rể tôi điện hỏi dịch ra sao rồi anh, hết cấm đoán chưa. Tôi bảo chưa thấy ánh sáng cuối đường hầm, có khi họ còn kéo dài tới cuối tháng, hoặc cuối năm, hoặc sang năm.

Y nói chống dịch bằng quyết tâm chính trị và vũ lực (ngăn cản, cấm đoán, hàng rào dây thép gai, bộ đội, công an), hạn chế quyền sống của dân một cách duy ý chí… thì không thể nào có kết quả tốt được.

Cai trị dân cũng vậy, cứ chủ trương đè nén bằng vũ lực, chuyên chính vô sản, nuôi dưỡng bộ máy cảnh sát công an để đối phó dân thì sớm muộn cũng hỏng, xây lâu đài trên cát.

Thằng cháu gần nhà tôi chuyên sửa điện lạnh nhận được điện thoại của khách hàng nhờ tới sửa cái tủ lạnh đang yên đang lành lăn đùng ra hỏng. Hỏng lúc này bằng giết người, họ bảo vậy.

Nó đi một lúc thì về, than quá nhiều chốt chặn, họ không cho đi, xua tay đuổi về, không có lý do chính đáng. Nó kể một thôi một hồi bực tức, xong nói, cháu hỏi bác, sau này hết dịch thì người ta làm gì với đống hàng rào dây thép gai khổng lồ ấy, cả thành phố này chắc phải vài chục ngàn chiếc.

Ông bố nó ngồi gần đó nghe được, thủng thẳng bảo mày trẻ người non dạ không biết đấy thôi. Tao sống gần hết đời ở đất Sài Gòn này từ ngày “giải phóng” tới nay, gần nửa thế kỷ rồi, từ khi chưa đẻ mày, tao biết họ quá rõ. Họ thiếu thứ gì chứ thứ ấy không bao giờ thiếu, có khi còn chưa dùng hết. Họ hiểu người Sài Gòn quá mà.

15.09

Coi cái cách chống dịch của chính quyền, đọc những nhận xét từ dư luận xã hội, ông Triển bảo nói gì thì nói, nhà cầm quyền xứ này đã mất điểm, mất niềm tin trong dân. Nghiêm trọng tới mức nếu họ có đưa ra chủ trương tốt (điều động bộ đội giúp dân, đi chợ chẳng hạn), làm được điều tốt (xăng xái mua vắc xin) thì dân vẫn chê, vẫn không tin.

Đã quá lâu, người dân bị chính quyền hành hạ đủ kiểu, lừa dối đủ cách nên họ cảm thấy không có thứ gì chính quyền thực hiện là hay ho hợp lý cả. Luôn thấy mình bị lừa.

Nhà thơ Bùi Chí Vinh làm thơ thời sự về dịch, mỗi bài cứ vừa đưa lên đã có vài nghìn người đọc. Nhiều người còm (comment) theo, rằng ai đời chống dịch, loay hoay đủ kiểu đủ cách mà càng chống, dịch càng nặng, kéo dài không biết đến bao giờ, số người mắc tăng, người chết tăng, cứ thế hơn nửa năm trời, ai mà chịu nổi.

Anh Nguyễn Khắc Nhượng ví von chính quyền chống dịch giống như thằng bờm vác tre ngang vào cổng, vướng víu thì phá cổng chứ không chịu xoay cây tre, ai góp ý thì bị nhắc nhở dọa để yên cho người ta làm, đừng có ý kiến ý cò, nếu giỏi sao không ra mà chỉ đạo.

Mấy dư luận viên “ăn cây nào rào cây ấy” còm lại, mắng xa xả, rằng Mỹ nó chết cả vạn người kia kìa, không thích ở nước này thì sang bên đó mà sống, ăn bơ thừa sữa cặn nhà chúng nó…

Cả họ nhà bờm, bờm, bố bờm, ông bờm xúm vào mắng, giống như tuyên giáo huy động cả bộ máy báo chí truyền thông bênh chính quyền thì còn ai dám nói.

15.09

Theo báo cáo của chính quyền TPHCM, được Bộ Y tế công bố, số ca tử vong do dịch Covid ở Sài Gòn cao khủng khiếp. Chẳng hạn hôm 22.08.21 lên tới 340 người chết, những ngày sau đó cứ bình quân trên dưới 300 người chết mỗi ngày, kéo dài cả tháng nay.

Nhưng những người nắm được nhiều thông tin thì bảo số công bố ấy chưa là gì. Đó chỉ như phần nổi của tảng băng chìm, chứ số thực còn gớm hơn nhiều.

Điều đó có cơ sở, bởi chính ông bí thư Nên cũng thừa nhận việc dồn người bị nhiễm vi rút vào các bệnh viện dã chiến, các khu tập trung, khu cách ly nhưng hệ thống y tế không kham nổi; người bệnh không được chăm sóc, điều trị, ăn uống đầy đủ… đã khiến số tử vong tăng cao.

(Còn tiếp)

Ảnh tư liệu tháng 9.2021 trên báo Tuổi Trẻ: Một đường phố thắp hương tưởng niệm người vừa bị chết dịch Covid-19

NGUYỄN THÔNG 16.09.2026

Nguyễn Thông – Nhớ lại trận dịch khủng khiếp (7)

Nguyễn Thông – Nhớ lại trận dịch khủng khiếp (6)

Nguyễn Thông - Nhớ lại trận dịch khủng khiếp (5)

Nguyễn Thông - Nhớ lại trận dịch khủng khiếp (4)

Nguyễn Thông - Nhớ lại trận dịch khủng khiếp (3)

Nguyễn Thông - Nhớ lại trận dịch khủng khiếp (2)

Nguyễn Thông - Nhớ lại trận dịch khủng khiếp (1)

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Remarque : Seul un membre de ce blog est autorisé à enregistrer un commentaire.