Affichage des articles dont le libellé est Văn hóa. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Văn hóa. Afficher tous les articles

mardi 2 juin 2026

Lê Nguyễn – Chút hồi ức về nghề viết báo một thời (2)

 

KỲ II :  ĐẤT LÀNH CHIM ĐẬU - CÚ ĐÁP ĐẦU TIÊN LÊN ĐẤT KIẾN THỨC NGÀY NAY

Vào những năm 1990-1991, tại Sài Gòn, có ít nhất ba tờ tạp chí có nhiều sự tương đồng với nhau :

- Cùng khuôn khổ 13,5 cm x 19 cm

- Cùng hoạt động bằng nguồn vốn tư nhân

- Cùng là phụ san của một tờ báo chính thống được điều hành theo mô thức nhà  nước.

- Nội dung gồm phần lớn là các bài biên dịch lấy từ nguồn báo nước ngoài.

lundi 1 juin 2026

Võ Khánh Tuyên - Vô giáo dục trong câu chuyện giáo dục

Đây là tựa bài báo của báo Tuổi Trẻ trong chuyên trang GIÁO DỤC.

Nội dung bài viết nói về những tình cảm diễn ra giữa con cái và các bậc cha mẹ trong Lễ trưởng thành mà mấy năm sau này là trend ở các trường.

Nhưng mà...cái cụm từ "Lần đầu tiên làm chuyện ấy" vốn dĩ từ xã hội, xuất phát từ góc độ và suy nghĩ khá nhạy cảm và tế nhị, thậm chí là một dạng"tục".

dimanche 31 mai 2026

Trương Châu Hữu Danh - Kỷ nguyên mới của Trấn Thành

Đọc hết tút của Trấn Thành, tui cảm giác như đang đi giữa một rừng những khái niệm lớn lao: “di sản xúc cảm”, “chuyển hóa đột biến”, “kỷ nguyên vận hành mới của thế giới nội tại”, “sự tiến hóa của trái tim”, “đạt ngưỡng rung động”…

Từng cụm từ riêng lẻ nghe có vẻ rất sâu sắc, nhưng khi ghép lại với nhau lại tạo nên cảm giác mơ hồ, khó nắm bắt. Nếu nói nặng nề là… hổ lốn!

Hơn chục năm trước, khi Trấn Thành còn là MC, tôi rất thú vị khi thấy anh đối đáp, tung hứng trên sân khấu. Nay tình cờ đọc cái tút của anh, tôi hết sức ngạc nhiên vì không hiểu là anh đang muốn nói gì.

vendredi 29 mai 2026

Nickie Tran - Thương "Dạ", Ghét "Vâng" ?

Tại sao nhiều người Saigon nghe chữ “Vâng ạ” hay “nước dùng” là bị dị ứng ? Thật ra không phải dị ứng hay vì ghét ai hết đâu. Vì họ chông chênh đó bạn biết hông ?

Tới một lúc nào đó, người ta bắt đầu nhận ra một thành phố không biến mất bằng tên gọi hành chánh, bằng những thay đổi của tên đường, hay sự thay thế của những xóm nhà lá bằng nhà cao tầng. Nó biến mất bằng cái cách mà xưa giờ nó đang dần biến mất : Phương ngữ !

Saigon ngày xưa có một kiểu lịch sự rất khác. Người ta không “Vâng ạ.” Người ta “dạ.” Mà chữ “dạ” của Saigon nó kỳ lắm. Nó không cúi xuống để phục tùng. Nó chỉ là một cách làm cho cuộc nói chuyện mềm đi. Người Saigon có thể nói chuyện trống không, có thể cười hề hề, có thể chọc nhau tưng tửng, nhưng trong cái kiểu bất cần đó lại có khoảng không cho người khác tồn tại.

Tiểu Vũ - Một cách hiểu khác về câu "Văn Bắc, báo Nam"


"Văn Bắc, báo Nam” là câu nói được truyền miệng trong đời sống văn chương, báo chí nhiều năm qua. Câu nói này gợi lại một cách nhìn quen thuộc: miền Bắc được xem là vùng đất của văn chương, còn miền Nam, đặc biệt là Sài Gòn, là nơi báo chí, nhà in, thông tin và đời sống đô thị phát triển mạnh.

Nhìn vào lịch sử báo chí quốc ngữ, cách nhìn này có cơ sở. Gia Định báo ra số đầu tại Sài Gòn ngày 150.4.1865, thường được xem là tờ báo chữ quốc ngữ đầu tiên ở Việt Nam. Từ mốc này, Nam Kỳ sớm hình thành một không gian báo chí gắn với nhà in, đô thị, thị trường độc giả và nhu cầu thông tin của một xã hội đang chuyển động.

Nhưng điều làm nên báo chí miền Nam không chỉ nằm ở mốc ra đời sớm. Giá trị lớn hơn là khí chất nghề nghiệp. Báo chí miền Nam đi gần đời sống, gần dân, gần những biến động nóng của xã hội. Trong cách làm báo đó có sự nhanh nhạy của đô thị, sự thẳng thắn của vùng đất mở và tinh thần hào hiệp: Thấy điều bất bình thì lên tiếng, thấy cái sai thì đeo bám, thấy người yếu thế thì bảo vệ.

jeudi 28 mai 2026

Mai Phan Lợi – Văn Bắc, báo Nam (2)

 


Bài 2 : ĐI TÌM MÔ HÌNH PHÙ HỢP CHO SỨ MỆNH PHỤNG SỰ BẠN ĐỌC TRONG KỶ NGUYÊN MỚI

Nếu bài 1 là lịch sử, thì bài này là câu hỏi.

Câu hỏi không dễ trả lời : Trong bối cảnh quy hoạch báo chí, chuyển đổi số và sức ép kinh tế truyền thông hiện nay, những thuộc tính tốt nhất của dòng “báo Nam” có thể tồn tại dưới hình dạng nào ?

1. Nguy cơ thực sự không phải là công nghệ

Khi nói về khủng hoảng báo chí Việt Nam hiện nay, người ta hay đổ lỗi cho mạng xã hội, cho YouTube, cho TikTok. Không sai, nhưng chưa đủ. Thực ra, có một nguy cơ sâu hơn và ít được nói đến hơn : Sự xói mòn của tính tự chủ tài chính.

Mai Phan Lợi – Văn Bắc, báo Nam (1)

 

Bài 1 - CÁI NÔI CỦA MỘT NỀN BÁO CHÍ BIẾT TỰ NUÔI MÌNH

Tôi có 17 năm làm việc cho một cơ quan báo chí TPHCM. Không dài nhưng là khoảnh khắc, là thời thanh xuân đẹp đẽ nhất.

Có một câu nói không biết ra đời từ bao giờ, nhưng cứ lặng lẽ tồn tại trong ký ức của người làm nghề truyền thông Việt Nam : “Văn Bắc – Báo Nam.”

Không phải khen, không phải chê. Là sự đúc kết. Miền Bắc sinh ra những trang văn. Miền Nam sinh ra những tờ báo. Và cái sự phân công địa – văn hóa ấy không phải ngẫu nhiên. Nó xuất phát từ lịch sử, từ đất đai, từ cách người ta chọn sống với chữ nghĩa.

mercredi 27 mai 2026

Hà Đình Nguyên - Lê Hoàng Long và Gợi Giấc Mơ Xưa


Họ đã từng có một mối tình thật đẹp... Khi người con gái bị sức ép của gia đình bước lên xe hoa thì trong nỗi đớn đau tuyệt tình, chàng trai đã sáng tác một ca khúc. Hình như tất cả tâm huyết của chàng đã trút hết vào đó nên từ đó đến nay chàng chỉ có duy nhất bài hát này.

Nhạc sĩ Lê Hoàng Long năm nay 82 tuổi, sức khỏe đã yếu, phải nằm ở nhà cho vợ săn sóc. Tôi nhớ, hơn mười năm trước ông còn năng nổ lắm. Hễ có việc gì "bức xúc" là ông điện thoại hoặc gửi thư cho tôi.

Ông không theo đạo nhưng giấy viết thư của ông có in tiêu đề Nhạc sĩ Lê Hoàng Long - được Đức giáo hoàng Gioan ban phép lành Tòa Thánh, ở góc trái. Còn nhớ, ông luôn chê nhạc sĩ Th.O là "cả đời chỉ làm được mỗi một bản nhạc!". Tôi phải bật cười, thầm nghĩ: "Sao ông không nhớ là mình cũng chỉ có một bản nhạc độc nhất. Còn cụ Th.O thì có nhiều chứ". Nghĩ thế, nhưng không dám cãi vì phải tranh thủ tình cảm để hỏi chuyện về người đẹp trong ca khúc Gợi giấc mơ xưa của ông.

lundi 25 mai 2026

Song Thao - Ký ức Sài Gòn (1)


Tôi rời nơi chôn rau cắt rốn Hà Nội khi chỉ còn đúng 4 ngày nữa là bước qua tuổi 16, tuổi dậy thì. Nơi tới là Sài Gòn.

Tôi bay bằng máy bay Cosara được Không Quân Pháp trưng dụng để chở nhân viên và gia đình vào Sài Gòn khi hiệp định Genève chia cắt đất nước vừa được ký kết một tuần trước. Khi đó chưa có phong trào di cư, cậu bé (hay chàng trai) sắp 16 tuổi lòng phơi phới lần đầu được đi máy bay tới một nơi xa tít, tuốt tận miền Nam đất nước.

Sài Gòn, nơi tôi bắt đầu tuổi thanh niên. Cái tuổi đẹp nhất đời người của tôi tại Sài Gòn dài tới 41 năm, ăn đứt 16 năm tại Hà Nội, chốn thơ dại của tôi. Ký ức của tôi về thành phố thân thương này rất đậm đà. Đậm đà không kém người dân chính gốc Sài Gòn. Từ ngày thành phố mất tên, ký ức về Sài Gòn là ký ức chung của những người dân Sài Gòn, dân chính gốc cũng như dân ngụ cư.

mercredi 6 mai 2026

Tạ Duy Anh – Mùi thời cuộc

 

(Viết vì đã hứa)

Có những lời mời như dưới đây.

Một hôm tôi đang ngồi nhà viết lách, thì nghe tiếng chuông cửa. Một anh bạn thân tùm hụp mũ bảo hiểm, vừa đẩy xe máy vào cổng, vừa giục :

- Mặc nhanh quần áo, đi với tôi.

- Đi đâu ?

 -Muôn sự tại ông không dùng điện thoại (hồi đó điện thoại để bàn cũng còn hiếm), nên tôi mới phải vất vả. Họp đến nơi rồi mà sếp bảo không thể thiếu ông. Thế là tôi phải thân đến chở ông lên.

mercredi 22 avril 2026

Hà Đạt – Nhất quá tam…

 

Chị Miêu bỏ về giữa sự kiện rồi rùm beng trên báo chí thì lần này không phải lần đầu.

Lần rùm beng trước là ở sự kiện của nhà thiết kế Đỗ Mạnh Cường, khi chị ta mặc sai trang phục quy chuẩn (dress code) đến dự sự kiện và bảo vệ sự kiện đã không cho vào. Sau đó phía sự kiện đã xin lỗi là mời chị ta quay lại, nhưng chị ta nói đã đi dự một sự kiện khác, nhưng mình nghĩ là chị ta đi ăn chứ sự kiện đâu mà lắm thế.

Mình nghĩ chị ta đi ăn vì có lẽ lần đó cũng giống lần này, chị ta đem cái bụng đói tới dự sự kiện, rồi không được vào khiến chị ta đổ quạu, nên sau đó lại đổ thừa là do mình đói nên quạu. Người ta mời chị đi dự sự kiện chứ có phải người ta mời đi ăn cỗ đâu mà chị đem cái bụng đói tới rồi đổ quạu ơ hay ?

mercredi 15 avril 2026

Đặng Chương Ngạn - Khi nào có đủ trường cho con trẻ?


Lại sắp đến kỳ thi chuyển cấp cho các con vào lớp 10. Những đứa trẻ mới 15 tuổi trên cả nước đang đứng trước kỳ thi này - một kỳ thi đã trở nên quá căng thẳng, vì tỉ lệ "chọi" còn khủng khiếp hơn cả kỳ thi lớp 12 vào đại học.

TPHCM, theo các số liệu từ Sở Giáo dục, năm học 2026–2027:

- Có 88.210 em tốt nghiệp THCS niên khóa 2025–2026;

dimanche 12 avril 2026

Thái Vũ - Tiếp kiến và Yết kiến dùng trong ngữ cảnh trang trọng

 

"Tiếp kiến" dùng khi nào?

Ý nghĩa: Đón tiếp và gặp gỡ.

Vị thế: Nhấn mạnh hành động từ phía người:

- Có quyền, chức vụ cao hơn hoặc

- Chủ nhà  (chủ nhà tiếp khách).

samedi 4 avril 2026

Nguyễn Thông - Trách ai?

 

Báo chí "chính thống" thông tin chính quyền Hà Nội đang có ý định chuyển một số trường đại học lớn và bệnh viện lớn ra khỏi khu vực nội thành cũ.

Thực ra điều ấy đã được thực hiện từng phần rồi, bằng chứng là các bệnh viện Bạch Mai, Việt Đức đã được xây cơ sở mới ở tỉnh Hà Nam, mở thêm chứ chưa dời hẳn. Chỉ có điều quan chức ăn dày quá nên hơn chục năm nay chúng còn đắp chiếu.

Thời xửa xưa, chính quyền đã định dời hết các trường đại học về "thành phố" Xuân Hòa, rục rịch được một thời gian, cuối cùng lay lắt, chết yểu. Tới nay đã hơn nửa thế kỷ. Trường không những không được di dời mà ngày càng "xây cho nhà cao cao quá", đếch chuyển, làm gì nhau.

dimanche 22 mars 2026

Vương Liễu Hằng - Thế hệ “Mất bố”!


Có một loại thế hệ đang nhan nhản giữa xã hội ta. Thế hệ “Mất bố”!

Mới đây, tôi đi trung tâm thương mại. Khu WC nữ hôm ấy khá đông. Trong lúc mọi người xếp hàng chờ, một mợ nhoi nhoi chen lên. Tôi nhắc.

Mợ này cất giọng rất chua: Không muốn xếp hàng đấy! Chúng tao đi giải phóng chúng mày còn được, huống chi cái chỗ vệ sinh này!

mercredi 18 mars 2026

Duy Khanh - Khi văn hóa bị xiềng xích

 

 

Tám năm trước, tôi ngồi ở một quán cà phê nhỏ tại Istanbul, nhìn những cô gái trẻ Iran du lịch sang Thổ Nhĩ Kỳ. Họ tháo bỏ hijab, để tóc tung bay trong gió, cười rạng rỡ như vừa thoát khỏi một chiếc hộp chật hẹp.

Cảnh tượng ấy khiến tôi nghĩ rằng, tại sao một đất nước từng là cái nôi của văn minh Ba Tư - nơi thơ Hafez, Rumi từng được ngâm nga trong những khu vườn đầy hoa hồng - lại tự trói mình bằng những giáo điều khắt khe đến vậy ? 

Iran ngày nay không chỉ quản lý kinh tế và chính trị, mà còn muốn kiểm soát cả cách phụ nữ buộc tóc, cách thanh niên mặc áo, thậm chí cả tiếng cười nơi công cộng. Văn hóa vốn là dòng sông linh động bị biến thành công cụ ý thức hệ, đông cứng như khối bê tông. Và khi cố đổ bê tông vào lòng sông, nước sẽ tìm cách chảy ra ngoài.

mercredi 11 mars 2026

Lưu Nhật Huy - Bách Khoa : Đất vàng hay di sản tri thức ?

Những ngày qua, hàng loạt tin nhắn trong Cộng đồng cựu sinh viên và nhiều người quen của tôi xôn xao trước thông tin về việc di dời hoàn toàn Đại học Bách Khoa TPHCM ra khỏi nội đô để “khai thác hiệu quả” khu đất 268 Lý Thường Kiệt. Trong đó, thậm chí còn có cả lời kêu gọi bảo vệ “thành trì 268".

Là một cựu sinh viên, giảng viên, và thành viên Ban đại diện Cựu sinh viên, tôi cũng ở trong một tâm trạng rất lẫn lộn.

Nhìn trên bản đồ quy hoạch, 14 hecta đất ấy là một “viên kim cương” giữa lòng Quận 10. Do đó, dư luận có quyền lo ngại về xung đột lợi ích khi đề xuất đến từ một tập đoàn bất động sản. May mắn rằng, ngày 09/03/2026 TPHCM đã sớm phản hồi khẳng định chưa có quyết định giao khu đất cho bất kỳ doanh nghiệp nào để làm dự án bất động sản.

Lê Học Lãnh Vân - Trường đại học, trái tim và trí óc của thành phố, quốc gia


1) Trường đại học Sorbonne là trái tim, trí óc của Paris và nước Pháp

Không cần đi vào chi tiết lịch sử thành lập của trường đại học Sorbonne, chỉ biết đây được xem là một trong ba trường đại học lâu đời nhất thế giới được thành lập năm 1257, giữa thời Trung cổ.

Tùy theo từng thời kỳ mà trường sáp nhập thêm một số cơ sở để có tên trường Đại học Paris, rồi sau đó, tách chia để thành các đại học Paris riêng lẻ.

Sau thế chiến 2, trước yêu cầu tăng cao về nền giáo dục đại học hậu chiến, hai thành viên của gia đình Curie là Irène Juliot-Curie và chồng là Frédéric Juliot-Curie rất tích cực thành lập trường đại học Orsay năm 1956 tại phía Nam Paris. Đó là nơi sau này nhiều sinh viên Việt Nam theo học và tốt nghiệp, trong đó có giáo sư Ngô Bảo Châu được biết là người Việt lãnh giải toán học Fields rất uy tín.

Nguyễn Ngọc Chu - Khi hậu thế phủ nhận tiền nhân và cơn say "con mối đất"


Sáng ngày 10/01/2026, tổng bí thư Tô Lâm làm việc vớiHà Nội về quy hoạch tổng thể Thủ đô tầm nhìn 100 năm [1].

Gặp mặt cử tri ngày 26/02/2026 ông Tô Lâm viện dẫn khu phố cổ được quy hoạch ô bàn cờ từ hơn 100 năm trước mà vẫn hiệu quả, hạn chế úng ngập, trong khi khu mới xây dựng thì úng ngập ùn tắc.

Tổng bí thư  phát biểu: "Chúng ta phải quy hoạch như thế nào để 100 năm sau người ta nhìn lại thấy đấy là chúng ta có tầm nhìn" [2].

dimanche 8 mars 2026

Nguyễn Thông - Thơ và thơ thẩn (1)


Hôm nay đã 19 tháng Giêng Bính Ngọ, qua rằm được 4 ngày rồi.

Theo phong tục mới, rằm tháng Giêng là ngày thơ. Ở một nước say thơ hơn say thuốc lào, người người làm thơ, nhà nhà làm thơ, hội nhất định thắng, dân nhất định mơ, thì chả có gì lạ.

Ngó những đêm thơ ở TPHCM, ở Hải Phòng, ở Quảng Ninh... trên tivi, phây búc, nghĩ thơ như thứ thuốc phiện làm con người quên đi bao vất vả nhọc nhằn. Nhiều người mà nhà cháu biết đã đọc thơ đầy khí thế, còn hơn đánh giặc, rất nể. Thằng con bảo, bố không biết làm thơ dĩ nhiên nể rồi, chứ con chả để ý. Cha bố thằng ranh, chỉ được cái láo.