Affichage des articles dont le libellé est Lịch sử. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Lịch sử. Afficher tous les articles

mercredi 4 mars 2026

Nguyễn Thông – Chiến tranh (2)

 

Cuộc chiến tranh do Trung Quốc gây ra mở màn hôm 17.2.1979 nhìn dưới góc độ của người Việt tử tế, đó là cuộc chiến tranh xâm lược. Phải dứt khoát như vậy.

Kẻ đem quân đi đánh nước khác ngay trên đất nước ấy, không là chiến tranh xâm lược thì là gì ? Bản thân nhà cầm quyền Trung Quốc thừa hiểu điều đó nhưng nó cố tránh, gọi trẹo đi thành “dạy cho Việt Nam một bài học”. Lạ ở chỗ, có những người Việt Nam lại cố tình không hiểu, cũng tìm cách gọi trẹo như Trung Quốc.

Hệt như lúc này, người ta vì lý do khốn nạn nào đó không dám gọi bọn Nga xâm lược Ukraine là bọn xâm lược, chỉ dám rụt rè thập thò bằng “chiến dịch quân sự đặc biệt”, “xung đột Ukraine - Nga”. Ông hàng xóm nhà tôi bảo chiến dịch chiến dịch cái mả mẹ nhà chúng nó.

mardi 3 mars 2026

Nguyễn Thông - Chiến tranh (1)

 

Đang có những nhận thức/suy nghĩ/ý kiến trái chiều trong cộng đồng người Việt trên nước Việt, trên báo quốc doanh và mạng xã hội về chiến tranh khi nổ ra cuộc chiến tranh ở Iran, trước đó là ở Ukraine.

Đời là vậy, luôn có sự đối lập. Nhẹ thì cãi nhau, nặng thì chửi nhau, phang tẩn nhau. Trong một gia đình chỉ hai vợ chồng mà còn có lúc vậy, huống hồ một cộng đồng đầy rẫy (lưu ý nếu viết đầy dẫy cũng không sai, cả hai cách đều được) bò đỏ, những Cương, Mẫu, Can, Toàn, Du, Quang lùn... bên cạnh những người tử tế.

Hồi tháng 2 vừa rồi (hôm nay mới 3.3) có hai mốc thời gian liên quan tới chiến tranh. Đó là ngày 17.2.1979 - Việt Nam chiến đấu chống quân Trung Quốc xâm lược để bảo vệ tổ quốc, và 24.2.2022 - Nga gây chiến tranh phi nghĩa xâm lược Ukraine, quân dân Ukraine kiên cường đánh trả bảo vệ tổ quốc. Chỉ có điều, báo chí chính thống ở xứ này vẫn rặt một giọng "chiến tranh biên giới phía bắc", không dám chỉ đích danh kẻ thù, quân xâm lược ; còn khi nhắc tới cuộc chiến ở Ukraine thì vẫn lải nhải "chiến dịch quân sự đặc biệt", "xung đột".

Bông Lau – Lò lửa Trung Đông

 

Đã từng sống trong xã hội Mỹ, chứng kiến nhiều cuộc chiến do chính quyền Mỹ tiến hành nên không dễ bị thuyết phục về sự thành công.

Hoa Kỳ có thể chiến thắng tuyệt đối trong chiến tranh quy ước vì khí tài tối tân, hậu cần gần như vô tận, và đồng minh đông đảo, vì có chính nghĩa. Ví dụ Thế Chiến 2, Chiến tranh vùng Vịnh 1992. Nhưng hầu như thất bại trong các các cuộc chiến khủng bố tiêu hao dài lâu. Ví dụ Việt Nam, Afghanistan, Iraq, Syria v.v…

Chỉ có Đông Âu là thành công trong việc xây dựng cơ chế tự do dân chủ, vì chính kẻ thống trị là Liên Xô tự động tan rã và dân trí Đông Âu khá cao. Ngoài ra Hoa Kỳ không hề nhúng tay vào khuynh đảo Đông Âu khi Liên Xô cáo chung.

lundi 2 mars 2026

Huỳnh Ngọc Chênh – Sức mạnh Mỹ

 

 

Sau khi chiến thắng phe trục Đức Ý Nhật hồi đệ nhị thế chiến, Mỹ thành siêu cường số 1 thế giới mạnh toàn diện và vô đối.

Lúc đó duy nhất Mỹ có vũ khí hạt nhân. (Thử hình dung lúc đó chỉ mình Liên Xô hoặc phát xít Đức có vũ khí hạt nhân mà Mỹ chưa có …)

Lúc đó Mỹ muốn làm gì thế giới thì làm. Mỹ có thể đuổi Liên Xô ra khỏi biên giới Châu Âu rồi thống trị toàn lục địa này (vài tướng lĩnh Mỹ có ý định này nên bị sa thải).

dimanche 1 mars 2026

Nguyễn Văn Tuấn - Iran dưới bom: Khi dân chúng hoan hô người tấn công


Hiếm thấy nơi nào mà người dân lại vui mừng khi đất nước hứng bom đạn như ở Iran. Nhưng cái gì cũng có lý do.

Trước đây, Iran được dịch sang tiếng Việt là Ba Tư, còn Israel là Do Thái. Tôi đã quen như vậy, nên xin xài hai danh từ riêng này.

Trước đây, tôi cứ tưởng Ba Tư là Ả Rập, nhưng không phải. Anh bạn người Ba Tư khẳng định rằng người Ba Tư không có dính dáng gì với Ả Rập. Người Ba Tư sẽ thấy khó chịu nếu mình qui họ về cộng đồng Ả Rập. Lý do là (tôi đoán) Ba Tư là một nền văn minh lâu đời và từng có một lịch sử huy hoàng.

samedi 21 février 2026

Lê Thọ Bình - Khi ký ức bị lãng quên trong tiếng hò reo

 

Có một nghịch lý khiến tôi day dứt suốt ba năm qua : Việt Nam từng là nạn nhân của những cuộc xâm lăng kéo dài cả ngàn năm, từng trải qua chiến tranh triền miên trong thế kỷ XX, từng mất mát hàng triệu sinh mạng để bảo vệ độc lập. Vậy mà khi Nga đưa quân vào Ukraine, không ít người Việt lại hả hê, cổ vũ, thậm chí chế giễu nỗi đau của một dân tộc khác.

Điều gì đang diễn ra trong tâm lý xã hội của chúng ta ?

Việt Nam hiểu hơn ai hết thế nào là mất chủ quyền. Từ thời Bắc thuộc, đến các cuộc kháng chiến chống thực dân, đế quốc, lịch sử dân tộc được viết bằng máu và nước mắt. Chúng ta từng khắc sâu trong tâm thức hai chữ “độc lập”. Chủ quyền quốc gia không phải khẩu hiệu, mà là giá trị phải đánh đổi bằng sinh mạng. Chính vì vậy, việc một quốc gia có chủ quyền bị tấn công lẽ ra phải khơi dậy sự đồng cảm, dù ta đứng ở góc nhìn chính trị nào.

vendredi 20 février 2026

Nguyễn Thông - Gạo và lòng tốt (1)


Sau chuyến “thăm” của đặc phái viên Cuba từ ngày 01-03.02.2026 khi nước này rơi vào cuộc khủng hoảng trầm trọng, có lẽ căng nhất từ trước tới nay kể từ khi anh em Fidel Castro nắm quyền, Việt Nam lại có động thái giúp đỡ người anh em “môi răng” đang cùng nhau canh giữ hòa bình thế giới.

Ngày 14.02, ngày tình yêu Valentine, nhiều báo quốc doanh Việt đồng loạt đưa tin, đại loại: “Việt Nam chuyển 250 tấn gạo, hỗ trợ Cuba đảm bảo an ninh lương thực”, “Việt Nam hỗ trợ Cuba 250 tấn gạo để đảm bảo an ninh lương thực”, v.v...

Có thể hai bên còn những trao đổi riêng không tiện công bố, nhưng thông tin về “chuyển gạo”, “hỗ trợ” “250 tấn” kia được công khai kể ra cũng khí muộn. Từ ngày 03-14.02, tức sau gần 2 tuần, đại chúng mới biết sự việc, chắc là có sự cân nhắc, về nhiều mặt, chứ không phải chỉ gạo.

samedi 14 février 2026

Phó Đức An - Linh hồn của Montmartre

 

(Tặng những ai yêu Paris, lãng mạn và thích đọc dài!)

Là một nhà báo, nhà nghệ thuật có tâm hồn lãng mạn. Nên một khi nửa đêm lắng đọng, vạn hoa nhập mộng. Tôi thường hay nhớ Paris. Muốn viết gì đó về Paris, muốn thủ thỉ cùng Paris. Hồn trong phút chốc đã bay về một điểm tại Paris, nơi mà tôi từng lưu luyến không muốn rời đi - Montmartre, tôi nguyện làm một viên đá lát đường nằm lại nơi đây vĩnh viễn…

Khi đến Paris, mọi người thường tản bộ dọc sông Seine, ngắm nhìn tháp Eiffel, dạo bước trên đại lộ Champs-Élysées, tham quan bảo tàng Louvre và Musée d'Orsay, và trầm trồ trước sự xa hoa lộng lẫy của cung điện Versailles. Tuy nhiên, trái tim thực sự của Paris, thành phố nghệ thuật, một nơi tràn đầy tinh thần nghệ thuật và huyền thoại, lại nằm ở một nơi khác.

Có một lần đến Paris, tôi đã đến Montmartre, nằm ở quận 18 phía bắc Paris, và dành cả buổi chiều đi dạo quanh đó.

dimanche 8 février 2026

Nguyễn Thông - Ai?


Đã tới lúc, thậm chí khí muộn, cần công khai cho dân biết ai là người đã ký ban hành bản chỉ thị tối mật Z30 năm 1983.

Cho tới nay, đã 43 năm, tất cả vẫn mờ ảo, hư hư thực thực, chả ra làm sao, vớ va vớ vẩn, cứ như thứ lệnh miệng vô tội vạ của trưởng thôn.

Một chỉ thị vô pháp, vô nhân, vô đạo đức đánh vào dân đã được công khai thực hiện và bị lờ đi sau khi bị phản đối kịch liệt.

samedi 7 février 2026

Nguyễn Thông - Người ra đi

 

Một nhân vật đương đại “lừng lẫy trong im lặng” vừa ra đi - ông Đoàn Duy Thành.

Thú thực tôi không định viết về ông lúc này bởi hiểu biết về ông quá mỏng, vả lại dễ bị quy là ăn theo, đu trend, vô tình tầm thường hóa một nhân vật lịch sử đáng kính trọng. Nhưng cần phải có vài chữ, vài lời, như một nén nhang kính tiễn ông về cõi, nơi làm người không khó.

Ai muốn tỏ tường về ông Thành, về số phận chìm nổi của ông, cứ đọc bài của đại tá nhà báo Trần Nhung, của nhà báo Mai Phan Lợi, hay lắm, rõ lắm.

lundi 2 février 2026

Võ Khánh Tuyên – Ngày xưa…có một con rùa

 

Nếu như ở Hà Nội có Hồ Gươm với "Cụ Rùa" lặn ngụp trong không gian rộng lớn, thì Saigon có Hồ Con Rùa nhân tạo với chỉ vỏn vẹn một chút ít diện tích giữa lòng Đô Thành.

Và nay, đa phần các thế hệ sau đã không còn thấy Con Rùa này nữa.

"Hồ Con Rùa" được kiến trúc sư Nguyễn Kỳ thiết kế, với giai thoại về việc trấn yểm cho Phủ Đầu rồng - Dinh Độc lập. Sau đó, một con rùa làm bằng chất liệu bằng đồng được đặt giữa Hồ, đội trên lưng một tấm bia, trên có ghi tên tri ân các Quốc gia đã công nhận và có sự viện trợ đối với Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975. Cuối danh sách là ...Venezuela.

Liễu Hằng - Đừng tô trét lên Sài Gòn


Nhìn tới nhìn lui vẫn chả thể nhìn ra cái “chợ vui Bến thành” là hiện đại, hợp thời, như một số luận điệu cố gán cho.

Nói một cách thẳng thắn, thì nó quá vô duyên. Nó làm tôi liên tưởng đến cô ca sĩ gào rú gọi nắng gọi mưa, ứ ừ cách tân nhạc Trịnh!

Cuộc sống luôn vận động, mỹ thuật, kiến trúc cũng thế. Nhưng hiện đại, không có nghĩa là xóa sạch hồn cốt cũ.

Tạ Duy Anh - Dâng lễ các vua Trần, nhớ cụ Chu Văn An


Vinh hạnh được ông nhà văn Trần Thanh Cảnh đưa vào danh sách 12 vị bồi tế, tượng trưng cho 12 đời vua Trần nhân kỷ niệm 800 năm triều đại hiển hách này, nhờ thế mà lần đầu tiên được xúng xính diện áo dài khăn đóng.

Lại đi cùng xe với ông bạn già (và rất hiền) Nguyễn Thành Phong, cụ ham vui quên cả tuổi Trần Nhương, cùng mấy vị tiến sĩ lừng danh, thì còn chuyện trên trời dưới biển gì mà không tuôn ra hết. Mải chuyện về đám cháu nội ngoại "độc tài" chính hiệu, mải cười chuyện danh lợi đến mức lạc cả đường, thành ra đến muộn. Nhưng ông văn nhân hậu duệ họ Trần, với tinh thần hướng về bách tính, vẫn kiên nhẫn đợi.

Sau lễ long trọng và linh thiêng với bài văn khấn thấu tận trời xanh của giáo sư Trần Ngọc Vượng, lại còn được thụ lộc các vua Trần ban cho rất hậu, trên đường trở về, mọi người trong đoàn đều rôm rả bàn luận.

mercredi 28 janvier 2026

Phúc Lai – Lại bàn thêm về tình hình Trung Quốc (28/01/2026)

 

PHẦN MỘT. NHÌN LẠI LỊCH SỬ

Một anh bạn đề nghị tôi liên hệ với vụ xử lý Lâm Bưu 55 năm trước, năm 1971. Hồi đó có hai thuyết về hình thức xử lý Lâm Bưu.

Đầu tiên chúng ta đọc “Bóng đêm trên Quảng trường Thiên An Môn” kể là Lâm Bưu và vợ là Diệt Quần bị bắn bằng súng chống tăng, chết trong xe bọc thép thành hai đống thịt. Thuyết thứ hai, khoảng những năm 2000 trên báo Việt Nam bảo là rơi máy bay ở Nội Mông. Đại khái thế, với tôi không quan trọng.

Cả hai vụ có những điểm rất tương đồng. Nếu Lâm Bưu là người kế thừa được ghi vào điều lệ Đảng, là người nắm giữ linh hồn của quân đội sau Cách mạng Văn hóa ; thì Trương Hựu Hiệp là thế hệ “Thái tử đảng”, bạn tâm giao và là người bảo kê quyền lực quân sự giúp ông Tập củng cố ghế Chủ tịch Quân ủy Trung ương suốt hơn một thập kỷ.

Võ Khánh Tuyên – Nhục mạ tiền nhân

 

Hiện Quốc Tử Giám Văn Miếu Thăng Long- Hà Nội đang lưu giữ 82 Bia tiến sĩ, ghi danh 1.304 vị Tiến sĩ của các Khoa thi suốt hơn 300 năm (từ 1442 đến 1779).

Các Bia tiến sĩ nay là bảo vật Quốc gia và Di sản tư liệu Thế giới.

Ngày nay, Tiến sĩ nhung nhúc như lợn con, dễ dàng đạt được. Đến nỗi một thằng chưa có bằng cấp 3, mà chỉ trong thời gian siêu kỷ lục đã được bằng Tiến sĩ, chuẩn bị gom luôn bằng tiến sĩ ở Đại học Khoa học Xã hội Nhân văn Hà Nội, đích thân được nữ Hiệu phó Đại học Luật Hà Nội dùng loại có cánh tung hô tận mây xanh.

lundi 26 janvier 2026

Thái Hạo - Ai đã cắt bỏ đoạn văn bản của Nguyễn Ái Quốc, và vì sao ?

 

1. Chuyện này thì nhiều người và cả báo chí nhà nước (như Tạp chí Xưa & Nay) đã nêu lên trong hơn 10 năm qua, ở đây tôi chỉ nhắc lại.

Đó là việc bài “Lời than vãn của Bà Trưng Trắc” của Nguyễn Ái Quốc, khi được dịch và in ra bằng tiếng Việt ở Việt Nam thì đã bị cắt mất toàn bộ đoạn viết về vua Gia Long. Nguyên bài này đăng lần đầu trên báo L’Humanité của Đảng Cộng sản Pháp, số ra ngày 24/06/1922. Nguyễn Ái Quốc mượn lời của Bà Trưng Trắc để phê phán Khải Định, nhân dịp vị vua này sang thăm Pháp.

Tôi nhớ, tác phẩm “Lời than vãn của Bà Trưng Trắc” được đưa vào dạy ở phổ thông hồi tôi đi học, nhưng tất nhiên, đoạn văn ấy cũng không có trong sách giáo khoa.

Nguyễn Thông - Thời sự

 

- Chuyện bên Tàu : Đám cầm quyền Tàu (phải gọi chính xác là cầm quyền hoặc cai trị, chứ lãnh đạo quái gì) lại thanh trừng hại nhau. Đây là truyền thống nổi bật của Tàu (chứ thực ra xứ nào cũng có, nó chỉ nổi bật hơn);

Mao và Tập là hậu sinh, là học trò xuất sắc của Tần Thủy Hoàng, Hán Cao Tổ, Tào Tháo.

Để được "chính danh", lý luận của kẻ thắng là : Cứ diệt thằng nào thì gán cho nó tội tham nhũng, rồi đưa vào lò. "Nào đồng chí chúng ta ơi, ta tiến quân vào lò". Đó cũng là cách lấy lòng dân, bởi dân rất ghét quan tham.

vendredi 23 janvier 2026

Lê Diễn Đức - Không có chuyện Mỹ “lấy được Greenland mà không tốn một cắc”

 

Tại diễn đàn Davos, ông Trump lải nhải về việc sau khi Thế Chiến 2 kết thúc, bày tỏ sự hối tiếc là Mỹ đã trao trả Greenland cho Đan Mạch và phàn nàn Đan Mạch “không biêt điều”, rằng Mỹ đã bảo vệ Greenland bằng tiền bạc và sinh mạng. Thực tế như thế nào ?

Trong Thế chiến II, khi Đan Mạch bị Đức quốc xã xâm chiếm vào tháng 4/1940, vùng lãnh thổ Greenland (một thuộc địa của Đan Mạch) đứng trước nguy cơ bị Đức khai thác như một bàn đạp chiến lược ở Bắc Cực. Đan Mạch không thể tự bảo vệ đảo này, nên Chính quyền Đan Mạch lưu vong ở Washington phải ra quyết định quan trọng : ký thỏa thuận cho Mỹ đảm nhiệm phòng thủ Greenland thay mặt Vương quốc Đan Mạch.

Sau khi thỏa thuận được ký vào 9 tháng 4 năm 1941 (đại sứ Henrik Kauffmann đại diện Đan Mạch tại Mỹ chấp thuận cho quân Mỹ bảo vệ Greenland), Mỹ tiến hành xây dựng các căn cứ không quân và hải quân rộng khắp đảo.

mardi 20 janvier 2026

Lê Diễn Đức - Trump: Trùm lèo lái sự thật


Vào Chủ nhật, Trump đã viết một lá thư cho thủ tướng Na Uy, Jonas Gahr Støre. Hội đồng An ninh Quốc gia Nhà Trắng đã phân phát nội dung lá thư cho các đại sứ nước ngoài tại Washington. Phía Na Uy đã xác nhận rằng lá thư đó là thật.

Đây là nội dung lá thư gốc:

“Kính gửi Jonas, Xét thấy đất nước của ông đã quyết định không trao cho tôi giải Nobel Hòa bình vì đã chấm dứt 8 cuộc chiến tranh TRỞ LÊN, tôi không còn cảm thấy có nghĩa vụ phải chỉ nghĩ đến Hòa bình nữa, mặc dù điều đó sẽ luôn là ưu tiên hàng đầu, nhưng giờ đây tôi có thể nghĩ đến những gì tốt và phù hợp cho Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.

Lê Diễn Đức - Nước Mỹ sẽ ra sao?


Vào năm 1946 Tổng thống Mỹ Harry S. Truman chính thức đề nghị mua Greenland với 100 triệu USD (vàng) nhưng Đan Mạch từ chối. Tuyệt nhiên lúc bấy giờ không có một lời đe dọa nào, không có áp lực kinh tế, không đụng đến chủ quyền bằng lời lẽ thô bạo.

Ngay cả Ngoại trưởng William H. Seward (thế kỷ 19), sau khi mua Alaska của Nga, Seward nghiên cứu khả năng mở rộng ảnh hưởng tại Bắc Cực, trong đó có Greenland và Iceland. Cuối cùng chỉ dừng ở mức nghiên cứu chiến lược, không có đề nghị gì với Đan Mạch, còn Quốc hội Mỹ không mấy mặn mà, nên ý tưởng chết yểu.

Đây là tư duy của mước Mỹ “mở rộng lãnh thổ” theo kiểu của thế kỷ 19, bằng con đường ngoại giao cổ điển, mua bán sòng phẳng, dựa trên đồng thuận, không phải bằng xâm chiếm hay cưỡng ép.