Cô ấy được nuôi sống, được vinh thân phì gia được lên xe xuống ngựa, có biệt thự xa hoa nhờ những người ái mộ mình.
Cô ta được xưng tụng như là một « nữ hoàng » nhờ những nhạc phẩm Bolero trứ danh của Sài Gòn xưa cũ.
Trong một cơn hứng tình, bỗng nhiên cô ta lên cơn điên công khai chửi họ như một « con chó » bằng một thứ ngôn ngữ hạ cấp còn tệ hơn của một kẻ đứng đường. Như một tiếng sủa của một con chó, mà cô ấy cho rằng « chỉ như vậy mới xứng đáng cho những ai dám chọc giận tới nhân thân của ‘nữ hoàng’ ».








