Thuở gã còn làm phóng viên chuyên trách âm nhạc, được phân công để ý những giọng ca mới, trẻ. Để lúc nào đó có ai đó bật lên thì tòa soạn không bị động mà đã nắm đủ thông tin, có viết gì cũng đủ hồ sơ, hành trình, thành tích.
Cứ vài tuần đến một, hai tháng gã sẽ có một bài viết về giọng ca mới, hay (dù có thể chưa nổi tiếng lắm), để khán giả lưu tâm, đi coi.
Ấy thế mà đến tận bây giờ, gã vẫn chưa viết bài nào về Lệ Quyên. Ừ thì cô học hành bài bản, con nhà nòi đồ, nhưng... gã không thấy cô hay. Nhạc Quyên hát, gã nghe tới bài thứ ba là sẽ thấy mệt - nó cứ rướn rướn, cố nắn nót, cố phô diễn và nó... mất hồn. Thậm chí cái bài (có lẽ là) thành công nhất của cô - "Nếu em được lựa chọn", gã cũng không thấy hay. Nói theo kiểu dân miền Nam là gã nghe nó "hông có dzô" á.


















