Tháng 7/2020, Trần Nhất Tân (Chen Yixin), tổng thư ký Ủy ban Chính Pháp của đảng cộng sản Trung Quốc đã cảnh báo « phải nạo nọc độc đến tận xương tủy ».
Vài tháng trước đó, một loạt thanh trừng đã nhắm vào công an, tòa án và
bộ phận an ninh – trung tâm của quyền lực. Những con người mà Tập Cận
Bình đòi hỏi « trung thành tuyệt đối, trong sạch tuyệt đối, đáng tin cậy tuyệt đối », theo công thức của bộ trưởng Công an Triệu Khắc Chí (Zhao Kezhi).
Hai « cọp » từng đàn áp Pháp Luân Công và luật sư nhân quyền nay vào tù
Chiếc
xe này đèo cả gia đình người công nhân từ Bình Dương về đến đỉnh đèo Hải Vân.
Do
hỏng không thể khắc phục được để đi tiếp lộ trình về quê. Gia đình người công
nhân đã được các nhà thiện nguyện Đà Nẵng mua lại chiếc xe với giá 0 đồng.
Và
họ đã bán lại cho gia đình anh chiếc xe mới keng chưa có biển số, cũng với giá
0 đồng.
Nửa
triệu (500.000) dân hay hơn? Tôi nghĩ hơn, có thể lên đến 600.000 dân, hay cả
triệu dân? Trong số họ những ai sẽ trở lại, là câu hỏi thiệt khó. Thành phố Hồ
Chí Minh, các tỉnh trọng điểm kinh tế phía Nam “mất” chừng ấy dân, thì sẽ như
thế nào?
Đợt
dịch Covid-19 lần thứ 4 có hai đợt biến động dân cư cực lớn. Đợt 1 (đầu dịch),
người dân bỏ về quê, chủ yếu là dân các tỉnh Tây Nguyên, Nam - Bắc Trung bộ,
một số tỉnh phía Bắc, có cả các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long. Ước tỉnh mỗi tỉnh
đón hơn 20.000 dân, tính tổng cộng có khoảng 300.000 dân về quê.
Đợt
biến động dân cư lần thứ 2 khiến chính quyền nhiều địa phương bất ngờ nhất, vì
đa số các tỉnh thành phố như thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh trọng điểm kinh
tế phía Nam đã bắt đầu, hoặc đang chuẩn bị các điều kiện để hoạt động trở lại. Đợt
di-biến-động dân cư lần này chủ yếu là các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, Tây
Nguyên, miền Trung và đặc biệt các tỉnh phía Bắc.
Cho
đến hôm nay, từ khi cơn đại dịch bùng phát mạnh ở Sài Gòn và một số tỉnh phía
Nam, người ta ước tính có khoảng gần triệu người đã rời bỏ Sài Gòn, Bình Dương,
Đồng Nai, Long An để trở về quê.
Họ
từ Cao Bằng, Lạng Sơn cho đến Bạc Liêu, Cà Mau. Nghĩa là từ muôn phương tụ lại
và rồi quay đầu về cố hương trong cơn đại dịch. Họ đến với đôi tay trắng, mong
có một cuộc sống khá hơn nhưng rồi trở về cũng trắng đôi bàn tay.
Có
người đã đến hơn chục năm, lấy vợ, sinh con đẻ cái ở đất này. Nhưng cũng có
người vừa đến chưa đầy đôi ba tháng. Họ có nhiều hoàn cảnh nhưng cùng giống
nhau ở một điểm là trải qua cơn dịch, họ không còn phương tiện sống, không còn
công việc để kiếm cơm, không còn lối thoát và chọn giải pháp cuối cùng là trở
về.
Những
ngày cuối của năm 1996, vợ chồng tôi có chuyến về Huế thăm ông bà nhạc. Một
buổi sau bữa cơm trưa, người bạn của nhà tôi từ trong Đà Nẵng gọi phone rủ vào
chơi. Thoạt nghe, chúng tôi cao hứng muốn đi ngay xe gắn máy vào đấy, vì khoảng
cách giữa Huế và Đà Nẵng chỉ tròm trèm trăm cây số.
Ông
anh đồng hao (cột chèo) nghe thất kinh, vội chạy theo thêm một xe gắn máy nữa
để hộ tống.
Khoảng
4 giờ chiều thì ba anh em chúng tôi chạy đến Lăng Cô. Đến đoạn chuẩn bị lên đèo
Hải Vân, ngang chỗ có tấm bia xây bằng bê tông sơn khẩu hiệu gì đấy, thì ông
anh đồng hao của tôi ra hiệu tấp xe vào đấy nghỉ chốc lát.
Cái
sai nghiêm trọng đầu tiên là bắt buộc F0, F1 vào những khu cách ly tồi tàn, gọi
là “cách ly” nhưng tạo điều kiện để vi-rút lây nhiễm chéo.
Tiếp
theo là xét nghiệm diện rộng tràn lan, người
lao động chen lấn để lấy giấy xét nghiệm, xếp hàng dài dằng dặc để xét nghiệm,
cũng tạo ra lây nhiễm chéo.
Ngăn sống cấm chợ, rào chắn
khắp nơi, khiến người lao động rơi vào sự cùng quẫn, sức cùng lực kiệt, không
có cái ăn, tiền thuê nhà không thể trả, bắt buộc họ phải về quê.
Bộ
Chính trị đã ban hành kết luận “Bảo vệ cán bộ dám nghĩ, dám làm vì lợi ích
chung”. Có lẽ Bộ Chính trị Bộ Chính trị đã biết cán bộ dám nghĩ dám làm thường
bị “lãnh đạo chỉ nghĩ, chỉ làm vì lợi ích nhóm” trù dập lên bờ xuống ruộng.
Nói
cách khác, “cán bộ dám nghĩ dám làm vì lợi ích chung” là đối tượng dễ bị tổn
thương, nhóm nguy cơ cần được bảo vệ như người trên 65 và người mắc bệnh nền!
Từ
đợt 4 dịch cúm Vũ Hán đến giờ tôi thấy đa số lãnh đạo địa phương chỉ nghĩ, chỉ
làm vì lợi ích cục bộ, như Thừa Thiên-Huế từ chối đón tiếp đồng bào của mình
trở về.
Theo báo cáo, Bắc Kinh ngày càng tiến hành « chiến lược thao túng toàn cầu có hệ thống ». Các
nhà nghiên cứu Pháp phải chịu áp lực và phải tự kiểm duyệt, các viện
nghiên cứu lệ thuộc vào tài chính của Trung Quốc, gây nguy hiểm cho tính
độc lập của họ. Báo cáo viên, thượng nghị sĩ André Gattolin kêu gọi lập
ra một quy tắc ứng xử và tăng tính minh bạch, « chấm dứt sự ngây thơ ».
Văn bản 240 trang nêu ra sự « thô bạo hóa» quan hệ quốc tế, các « mưu
toan lũng đoạn không còn giới hạn ở tình báo kinh tế mà trải rộng sang
lĩnh vực các quyền tự do trong giáo dục đại học và hội nhập khoa học ». Không
chỉ gây ảnh hưởng về văn hóa như ngôn ngữ, văn minh, người Trung Quốc
còn làm áp lực đối với những phát biểu, ngăn trở mở hội thảo về tình
hình người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương, về Tây Tạng, Đài Loan, Hồng Kông.
Loan báo trên đây được đưa ra sau khi cố vấn an ninh Nhà Trắng Jake
Sullivan và người đứng đầu về ngoại giao Trung Quốc Dương Khiết Trì, họp
kín tại Zurich (Thụy Sĩ), lần đầu tiên lãnh đạo ngoại giao hai bên đối
thoại sau hội nghị đầy sóng gió hồi tháng Ba ở Alaska.
Joe Biden
và Tập Cận Bình đã điện đàm hôm 09/09 sau bảy tháng không liên lạc, đôi
bên hứa tạo điều kiện cho đối thoại, trong bối cảnh đối đầu chiến lược
và bất đồng trên nhiều vấn đề.
Chuyến thăm của phái đoàn bốn thượng nghị sĩ Pháp và cựu thủ tướng Úc Tony Abbott diễn ra sau khi Đài
Loan đã phải chịu đựng suốt bốn ngày liên tiếp, kể từ thứ Sáu tuần
trước, chiến đấu cơ Trung Quốc ồ ạt xâm nhập vùng nhận diện phòng không
với số lượng lên đến 148 chiếc, gây lo ngại cho Washington và các đồng
minh.
Bà Thái Anh Văn ngỏ lời cảm ơn Pháp đã tỏ ra lo lắng trước
tình hình eo biển Đài Loan, và ủng hộ Đài Bắc tham gia vào cộng đồng
quốc tế. Thượng nghị sĩ Alain Richard, cựu bộ trưởng Quốc phòng Pháp dẫn
đầu phái đoàn, nêu ra « đóng góp quan trọng của Đài Loan trong lãnh vực
quan trọng cho tiến bộ nhân loại », nhưng không nhắc đến căng thẳng
quân sự với Bắc Kinh.
(Tổng hợp) – Việt Nam nhận thêm vaccin,
dự kiến mở cửa du lịch vào giữa năm 2022
Việt
Nam dự kiến mở cửa lại hoàn toàn với khách quốc tế, và ngành du lịch đang chuẩn
bị tái khởi động với phương châm « An
toàn đến đâu mở cửa đến đó ».
Kể
từ tháng 11/2021, sẽ đón khách nội địa tại các địa phương đã kiểm soát được
dịch, cộng với quy trình chống dịch (vaccin, xét nghiệm…). Phú Quốc sẽ là nơi
thí điểm đón khách quốc tế từ các thị trường trọng điểm đã tiêm chủng cho đa số
công dân, từ tháng 11/2021 đến tháng 3/2022. Về vaccin, Việt Nam đã nhận được
300.000 liều AstraZeneca từ Úc và chuẩn bị nhận 400.000 liều từ Hungary.
Báo Tuổi
Trẻ chạy cái tít "Tiêm đủ 2 mũi vaccin vẫn phải xét nghiệm, cách ly làm
khó doanh nghiệp" [1]. Đúng là khó hiểu. Nếu đã tiêm đủ 2 liều vaccin
thì có lý do gì để xét nghiệm người ta?
Cái
note này chia sẻ lại một số câu hỏi và trả lời chung quanh vấn đề xét nghiệm và
vaccin. Tôi diễn giải lại từ một bài viết trên mạng [2] và thêm vài câu hỏi
mang tính thời sự để các bạn có thể hiểu rõ hơn.
Câu hỏi
1: Thông tin về xét nghiệm quá lẫn lộn. Hãy giải thích
các phương pháp xét nghiệm và mục tiêu là gì?
Cách
đây gần 18 tháng, khi đó Sài Gòn lần đầu tiên giãn cách xã hội mấy chục ngày,
trên mạng có câu hỏi như là một trò chơi KHI NÀO HẾT DỊCH, BẠN SẼ LÀM GÌ? Lúc
đó tui có một bài viết về mấy quán ăn và món ăn ở thành phố này mà tui dự trù sẽ
ghé đến khi hết dịch.
Con mắt
lớn hơn cái bụng, thèm mà ăn chẳng được bao nhiêu. Có nhiều bạn lại bảo mấy
quán đó giá hơi cao. Ừ thì cao một tí mà ngon là được, ráng chút đi cưng! Nhiều
bạn xin địa chỉ khi nào có dịp sẽ ghé thử.
Rồi đến
cơn đại dịch cuốn qua thành phố, 4 tháng cách ly, 120 ngày giãn cách rồi phong
tỏa. Lại thêm lắm thứ để thèm. Nằm nhà, đi ra đi vào, đi lên đi xuống. Người bệnh
nhiều quá, người chết cũng nhiều quá. Sài Gòn bi thương, Sài Gòn xác xơ. 120
ngày tù hãm với những thứ thèm.
Nike
không đặt nhà máy nào tại Việt Nam. Tất cả các sản phẩm của Nike sản xuất tại
Việt Nam đều do họ thuê các nhà máy khác gia công.
Tổng số
nhà máy gia công cho Nike tại Việt Nam là 138, với số lượng công nhân khoảng nửa
triệu người, tập trung chủ yếu tại khu vực. Khu vực là cụm từ chỉ 4 tỉnh bị ảnh
hưởng nặng nề vì cách chống dịch ngu dốt của Chính phủ: Thành phố Hồ Chí Minh,
Đồng Nai, Bình Dương, Long An.
Nike rời
Việt Nam giai đoạn này, tức là các đơn hàng gia công với 138 công ty kia đa số
sẽ dừng lại, và chuyển nó sang các công ty khác ở nước ngoài để tiếp tục thực
hiện.
Trước
tháng Chín, báo chí hay dẫn ước tính khá dè dặt của Hiệp hội Doanh nghiệp châu
Âu tại Việt Nam (EuroCham) là “18% số thành viên đã chuyển một số hoạt động
sản xuất sang các nước khác để bảo vệ chuỗi cung ứng của mình, trong khi 16%
khác cũng đang xem xét các động thái tương tự, dù chưa có doanh nghiệp nào rời
khỏi Việt Nam”.
Nhưng
ngày 27/9, Tạp chí Tài chính đăng tin rất phấn khởi: “Thu hút đầu tư trực tiếp
nước ngoài (FDI) 9 tháng đầu năm của VN bất ngờ bật tăng 4,4% so với cùng kỳ
năm 2020 với tổng lượng vốn đạt 22,15 tỉ USD. Điều này cho thấy, những thông
tin doanh nghiệp FDI rời khỏi Việt Nam "là chưa chính xác".
Ngày
29/9, báo Hải Quan hồ hởi khẳng định bằng tựa bài: “Không có chuyện các doanh
nghiệp FDI rời khỏi thị trường Việt Nam”.
Chỗ
nào cũng chốt chặn, nơi nào cũng công an dân phòng. Chính phủ yêu cầu, thực ra
là ban lệnh, “ai ở đâu ở yên đó”.
Đứa
cháu bên hàng xóm sáng nay khoe mới lẻn ra được chỗ bán rau chui ở đường số 9 gần
đó. Họ bán trong nhà, thấy dân phòng công an đi tuần thì đóng cửa lại, mua vội
được mấy bó rau muống, bí xanh, bầu, mướp, hành… nó bảo có thể trụ thêm được tuần
nữa.
Hỏi chỗ
ấy có bán thịt bán cá không, nó gật nhưng thè lưỡi, thịt ba rọi 270 nghìn/ký,
thèm mấy cũng chịu, không tiền nào đu nổi. Tôi cười bảo mày lên tivi, hay tới
tòa soạn báo Sài Gòn Giải Phóng, báo Nhân Dân mà mua, đầy mà lại rẻ.
Khi
nhìn dòng người ào ạt tuôn khỏi thành phố chạy về quê, người có chút quan tâm
tới kinh tế tự nói thành phố đã mất đi vĩnh viễn một số lớn người lao động. Đa
số họ chạy về quê trong tâm thế sẽ không trở lại nơi này.
Họ
chỉ là một phần nhỏ, còn rất nhiều người tạm cư khốn khó dù chưa tới đường cùng
như họ. Những người này đợi khi hoàn cảnh ra đi dễ dàng hơn, có thì giờ thu xếp
hơn, họ sẽ đi cũng với tâm thế không trở lại!
Ba
tháng trước, đã một đợt người tháo chạy khỏi Sài Gòn. Lần đó, dù rất buồn tiếc,
vẫn còn hy vọng sự phục hồi khi dịch được kiểm soát. Lần này, tâm tư ngập tràn
thất vọng!