Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

Cánh chim báo bão đã sải cánh tự do!

Đỗ Thị Minh Hạnh
Không còn là tin đồn nữa. Khi chính một nữ cựu tù nhân lương tâm còn trong vòng quản chế như Phạm Thanh Nghiên nghẹn ngào cho tôi biết, và chính anh Đỗ Ty – cha của Hạnh – xác nhận qua điện thoại, thì mọi ngờ vực đều tan biến.

Chiều muộn ngày 27/06/2014, Đỗ Thị Minh Hạnh – cánh chim báo bão những năm về trước – đã làm cộng đồng dân chủ trong nước và hải ngoại tràn ngập một niềm vui khó tả: cô vừa được tự do!

Hạnh đang trên đường về nhà!

Hầu tương tự như trường hợp của “người tù xuyên thế kỷ” Nguyễn Hữu Cầu, những tin tức đầu tiên về việc Minh Hạnh có thể được “cho về” đã xuất hiện cách thời điểm trả tự do khoảng một tháng. Và trong khoảng thời gian một tháng ấy, “họ cố ép tôi ký bản nhận tội, nhưng tôi nói rõ với họ là tôi không ký vì tôi không có tội gì hết!” – tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Cầu thản nhiên thuật lại và còn ngâm nga bài thơ “Con bò kéo xe” của ông.


Cách đây chưa đầy một tuần, những thông tin từ gia đình Đỗ Thị Minh Hạnh và người mẹ vận động không mệt mỏi cho cô như đã cảnh báo về ý đồ “giấy nhận tội”. Lẽ đương nhiên, ai cũng hiểu đó là quán tính của một chính thể chưa thể quen với quán tính bắt buộc phải thừa nhận sai lầm khi bắt người, nhất là khi người đó lại chỉ đấu tranh cho quyền lợi của công nhân Việt Nam chứ chẳng hề nhắm tới động cơ lật đổ chế độ hiện hành.

Vào buổi sơ khai của phong trào đấu tranh công nhân, hành động chính quyền bắt ba người tranh đấu Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng cũng tràn sắc máu nguyên thủy. Không một ai được thanh minh, cũng chưa từng có một dấu hiệu thỏa hiệp nào của Nhà nước Việt Nam với nhu cầu công đoàn độc lập quá sức bức bối.
Khác hẳn với giờ đây…

Giờ đây, gần 1.000 cuộc đình công của công nhân diễn ra hàng năm tại nhiều vùng ở Việt Nam đã đủ chứng minh cho tính “ưu việt” đến thế nào của Tổng liên đoàn lao động Việt Nam – một cơ quan công quyền nhưng trung gian để trực tiếp hưởng 2% trên tổng quỹ lương doanh nghiệp và cũng ăn vào công sức lao động của công nhân, một tổ chức “đại diện cho quyền lợi của công nhân” song đã chưa từng chấp nhận bất kỳ một cuộc đình công nào trên toàn quốc, ngược hẳn với mối giao hảo chung chịu của họ với giới chủ doanh nghiệp.

Giờ đây và khác hẳn với thời kỳ làn sóng công nhân tranh đấu bị đàn áp, chính thể cầm quyền ở Việt Nam đang phải dần chấp nhận đòi hỏi về định chế công đoàn độc lập do người Mỹ và phương Tây đặt lên bàn đàm phán Hiệp định TPP. Không phải vô cớ mà cũng vào tháng Sáu này, hơn 150 dân biểu quốc hội Mỹ đã đồng gửi thư kiến nghị cho Đại diện thương mại Hoa Kỳ về “không TPP nếu không có công đoàn độc lập”“Việt Nam phải trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho Đỗ Thị Minh Hạnh”.

Cũng không phải vô cớ mà kịch bản cánh chim báo bão Đỗ Thị Minh Hạnh được trả tự do vô điều kiện không chỉ là niềm vui bất ngờ của cô và gia đình, mà còn khiến bật lên một tia hy vọng lớn lao hơn nhiều: đã có tín hiệu về một khả năng nào đó tổ chức công đoàn độc lập được chính quyền “thí điểm” ở Việt Nam trong vài năm tới.

Hãy khóc…

Nếu có thể nhớ lại, hãy nên so sánh những bước chân của Hạnh bần thần ra khỏi phòng giam với không khí òa vỡ của đám đông vào tháng 8/2013, khi nữ sinh áo trắng Phương Uyên đột ngột được phóng thích ngay tại tòa Long An. Để sau tháng Tám ấy là một sự chuyển mùa dân chủ ở Việt Nam, nơi mà tiếng chim hót dân sự đã không còn bị vùi dập quá tàn nhẫn.

Cánh chim báo bão Minh Hạnh hẳn cũng như vậy thôi. Phía trước không chỉ là bầu trời tự do với riêng cô, mà một chân trời mới đang hé rạng cho các tổ chức xã hội dân sự ở đất nước đầy cam go này, nơi mà mới đây 16 tổ chức dân sự đã tiếp bước Hạnh để ra một tuyên bố về sự cần kíp xây dựng tổ chức công đoàn độc lập cho 5 triệu công nhân Việt Nam.
Hạnh hãy khóc đi, những giọt nước mắt siết bao ơn nghĩa với Người Mẹ và Dân Tộc…

Phạm Chí Dũng 


3 nhận xét:

  1. Chúc mừng Đổ Thị Minh Hạnh được Tự Do...

    Trả lờiXóa
  2. Ý Chí Việt Nam Muôn Đời Bất Diệt !

    Những câu nói lừng danh của anh thư nước Việt
    Những câu nói bất diệt của tuấn kiệt nước Nam
    Vẫn còn vang vang mãi trong hồn dân tộc
    Chúng tôi nằm xuống để quê hương đứng dậy
    Bùi Hằng ơi , chúng tôi nguyện không phụ lòng tin cậy
    Bé Phương Uyên , Tàu khựa cút khỏi biển Đông !
    Phương Uyên ơi , nỗi nhục Việt Nam vẫn chất chồng !
    Đỗ thị Minh Hạnh , vì tranh đấu cho công nhân mà tù tội
    Những năm tù , giam hãm tuổi thanh xuân
    Và trong ngục tối , em vẫn làm thơ , ca hát
    Phạm thanh Nghiên , Hoàng Trường Sa nước Việt
    Làm sao diệt được tấm lòng yêu quê hương !
    Tạ phong Tần , đảng gian toàn tham nhũng
    Làm lũng đoạn , nghèo đói dân ta
    Huỳnh thục Vy, luôn vì dân tranh đấu
    Với phiếm bàn , em khơi động lương tâm
    Lê thị Công Nhân , những gì bất công tôi phải chống !
    Và còn bao nhiêu nữa , bao anh thư nước Việt
    Tuấn kiệt thay , chàng trẻ tuổi Việt Khang
    Đã anh dũng hiên ngang hỏi đảng : Việt Nam tôi đâu ?
    Và lũ đầu trâu : anh là ai , sao lại đánh dân tôi ?
    Điếu Cày ơi , mười hai năm bản án
    Phan thanh Hải , vì sao anh tù tội ?
    Đinh nguyên Kha , em vĩnh viễn sống trong tôi
    Em vĩnh viễn là tuổi trẻ Việt Nam không tội !
    Tội yêu sơn hà , tổ quốc Việt Nam ?!?
    Đinh đăng Định , nguyên nhân gì mà thày oan thác ?
    Nguyễn hữu Cầu , người tù hát suốt bốn mươi năm
    Ra tù , anh vẫn còn vang vang sĩ khí
    Ý chí này , ý chí của tiền nhân
    Trần nhân Tông , một tấc đất cũng không thể vào tay giặc !
    Trần bình Trọng , thà làm quỷ nước Nam
    Chứ không thèm làm vương đất Bắc
    Một ngàn năm đô hộ giặc , Việt tộc vẫn vẻ vang !
    Quê hương lầm than, Nguyễn Trãi xưa với Bình Ngô Đại Cáo
    Hịch Tướng Sĩ vang danh với Trần hưng Đạo
    Hội Nghị Diên Hồng , Trần thánh Tông ôi tổ quốc
    Để ngày nay , quốc nhục vong thân
    Lũ Tàu ô lại đăm đăm dòm ngó
    Lũ Chó Ba Đình lăn xả , ngược xuôi
    Mãi quốc cầu vinh , hỡi quân tồi bại
    Biển Đông dâng hiến , tan nát sơn hà
    Đất nước ngàn năm , nay quê hương tanh mùi máu
    Máu dân oan , và máu những người yêu nước !
    Hãy cất bước với tiền nhân , đập tan phản quốc !
    Dựng lại sơn hà , bằng xác chết Tàu ô !
    Việt Nam ơi , bốn ngàn năm gấm vóc cơ đồ !

    Hoàng Hạc

    Trả lờiXóa
  3. Cho Em Ngày Xum Họp !

    Chúc em chân cứng đá mềm
    Chúc em tuổi trẻ , có thêm kiên cường
    Chúc em khắp mọi nẻo đường
    Đường em đi đến , tình thương chan hoà !
    Em như ánh đuốc chói loà
    Xoá đi tăm tối , đêm đen da vàng
    Quê hương , vẫn kiếp lầm than !
    Dân ta vẫn sống hàm oan từng ngày !
    Em mong đất nước đổi thay
    Nông dân có đất , công nhân vui đời
    Nào đâu giấc mộng vá trời ?
    Chỉ mong dân sống , kiếp đời tự do
    Tuổi em , đâu phải buồn lo
    Đời em đâu phải hoả lò , nhà giam !
    Vậy nên, em quyết chẳng cam,
    Em không cần ký , tha thì tha ngay
    Em ơi , đời sẽ đổi thay
    Đời em từng bước , từng ngày sang trang
    Mừng vui , lệ ứa hai hàng
    Cho ngày xum tụ , quê em Lâm Đồng
    Chúc em , lời chúc ấm nồng !
    Quê Hương Bừng Sáng , Còn Em Yêu Đời !

    Hoàng Hạc

    Trả lờiXóa