GS Nguyễn Xiển, tổng thư ký đảng Xã hội (giữa) bên cạnh chủ tịch nước Hồ Chí Minh và phó chủ tịch Tôn Đức Thắng tại Quốc hội năm 1958.
Cùng số phận với
đảng Dân chủ là đảng Xã hội, cũng kết cục “tự
nguyện chấm dứt”,“hoàn thành nhiệm
vụ” vào năm 1988.
Bao nhiêu công
lao, đóng góp cho sự nghiệp cách mạng, đấu tranh giải phóng dân tộc, nhưng khi
chim đã hết, thỏ đã không còn thì cung bị bẻ, chim ưng bị giết. Thứ quy luật
tàn bạo ấy tưởng bị chôn vùi vào mồ ma phong kiến, ai ngờ nó vẫn duy trì trong
một xã hội được coi là dân chủ, tự do.
Trong lịch sử
Việt Nam thời hiện đại, có những khuất khúc mà cứ theo như công bố của nhà cầm
quyền thì người ta chỉ thấy được phần bên ngoài, hoàn toàn khác xa với nội
dung, tức là sự thật lịch sử.
Điều đáng buồn,
nếu đó chỉ là những tuyên truyền, thông tin vụ lợi nhằm mục đích bảo vệ sự cai
trị thì đã đi một nhẽ. Đằng này họ coi đó là chính sử, ép mọi người phải tin
theo, nhồi vào đầu óc những thế hệ sau sự mập mờ, méo mó, lừa đảo. Và cũng đáng
buồn nữa ở chỗ những nhà chép sử không có ai mang tinh thần của người làm sử
chân chính, cam chịu để cường quyền bôi ma bôi mèo, xuyên tạc lịch sử nước nhà.
(Người Việt 17/08/2018)Ông Vladimir Putin đã thử đánh Mỹ bằng thứ bom này
vào đầu năm nay. Trong Tháng Tư, 2018, Nga đã bán 84% số công trái của chính
phủ Mỹ (US Treasury bonds), trị giá $81 tỉ. Tháng Ba, Nga còn làm chủ $96 tỉ
công trái Mỹ, đến Tháng Năm chỉ còn dưới $15 tỉ.
Khi
có người bán một thứ gì, bán rất nhiều và trong một thời gian ngắn, thì “món hàng” đó mất giá trên thị trường
ngay lập tức. Giá US Treasury xuống, nghĩa là mức lời, gọi là suất lời (yield),
của công trái Mỹ tăng lên.
Tối hôm qua tôi
đã tự đấm vào tường, rất đau! Cú đấm vào tường ấy ngay khi tôi đọc thông tin xỉ
nhiệt điện được đem đi làm nền nhà, nền đường ở Hà Tĩnh. Tôi bất lực trước
những cảnh báo của mình rơi vào một khoảng không đáng sợ của sự vô cảm đám đông,
của những cán bộ không bao giờ biết nghe dân.
Cảm giác bất lực
ấy y chang chiều tối 10/6/2018- ngày nổ ra vụ bạo loạn Bình Thuận. Cơ thể như
thoát lực đến mức mệt mỏi, chán chường không muốn ngồi dậy. Bất lực đến mức chỉ muốn tự giải thoát khỏi cuộc đời này... Đúng 45 ngày
trước khi xảy ra bạo loạn lần 2 ở Bình Thuận, tôi đã cảnh báo không chỉ trên
Facebook mình mà cả một số cơ quan chức năng nguyên văn lời người dân rằng "máu sẽ lại đổ".
Cuôc duyệt binh nhân Quốc khánh Pháp 14/07/2017 làm tổng thống Mỹ rất thích thú.
Bực tức vì phải từ bỏ ý định tổ chức một cuộc
duyệt binh thật lớn tại thủ đô nước Mỹ, tổng thống Donald Trump hôm
17/08/2018 thông báo rốt cuộc sẽ sang Paris vào tháng 11 tới để dự lễ kỷ
niệm Đệ nhất Thế chiến kết thúc cách đây 100 năm, đồng thời đả kích
chính quyền thành phố Washington.
Trên Twitter, tổng thống Mỹ viết : «
Những chính khách địa phương lãnh đạo Washington (một cách tệ hại) đánh
hơi mỗi khi thấy có dịp. Khi được yêu cầu dự báo chi phí cho một cuộc
duyệt binh lớn, họ đưa ra một con số cao chót vót nên tôi phải hủy ».
Ông nhấn mạnh : « Đừng bao giờ để ai bắt bí mình », và loan báo : «
Tôi sẽ dự khán cuộc duyệt binh tại căn cứ Không quân Andrews vào một
thời điểm khác. Thay vào đó, tôi sang Paris dự cuộc duyệt binh kỷ niệm
sự kiện chấm dứt Đệ nhất Thế chiến, vào ngày 11/11 tới ».
Những đồng bolivar được người biểu tình quăng bừa bãi để phản đối chính phủ. Ảnh chụp tại Caracas ngày 16/08/2018.
Chính quyền Venezuela hôm qua
16/08/2018 thông báo các giao dịch điện tử sẽ tạm ngưng kể từ Chủ nhật
19/8 để chuẩn bị phát hành giấy bạc mới đã bỏ đi năm số 0. Và từ thứ Hai
20/8, những ai không có « Sổ yêu nước » sẽ phải trả giá xăng dầu cao hơn gấp cả trăm lần.
Bộ
trưởng Nội vụ Néstor Reverol loan báo tất cả các giao dịch điện tử trên
toàn quốc sẽ bị ngưng kể từ 18 giờ địa phương (22 giờ GMT), nhưng không
cho biết biện pháp này kéo dài bao lâu. Nhiều cửa hiệu phải đóng cửa vì
lệ thuộc vào thẻ tín dụng, do thiếu tiền mặt.
Trung Quốc đã nâng cao năng
lực không quân và tập luyện oanh kích các mục tiêu rất có thể là của Mỹ ở
Thái Bình Dương, trong đó có đảo Guam. Báo cáo thường niên của bộ Quốc phòng Hoa Kỳ cho Quốc hội được công bố hôm qua 16/08/2018 cảnh báo như
trên.
Theo báo cáo, trong ba năm qua, quân đội Trung Quốc « đã
nhanh chóng mở rộng các vùng hoạt động của oanh tạc cơ (…) và huấn
luyện để tấn công vào các mục tiêu rất có thể là của Mỹ hoặc các đồng
minh Mỹ ». Năm ngoái, lần đầu tiên các máy bay ném bom H-6K của
Trung Quốc đã bay sát đảo Okinawa của Nhật, nơi đồn trú của phân nửa
trong số 47.000 quân Mỹ tại Nhật Bản.
Nhà hoạt động Lê Đình Lượng tại phiên tòa ở Nghệ An, 16/08/2018.
Tổ chức Phóng viên Không biên
giới (RSF) có trụ sở tại Paris hôm qua 16/08/2018 ra thông cáo lên án
bản án kỷ lục 20 năm tù dành cho ông Lê Đình Lượng với cáo buộc « âm mưu lật đổ chính quyền », và kêu gọi các dân biểu châu Âu có phản ứng.
Thông
cáo cho rằng đó là bản án tù dài nhất từ trước đến nay đối với một công
dân chỉ muốn thông tin cho công chúng, được tuyên trong một phiên tòa
nhanh gọn, các nhân chứng có lợi cho bị cáo không được mời ra. Một trong
những « tội » của ông Lê Đình Lượng là tố cáo trên Facebook việc
tập đoàn Formosa gây ô nhiễm biển Hà Tĩnh và những thiếu sót của chính
quyền trong thảm họa này.
(Reuters) – Trung Quốc :
Bị bắt vì hỏi Đài Loan sao không thể là quốc gia
Một thanh niên tên Yang, 18 tuổi ở Mã An Sơn (Maanshan) thuộc tỉnh
An Huy, Trung Quốc hôm nay 17/08/2018 đã bị bắt vì thắc mắc trên mạng Vi Bác :
« Luật nào nói rằng không thể coi Đài Loan là một quốc gia ? ».
Từng bị công an cảnh cáo vì những « lời bình xấu » trên
mạng, Yang đã nhận tội và bị tống giam.
Trụ sở của tổ chức bảo vệ nhân quyền Memorial tại Matxcơva. Trên tường có dòng chữ "tác nhân nước ngoài".
Chi nhánh của tổ chức bảo vệ
nhân quyền Memorial tại Saint-Pétersbourg sẽ phải chuyển đi nơi khác vì
hợp đồng không được gia hạn, sau thời gian dài chịu đựng áp lực của
chính quyền. Tổ chức phi chính phủ có trụ sở tại trung tâm thành phố lớn
thứ nhì nước Nga từ 20 năm qua hôm qua 16/08/2018 đã thông báo như
trên.
Từ Matxcơva, thông tín viên RFI Etienne Bouche cho biết thêm chi tiết :
Cô Đoàn Thị Hương bị dẫn giải ra tòa án Shah Alam, ngoại ô Kuala Lumpur,
Malaysia ngày 16/08/2018 trong vụ án ám sát Kim Jong Nam.
Nước Ý tang tóc và phẫn nộ sau vụ sập cầu ở Genova
là chủ đề chính được tất cả các báo Pháp đề cập đến hôm nay 16/08/2018.
Nhưng có hai bài viết liên quan đến Việt Nam trên báo Le Monde, Thụy My xin giới thiệu trước tiên.
Trong bài « Kịch bản ly kỳ của vụ sát hại ông Kim Jong Nam », Le Monde nhấn
mạnh đến việc hai bị cáo ra tòa hôm nay đều được những người Bắc Triều
Tiên tuyển mộ, làm cho họ tin rằng đang tham gia một trò chơi trên
internet.
Hai cô gái nghèo lóa mắt trước viễn cảnh trở thành diễn viên
Trong
nhiều tháng qua, cả hai cô gái đều nhắc lại cùng một ý, là không biết
đó là người anh cùng cha khác mẹ với nhà lãnh đạo Bình Nhưỡng Kim Jong
Un, và hóa chất mà họ bôi lên mặt ông ta là chất kịch độc VX. Cả hai đều
tin tưởng đây là một video trêu đùa, như đã từng quay từ nhiều tháng
trước, và đều ngỡ ngàng biết đến cái chết của nạn nhân sau tất cả mọi
người, khi đã bị bắt, ba hôm sau khi xảy ra vụ tấn công ngày 13/02/2017.
Vụ 500 biển xe xanh sai đối tượng, vừa được chính Bộ trưởng
Công an Tô Lâm thừa nhận là cấp cho “doanh nghiệp và tổ chức tôn giáo”.
“Doanh nghiệp bình phong”, chắc không cần nhắc lại. Nhưng vì sao,
tổ chức tôn giáo nào lại được cấp biển xanh, hay đã hình thành những tổ chức “tôn
giáo bình phong”?
Trong hai ngày 30 và 31-5-2017, hơn 30
chuyên gia, học giả quốc tế trong lĩnh vực lịch sử, khảo cổ và di sản hàng hải
đã nhóm họp tại Viện Khảo cổ học thuộc Đại học London (UCL, Anh quốc), dưới sự
chủ trì của Trung tâm di sản thế giới (WHC) thuộc UNESCO.
Tham gia điều hành hội nghị quan trọng
này còn có Hội đồng di tích và di chỉ quốc tế (ICOMOS) và Trung tâm quốc tế về
nghiên cứu bảo tồn và bảo quản các tài sản văn hóa (ICCROM), là những tổ chức
phi chính phủ quốc tế hàng đầu trong lĩnh vực bảo tồn di sản văn hóa và thiên
nhiên của nhân loại.
Đây là hội nghị xem xét quy trình công
nhận Con đường tơ lụa trên biển (Maritime Silk Road) là Di sản Thế giới, do
Chính phủ Trung Quốc tài trợ kinh phí, thông qua Quỹ Di sản thế giới (WHF).
Nhiều người bắt đầu nói về tâm lý bài
Trung Quốc ở dự án Metro Cát Linh – Hà Đông. Riêng đối với cá nhân tôi, tôi xin
nói thẳng để khỏi mang tiếng lợi dụng: Tôi bài Trung Quốc! Bởi vì những thứ họ
mang đến đất nước này, không có gì tốt đẹp.
Bauxite, nhiệt điện, công nghiệp công
nghệ hủ lậu sẽ biến Việt Nam thành bãi rác đúng nghĩa của Trung Quốc. Sự lệ
thuộc nông sản của nông nghiệp, những trò mèo mua lá điều, mua đỉa… là sự phá
hoại vi mô. Sự lệ thuộc dòng vốn của kinh tế vĩ mô các
chuyên gia đã cảnh báo nhiều…
Nhiều bạn nói chiếc vé tàu có hàng chữ Trung Quốc là chuyện
nhỏ, không đáng làm ồn ào, chỉ sự sơ suất. Cũng như hình ảnh Vạn lý Trường
thành trên bìa sách giáo khoa Lịch sử lớp 7 cũng là chuyện nhỏ và tình cờ…
Không giống như người Việt lơ ngơ lơ ngơ, coi thường những chuyện đời sống, xem
đó là tiểu tiết, người Trung Quốc làm cái gì cũng tính toán. Đặc biệt là những
gì thuộc về vị thế của Trung Quốc trên trường thế giới và chủ quyền quốc gia. Trung
Hoa mộng của họ là cả thế giới, và tất nhiên đầu tiên hết là những nước láng
giềng, liền sông, liền thổ, liền biển.
Xin chia sẻ lại một dòng trạng thái vẫn còn nguyên ý nghĩa, chỉ nói về văn hóa
nghệ thuật đã thấy tư tưởng Trung Hoa mộng là bao trùm, chi tiết đến từng chân
tơ kẽ tóc…kinh khủng như thế nào…
Ghi chú của Thụy My :
Tác giả có đôi chút nhầm lẫn về tên gọi. « Metro » (thường ở
những nước không dùng tiếng Anh) hay « subway » đều như nhau,
được định nghĩa là « phương tiện vận chuyển công cộng ở đô thị, thường
đi ngầm dưới lòng đất, nhưng vẫn có thể chạy trên cao, và hiếm khi trên mặt đất
– thường dành cho tramway ».
Đến 900 triệu đô cho 13 km đường sắt trên cao, tương đương
69 triệu đô/km. Đây là mức tiệm cận suất đầu tư Metro của thế giới (70-80 triệu
đô/km). Đương nhiên, đó là suất đầu tư đi ngầm dưới lòng đất tốc độ cao, công
nghệ hiện đại và các công trình phụ trợ.
Trườn với vận tốc 35 km/h uốn lượn khúc khuỷu xé không gian
thủ đô, bộ trưởng Nguyễn Văn Thể nói tàu Cát Linh – Hà Đông êm hơn tàu Thống
Nhất. Bộ trưởng Thể thật là khéo hoài cổ. Giữa thời 4.0, so sánh con rùa xanh
với con ốc sên đỏ Pháp thuộc để ru ngủ nhân dân.
Hồi này năm trước, tôi được đi Đài Loan.
Trên đại lộ lớn của Cao Hùng, có một tuyến đường sắt trên cao. Rất kỳ lạ, cả
một đoàn tàu dài lòng thòng, xơ xác vài bóng người. Cô hướng dẫn viên gốc Việt
nói đó là “con tàu ma”, chủ yếu phục vụ khách du lịch thưởng ngoạn. Tin
tôi đi, thân hình của nó vẫn mang đường cong rất mỹ miều và gợi cảm. Đầu tàu
vẫn mang nét uy dũng dù tất nhiên là nó đã lỗi thời và sắp sửa vào bảo tàng.
Nó khác hẳn với vẻ ngoài lệt ệt và đần
độn của tàu Cát Linh – Hà Đông. Không phải tôi bài xích hoặc bỉ bai gì cả.
Nhưng tương tự Đài Loan, hàng loạt đô thị Á Châu như Bangkok, Singapore… đã sử
dụng loại tàu này từ thập niên 80-90 thế kỷ trước. Châu Âu, đương nhiên xa hơn
thậm chí cả nửa thế kỷ.
Nhân
được tin truyền thông trên mạng, nhà báo Bùi Tín, một cựu đảng viên đảng Cộng sản
Việt Nam (CSVN) phản tỉnh rất sớm, vừa qua đời tại Paris - Pháp quốc, hưởng tuổi
91(1927-2018). Chúng tôi thành kính gửi lời phân ưu đến đại tang quyến và cầu
chúc hương hồn nhà báo Thành Tín - Bùi Tín sớm hưởng hạnh phúc vĩnh cữu nơi cõi
vĩnh hằng.
Chúng
tôi không quen, tất nhiên rồi (vì cách biệt về tuổi tác và khác môi trường sống
trong cũng như sau chiến tranh) nhưng biết ông cũng như nhiều người khác còn
quan tâm đến đất nước, qua các bài viết của ông phổ biến rộng rãi trên mạng và
một số cuốn sách ấn hành tại hải ngoại như “Mặt Thật”, “Hoa Xuyên Tuyết”…
Vì vậy về mặt tình cảm chúng tôi không xúc động nhiều, cũng không ngạc nhiên mà
chỉ lấy làm tiếc khi nhận được tin nhà báo kỳ cựu Bùi Tín vĩnh viễn ra đi về một
thế giới khác, mà nhiều người tin tưởng ở đó không còn chiến tranh, hận thù.
Ngay
sau khi Đại tá Bùi Tín qua đời tại Paris ở tuổi 91 hôm 11/8, nhiều người chia
sẻ các dòng tin và bài viết về một cây bút tài ba, vốn luôn mong mỏi quê hương
ông sớm thực sự đổi mới. Nhưng người ta cũng chia sẻ lại cả một bài viết từ
cách đây vài năm của người tự nhận chỉ đáng là học trò của ông nhưng có cách
viết xấc xược và ma giáo về bậc thầy trong nghề viết.
Tôi
cũng đã định cho qua như ông Bùi Tín, người có lẽ từng nghĩ ‘vật nhau với
lợn làm gì, ta thì bẩn mà lợn thì lại sướng vì được vầy’. Nhưng lại nghĩ
ông đã nằm xuống và từ nay mỗi khi người ta tìm tên ông trên google có thể sẽ
lại thấy bài viết trên An Ninh Thế Giới nên tự thấy cần viết đôi dòng để tỏ
lòng tôn kính với người đã khuất.
Bùi Tín. Không quen, cũng chưa có cơ hội
gặp. Nhưng tôi vẫn tâm nguyện rằng sẽ tìm ông, nếu dịp nào đó ngao du đến Pháp.
Nhưng không kịp. Ông đi mất rồi.
Như nhiều nhân vật bất đồng chính kiến khác đang sống lưu vong, mà tôi đã có cơ
duyên trò chuyện. Trong số họ, không phải ai cũng tự tìm đường ra đi, nhiều
người thoát khỏi ngục tù là bị trục xuất với đôi dép tổ ong rời tổ quốc.